Web Novel

Chương 316: Nơi Chốn Kỷ Niệm (2)

Chương 316: Nơi Chốn Kỷ Niệm (2)

Nơi tôi dẫn Hiyori đến là một nhà kho nằm ở góc khuất nhất của tòa nhà, trước đây từng dùng để chứa quần áo cũ.

Một nơi bốc mùi ẩm mốc, bóng đèn thì hỏng nên hễ đóng cửa lại là chỉ thấy một màu đen đặc.

Lý do tôi cất công đưa Hiyori đến đây là vì trong nhà, chỉ có những nơi như thế này mới đủ yên tĩnh để ở một mình.

Hoàn toàn không có lý do nào khác... ví dụ như ý đồ đen tối chẳng hạn. Thật đấy.

“Ở đây ạ?”

“Ừ. Ổn chứ?”

Hiyori đứng ngoài cửa, đưa mắt nhìn quanh nhà kho rồi nhíu đôi lông mày thanh tú lại.

“Âm u quá anh ơi...”

Sẽ là nơi chốn kỷ niệm của hai chúng ta mà lại bảo âm u sao... Buồn thật đấy.

“Ngủ một mình thì thoải mái lắm.”

“Cửa sổ cũng không có...”

“Cần cả cửa sổ nữa à?”

“Tối tăm thế này thì làm sao em chìm đắm vào suy tư được? Phải có ánh nắng mặt trời chứ.”

Mục đích là cúp học mà còn bày đặt không gian suy tư cái nỗi gì.

Cạn lời, thật sự cạn lời. Đến tôi cũng không trơ trẽn đến mức đó.

Mà này, thế này chẳng phải tôi đang tiếp tay cho sự nổi loạn của Hiyori sao?

Cảm giác cứ cấn cấn thế nào ấy, mà cũng không hẳn.

Tôi nhìn quanh xem có ai không rồi nói.

“Trong số những chỗ anh biết thì đây là nơi yên tĩnh nhất rồi. Giáo viên cũng ít khi đến, tuy có khóa nhưng chỉ là khóa cho có thôi, cứ mở ra là được.”

“Ưm... Em hiểu rồi. Cảm ơn anh nha.”

“Anh đi đây. Em ở lại vui vẻ nhé.”

“Anh định bỏ em lại một mình sao?”

Hiyori lập tức thay đổi sắc mặt.

Thấy vậy, tôi bỗng thấy căng thẳng và hỏi.

“Em có việc gì cần làm ở đây à?”

“Dạ không.”

Không có mà sao làm ra vẻ nghiêm trọng thế hả?

Tôi biết đây là một trong những đặc điểm của Hiyori, nhưng khi trực tiếp trải nghiệm thì thấy thật hụt hẫng.

Tôi cười gượng, đóng cửa nhà kho lại, kiểm tra xem cửa đã khóa kỹ chưa rồi phủi tay.

“Đi thôi.”

“Sao anh lại phủi tay? Ổ khóa bẩn lắm ạ?”

“Đúng vậy.”

“Vậy chắc em phải mang theo khăn ướt rồi.”

“Ừ... Tùy em.”

“Giờ em cũng biết chỗ này rồi... Anh có định dùng không?”

Nếu không phải làm chuyện mờ ám với Miyuki, Renka hay Chinami thì tôi sẽ không dùng đâu, nhưng nếu có sự kiện với Hiyori xảy ra thì tôi sẵn sàng đến đây bất cứ lúc nào.

“Không biết nữa... Chắc là không.”

“Bình thường anh cũng lạnh lùng thế này ạ?”

“Anh lạnh lùng á?”

“Vâng. Khác hẳn lúc ở quán cafe. Lúc đó anh thân thiện lắm mà...”

“Lúc đó anh đang làm thêm mà...?”

“Ý anh là sự thân thiện máy móc đó hả? Em cứ tưởng anh là người rất tươi sáng cơ... Hóa ra không phải.”

“So với lúc ở quán cafe, em cũng nói nhiều phết nhỉ?”

“Với bạn bè thì em nói nhiều mà... Hơn nữa, lúc đó anh và em là nhân viên và khách hàng, ngoài việc gọi món ra thì có chuyện gì để nói đâu ạ?”

