Web Novel

Chương 350: Mắt đền mắt, răng đền răng

Chương 350: Mắt đền mắt, răng đền răng

Trong một năm, kiểu gì cũng có một ngày xui xẻo đến mức kỳ lạ.

Và đối với tôi, ngày xui xẻo đó chính là hôm nay.

Vấp.

Bắt đầu bằng việc vấp phải vỉa hè lảo đảo suýt ngã, rồi đánh rơi hộp Sweechu mà Hiyori đưa cho xuống đất...

Đang định uống hộp sữa dưa lưới mua ở cửa hàng tiện lợi thì va vai với người đi ngược chiều làm sữa đổ ra một ít...

Sao hôm nay lại xui xẻo thế không biết?

Thần linh nổi giận rồi sao? Tôi đã thử nghĩ như vậy nhưng có vẻ không phải...

Chắc chắn là Hiyori đã ếm bùa tôi rồi.

“Từ nãy đến giờ anh làm sao thế? Hậu đậu thật đấy...”

Nhìn Hiyori cười ngặt nghẽo trêu chọc tôi, tôi càng chắc chắn hơn về suy nghĩ đó.

“Không phải hậu đậu mà là xui xẻo. Tại em đấy.”

“Nhờ có em nên anh mới chỉ bị thế thôi đấy. Không có em thì quần áo Tiền bối đã dính đầy bùn đất với sữa rồi.”

“Em tự đánh giá bản thân cao quá rồi đấy?”

“Cứ cho là em yêu bản thân mình đi. Giấy ăn đây.”

Hiyori đưa tờ giấy ăn đang cầm trên tay cho tôi.

Tôi vừa định nhận lấy thì Hiyori rụt tay lại khiến tôi cau mày.

“Làm gì thế?”

“Anh ngẩng đầu lên đi. Để em lau cho.”

Hơ... Em cũng làm thế này với những người khác à?

Thế thì tôi sẽ ghen tị lắm đấy.

Chỉ làm thế với mình tôi thôi đúng không? Tôi tin là vậy.

Tôi ngoan ngoãn ngẩng đầu lên không chút do dự, Hiyori liền chạm nhẹ tờ giấy ăn vào cổ tôi để lau đi vết sữa dưa lưới.

Vì chênh lệch chiều cao nên em ấy phải kiễng chân lên, dáng vẻ tập trung đó trông thật xinh đẹp.

Chỉ muốn ôm chầm lấy em ấy rồi nhấc bổng lên thôi.

“Xong rồi. Biết ơn em đi nhé?”

Hiyori vứt tờ giấy ăn dính sữa vào thùng rác của rạp chiếu phim rồi vênh váo nói, tôi liền đáp.

“Cắt móng tay đi. Chọc cả vào cổ tôi rồi đây này.”

“Biết ơn người ta mà còn cằn nhằn.”

“...”

Hình như tôi vừa nghe thấy câu mà tôi hay nói với Renka thì phải.

Tôi cùng Hiyori đang cười tươi rói bước đến quầy vé, lấy vé xong rồi đi ra quầy bán đồ ăn nhẹ.

Hiyori chen lên trước tôi định gọi món, em ấy nói với nhân viên.

“Cho em một combo couple. Bắp rang bơ vị caramel nhé. Với lại...”

Giật mình.

Nghe em ấy gọi món, cơ thể tôi bất giác giật nảy lên.

Bởi vì đó chính là hành động tôi từng làm khi đang mập mờ với Miyuki.

Lấy lý do giá rẻ để gọi combo couple, rồi quan sát phản ứng ngượng ngùng của Miyuki.

Tất nhiên Hiyori không hề để tâm đến tôi mà chỉ mải mê gọi món, nhưng vấn đề là ở tôi.

Tôi đang lặp lại y hệt phản ứng của Miyuki lúc đó.

Sao cứ ở cạnh Hiyori là tôi lại có cảm giác mình biến thành nữ chính thế này?

