Web Novel

Chương 276: Nhập môn Spanking

Chương 276: Nhập môn Spanking

“Này...! Cậu đang làm cái gì thế hả...!”

“Sao thế.”

“Đ, đây đâu phải phòng nghỉ...! Đừng có làm thế...!”

Renka nắm chặt lấy bàn tay đang cởi đai áo của tôi, lùi mông về phía sau.

Có vẻ đó là một hành động phòng vệ bản năng, nhưng chính vì thế mà đũng quần tôi lại cọ sát vào mông cô ấy.

“Á...!”

Cảm nhận được một vật thể đang dần cứng lên, Renka giật mình, vội vàng rụt mông lại.

Tai cô ấy cũng đỏ bừng lên ngay lập tức.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Renka, tôi vuốt ve dọc theo vùng bụng của cô ấy, rồi luồn tay vào bên trong chiếc quần Đạo phục mỏng manh.

“T, từ từ đã...”

Bàn tay luồn vào giữa hai chân, ép sát lớp vải quần rộng thùng thình vào da thịt Renka, chậm rãi trượt lên trượt xuống dọc theo đùi cô ấy.

Ngay lập tức, đôi chân Renka bắt đầu run rẩy dữ dội.

Có vẻ như những cái vuốt ve trên da thịt đã mang đến cho cô ấy một cảm giác vô cùng kích thích.

“Ư... Ở, ở đây đừng làm thế...!”

Vừa phải giữ tay tôi không cho cởi đai áo, vừa phải ngăn bàn tay đang sờ soạng đùi mình...

Trông cô ấy có vẻ rất bận rộn và đáng thương, nhưng tôi hoàn toàn không có ý định dừng lại.

Sột soạt.

Mặc kệ Renka phản kháng, những ngón tay của tôi từ từ vuốt ngược những nếp gấp của chiếc quần Đạo phục, chạm đến phần háng của cô ấy.

Renka run lên bần bật như bị co giật, ngoảnh ngoắt đầu lại và lớn tiếng.

“Này...! Dừng lại...!”

“Vậy chúng ta vào phòng nghỉ nhé?”

“P, phải tắm trước đã chứ...! Trời lạnh thế này, còn phải lấy chăn ra nữa...”

“Chăn ở trong phòng nghỉ rồi nên không sao đâu.”

“Thế thì tắm...”

“Để sau hẵng tắm.”

“A, không... Tự nhiên sấn sổ thế này thì tôi...”

“Đội trưởng thì sao.”

“Đừng có nói trống không... Mau...! Buông ra đi...!”

Renka dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy thoát khỏi tôi, nhưng có lẽ vì sự chênh lệch sức mạnh bẩm sinh quá lớn, cô ấy chỉ có thể giãy giụa trong vô vọng khi bị tôi ôm chặt.

Hành động vừa rồi của cô ấy làm tôi liên tưởng đến Chinami, không ngờ hình tượng này lại hợp với cô ấy đến thế.

Chỉ muốn ôm ấp vỗ về thôi.

“A chết tiệt...! Cậu muốn chết thật à...?”

Nghe lời đe dọa của Renka, tôi ngoan ngoãn đáp "Biết rồi", hai tay ôm chặt lấy eo cô ấy rồi lôi tuột vào phòng nghỉ.

Cô ấy bị tôi kéo lê đi xềnh xệch.

Tôi đẩy cô ấy ngã xuống nệm, rồi lập tức cởi bỏ đai ngoài và đai trong của bộ Đạo phục.

Vạt áo mở tung sang hai bên cùng với tiếng sột soạt.

Đồng thời, nhìn thấy nửa thân trên trần trụi của tôi lấp ló, Renka lấy hai tay che mặt, tỏ vẻ ngượng ngùng.

“Này...! Đã bảo đợi đã cơ mà...! Tôi vẫn chưa...”

“Tôi sẽ làm từ từ.”

“... Thế cởi Đạo phục ra làm gì...!”

