Web Novel

Chương 508: Vô Tình Gặp Được Nô Lệ

Chương 508: Vô Tình Gặp Được Nô Lệ

Lâu lắm rồi tôi mới ra phố một mình.

Vì trời mưa đến tận chiều nên khắp nơi toàn là vũng nước đọng.

Đứng yên một chỗ nhìn những người đang vội vã bước đi vô tình giẫm phải vũng nước rồi tức giận cũng là một thú vui khá thú vị.

Đang rảo bước trên phố với suy nghĩ có phần trẻ con đó, tôi chợt,

Lộp bộp-!

Trời lại bất chợt đổ mưa, tôi liền bật ô lên.

Trong số những người đang đi trên phố, cứ mười người thì có hai, ba người không mang theo ô.

Chắc họ tưởng trời đã tạnh hẳn rồi nhỉ? Đang mùa mưa thì lúc nào cũng phải mang theo ô chứ... Thật đáng tiếc.

Tôi tặc lưỡi, tiếp tục bước đi thì thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía trước.

Mái tóc đuôi ngựa dài màu xanh đen xõa xuống tận eo, đôi chân thon dài, và vẻ mặt cố tỏ ra kiêu kỳ...

Người như vậy trên đời này chỉ có một mà thôi.

Nhìn cô ấy đang đứng trú mưa dưới mái hiên trước cửa một khu thương mại vì cơn mưa bất chợt, tôi hòa vào dòng người, giấu đi tiếng bước chân và tiến lại gần.

Sau đó, tôi che ô lên đầu cô ấy.

“Gì vậy?”

Renka quay đầu lại với giọng điệu thắc mắc.

Đúng lúc đó, tôi nhìn xuống cô ấy và nở một nụ cười rạng rỡ.

“Gì là gì. Chủ nhân của cô đây.”

“C-Cái gì...? Sao cậu lại ở đây?”

Cô ấy mở to mắt như thể vô cùng kinh ngạc.

Có vẻ như cô ấy hoàn toàn không ngờ tới câu nói của tôi.

“Tôi đi mua chút đồ thì thấy Đội trưởng.”

“Cậu theo dõi tôi à?”

“Vô tình gặp thôi, theo dõi gì chứ. Bệnh hoang tưởng của cô lại tái phát rồi à?”

“Không phải thì thôi...”

“Bớt cái thói cãi lại Chủ nhân đi nhé.”

“Nói cái... Đùa à? Cậu chán sống rồi đúng không...!?”

Renka vừa lớn tiếng trừng mắt vừa giật mình nhìn quanh.

Tính cách vừa nóng nảy lại vừa sợ làm phiền người xung quanh của cô ấy khá là mâu thuẫn.

Nhưng thế này vẫn tốt hơn những kẻ chỉ biết đâm đầu về phía trước, nói những lời không nên nói.

“Nhưng sao Đội trưởng lại ở đây?”

Tôi đặt tay lên eo Renka, đẩy cô ấy về phía trước để quay lại con phố và hỏi, cô ấy hắng giọng rồi đáp.

“T-Tôi cũng đi mua chút đồ...”

“Figure à?”

“...”

Renka của chúng ta trả lời bằng biểu cảm luôn nên rất dễ đoán.

Trước đây cô ấy còn nói dối, giả vờ không quan tâm đến đồ của otaku, nhưng bây giờ lại ngoan ngoãn thừa nhận, thật đáng khen.

Nhìn cô ấy có vẻ chột dạ, tôi bật cười hỏi.

“Chắc có mẫu mới ra đẹp lắm nhỉ?”

“Thì... cũng tàm tạm...”

“Loại nào? Loại tỷ lệ 2 đầu á?”

“Không.”

“Tỷ lệ 1/7?”

“Ừ.”

“Nhân vật nữ à? Tên anime là gì?”

“Im đi.”

“Sao lại chửi thề?”

“Ý đồ trong câu hỏi của cậu quá rõ ràng nên tôi mới chửi chứ sao. Cậu định chế giễu tôi chứ gì.”

