Web Novel

Chương 494: Việc Cần Làm Cho Em Ấy

Chương 494: Việc Cần Làm Cho Em Ấy

“Cháu ngủ ngon chứ?”

Sau khi đi vệ sinh và xuống tầng 1, tôi thấy Midori đang mặc tạp dề.

Với khuôn mặt ngái ngủ, tôi cúi đầu chào bà và đáp.

“Vâng. Cô ngủ ngon không ạ?”

“Ừ. Cháu đói rồi đúng không? Ăn cơm cùng Miyuki nhé.”

Tôi muốn xé toạc bộ quần áo màu trắng đang lấp ló khe ngực kia một cách thô bạo, vén chiếc váy dài chấm mắt cá chân lên tận eo rồi cứ thế đưa thứ của mình vào.

Từ bây giờ phải suy nghĩ nghiêm túc mới được.

Có nên quyến rũ người phụ nữ có khả năng rất cao sẽ phản đối chuyện hậu cung về mặt tình cảm này hay không.

Trước mắt cứ tuyên bố sẽ kết hôn với cả bốn người, nếu không được thì hãy xem xét một cách tích cực.

“Cháu sẽ gọi cậu ấy xuống ngay ạ.”

“Ừ. Tiện thể gọi cả Kana giúp cô nhé? Cháu cứ bảo Miyuki là được.”

“Cháu hiểu rồi.”

Trở lại tầng 2, tôi mở cửa phòng Miyuki.

Lúc tôi ra ngoài cô nàng vẫn còn ngủ say, nhưng giờ đã ngồi dậy, nhìn tôi với khuôn mặt lờ đờ.

“Dậy đi. Cô bảo xuống ăn cơm kìa.”

“Ừm... Nhưng chân tớ đau.”

“Ăn xong tớ massage cho.”

“Biết rồi.”

Giúp Miyuki đang vươn hai tay ra khỏi giường, tôi bước ra hành lang và chỉ vào phòng Kana.

“Cô bảo gọi cả chị Kana nữa.”

“Cậu gõ cửa một cái là được.”

“Chị ấy đang ngủ mà? Gõ cửa thôi thì chị ấy có dậy không?”

“Chỉ là gọi cho có lệ thôi. Đằng nào chị ấy cũng chỉ ăn ngũ cốc hay sữa chua vào bữa sáng... Gọi khéo lại bị mắng cho ấy chứ?”

“Dù sao cũng cứ gọi đi.”

“Phiền phức quá...”

Miyuki lầm bầm rồi vô thức xoa xoa bụng dưới.

Hôm qua tôi bắn vào trong liên tục, lại còn quan hệ mạnh bạo đến mức cô nàng kêu đau nên mới thế.

Cảm thấy có lỗi, tôi ôm nhẹ eo Miyuki từ phía sau.

“Gọi chị ấy rồi xuống nhà thôi.”

“Biết rồi. Nhưng sao tự nhiên lại thế này?”

“Muốn ôm thì ôm thôi. Sao? Cậu ghét à?”

“Không phải thế. Á sao lại ngửi mùi tớ...!”

Tôi áp mũi vào gáy cô nàng hít một hơi, Miyuki liền phản ứng ngay.

Nghe tiếng nũng nịu đầy bối rối đó, tôi cười khúc khích rồi buông cô nàng ra.

Sau đó, tôi quay lại phòng Miyuki lấy điện thoại, để lại tin nhắn cho Renka và Chinami rồi bước ra ngoài, phát hiện cửa phòng tắm ở cuối hành lang đang mở.

Bên trong, Kana đã dậy từ lúc nào và đang buộc tóc.

Cô mặc chiếc áo thun trắng cộc tay, đang nhìn vào gương thì có vẻ cảm nhận được sự hiện diện của tôi nên quay đầu và người lại, để lộ vùng nách trắng ngần.

“Chào buổi sáng.”

Lời chào của Kana khi chưa nhận ra làn da của mình đang bị phơi bày.

Nghe tiếng Miyuki giục xuống nhà từ bên dưới, tôi đáp lời rồi cười toe toét với Kana.

“Chào buổi sáng chị.”

“Cậu cười gì mà nham hiểm thế?”

“Nham hiểm gì chứ?”

“Ánh mắt cậu kìa.”

“Chị nghĩ tại sao lại thế?”

“Ai biết?”

Nhún vai rồi chỉnh lại phần tóc phía sau, tôi không thể đọc được ý đồ của Kana.

Không biết cô có nhận ra mình đang phô bày sự quyến rũ giới tính hay là thực sự không biết nữa.

Trò chuyện vài câu với Kana - người hôm nay trông đặc biệt gợi cảm, tôi bước xuống cầu thang.

Cứ thế, Midori, Wataru, Kana xuống sau và cả Miyuki cùng nhau dùng bữa sau một thời gian dài, rồi tôi trở về nhà một mình và đi tắm.