“Vì nóng.”

“Cậu đang nói cái điều vô lý gì thế...! Căn phòng này đang lạnh cóng đây này...”

Bỏ ngoài tai những lời Renka nói, tôi tháo chiếc thắt lưng vải quanh eo chiếc quần Đạo phục của cô ấy rồi nằm xuống bên cạnh.

“Hà... Phát điên mất thôi...”

Renka lẩm bẩm một mình như thể đã buông xuôi một nửa.

Tôi ôm lấy cô ấy từ phía sau, kéo sát vào lòng và hỏi.

“Tôi đang ủ ấm cho Đội trưởng đấy. Chẳng phải Đội trưởng kêu lạnh sao.”

“Cứ nói thẳng ra đi...”

“Một người không thành thật như Đội trưởng không có tư cách nói câu đó đâu.”

“Nực cười...”

Chát-!

“Á!?”

Renka đang định cãi lại bỗng thét lên một tiếng như sắp ngất đi.

Đó là vì tôi vừa dùng lòng bàn tay tát mạnh vào đùi cô ấy.

Âm thanh bàn tay dính chặt vào da thịt khi không khí bên trong chiếc quần bị ép ra ngoài nghe thật giòn giã. Tôi có thể cảm nhận được đôi chân của Renka - nơi bàn tay tôi đang đặt lên - căng cứng lại.

“Cậu làm cái quái gì thế đồ điên này...!”

“Đau à?”

“Đ, đau thì không đau nhưng giật cả mình...!”

Nếu chỉ là giật mình thôi thì lần này sẽ nhẹ hơn lúc nãy một chút.

Bốp!

Nghĩ vậy, tôi vỗ nhẹ vào phần xương chậu của Renka. Cô ấy giật mình, lầm bầm.

“... Rốt cuộc là cậu muốn làm cái gì không biết...”

“Vì cảm giác rất tuyệt.”

“Tuyệt cái gì cơ...?”

“Cái gì cũng tuyệt hết.”

“...”

Renka im lặng vươn tay ra, lấy chiếc chăn từ trong túi giấy đặt trên sàn phòng nghỉ.

Sau đó, trong tư thế vẫn bị tôi ôm chặt, cô ấy chật vật mở chăn ra, đắp lên người cả hai.

Thấy tôi có vẻ hài lòng, chắc cô ấy định nhắm mắt cho qua chuyện này.

Nhập môn Spanking phải bắt đầu từ những cái nhẹ nhàng nhất.

Nếu ngay từ đầu đã sử dụng những dụng cụ như roi da hay roi mây, đối phương - những người vốn không có sở thích này - sẽ không bao giờ muốn thử lại những trò (play) như thế này nữa.

Thay vì sử dụng những dụng cụ dễ gây đau đớn nếu lỡ tay, dùng lòng bàn tay là cách cơ bản và dễ kiểm soát lực nhất để nhập môn.

Tuy nhiên, để tránh làm đối phương nảy sinh tâm lý phản kháng, việc điều chỉnh lực đạo cũng rất quan trọng.

Thực ra tôi cũng không phải là chuyên gia trong lĩnh vực này nên không biết mức độ nào là vừa phải, nhưng tôi sẽ vừa làm vừa quan sát phản ứng của Renka để tăng giảm cường độ.

Không nên làm quá thường xuyên, chỉ cần ở mức độ vừa phải. Đó mới là điều quan trọng nhất.

Được đắp chăn, dường như tìm lại được cảm giác an toàn, cơ thể Renka hơi thả lỏng.

Nhân cơ hội đó, tôi đưa tay về phía thắt lưng của cô ấy.

Ngay lập tức,

“Này...! Đợi đã...!”

Renka vội vàng đưa tay ra, đè lên tay tôi.

“Sao thế?”

“C, cái đó... cậu có mang theo không...?”

“Cái đó là cái gì.”

