Web Novel

Chương 194: Một ngày xen kẽ

Chương 194: Một ngày xen kẽ

“A thật là...!”

Miyuki nũng nịu bằng giọng điệu ngọt ngào.

Miệng thì nói vậy nhưng chân em lại quấn chặt lấy eo tôi, có vẻ em định bùng nổ hết những gì đã phải kìm nén khi có Chinami ở bên cạnh.

Ngay lúc tôi và Miyuki đang quấn lấy nhau, cắn mút cơ thể đối phương và chuẩn bị lột bỏ quần áo thì một tình huống bất ngờ xảy ra.

Cốc cốc.

Có ai đó đang gõ cửa kính xe từ bên ngoài.

“Hơ ớc...!”

Miyuki giật bắn mình, bản năng đưa tay lên bịt chặt miệng.

Trông em như thể tim vừa rớt ra khỏi lồng ngực vậy.

Không chỉ em, mà cả tôi cũng hoảng hồn.

Nửa đêm nửa hôm thế này, ai lại đi gõ cửa xe chứ?

Tò mò không biết là ai, tôi khẽ ngẩng đầu lên nhìn qua lớp kính xe tối màu và thấy một khuôn mặt quen thuộc.

‘Là Kana sao?’

Kana đang mặc đồ thể thao, cố gắng nhìn vào bên trong xe.

Chị ta đi tập thể dục buổi sáng à?

Cứ tưởng chị ta lười biếng lắm, đúng là gen di truyền không lẫn đi đâu được.

Nhưng tập thể dục vào cái giờ oái oăm này thì... thật cạn lời.

“Gì đây? Đúng xe này mà?”

Kana nghiêng đầu lẩm bẩm rồi bắt đầu đi vòng quanh xe.

Có vẻ chị ta nhận ra đây là xe của tôi. Đỗ trước cửa nhà chị ta vào lúc rạng sáng thế này thì thắc mắc cũng phải.

Khác với kính trước không được dán phim cách nhiệt quá tối do luật quy định, kính sau xe tôi đen kịt.

Nếu nhìn kỹ qua kính chắn gió thì có thể thấy có người bên trong, nhưng chị ta không thể nằm ườn lên nắp capo để nhìn trộm được. Hơn nữa, dù có làm vậy thì cơ thể chúng tôi cũng bị lưng ghế phụ che khuất, không thể nào nhìn thấy được.

“Gì vậy trời...? Đi cửa hàng tiện lợi rồi à?”

Cuối cùng, không phát hiện ra chúng tôi, Kana nhún vai khó hiểu rồi bắt đầu chạy bộ.

Nhìn bóng lưng Kana khuất dần qua khoảng trống giữa hai tựa đầu ghế trước, tôi vuốt ve má Miyuki.

“Đi rồi. Là chị Kana.”

“Chị hai á...?”

“Ừ. Chắc đi tập thể dục. Chị ấy hay tập giờ này à?”

“Ngày trước thì hay đi sáng sớm lắm... nhưng dạo này thì ít... Sao tự dưng hôm nay lại...?”

Nếu làm ở ghế trước thì chắc chắn Kana đã nhìn thấy cảnh tôi và Miyuki ân ái rồi.

Nghĩ theo hướng đó thì sự kiện lần này đúng là đáng tiếc thật.

Cứ ngỡ cơ hội được xơi trọn "chị em song sinh" đang đến rất gần rồi... Biết thế tôi đã không tắt máy xe.

Lần sau thử làm ở ghế phụ xem sao nhỉ?

Không chỉ Kana, mà để Midori nhìn thấy chắc cũng thú vị lắm.

Bà mẹ trẻ bừng bừng dục vọng khi nhìn thấy con gái mình đang rên rỉ...

Phần dưới chiếc váy ôm sát cơ thể dần ướt đẫm...

