Web Novel

Chương 284: Bắt Gặp (2)

Chương 284: Bắt Gặp (2)

“Đội trưởng phải nói rõ cái đó là cái gì thì tôi mới giải thích được chứ.”

Trước thái độ thản nhiên từ đầu đến cuối của tôi, Renka đập tay lên ngực như thể bức bối lắm.

“Cái đó...! Cái...”

Đã làm đến tư thế doggy với tôi rồi mà vẫn còn ngại ngùng khi nhắc đến các bộ phận trên cơ thể sao?

Cũng vừa vừa phai phải thôi chứ. Nếu chỉ xét về độ ngây thơ trong chuyện này thì có khi cô ta còn hơn cả Chinami ấy chứ.

Nghe cách nói chuyện thì có vẻ cô ta là người mạnh mẽ và có sức chịu đựng tốt nhất cơ mà.

“Cái gì cơ.”

“Cái đó ấy...!”

“Không nói được thì diễn tả bằng hành động xem nào.”

“...”

Chắc cô ta nghĩ thà làm vậy còn hơn sao?

Renka gật đầu cái rụp, đưa tay ra một góc 45 độ rồi vỗ vỗ vào không khí như đang sờ mông ai đó.

Tôi cứ mong cô ta sẽ làm trực tiếp lên người tôi cơ, tiếc thật.

“Mông à?”

“Đúng rồi... Chỗ đó... Trước khi cậu ra gọi đồ uống, Hanazawa đã vỗ vào chỗ đó của cậu mà...”

“Vâng, đúng vậy.”

“Hai người có mối quan hệ như vậy... Chinami có biết không...?”

Cô ta đã mặc định tôi và Miyuki có mối quan hệ thân thiết rồi.

Cũng phải, hiếm có ai lại thản nhiên vỗ mông bạn bè như vậy, nên cô ta nghĩ thế cũng đúng.

Renka đã quan hệ với tôi trong khi vẫn tưởng tôi đang hẹn hò với Chinami.

Trong hoàn cảnh đó, dù có biết tôi đang quen Miyuki đi chăng nữa thì cô ta cũng chẳng có tư cách gì để bắt bẻ tôi.

Cùng lắm cũng chỉ có thể hỏi xem Chinami có biết chuyện này không như bây giờ thôi.

Nói cách khác, Renka đang ở vị trí yếu thế nhất... không có chút quyền lực nào.

Không phải là phân chia giai cấp, mà ý tôi là vậy đó.

Tôi yêu tất cả các nữ chính.

Dù sao thì câu hỏi đó của Renka không phải là để trách móc tôi, mà ẩn chứa trong đó là sự lo lắng không biết Chinami sẽ tổn thương thế nào.

“Trả lời đi...!”

Renka hối thúc khi thấy tôi im lặng.

Tôi thu lại nụ cười và đáp.

“Tôi biết.”

“... Hả?”

Khuôn mặt Renka lập tức ngẩn tò te.

Có vẻ cô ta không ngờ tôi lại trả lời như vậy.

Cô ta chớp chớp mắt nhìn tôi, rồi hỏi lại như muốn xác nhận những gì mình vừa nghe.

“Cậu biết á...?”

“Vâng, tôi biết.”

“T-Thật sao...? Cậu không đùa chứ...?”

“Không ạ.”

“Hả...? C-Có lý nào lại thế...?”

Phản ứng đó của Renka là điều hiển nhiên.

Trừ khi Chinami, Miyuki và tôi có sở thích tình dục đặc biệt, còn không thì bình thường chuyện này vô lý thật mà.

Chắc cô ta thấy hoang đường lắm vì đây là tình huống chỉ xuất hiện trong truyện tranh người lớn.

Nhìn cô ta đang há hốc mồm với ánh mắt đờ đẫn, tôi nói.

“Vốn dĩ tôi không định nói đâu, nhưng sợ Đội trưởng hiểu lầm nên tôi chỉ nói đến đây thôi.”

Tôi có thể nói cho cô ta biết chuyện chúng tôi đã làm 3P, nhưng làm vậy thì có vẻ không tôn trọng ý kiến của Chinami nên tôi hơi e ngại.

Tất nhiên không thể gọi là 3P hoàn chỉnh được, chỉ là nếm thử chút mùi vị thôi.

“C-Chỉ nói đến đây thôi sao? Lẽ nào ngoài chuyện này ra còn chuyện gì khác nữa...?”