“Lần trước... cậu bảo nếu không mang theo thì sẽ không làm ấy...”

“Bao cao su á?”

“Ừ... cái đó...”

“Không.”

“Hả...? Tại sao...?”

“Tôi nghĩ không cần thiết phải mang theo.”

“Cậu bị điên à...? Tôi không làm đâu...!”

Hôm nay Renka hay làm nũng ghê, đáng yêu thật đấy. Nghĩ vậy, tôi kề môi vào gáy cô ấy, mút mạnh tạo ra tiếng "chụt".

“Á...!”

Sự kích thích khá mạnh khiến Renka rụt cổ lại, toàn thân bỗng chốc mềm nhũn.

Nhân lúc đó, tôi nhanh chóng tháo thắt lưng, cởi luôn cả dải dây bên trong rồi kéo tụt chiếc quần xuống.

Sột soạt.

Chiếc quần Đạo phục của Renka tuột xuống.

Luồn tay vào bên trong, tôi chạm vào làn da trần mềm mại vô cùng.

“Đ, đợi đã...! Mới đó mà đã...”

“Tôi chưa cho vào ngay đâu nên đừng lo.”

“... Cho cái gì vào cơ...”

Biết tỏng rồi mà còn cố hỏi, buồn cười thật.

Không thèm trả lời, tôi bóp mạnh vào mông Renka.

“Á...!”

Cảm nhận được bàn tay thô bạo qua lớp quần lót mỏng manh, hai chân Renka khép chặt lại.

Tôi luồn một ngón tay vào giữa hai đùi đang dính chặt vào nhau, chạm vào thì thấy hơi ươn ướt.

Đây là bằng chứng cho thấy cô ấy đã bắt đầu có cảm giác. Một dấu hiệu rất tốt.

“Ư...! Cậu làm g...!”

Kích thích thì cứng lại, buông ra thì thả lỏng.

Trái ngược với lời nói, phản ứng cơ thể vô cùng thành thật của cô ấy thật tuyệt vời.

Kéo dải đai ngoài của bộ Đạo phục trên người Renka - người đã khá hưng phấn - rồi chạm tay vào dải đai trong, tôi lên tiếng.

“Thả lỏng ra đi.”

“Kh, không thích...”

“Vậy thì thôi.”

Thản nhiên chấp nhận câu trả lời cộc lốc của Renka, tôi ngừng vuốt ve và đứng dậy.

Sau đó, tôi mỉm cười nhìn cô nàng đang ngơ ngác, rồi nhấn công tắc đèn.

Căn phòng nghỉ chìm trong bóng tối cùng với tiếng "tách".

Renka hít một hơi thật sâu "Hức!".

Có vẻ như cô ấy cảm thấy căng thẳng khi nhận ra cuộc ân ái sắp chính thức bắt đầu.

Dù cửa sổ đang mở, nhưng vì trời đã tối mịt nên gần như không nhìn thấy gì phía trước.

Cẩn thận quay lại nệm, tôi quờ quạng tìm cơ thể Renka, đặt cô ấy nằm ngửa ra.

Sau đó, tôi đè lên người cô ấy, tiếp tục cởi dải đai trong của bộ Đạo phục.

Sột soạt.

Thị giác bị phong tỏa nên thính giác trở nên nhạy bén hơn.

Tiếng cởi dây áo vang lên rõ mồn một.

Có vẻ Renka cũng có chung suy nghĩ với tôi, cô ấy đang thở hắt ra những hơi dài.

Lộp bộp, lộp bộp. Rào rào.

Trong căn phòng nghỉ chỉ còn văng vẳng tiếng mưa đập vào tường và những tán cây bên ngoài cửa sổ, chúng tôi đã cởi bỏ toàn bộ quần áo của nhau như thế.

“Hà... Matsuda... Từ từ đã... Ư...!”

Nghe tiếng gọi của Renka - người đang thở dốc vì hưng phấn, tôi vùi mặt vào ngực cô ấy, phả ra những hơi thở nóng hổi và đáp.