Hôm đó ham muốn trỗi dậy mãnh liệt, định ân ái với chồng nhưng nhìn thấy thứ đồ chơi ỉu xìu của ông ta lại chán nản, rồi hình ảnh cự vật của bạn trai con gái cứ lởn vởn trong đầu... Kích thích thật đấy.

Tôi đặt tay lên ngực Miyuki, tim em đang đập thình thịch.

Chứng tỏ em đã sợ hãi đến mức nào.

Tôi kéo lại chiếc áo đang bị lột dở của em rồi hỏi.

“Tính sao đây? Bình tĩnh lại rồi cứ thế đi vào nhé?”

“...”

Em không nói gì.

Có vẻ em không muốn chia tay thế này.

Nói gì thì nói, biến thái vẫn hoàn biến thái thôi.

Hiểu được mong muốn của Miyuki, tôi lặng lẽ áp môi mình lên môi em.

Tiếp đó, những âm thanh gợi tình bắt đầu lấp đầy không gian yên tĩnh trong xe.

Lắng nghe những âm thanh ấy, tôi và Miyuki bắt đầu cuồng nhiệt khám phá cơ thể nhau.

U u u-!

Tiếng rung điện thoại vang lên bên tai.

Tôi tỉnh giấc, quờ quạng tìm điện thoại.

[Matsuda-kun, cậu dậy chưa?]

Tin nhắn của Miyuki.

Đã là buổi trưa rồi. Ngủ không ít cũng chẳng nhiều.

Tôi thở dài một hơi, xua tan cơn buồn ngủ rồi nhắn lại.

[Vừa mới dậy. Còn cậu?]

[Tớ dậy từ ba tiếng trước rồi.]

[Ngủ được ít thế?]

[Ừ. Buồn ngủ quá.]

[Sang nhà tớ ngủ một giấc đi.]

[Tớ cũng định thế, nhưng thôi tớ ở nhà.]

Có vẻ tâm trí em vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại.

Hơn nữa, hôm qua bảo làm nhanh mà cuối cùng lại quá sức... Hôm nay cứ để Miyuki dành thời gian cho gia đình vậy.

[Tớ biết rồi. Chị Kana không nhắc gì đến chuyện hôm qua à?]

[Chuyện đó á? Tớ bảo là đi dạo một lát.]

[Rồi chị ấy nói sao?]

[Cậu không cần biết đâu.]

Miyuki vốn luôn thành thật với tôi mà lại lảng tránh thế này, chứng tỏ Kana lại giở trò trêu chọc em rồi.

Chắc chắn chị ta lại hỏi kiểu trước khi đi dạo làm gì, trong lúc đi dạo có chuyện gì xảy ra không, khiến Miyuki bối rối đây mà.

Biết ngay.

[♥]

Sợ tôi giận vì tin nhắn hơi lạnh lùng, Miyuki liền gửi ngay một biểu tượng trái tim.

Bật cười trước hành động đáng yêu của em, tôi nhắn tin qua lại với em một lúc rồi đi ra ngoài.

Nhìn tuyết trắng xóa phủ đầy sân vườn, tâm trạng tôi khá lên hẳn, nhưng đồng thời cũng thấy bực mình.

Bao giờ mới dọn xong đống này đây... Chắc phải thuê người làm vườn thôi.

Đi dạo một vòng trong thời tiết giá lạnh, tôi gọi điện cho Chinami.

-A... Hư hừm...! Alo...?

Chưa đầy một hồi chuông, giọng nói dịu dàng của em đã vang lên.

Nghe tiếng ồn ào xung quanh, có vẻ em đang ở ngoài.

“Sư phụ ngủ ngon chứ?”

-Vâng...

“Sư phụ đang ở đâu đấy? Ra ngoài rồi à?”

-Vâng... Tôi đang đi ăn với Renka.

Cứ tưởng em kiệt sức rồi, thế mà vẫn ra ngoài được cơ à?

Chinami của chúng ta thể lực tốt thật đấy.

-N-Nếu cậu rảnh thì đến ăn cùng chúng tôi nhé?