“Chuyện đó thì Đội trưởng nên trực tiếp hỏi Sư phụ thì hơn.”

“Tôi á...? Tôi trực tiếp hỏi á?”

“Không phải bây giờ, mà là sau này.”

Ít nhất là cho đến khi tôi làm chuyện gì đó tương tự như 3P với Renka và Chinami thì tốt nhất là nên giữ bí mật.

Nếu nói ra trong lúc Chinami chưa biết gì về mối quan hệ giữa tôi và Renka thì mọi chuyện sẽ trở nên khá rắc rối.

Sẽ rất khó xử nếu để xảy ra tình trạng hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm, nên việc chọn đúng thời điểm để nói là rất quan trọng.

Với tình hình hiện tại, Renka cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, và khi thời điểm thích hợp đến, chắc chắn cô ta sẽ nhận ra thôi.

Vậy là được rồi.

“Chúng ta ra ngoài thôi nhỉ?”

Nghe tôi nói vậy, Renka rùng mình, nuốt nước bọt cái ực.

“Cậu, cậu là cái thá gì vậy...?”

“Cái gì cơ?”

“Cậu là cái loại người gì vậy...!”

Thiếu ngữ cảnh rồi kìa.

Chắc cô ta muốn hỏi tôi là loại người gì mà có thể thản nhiên như vậy.

Mới thế này mà đã hoang mang tột độ rồi thì biết làm sao đây.

Vẫn còn Hiyori nữa cơ mà.

“Tôi là tôi thôi.”

Tôi trả lời một cách mập mờ rồi vỗ vào mông Renka.

“Hya!?”

Renka thốt lên một tiếng kêu khá lớn, giật nảy mình và lùi lại nửa bước.

Có vẻ việc tôi lặp lại y hệt hành động của Miyuki lên người cô ta khiến cô ta có những suy nghĩ kỳ lạ.

Tôi cười khúc khích nhìn cô ta, dặn cô ta đừng ở trong này lâu kẻo lạnh rồi bước ra quán cà phê trước.

Tự nhiên tôi lại nhớ đến bộ ngực đẫy đà của cô y tế.

Cô ấy luôn trị thương cho tôi với thái độ dửng dưng, chẳng mảy may quan tâm đến tôi...

Nhưng ban đêm cô ấy lại rên rỉ vô cùng dâm đãng, có lẽ khi khai giảng tôi nên đến phòng y tế đầu tiên chăng.

“Vậy em xin phép về trước ạ, tiền bối!”

Miyuki nở nụ cười rạng rỡ, cúi đầu chào Renka và Chinami.

“Hai hậu bối đi đường cẩn thận nhé.”

Khác với Chinami đang mỉm cười đáp lại để tiễn Miyuki, khuôn mặt Renka trông vô cùng kỳ quái.

Không biết là đang cười, đang khóc hay đang tức giận nữa.

Nghĩ rằng khuôn mặt đó cũng khá gợi cảm, tôi cùng Miyuki và Tetsuya rời khỏi quán cà phê.

Tôi đặt hai ly trà đào đá và một ly cà phê nóng vào khay đựng 4 ly, vừa lên xe là tôi đưa ly giấy cho Tetsuya ngay.

“Cầm lấy, lúc nào xuống xe thì uống.”

“Cái này cậu mua cho tớ à?”

“Ừ.”

“Cảm ơn nhé. Tớ sẽ uống ngon miệng.”

Nói lời cảm ơn xong, tôi thấy bàn tay cầm ly giấy của Tetsuya khẽ siết chặt lại.

Cảm giác thất bại lớn lắm sao?

Cũng phải, tận mắt chứng kiến Miyuki quan tâm tôi hơn cả mình, bản thân thì chẳng làm được gì mà chỉ biết nhận đồ từ cô ấy và tôi, chắc lòng tự trọng của một thằng đàn ông đã tụt dốc không phanh rồi.

Cứ thế, trên chuyến xe trở về khu phố nhà Miyuki.

Tôi liếc nhìn gương chiếu hậu, phát hiện Tetsuya ngồi ghế sau đang nhìn chằm chằm vào Miyuki và tôi.

Có vẻ bây giờ cậu ta mới nhận ra tại sao Miyuki luôn khăng khăng đòi ngồi ghế phụ.

Cũng có chút tinh ý rồi đấy. Từ giờ chắc cậu ta sẽ biết lúc nào nên xen vào, lúc nào nên rút lui rồi nhỉ?