“Không có đâu.”

“Sao dám nói dối hả? Muốn chết...”

Hừm. Nghe những lời cằn nhằn của Renka khi vô tình gặp mặt khiến tôi cảm thấy rạo rực.

“G-Gì vậy...? Đừng có nghĩ bậy bạ...!”

Renka vội vàng nói tiếp như thể đã đọc được suy nghĩ qua nét mặt của tôi.

Một nô lệ có thể thấu hiểu cả cảm xúc của Chủ nhân... Thật tuyệt vời.

Quả nhiên chúng tôi là định mệnh của nhau. Bây giờ chỉ cần sửa lại cách xưng hô một chút là ổn.

Tôi khoác tay lên vai Renka, kéo cô ấy vào lòng và nói.

“Nhân tiện gặp nhau, chúng ta cùng đi xem figure nhé?”

“Tôi... không thích.”

“Vậy thì cùng đi thôi.”

“Đã bảo không thích rồi mà sao lại cùng đi?”

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng lại nghĩ ngược lại, tôi biết thừa mà.

Nô lệ của chúng ta tinh tế lắm, phải quan tâm chăm sóc thế này thì cô ấy mới thích.

“Ồn ào quá, cô định đi đâu?”

“Ở phía trước... Đi bộ khoảng 3 phút. Không nhưng mà sao cậu lại ở đây?”

“Tôi đi mua nhu yếu phẩm.”

“Nhu yếu phẩm?”

“Tôi cũng phải dần chuẩn bị cho tương lai chứ.”

“Vậy sao...? Cậu định mua nhu yếu phẩm gì?”

“Một cái lồng cho nô lệ và vài thứ linh tinh.”

“Muốn chết hả thằng ranh này? Lồng mà là nhu yếu phẩm à cái đồ rác rưởi này?”

Thấy cô ấy nổi trận lôi đình, có vẻ như cô ấy vẫn ý thức được thân phận nô lệ của mình, thật đáng mừng.

“Đúng vậy.”

“Sao cái đó lại là nhu yếu phẩm được hả thằng điên này...!”

“Phục vụ Chủ nhân là việc của nô lệ, nhưng có vẻ nô lệ của tôi không có ý định làm việc đó.”

“Ai là nô lệ của cậu...! Tôi giết cậu đấy? Giết thật đấy!?”

“Tôi đâu có chỉ đích danh ai là nô lệ, sao Đội trưởng lại nổi giận?”

“Ai nhìn vào cũng biết cậu đang nói tôi là nô lệ còn gì...!”

Cộc.

Tôi hạ cánh tay đang khoác trên vai Renka xuống một chút, dùng đầu ngón tay chạm vào vùng ngực cô ấy, cô ấy giật mình, vội vàng nhìn sang hai bên.

Sau đó, cô ấy thở phào nhẹ nhõm rồi tiếp tục nói với giọng điệu gay gắt.

“Lỡ có ai nhìn thấy thì sao mà cậu dám làm thế...!”

“Tôi đã xác nhận không có ai rồi mới làm, cô đừng có cằn nhằn nữa được không? Với lại làm thế này thì có sao đâu? Chúng ta là người dưng chắc?”

“Ở nơi công cộng thì...”

“Cô ghét tôi à?”

“Nói gì vậy...! Cứ nghe tôi nói hết đã...!”

“Cô ghét tôi à.”

“Không ghét...!”

“Vậy là thích tôi?”

“... Thích... Không, không thích...!”

Cô ấy vội vàng đổi lời vì nghĩ rằng tôi đang dẫn dắt câu trả lời.

Tôi cười khúc khích trước hành động đáng yêu của Renka và hỏi.

“Hôm nay mua figure xong cô có việc gì không?”

“Có.”

“Việc gì.”

“Đi gặp bạn.”

“Bạn nào.”

“Nói ra cậu có biết không?”

“Nếu là người của Học viện chúng ta thì tôi biết.”