-Tuyệt đối không được. Hôm nay cậu bảo chỉ đi chơi với tớ thôi mà.

Chinami vừa dứt lời, giọng nói phá đám của Renka đã vang lên từ đầu dây bên kia.

Làm như trẻ con sợ bị cướp đồ chơi không bằng... Câu nói "chỉ đi chơi với tớ thôi" nghe thật nực cười.

Đợi đến kỳ nghỉ đông, tới giờ "giáo huấn" Renka, tôi sẽ dạy dỗ cô nàng cẩn thận.

Nghĩ vậy, tôi lên tiếng.

“Không sao đâu. Tôi định ngủ thêm chút nữa.”

-Á, vâng... Tôi biết rồi. Cậu ngủ ngon nhé.

“Ừ. Sư phụ đi chơi vui vẻ nhé.”

-Vâng ạ.

Cúp máy, tôi tự hỏi mình nên làm gì bây giờ.

Chẳng có việc gì để làm cả. Miyuki thì dành thời gian cho gia đình, Chinami và Renka thì đang đi chơi riêng với nhau.

Cũng không thể đi gặp Tetsuya được, thế thì điên rồ quá... Hay là đi gặp Cô nàng bánh mì nhỉ?

Hoặc là Lớp phó, lâu rồi không được chiêm ngưỡng "bình sữa" của cô giáo y tế, đến thăm cô ấy cũng không tồi.

Tôi không biết nhà cô giáo y tế ở đâu, nhưng chắc tìm trên trang web của Học viện là ra số điện thoại thôi.

Vừa tưởng tượng lung tung, tôi vừa đi về phía nhà kho, thầm mong Hiyori mau chóng nhập học trong lúc cầm chiếc xẻng xúc tuyết lên.

Thôi cứ dọn tuyết xong rồi xem vài bộ anime và manga thể loại "giáo huấn" mà Renka thích vậy.

Sau đó thì phải tập luyện chuẩn bị cho giải đấu Kendo nữa.

Sau một ngày Chủ nhật lười biếng và yên bình cùng Miyuki ở nhà, sáng hôm sau tôi cùng em đến Học viện từ sớm.

Chắc vì không nhắc đến chuyện 3P nên Miyuki đã lấy lại được vẻ hoạt bát thường ngày.

Trông em không có vẻ gì là đang cố gượng ép, nên tôi cũng mặc kệ, vừa đi vừa trò chuyện với em như bình thường khi băng qua sân trường.

Vừa bước vào lớp, Miyuki đã tươi cười chào hỏi Tetsuya - người đã đến từ trước.

Nhưng khi thấy sắc mặt hắn có vẻ không tốt, em liền lo lắng hỏi.

“Tetsuya-kun, mặt cậu sao thế? Cậu thấy không khỏe ở đâu à?”

“À... Không có gì đâu. Hôm qua tớ thức đêm chơi game ấy mà...”

Tâm trạng rối bời nên không ngủ được chứ gì?

Không biết hắn có vừa khóc lóc thảm thiết vừa tưởng tượng ra đủ thứ chuyện không nữa.

“Gì cơ... Lại nữa à? Tớ đã bảo cậu đừng chơi game khuya quá rồi mà.”

“Tớ xin lỗi. Tớ không dừng lại được.”

“Cậu chơi game gì thế?”

“Game đó đó. Lần trước chúng ta chơi cùng nhau ấy.”

“À... Game sinh tồn đó hả?”

“Ừ.”

“Cậu chơi với ai?”

Trong lúc hai người họ rôm rả trò chuyện, tôi lẻn ra khỏi lớp, đi về phía hành lang khối lớp 2.

Để kiểm tra tình hình của Chinami xem sao.

Vừa đi về phía lớp của Chinami và Renka, vừa đảo mắt tìm xem có đàn chị năm 3 nào xinh xắn không, tôi chợt...

“Matsuda?”