Hôm qua vừa làm 3P với Chinami và Renka, hôm nay lại quan hệ với Miyuki đến tận khuya nên cơ thể tôi vô cùng mệt mỏi.

Cảm giác như chỉ cần ngả lưng xuống nệm là sẽ ngủ thiếp đi ngay lập tức.

Đang lo lắng không biết mình có chết vì làm việc quá sức không thì tôi thay đổi suy nghĩ, gọi điện cho Hiyori.

- Alo.

Bắt máy nhanh, xung quanh lại yên tĩnh, có vẻ cô nàng đang ở nhà.

Đã lăn lộn thỏa thuê với ba nữ chính rồi thì cũng phải làm điều tương tự với nữ chính cuối cùng chứ.

Nghĩ vậy, tôi hỏi.

“Đang làm gì đấy?”

- Em đang ở nhà.

“Không có việc gì làm à?”

- Có chứ.

“Có vẻ là không. Tối gặp nhé.”

- Vậy cũng được. Tiền bối đang ở nhà à?

“Ừ. Tôi định ngủ trưa một lát.”

- Tại sao ạ?

“Buồn ngủ.”

- Ý anh là giấc ngủ quan trọng hơn em chứ gì. Em biết rồi.

“Sao câu chuyện lại thành ra thế này? Muốn bị phạt à?”

- Em đã làm gì đâu?

Hiyori của chúng ta lúc nào cũng trơ trẽn và phản kháng, tôi thích thế.

Nhóc đang tạo cho tôi một cái cớ chính đáng để giáo huấn nhóc đấy.

“Thôi bỏ đi. Lúc nào xuất phát tôi sẽ liên lạc.”

- Em biết rồiii.

Cúp máy, không hiểu sao tôi lại có một cảm giác kỳ lạ.

Nói là kỳ lạ thì không đúng, phải nói là đáng ngờ mới đúng?

Linh cảm đó mách bảo tôi rất mạnh mẽ.

Không biết tại sao lại có cảm giác này, nhưng nếu không phải là lo bò trắng răng thì tự nhiên tôi sẽ biết thôi.

Nghĩ cho nhẹ đầu, tôi nhắm mắt lại để bù đắp khoảng thời gian thiếu ngủ.

Rầm-!

- Hư-á!

Tiếng vật gì đó va đập vang lên từ ngoài cửa sổ, kèm theo tiếng hét.

Tôi giật mình mở bừng mắt, vội vàng mở cửa sổ ra.

“Cái gì vậy...?”

Rất bình yên. Hoàn toàn không có vấn đề gì.

Đang tự hỏi không biết mình có nằm mơ không và thở phào nhẹ nhõm định quay vào trong thì, từ ngoài bức tường bao vang lên tiếng rên rỉ và tiếng gạch cọ xát vào nhau.

Xỏ dép lê, mở cổng chính bước ra ngoài, tôi phát hiện Hiyori đang xếp những viên gạch xung quanh xuống đất, giống hệt một tên trộm định trèo tường.

“Nhóc làm cái gì đấy...?”

“A, anh dậy rồi à?”

Cô nàng giơ một tay lên với khuôn mặt thản nhiên đến không ngờ.

Tôi nhíu mày, bước lại gần cô nàng và nói.

“Sao nhóc lại làm thế này ở đây?”

“Định trèo tường ạ.”

“Cái gì?”

“Em bảo là định trèo tường.”

Nói một cách quá đường hoàng khiến tôi suýt chút nữa thì bị cuốn theo.

Sự trơ trẽn đó khiến tôi bất giác bật cười.

“Gọi điện bảo mở cửa là được, sao phải trèo tường?”

“Anh có nghe máy đâu.”

“Tôi á?”

“Vâng. Em gọi năm cuộc rồi mà anh không nghe, nên em định trèo vào gọi anh dậy.”

Bình thường tôi đâu có ngủ say đến mức không nghe thấy gì...

Chỉ định chợp mắt một lát mà lại ngủ say như chết mất rồi.

“Dù vậy thì sao lại định trèo tường? Bấm chuông cũng được mà.”

“Em bấm rồi.”

“Vậy sao?”

“Vâng.”

“Dù có thế thì trèo tường làm gì?”

“Nếu là nhà người khác thì em đã không trèo rồi.”

“Nhà tôi thì được à?”

“Đúng vậy.”

“Rốt cuộc nhóc sống mà nghĩ cái gì trong đầu mới đưa ra được kết luận đó vậy?”

“Em chẳng nghĩ gì cả.”

“Trông có vẻ thế thật. Vào nhà đi đã.”

Nghe tôi lắc đầu ngán ngẩm nói vậy, Hiyori cười hì hì một cách ngớ ngẩn rồi chỉ vào đống gạch mình vừa xếp.

“Em dọn gạch đi nhé?”

“Cứ để đó.”

“Trộm vào thì sao?”

“Ngoài nhóc ra thì chẳng ai trèo đâu.”