“Không phải nên đừng bận tâm.”

“Là con trai à?”

“Con gái. Mà nếu là con trai thì cậu định làm gì?”

“Thế thì to chuyện đấy.”

“Cậu buồn cười thật đấy? Bản thân thì đi gặp gỡ bao nhiêu cô gái mà sao lại cấm tôi gặp con trai? Đừng có lấy lý do nô lệ phải nghe lời Chủ nhân ra, nói đàng hoàng xem nào.”

“Chuyện đó với chuyện này khác nhau. Những người tôi gặp đều thân thiết với Đội trưởng nên không sao mà.”

Nghe vậy, Renka hừ lạnh một tiếng đầy vẻ mỉa mai.

“Nói cái gì vậy. Chinami thì đương nhiên là thân rồi... Ừ thì, Hanazawa dạo gần đây cũng thân thiết hơn nhiều... nhưng Asahina thì không.”

“Thì từ bây giờ bắt đầu thân thiết là được. Chúng ta lại cùng nhau đến khách sạn nhé?”

“Đ-Đồ điên...! Đùa à?”

“Trông giống đùa lắm sao?”

“Mất trí thật rồi sao...? Bản chất con người cậu có vấn đề đúng không...?”

“Cô muốn nghĩ sao thì tùy.”

“Đồ điên... Thật cạn lời...”

Nhìn cô ấy cằn nhằn khiến tôi thấy kích thích.

Cửa hàng figure lớn cỡ nào nhỉ?

Nếu là một tòa nhà độc lập 3 hoặc 4 tầng thì chắc tôi phải làm một nháy ở cầu thang thoát hiểm mới được.

“Gì vậy...? Sao mặt cậu lại thế kia?”

Renka xách chiếc túi giấy lớn đựng hai hộp figure hỏi tôi.

Tôi khẽ liếc nhìn ra ngoài trời đang mưa lất phất, bật ô lên rồi nhún vai.

“Không có gì.”

“Từ lúc bước vào cửa hàng cậu đã thế rồi... Cậu lại nghĩ bậy bạ đúng không...? Định làm... chuyện đó trong cửa hàng nhưng vì chỗ đó nhỏ quá không làm được nên thất vọng chứ gì...!?”

Cô ấy nhìn thấu tâm can tôi một cách chuẩn xác.

Hèn chi lúc nãy cô ấy cứ cằn nhằn bảo tôi đừng có nghĩ bậy bạ...

Sau chuỗi ngày làm nô lệ cực nhọc, cô ấy đã đắc đạo rồi sao. Thật đáng kinh ngạc.

“Không phải đâu.”

“Không phải cái gì...! Rõ ràng là thế mà...!”

“Đã bảo không phải rồi. Bây giờ cô đi gặp bạn à?”

“... Về nhà đã.”

“Tôi chở cô về nhé?”

“Được thế thì... cảm ơn.”

“Thả Đội trưởng xuống rồi tôi phải đi chơi với Sư phụ mới được.”

“Tại sao...? Đừng có bắt nạt Chinami...!”

“Đội trưởng có hẹn rồi mà. Với lại ai bắt nạt chứ? Đùa à?”

“Bảo đi mua nhu yếu phẩm cơ mà...! Mua xong rồi về đi...!”

“Đừng nói nhảm nữa, đi thôi. À, còn cái tủ trưng bày ở nhà Đội trưởng ấy.”

Vai Renka khẽ run lên.

Cô ấy đảo mắt như đang nhớ lại lúc tôi đến thăm nhà cô ấy rồi đáp.

“Làm gì có tủ trưng bày nào.”

“Lần trước tôi đến thấy dấu vết còn in rõ mồn một mà sao cô lại giả vờ không biết? Nói dối một lần nữa là tôi phạt thật đấy.”

“... Thì sao.”

“Chắc cần một cái lớn hơn đấy nhỉ?”

“Cần thiết sao? Bây giờ vẫn còn đủ chỗ để mà.”