Con bé này có theo dõi tôi không đấy?

Từ câu nói cằn nhằn lúc nãy, cho đến chuyện bây giờ... Cứ như dejavu vậy.

Từ những ngày đầu đã lén lút theo dõi nhất cử nhất động của tôi, rồi sau khi vào học viện thì lộ rõ bản chất và bắt đầu tán tỉnh tôi...

Tưởng tượng thôi đã thấy kích thích rồi.

Sột soạt.

Đang mải suy nghĩ, Hiyori đã gọi món và thanh toán xong, em ấy nắm lấy tay tôi kéo sang một bên.

Một cảm giác lạnh buốt truyền đến từ phần dưới cánh tay.

Bình thường tay Hiyori lạnh lắm. Tôi phải ủ ấm cho em ấy mới được.

Tôi liếc nhìn em ấy đang buông tay ra, gãi gãi sống mũi rồi nói.

“Mặc áo sơ mi vào đi.”

“Á sao anh lại thế nữa rồi...! Thôi cái trò đó đi được không?”

“Hở hang quá.”

“Thế này còn đỡ hơn là hở hang lộ liễu chứ bộ?”

Cũng đúng, hở hang lấp ló kiểu xuyên thấu thế này còn kích thích hơn là hở bạo.

“Cả hai đều không được. Mau che lại đi.”

“Ở cạnh Tiền bối cứ như đang ở nhà ông nội ấy.”

“Câu đó tôi nghe em nói rồi.”

“Em từng nói thế rồi ạ?”

“Ừ.”

“Điều đó chứng tỏ Tiền bối rất bảo thủ đúng không?”

“Là do em quá phóng túng thì có.”

“Có nhiều người còn ăn mặc hở hang hơn em nhiều mà? Anh nhìn đằng kia kìa.”

“Tôi không nhìn đâu, cầm bắp rang với nước đi.”

Nghe vậy, Hiyori càu nhàu một cách đáng yêu, ôm lấy hộp bắp rang vừa được đưa ra rồi cầm hai cốc nước ngọt bằng hai tay.

Vì là hộp bắp rang cỡ lớn nên che gần hết phần ngực của em ấy, kết hợp với biểu cảm hờn dỗi như mèo con của Hiyori tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ khiến tôi bất giác bật cười.

Cọng tóc ngốc nghếch trên đỉnh đầu cứ rung rinh theo từng nhịp bước, em ấy lẽo đẽo theo sau tôi bước vào phòng chiếu phim.

“Sao lại chọn ghế trong góc thế này? Ngồi đây thì bị khuất một góc màn hình mất.”

“Ngồi phía lối đi cho thoải mái. Em cứ ngồi thử đi rồi sau này sẽ không muốn ngồi chỗ khác đâu.”

“Gì vậy...? Anh nói cứ như mấy ông chú lừa đảo ngoài đường ấy. Ghế còn trống nhiều mà, mình ra giữa ngồi không được ạ?”

“Bớt nói nhảm rồi ngồi xuống đi.”

“Em không được đưa ra ý kiến của mình sao?”

“Ừ. Bây giờ là thời gian trả nợ.”

“Bực mình.”

Hiyori nói với giọng điệu chẳng có chút gì là bực tức thật sự, đặt bắp rang và nước xuống rồi ngồi vào ghế.

Sau đó, em ấy loay hoay cởi sandal ra, gác gót chân lên mép ghế rồi kéo đầu gối sát vào ngực.

Thấy vậy, tôi cau mày mắng em ấy.

“Làm gì thế? Đừng có làm phiền người khác.”

“Thế này thì phiền ai chứ?”

“Gác chân lên ghế ngồi mà không phiền thì là gì?”

“Xem phim xong người ta dọn dẹp mà. Với lại em lau gót chân bằng khăn ướt rồi...”

“Em đã lau đâu.”

“Vâng.”