Vừa trò chuyện rôm rả với Miyuki, tôi vừa dừng xe trước nhà Tetsuya rồi quay đầu lại.

Và nói với giọng điệu pha chút tinh nghịch.

“Này, Miura.”

“Hả?”

“Đừng có đóng cửa mạnh tay đấy.”

“À, ừ. Tớ biết rồi.”

Sau đó, Tetsuya bước xuống xe, vẫy tay chào Miyuki hẹn gặp lại sau rồi đóng cửa.

Cạch.

Chắc do tôi cảnh cáo nên cậu ta đóng cửa nhẹ nhàng thật.

Nhìn bóng lưng ủ rũ của cậu ta bước vào nhà, tôi cảm thấy thương hại... à không, chẳng thấy thương hại chút nào.

Nhìn Tetsuya thậm chí không nói nổi một lời cảm ơn cơ bản vì đã cho đi nhờ xe, tôi biết cậu ta vẫn chứng nào tật nấy.

Bây giờ thì buông thõng vai thế thôi, nhưng sau này chắc chắn cậu ta lại giả vờ lỡ tay ném quả bóng rổ vào người tôi lúc tôi đang ngủ, hoặc là lén lút nói xấu sau lưng tôi cho xem.

Nếu chuyện đó xảy ra, tôi sẽ không nhẫn nhịn bỏ qua vì nể mặt Miyuki như trước đây nữa đâu.

“Matsuda-kun.”

“Sao vậy.”

“Cậu ghé qua nhà tớ một lát học bài nhé?”

“... Cậu nói thật đấy à?”

“Ừm.”

“Không. Tớ không thích.”

“Tại sao? Tớ muốn học bài riêng với Matsuda-kun mà.”

Học bài riêng à... Một câu nói đầy ẩn ý.

Là học cái gì cơ? Nhìn ham muốn tình dục của Miyuki dạo này tăng cao, có vẻ không phải là học bài bình thường mà là học về chuyện tình dục thì phải...

“Cô chú có nhà không?”

“Có.”

“Vậy tớ vào chào hỏi cô chú một tiếng nhé?”

“Ừm. Cậu uống trà đào đá không?”

“Đưa đây.”

Miyuki cười bẽn lẽn, lấy ly trà đào đá đặt ở khay đựng cốc trên xe đưa cho tôi.

Tôi ngậm ống hút, hút một ngụm dài, vị ngọt đậm đà lan tỏa trong miệng.

Hương vị có chút thay đổi theo chiều hướng ngon hơn, không biết có phải Chinami đã tự điều chỉnh tỷ lệ không nhỉ?

“Thế nào?”

“Ngon đấy.”

“Thật á? Tớ cứ tưởng trà đào đá ở đâu cũng giống nhau... Ai pha vậy? Anh chủ quán à?”

Miyuki hút thử ly trà đào đá vừa đưa cho tôi rồi cảm thán.

Tôi cười thầm trong bụng và trả lời.

“Chắc là tiền bối Nanase đấy? Chị ấy thích đào mà.”

“À, đúng rồi nhỉ. Nhưng nhân viên được tự ý pha chế đồ uống sao?”

“Ai biết. Chắc là đã xin phép chủ quán rồi hoặc đại loại thế.”

Không biết Miyuki có nhận ra phản ứng kỳ lạ của Renka đối với tôi không nhỉ?

Nhìn cái cách cô ấy chủ động skinship quá mức bình thường, có vẻ cô ấy cũng cảm thấy "Hình như có gì đó sai sai?" rồi...

Giá như Miyuki chủ động mở lời trước thì tốt biết mấy... Chuyện này tôi cũng không thể hỏi thẳng được nên thấy bức bối thật.

Nhưng thôi, cứ coi như mọi chuyện đang tiến triển từng bước một là được rồi.

Tối muộn, tôi trở về nhà một mình, việc đầu tiên tôi làm là đi tắm.

Vì tôi vừa có khoảng thời gian nóng bỏng cùng Miyuki trong phòng cô ấy.

Đúng như dự đoán, Miyuki giả vờ học bài rồi lén lút chạm vào người tôi để ra hiệu, và tôi đã hoàn toàn gục ngã trước sự cám dỗ đó, cùng cô ấy làm tình trong im lặng trên giường.

Miyuki vừa thở hổn hển vừa bịt chặt miệng vì sợ bố mẹ hay chị gái nghe thấy trông mới xinh đẹp làm sao... Chỉ tưởng tượng lại thôi mà tôi đã thấy nắng cực rồi.