“Ý tôi không phải vậy, mà là sắp tới Đội trưởng chuyển đến nhà tôi thì phải để cả figure của tôi và figure Momo-sama của Sư phụ nữa, nên tìm một cái rộng rãi đi.”

Nghe tôi công khai nói về kế hoạch tương lai, mắt Renka tròn xoe.

“C-Cái gì...?”

“Còn đồ của Miyuki... đồ của Hiyori nữa, nên dành hẳn một phòng làm phòng trưng bày cũng được đấy.”

“Không... Cậu đang nói cái quái gì vậy?”

“Sao.”

“Sao trăng gì...! Tôi đã đồng ý chuyện đó đâu! Mà tôi mới nhớ ra, cậu đã nói với Chinami là tôi đồng ý rồi đúng không? Sao cậu dám lừa đảo như thế...!”

“Thế thì lừa đảo chỗ nào?”

“Tôi đã bảo là một tháng sau sẽ trả lời, cậu cũng đồng ý rồi cơ mà...!”

“Không phải 2 tuần sao?”

“Một tháng chứ 2 tuần cái gì...! Với lại dù là 2 tuần, 3 tuần hay một tháng thì thời gian vẫn còn mà, sao cậu lại hành động như vậy!?”

Đằng nào cô ấy cũng sẽ đồng ý nên tôi nói trước thôi, ngày tháng quan trọng gì chứ.

Che giấu cảm xúc thật thì tôi hiểu, nhưng cũng phải biết mở lòng ra chứ... Với người bạn thân thiết như Chinami thì lại nói thật, thật là bực mình.

“Tôi biết rồi. Tôi không muốn cãi nhau với Đội trưởng nên chuyện này bỏ qua nhé.”

“Bây giờ ai đang bỏ qua cho ai đây...?”

“Tôi tin là Đội trưởng sẽ đồng ý.”

“Cậu cứ như vậy chỉ khiến tôi nảy sinh tâm lý phản kháng thôi...!”

“Tôi sẽ tin cô.”

“Không... Haa... Thật là bực mình.”

Tôi khoác tay lên vai Renka – người đang đấm thùm thụp vào ngực mình – và nói.

“Phía trước có vũng nước đấy, đi cẩn thận.”

“Tôi cũng thấy rồi thằng ranh này.”

“Người ta quan tâm mà sao cô lại cư xử thô lỗ thế. Dù sao thì cũng đi thôi.”

“... Gặp Chinami thì đừng có ép buộc cậu ấy nữa.”

“Ép buộc gì?”

“Chuyện tôi vừa nói ấy...! Chuyện cậu nói dối là tôi đã đồng ý ấy...! Đừng có làm thế nữa...!”

“Tôi biết rồi.”

“Tôi sẽ gọi điện xác nhận đấy.”

“Gọi điện mà thấy tôi làm thế thì cô định làm gì?”

“Thì...”

“Thì? Lại định giết tôi à?”

“...”

Cô ấy ngậm miệng lại và bĩu môi.

Nhìn cô ấy làm cao vì hết lời để nói khiến tôi cảm thấy năng lượng cho ngày hôm nay đã được nạp đầy.

Dù sao thì cũng có thể coi như Renka đã đồng ý với kế hoạch của tôi.

Vậy thì tôi có nên đến chào hỏi bố mẹ Renka không nhỉ?

Hay là đến gặp hai người chú trước?

Nếu chọn cách sau mà mọi chuyện suôn sẻ thì chắc hai người chú sẽ nói đỡ cho tôi với bố mẹ Renka, nhưng nếu lỡ có chuyện gì thì khả năng cao là tôi sẽ bị chôn sống.

Không phải đùa đâu, hai người đó có khi sẽ đem tôi đi chôn ở ngọn núi nào đó thật đấy.

Vì không muốn chết nên như tôi đã nghĩ trước đây, có lẽ tốt nhất là cứ sống chung với bốn người họ trước, rồi từ từ nói với bố mẹ hoặc người quen của họ sau.

Hoặc là không nói luôn cũng được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!