Phải đi thôi.

Cứ ở đây chắc tôi sẽ kiệt sức vì những lời cãi lý đầy tinh nghịch của Hiyori mất.

“Em nói gì cũng đúng hết, đi thôi.”

“Bỏ cuộc rồi ạ?”

“Cái con bé này...”

Cơn đau đầu ập đến bất chợt, tôi hơi ngửa đầu ra sau và nhắm nghiền mắt lại, Hiyori cười khúc khích rồi vỗ nhẹ vào tay tôi.

Sau đó, em ấy cười tươi rói và nói.

“Em đùa thôi. Đi nào.”

Cứ thoải mái đụng chạm nhẹ nhàng thế này rồi lại còn chơi chữ, bảo sao bọn con trai không mê mẩn cho được.

Dù Hiyori có lỡ lời thì những người đối diện chắc chắn cũng sẽ vui vẻ bỏ qua thôi.

Thực ra ai cũng vậy thôi. Một người xinh đẹp, tươi tắn tỏ vẻ có cảm tình với mình thì dăm ba cái lỗi nhỏ nhặt có đáng là bao.

“Nhưng mà senpai này, câu lạc bộ Judo không nói gì ạ?”

Nghe câu hỏi tiếp theo của Hiyori - người đang đường hoàng đi trước, tôi lắc đầu đáp.

“Không thấy nói gì.”

“Vậy ạ? Tốt quá rồi nhỉ?”

“Thì... mọi chuyện cũng trôi qua êm đẹp thôi.”

“Nhưng đánh nhau thì vẫn là đánh nhau mà, có vẻ nội quy trường mình không khắt khe lắm nhỉ?”

“Không phải vậy...”

“Vậy thì là gì ạ?”

Đó là một sự việc có nguyên nhân rõ ràng, và sự thay đổi tích cực của tôi đã nhận được đánh giá tốt nên Hội học sinh cũng không làm khó dễ.

Giải thích thế này thì giống như đang tự khoe khoang nên tôi thấy hơi ngại.

“Em tự đi mà tìm hiểu.”

“Thì em đang trực tiếp tìm hiểu từ senpai đây thây.”

“Đừng hỏi anh.”

“Vậy em biết hỏi ai bây giờ?”

Đây không phải là em ấy đang trêu tôi, mà là em ấy thực sự tò mò.

Thực ra em ấy nói cũng đúng. Trong số những người biết chuyện, người có thể coi là thân thiết với em ấy nhất chỉ có mình tôi...

Nhưng sao nghe cứ như em ấy đang đùa giỡn vậy nhỉ? Chắc đây là cái gọi là hình ảnh rồi.

“Lát nữa anh sẽ kể cho, giờ thì im lặng mà đi đi.”

“Ơ? Mưa kìa.”

Hiyori bỏ ngoài tai lời tôi nói, em ấy nhìn ra ngoài cửa sổ chưa được lau chùi cẩn thận và thốt lên kinh ngạc.

Đúng như lời em ấy nói, bên ngoài hành lang nối các tòa nhà của Học viện, những hạt mưa đang rơi lộp bộp.

Lượng mưa tuy nhỏ, nhưng nhìn bầu trời thì có vẻ sẽ không tạnh sớm đâu.

Hôm qua cũng mưa, hôm nay lại mưa.

Còn lâu mới đến mùa mưa đầu hạ (Samidare), có vẻ năm nay là một năm mưa triền miên rồi.

“Anh có muốn ăn món gì có nước dùng nóng hổi không?”

Hiyori chống tay lên bậu cửa sổ, dừng bước và nói.

Tôi đứng cạnh em ấy, nhìn những giáo viên đang vội vã dọn dẹp bồn hoa ở tầng 1 rồi lên tiếng.

“Cũng đúng. Tự dưng anh thèm ăn mì Chashu Ramen ghê.”

“Ngon quá...”

Có một quán Ramen ngon tuyệt cú mèo.

Sau này nếu Miyuki mở lòng với Hiyori, tôi nhất định phải rủ cả hai cùng đi mới được.