“Sao thế.”

“Suỵt...! Nói nhỏ thôi...! Nằm im một phút đi...”

“Tại sao.”

“Hình như... có tiếng bước chân...”

“Đừng có nói đùa.”

“A, thật mà...! Nghe thử xem...!”

Đang lúc cao trào mà cô ấy lại cố tình ngăn tôi lại, chứng tỏ cô ấy thực sự đã nghe thấy gì đó.

Nếu chỉ là ảo giác thì tôi phải phạt cô ấy một trận ra trò mới được. Nghĩ vậy, tôi dừng mọi động tác khi đang nằm trên người Renka, dỏng tai lắng nghe những âm thanh xung quanh.

Rào rào, lộp bộp.

Dù có tập trung đến mấy, tôi cũng chỉ nghe thấy tiếng mưa đập vào tường và cây cối.

Chắc là do căng thẳng trước khi quan hệ trong Học viện nên Renka bị ảo thính rồi.

“Có nghe thấy gì đâu? Đội trưởng nói dối à?”

“Không phải nói dối đâu... Nghe kỹ lại xem...”

Rốt cuộc là tiếng bước chân gì cơ chứ, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

Đang định tiếp tục vuốt ve Renka thì...

Lõm bõm.

Từ bên ngoài, một âm thanh rất khẽ vang lên, giống như tiếng ai đó đang bước qua vũng nước.

Renka nghe đúng rồi. Chắc chắn có người ở gần đây.

“Ch, chắc là bác bảo vệ... đúng không...?”

“Có vẻ vậy. Chắc bác ấy đang đi tuần tra... Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Không biết... Chắc khoảng 8 giờ rồi... T, trước tiên tôi mặc quần áo vào đã, cậu xê ra đi...”

“Mặc quần áo làm gì?”

“Làm gì là làm gì... Lỡ có ai nhìn thấy bộ dạng này thì...”

“Ai mà nhìn vào phòng nghỉ được chứ?”

“Có cửa sổ mà...”

“Bên ngoài cửa sổ phòng nghỉ này bị tường rào che khuất rồi. Trừ khi cố tình nhìn, còn không thì không ai thấy được đâu.”

“Đ, đang đi tuần tra thì đương nhiên phải kiểm tra kỹ lưỡng chứ...!”

Nô lệ của tôi lo lắng nhiều quá.

Cũng dễ hiểu thôi. Đây là lần đầu tiên cô ấy quan hệ ở một nơi như thế này nên căng thẳng, từ đó nảy sinh đủ thứ lo âu cũng là chuyện bình thường.

Cảm thấy tình huống này khá thú vị, tôi giả vờ nghe theo ý Renka, nhổm nửa người trên dậy.

Sau đó, tôi kéo quần lót xuống, áp cự vật đang cương cứng tột độ vào bụng dưới của cô ấy.

Bịch.

“Ơ...?”

Chắc là cảm nhận được một vật thể cứng ngắc chạm vào bụng?

Renka vừa thở phào nhẹ nhõm bỗng thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc và khó hiểu.

“Này... Cái gì đây...?”

Renka quờ quạng tay, sờ soạng vùng bụng dưới của mình.

Động tác tay khá táo bạo. Có vẻ cô ấy không ngờ tôi lại lôi cự vật ra trong tình huống này.

Bàn tay đang dò dẫm quanh rốn của cô ấy chẳng mấy chốc đã chạm vào phần quy đầu nằm ngay phía dưới.

Cảm nhận được sự kích thích tê dại truyền đến từ những đầu ngón tay thon thả, tôi cố tình giật nhẹ nửa thân dưới.

Ngay lập tức, Renka - người đang gõ nhẹ vào quy đầu như thể đang khám phá một vật thể lạ - bỗng...

“Hí...!?”

Như nhận ra mình đang sờ vào cái gì, cô ấy thốt lên một âm thanh kỳ quái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!