Tôi chạm trán Renka vừa bước ra khỏi lớp.

Tôi giơ một tay lên chào cô nàng.

“Chào buổi sáng, Đội trưởng.”

“... Cậu đến đây làm gì?”

“Tôi không được đến à?”

“Ừ. Không được.”

Thái độ của cô nàng vẫn như mọi khi, có vẻ Chinami chưa kể chuyện xảy ra vào đêm Giáng sinh rồi.

Cũng phải, chuyện động trời như thế đâu dễ gì mà kể cho người khác nghe.

“Buồn thật đấy.”

“Buồn cái gì mà buồn... Đi chỗ khác đi.”

“Tại sao tôi phải nghe lời Đội trưởng chứ? Tôi có đến tìm Đội trưởng đâu.”

“...”

“Nghe xong hết nói nổi luôn đúng không?”

“Ồn ào quá, Chinami đến phòng giáo viên rồi, lát nữa hẵng tìm. Với lại, ngày mai nhớ kiểm tra lại trang bị dùng cho giải đấu rồi mang đến nhé.”

“Đội trưởng định gom trang bị của những người tham gia giải đấu lại rồi gửi đi kiểm tra à?”

“Đúng vậy. Trước tiên tôi, Chinami và Huấn luyện viên sẽ kiểm tra quy cách trước.”

“Tôi biết rồi. Tôi có một thỉnh cầu.”

“Gì cơ.”

“Đội trưởng xếp trang bị của tôi vào giữa trang bị của sư phụ và Đội trưởng nhé.”

“... Hả? Tại sao?”

“Làm thế tôi thấy sướng hơn.”

“Cậu nói gì vậy?”

Renka nghiêng đầu khó hiểu, rồi khuôn mặt cô nàng đỏ bừng lên trong tích tắc.

Cô nàng đã nhận ra ý đồ trong câu nói của tôi.

“T... Tên biến thái này...!”

Nhìn cô nàng nắm chặt tay run rẩy trông thật đáng yêu.

Tôi nở một nụ cười đầy tinh quái rồi nói.

“Tại Đội trưởng cứ thế này nên tôi mới muốn trêu thêm đấy.”

“Cậu chỉ biết đùa mấy trò kỳ cục thế thôi à?”

“Bản tính tôi vốn thế mà. Nhưng sao Đội trưởng lại hiểu ý tôi nhanh thế nhỉ? Chắc Đội trưởng cũng giống tôi rồi.”

“I, im đi...! Đừng có nói mấy lời xui xẻo đó...!”

Renka định hét lên nhưng lại liếc nhìn xung quanh rồi hạ giọng xuống.

Tôi cười khùng khục, xua tay.

“Dù sao thì tôi cũng biết rồi. Ngày mai tôi sẽ mang đến.”

Tất nhiên lời tôi nói chỉ là đùa, nhưng cũng có một nửa là thật.

Nếu trang bị của tôi mà để cạnh tên rác rưởi Tetsuya thì còn gì tồi tệ hơn nữa.

“... Ừ. Cậu vẫn luyện tập chăm chỉ chứ?”

“Vâng.”

“Vậy thì tốt. Giờ thì đi đi.”

“Không thích.”

“Vậy tôi đi đây.”

“Cũng không thích nốt.”

“Cậu nói cái gì vậy...”

“Đội trưởng đi căn tin với tôi không? Tôi mua kẹo cho.”

“Đừng có coi tôi là trẻ con. Bực mình rồi đấy.”

“Chẳng phải Đội trưởng bực mình từ nãy rồi sao?”

“Im đi.”

Thực ra cô cũng thích nói chuyện với tôi đúng không?

Nên dù bảo tôi cút đi nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời từng câu một đấy thôi.

Trước đây tôi từng nghĩ kỳ nghỉ đông sẽ chán lắm, nhưng giờ thì không.

Tôi muốn nhanh chóng được làm việc cùng Renka đến phát điên lên được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!