Dù có thể sẽ mất một khoảng thời gian rất dài để điều đó xảy ra.

“Mà em có mang ô không đấy?”

“Dạ không.”

Không mà sao trả lời tươi rói thế.

Làm như không có ô là chuyện tốt lắm không bằng.

“... Từ tháng 5 có thể sẽ có mưa dầm, nên tốt nhất em cứ để sẵn một cái ô nhỏ trong tủ đồ đi.”

“Em biết rồi ạ.”

“Hôm nay đừng có đi lung tung ngắm nghía nữa đấy.”

“Sao ạ? Sợ em ướt sũng à?”

“Ừ.”

Chắc nhớ lại chuyện hôm qua, Hiyori che miệng cười khúc khích.

“Lúc đó là tạnh mưa rồi em mới ra ngoài, ai ngờ tự dưng lại mưa tiếp chứ bộ.”

“Không phải tạnh mưa, mà là mưa nhỏ đi chứ?”

“Ưm... Đúng rồi ạ.”

“Biết thừa là trời đang mưa, lại còn có ô nữa chứ? Nhưng cứ thế mà đi ra ngoài thì anh mới thấy lần đầu đấy.”

“Cầm ô vướng víu lắm ạ. Với lại trông giống nữ chính bi lụy, chẳng phải rất có không khí sao?”

Nữ chính bi lụy gì chứ, trông như con ăn mày thảm hại thì có...

Nếu tôi nói thế thì em ấy sẽ giận hay sẽ cười nhỉ?

Khả năng cao là vế sau, tôi muốn thử nghiệm lắm nhưng đành nhịn vậy.

Đợi thân thiết hơn chút nữa rồi hẵng nói chuyện thoải mái.

“Ừ... Cứ cho là vậy đi.”

“Á sao anh trả lời qua loa thế...!”

Thực ra bây giờ nói chắc cũng không sao đâu.

Nhìn Hiyori đang nũng nịu đòi tôi trả lời đàng hoàng, tôi nói.

“Em định đứng đây ngắm mưa mãi à?”

“Sao ạ? Anh định bỏ em lại rồi đi sao?”

“Đúng vậy.”

“Không được đâu... Chỗ này âm u đáng sợ lắm. Đi một mình chắc không ổn đâu. Chắc em phải đi cùng Miho thôi.”

Tôi cứ tưởng em ấy sẽ bảo phải đi cùng tôi nên mới thấy rung động chứ.

Mới quen biết chưa được bao lâu mà tôi đã kỳ vọng quá nhiều rồi.

“Vậy thì bây giờ đi xuống cùng nhau đi. Về lớp chơi với bạn bè đi.”

“Cái giọng điệu giống hệt giáo viên đã từ bỏ việc giáo dục một học sinh cá biệt là sao đây?”

“Em thừa nhận mình là học sinh cá biệt à?”

“Đâu có. Nhưng mà vào đó rồi ra tự dưng thấy khát nước quá. Anh có muốn uống gì không? Frappuccino rắc vụn socola mà anh làm... món đó ngon lắm.”

“À, món đó hả? Làm phiền phức lắm.”

“Thật ạ? Vậy mỗi lần khách gọi món đó anh đều chửi thầm trong bụng à?”

“Đâu có. Nghe em nói vậy chắc em từng làm thế rồi nhỉ.”

“Đâu có đâu?”

Tại sao tôi lại đứng đây lải nhải với Hiyori nhỉ.

Đang định đi thì em ấy lại nhắc đến chuyện quán cafe, thế là tôi bất giác nhớ lại lúc đó rồi bị cuốn vào cuộc trò chuyện.

Có lẽ việc có chung một ký ức để chia sẻ đã khiến tôi nảy sinh cảm giác thân thiện chăng.

Dù sao thì còn nhiều cơ hội để nói chuyện cũng là chuyện tốt mà.

Nghĩ vậy, tôi từ bỏ ý định rời đi và định tiếp tục trò chuyện với Hiyori.

Đúng lúc đó, em ấy buông tay khỏi bậu cửa sổ rồi vươn vai một cái thật dài.