“... Nói dối mà mặt tỉnh bơ nhỉ.”

“Cứ cãi cố thế này thì cũng trót lọt được vài lần đấy. Tiền bối cũng thử xem.”

“Dạy tôi điều hay ho ghê nhỉ.”

Tôi mắng Hiyori rồi vỗ vỗ vào bắp chân em ấy.

Đó là một hành động vô thức. Giống như lúc hẹn hò với Miyuki, tôi đã chạm vào em ấy một cách rất tự nhiên.

Trong lúc tôi khẽ rùng mình khi nhận ra điều đó, Hiyori lầm bầm gì đó rồi xỏ lại sandal, bốc một miếng bắp rang bỏ vào miệng.

Có vẻ em ấy không bận tâm đến cái chạm của tôi, không biết nên thấy may mắn hay hụt hẫng nữa.

Nhưng tôi vẫn thấy vui.

Dù sao thì em ấy cũng ngoan ngoãn nghe lời tôi.

Gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên, tôi trò chuyện phiếm với Hiyori để giết thời gian, khi phòng chiếu tối đen lại và bộ phim bắt đầu, tôi hướng mắt lên màn hình.

“Mà phim này là phim gì thế anh?”

Hiyori nhích người lại gần tôi và hỏi.

Tôi cũng nhích người ra xa một khoảng tương đương rồi đáp.

“Hành động.”

“Nghe nói hay lắm ạ?”

“Không biết. Thấy suất chiếu sớm nhất thì mua thôi.”

“Sao anh lại xem phim kiểu đó? Bình thường người ta phải xem trailer rồi mới đặt vé chứ?”

“Có khi không biết gì lại thấy hay hơn là biết sơ sơ đấy. Với lại lúc tôi mua vé em cũng đâu biết là phim gì.”

“Cũng đúng. Anh ăn bắp rang không?”

“Đưa đây.”

Hiyori đặt một miếng bắp rang vào giữa lòng bàn tay tôi đang chìa ra.

Tôi nhìn em ấy đang cười tủm tỉm với vẻ mặt cạn lời rồi nói.

“Bảo tôi ăn mỗi cái này thôi á?”

“Thiếu thì anh tự lấy ở đây đi. Này.”

Hiyori xoay người, chìa hộp bắp rang đang đặt ngay dưới ngực ra cho tôi xem.

Nếu tôi vô ý đưa tay ra lấy bắp rang thì rất dễ chạm nhầm vào ngực em ấy... Định trêu tôi đây mà. Biết ngay.

“Thôi khỏi.”

Nghe câu trả lời lạnh nhạt của tôi, Hiyori cười khúc khích rồi quay mặt đi.

Chương trung: Xem Phim Được Bao Lâu Rồi Nhỉ?

Khi phần mở đầu kết thúc và những pha hành động mãn nhãn bắt đầu diễn ra, những tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, và rồi đến một khoảng lặng ngắn ngủi,

“Tiền bối.”

Hiyori gọi tôi bằng một giọng rất nhỏ.

“...”

Tôi vờ như không nghe thấy, Hiyori liền chọc chọc vào tay tôi.

“Tiền bối. Nhìn này.”

Lúc này tôi mới quay sang nhìn Hiyori, đưa mắt nhìn xuống chỗ em ấy đang chỉ, và rồi tôi hoảng hốt trong lòng.

Bởi vì có một hạt bắp rang đang nằm chễm chệ trên rãnh ngực của em ấy.

Chắc là lúc ăn bị rơi xuống đó.

'Hơ... Thật tình...'

Có vẻ em ấy rất thích thú với việc trêu chọc tôi vì tôi cứ cư xử như một gã trai tân nhút nhát, nhưng tôi không thể nhịn thêm được nữa.

Khao khát muốn dạy dỗ Hiyori một trận ra trò trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi.

Đồng thời, tôi cũng muốn nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với em ấy.