Nhưng mà lúc tôi ra về, hình như Midori đã nhìn thấy mái tóc hơi bết mồ hôi của tôi thì phải...

May mà có vẻ cô ấy chưa phát hiện ra, nhưng cũng có khả năng cô ấy cố tình làm ngơ.

Con gái làm chuyện đó với bạn trai khi bố mẹ đang ở nhà, không biết cô ấy có đánh giá không tốt về tôi không nhỉ?

Từ giờ phải hạn chế làm chuyện đó ở nhà Miyuki mới được. Cảm giác tim như muốn rớt ra ngoài ấy.

Hy vọng Midori cũng sẽ tò mò về mối quan hệ giữa tôi và Miyuki giống như Kana, tôi tắm xong bước ra và trải đệm ở phòng khách.

Sau đó, tôi nằm vật ra đệm, định lướt điện thoại một lát thì phát hiện có một tin nhắn gửi đến.

[Tên rác rưởi tồi tệ nhất lịch sử.]

Một câu chửi rủa thậm tệ của Renka.

Có vẻ cú sốc cô ta nhận được hôm nay vẫn chưa nguôi ngoai.

Nhớ lại khuôn mặt nhăn nhó kỳ quái của Renka ở quán cà phê, tôi cười khẩy rồi gõ bàn phím điện thoại.

[Tự nhiên Đội trưởng bị sao vậy?]

Ngay lập tức có tin nhắn trả lời.

[Đó là tên của cậu được lưu trong điện thoại tôi đấy.]

[Sao Đội trưởng lại làm chuyện quá đáng thế?]

[Vì cậu đúng là rác rưởi mà.]

[Một sự thật không thể chối cãi. Đội trưởng đang làm gì đấy?]

[Không phải việc của cậu. Từ giờ đừng có bắt chuyện với tôi nữa.]

Thấy cái kiểu giả vờ vạch rõ ranh giới của cô ta thật buồn cười, tôi liền gọi điện cho Renka.

Sau khoảng ba tiếng chuông "Tút tút", giọng nói đanh đá của cô ta vang lên.

-Gì.

Bảo đừng bắt chuyện nữa mà vẫn nghe điện thoại cơ đấy.

Bằng chứng cho thấy cô ta vẫn còn rất nhiều hảo cảm với tôi.

“Tôi hỏi Đội trưởng đang làm gì.”

-Đang ở nhà. Đồ rác rưởi.

Chắc cô ta chẳng còn từ nào để nói ngoài từ rác rưởi.

“Ngày mai Đội trưởng nghỉ đúng không?”

-Thì sao?

“Đội trưởng định làm gì?”

-Biết để làm gì.

“Đội trưởng định đi xem figure đúng không?”

-...

Bị nói trúng tim đen nên đầu dây bên kia im bặt.

Tôi cười khúc khích cốt để Renka nghe thấy rồi nói tiếp.

“Đi cùng nhé?”

-Tại sao tôi phải đi cùng cậu?

“Trưa gặp nhau ăn cơm rồi đi ngắm figure.”

-Không thích.

“Vậy cứ quyết định thế nhé. Ngủ dậy thì gọi cho tôi.”

-Tôi bảo là không thích mà.

Vì cú sốc hôm nay nên miệng thì nói vậy, nhưng tôi biết sáng mai Renka sẽ gọi điện đánh thức tôi.

Cô ta biết bây giờ có rút lại cũng đã muộn rồi.

Nên mới cằn nhằn như vậy.

“Làm xong Đội trưởng có ăn tối với Sư phụ không?”

-... Chinami kể cho cậu à?

“Không. Tôi đoán thôi. Vì Đội trưởng lúc nào cũng quan tâm đến Sư phụ mà.”

-Thì sao. Cậu muốn nói gì?

“Lần sau cho tôi ké với. Chúng ta cùng làm nhiều việc với nhau.”

-Này!

Renka hét lên.

Chắc do chuyện xảy ra hôm nay nên một câu nói mà bình thường cô ta sẽ bỏ qua một cách hờ hững, giờ lại bị cô ta tiếp nhận một cách vô cùng nghiêm trọng.

Không, không phải là nghiêm trọng mà phải nói là đầy mờ ám mới đúng.

“Tôi cúp máy đây. Đau tai quá.”

Tôi nói như ra lệnh rồi cúp máy trước khi Renka kịp tuôn ra thêm lời chửi rủa nào nữa.

Ngày mai tôi phải phạt cô ta thật nhiều mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!