“Anh chủ quan quá đấy. Tiền bối mới là người sống mà chẳng nghĩ gì thì có?”

“Vào nhanh lên.”

“Vâng.”

Hiyori bước qua tôi với những bước chân nhẹ nhàng, trên chiếc quần đùi của cô nàng dính những viên sỏi nhỏ.

Hóa ra là định trèo tường rồi bị ngã.

Linh cảm cô nàng sẽ gây chuyện... Cảm giác đáng ngờ trước khi ngủ chắc là vì chuyện này đây.

Nhưng may mà không bị thương.

“Phủi mông đi rồi hẵng vào.”

“Em biết rồi.”

Hành động thì ngang ngược mà nói lại nghe lời răm rắp, buồn cười thật.

Phủi mông bôm bốp rồi tự nhiên bước vào nhà, việc đầu tiên Hiyori làm là mở tủ lạnh lấy chai nước suối.

Giờ thì cứ như nhà mình luôn rồi. Có nên đưa chìa khóa cho cô nàng không nhỉ?

Thế thì lúc tôi đang ở cùng Miyuki mà cô nàng đột ngột xuất hiện, chắc sẽ có vài cảnh thú vị lắm đây.

Rót nước ra cốc uống ừng ực, Hiyori vào phòng tắm rửa tay chân rồi bước ra, ngồi đối diện tôi.

“Matsu-Matsu.”

“Nhóc không thống nhất cách gọi được à?”

“Sao cơ ạ.”

“Lúc thì Matsu-Ken, lúc thì Matsu-Matsu, hôm nay lại là Matsu-Matsu... Biệt danh của tôi có mấy cái vậy?”

“Đồ cổ hủ.”

“Không... Nhóc đúng là không thể nói lý lẽ được mà.”

“Cổ.”

Khóe miệng bướng bỉnh, ánh mắt hướng lên trên, và cơ thể rũ xuống...

Hiyori trêu chọc tôi với vẻ mặt trơ trẽn không thể tả, khiến tôi hơi bực mình.

Hôm nay cô nàng quyết tâm đến đây rồi. Vậy thì tôi cũng phải đối xử với cô nàng theo cách tương tự mới được.

Cười khẩy, tôi nắm lấy cổ tay Hiyori đang lắc lư cả đầu lẫn người sang hai bên.

Và rồi, trước khi cô nàng kịp phản ứng, tôi đè cô nàng nằm sấp xuống nệm.

“Phu-ếk!”

Tiếng hét của Hiyori khi bất ngờ ngã nhào về phía trước, vùi mặt vào gối nghe thật vô phòng bị và mất hình tượng.

Chắc là do hành động của tôi quá bất ngờ.

Tôi dùng một tay tóm lấy hai cổ tay của Hiyori đang vùng vẫy định đứng dậy, ép ra sau lưng rồi ấn mạnh xuống.

Sau đó, tôi nắm lấy chiếc quần đùi màu xanh đen của cô nàng kéo xuống tận đùi.

“Hư a ák...! A-Anh làm cái gì vậy...? Buông ra...! Buông ra ngay...!”

Chiếc quần lót của Hiyori đang giãy giụa có thiết kế vô cùng gợi cảm, với phần dây lọt thỏm vào giữa khe mông.

Mặc đồ lót chiến đấu đến cơ à.

Chắc cũng chuẩn bị tinh thần là sẽ làm rồi, nhưng chắc không ngờ lại bị "hành" theo kiểu này.

“Em không thế nữa đâu...! Em xin lỗi...! Em không dám hỗn nữa...!”

Hiyori vội vã xin lỗi nhưng tôi hoàn toàn không có ý định tha cho cô nàng, tôi dùng một tay kéo cạp quần mình xuống, đồng thời cởi phăng luôn cả quần lót.

Sau đó, tôi cưỡi lên hông cô nàng, chỉ dùng chân kẹp chặt đùi cô nàng lại rồi cúi người xuống.

“Nhóc đến đây vì mục đích này mà, không phải sao?”

Tôi thì thầm vào tai cô nàng bằng giọng trầm thấp, Hiyori liền lắc đầu nguầy nguậy.

“K-Không phải...! Em chỉ đến chơi...”

“Đến chơi kiểu này chứ gì.”

“Nói gì vậy...! Nếu định làm thế thì em đã mang theo đồ lót hay quần áo dự phòng...”

“Ồn ào quá.”

“Không... Anh nghe em nói đã... Á! Có cái gì chạm...”

Thỉnh thoảng cũng cần phải giáo huấn kiểu này.

Đặc biệt là với Hiyori, kẻ lúc nào cũng thích trêu chọc tôi.

Nhìn xuống Hiyori đang giật mình ngậm miệng lại khi cảm nhận được vật cứng cáp chạm vào lưng, tôi luồn tay xuống giữa hai đùi cô nàng, vén chiếc quần lót vẫn chưa ướt sang một bên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!