Tôi nhún vai tỏ vẻ "Thì sao?", rồi nhón lấy hạt bắp rang nằm trên rãnh ngực em ấy.

“Ơ...?”

Hiyori hít một ngụm khí lạnh rồi khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc.

Có vẻ em ấy không ngờ tôi lại dám làm thế một cách trắng trợn như vậy.

Chắc em ấy nghĩ tôi sẽ xấu hổ rồi mắng em ấy đang làm cái trò gì chứ gì?

Nhìn đôi mắt mở to tròn xoe như chú cún con lần đầu thấy vật lạ của em ấy, tôi có thể mường tượng ra phản ứng của Hiyori trong tương lai.

Có vẻ trong cuộc chiến xem ai ăn thịt ai, người chiến thắng sẽ là vế sau rồi.

Nhưng vì đối phương là Hiyori chứ không phải ai khác nên không thể chủ quan được.

Tôi thản nhiên quay mặt đi khỏi Hiyori - người trông như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ nấc cụt, đưa hạt bắp rang lên miệng nhai nhóp nhép.

Tôi cũng không quên bày ra vẻ mặt coi chuyện vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ nhặt... nhỏ nhặt đến mức không đáng bận tâm.

“...”

Tôi như cảm nhận được ánh mắt cạn lời của Hiyori đang nhìn mình.

Lần đọ sức này tôi thắng rồi nhé. Cảm giác chơi trò kéo co này cũng thú vị phết.

Đang chìm đắm trong cảm giác chiến thắng, tôi nghe thấy,

“Tiền bối. Em đi vệ sinh một lát nhé.”

Hiyori - người nãy giờ vẫn im lặng xem phim - lên tiếng, tôi hờ hững gật đầu.

“Ừ.”

“Anh cầm hộ em cái áo sơ mi với.”

“Mặc vào rồi đi.”

“Vướng víu lắm. Đây.”

Em ấy ném toẹt chiếc áo sơ mi vừa cởi ra lên đùi tôi.

Tôi thoáng bối rối, đang định cằn nhằn Hiyori thì em ấy đã đứng dậy đi lướt qua tôi.

Khoảng cách giữa hàng ghế trước và chân khá rộng nên em ấy cứ thế bước đi là được, nhưng Hiyori lại cố tình quay mặt về phía tôi rồi lách người đi qua.

Cứ như thể em ấy đang muốn trả đũa hành động lúc nãy của tôi vậy.

Tôi lùi sâu vào lưng ghế để nhường chỗ cho em ấy, hình như tôi thấy khóe miệng em ấy nhếch lên thì phải, hay là tôi nhìn nhầm nhỉ?

Vì trong rạp rất tối, lại đúng lúc cảnh phim cũng tối nên tôi không nhìn rõ, chẳng dám chắc nữa.

Dù sao thì tôi có dự cảm cuộc kéo co với Hiyori sẽ khá căng thẳng đây.

À không, nghĩ lại thì có vẻ cũng lỏng lẻo... Khó mà nói chính xác được.

Sự khó hiểu này chứng tỏ buổi hẹn hò với em ấy rất thú vị.

Vừa ngửi mùi hương chanh thoang thoảng Hiyori để lại vừa suy nghĩ vẩn vơ, tôi bừng tỉnh khi nghe câu hỏi của Hiyori vừa quay lại rất nhanh.

“Lúc em đi vắng có cảnh nào quan trọng không anh?”

Câu hỏi này có ý đồ gì đây?

Em ấy muốn thăm dò xem trong lúc em ấy đi vệ sinh, tôi có thản nhiên tập trung xem phim hay không à?

Hay là em ấy hỏi với mục đích thuần túy, thực sự tò mò về nội dung phim?

Bình thường thì tôi sẽ nghĩ là vế sau, nhưng Hiyori thì khó đoán lắm.

Tự nhủ đừng suy nghĩ quá sâu xa, tôi lắc đầu.

“Không có.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!