“Giờ đi thôi. Em ngắm đủ rồi.”

Không hợp nhau rồi.

Không, có lẽ Hiyori đã đọc được suy nghĩ của tôi và đang đùa giỡn tôi cũng nên.

“Gấp khăn cẩn thận chưa?”

“Rồi. Gấp rồi.”

“Hút ẩm phòng sấy thì sao?”

“Bật máy hút ẩm hết công suất rồi.”

“Quần áo thì...”

“Trời mưa nên tôi đang ưu tiên giặt đồ cho những thành viên không có võ phục dự phòng trước.”

“... Vậy sao? Biết rồi.”

Không tìm được cớ gì để bắt bẻ nên có vẻ không hài lòng, Renka khoanh tay lại.

Tôi thu hẹp khoảng cách với cô nàng và nở nụ cười tươi rói.

“Đội trưởng còn việc gì sai bảo nữa không?”

Nghe vậy, Renka khẽ hé môi, tỏ vẻ vô cùng bối rối.

Cô nàng nhìn tôi với vẻ mặt như thể tôi vừa ăn nhầm thứ gì đó rồi lắp bắp.

“G, gì đây...? Hôm nay cậu bị sao thế...?”

“Sao ạ? Có vấn đề gì sao?”

“Tự dưng sao lại dùng kính ngữ...? Giọng điệu cũng kỳ lạ nữa, đang làm cái tr...”

“Tr?”

“... Trò gì thế?”

“Tôi vừa nhận ra một điều.”

“Điều gì...?”

“Có chuyện này. Từ trước đến nay Đội trưởng vất vả lắm đúng không?”

“Nói cái...”

Thấy tôi cư xử nhẹ nhàng từ đầu đến cuối, Renka cảm thấy vô cùng xa lạ, biểu cảm của cô nàng thay đổi một cách kỳ quặc.

Cô nàng nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt như đang nhìn một thằng điên rồi hỏi.

“Cậu ốm ở đâu à? Bị cảm hả?”

“Đội trưởng đang lo lắng cho tôi đấy à?”

“Không. Nếu ốm thì đừng có lại gần tôi. Lây bệnh bây giờ.”

Hừm hừm. Tôi muốn sửa cái tật ăn nói của Renka lắm nhưng đành nhịn.

Cứ nhịn rồi đối xử nhẹ nhàng thì cô nàng sẽ nhanh chóng thích nghi và tình yêu dành cho tôi sẽ càng lớn mạnh hơn mà.

“Không có việc gì làm thì tự kiếm việc mà làm đi. Đừng có đứng đực ra đó.”

Nghe câu nói đậm chất gia trưởng của Renka, tôi nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra, cảm thấy những suy nghĩ vừa rồi bay sạch sành sanh.

Đã cố gắng đối xử tốt mà cứ thích rước họa vào thân thế này, không đánh cho một trận thì không phải đạo.

Vốn dĩ tôi và Renka đã cài sai cúc áo ngay từ đầu rồi, nên không thể tiếp tục theo cách này được.

“Đội trưởng.”

“Gì.”

“Tôi có một thỉnh cầu, Đội trưởng nghe được không?”

Giọng nói trầm xuống của tôi khiến cô nàng giật mình.

Cô nàng đảo mắt đầy bất an, giọng nói cũng nhỏ dần.

“Th, thỉnh cầu gì?”

“Có nghe hay không?”

“Tất nhiên là... không nghe rồi. Tôi điên sao mà...”

“Vậy tôi sẽ dùng vũ lực.”

Sự lễ phép lúc nãy biến mất tăm, thấy bộ dạng này của tôi, Renka tỏ vẻ hoang mang.

“T, tôi biết ngay mà... Đồ rác rưởi...”

Hình như cô nàng đang hơi yên tâm thì phải, hay là tôi ảo tưởng nhỉ?

Cảm giác như cô nàng đang ngấm ngầm vui sướng vì tôi đã trở lại bình thường vậy.

“Lát nữa cứ chờ đấy.”

“Chờ cái gì chứ...!? Cậu nghĩ nói thế thì tôi sẽ sợ à...?”

“Cứ chuẩn bị tâm lý đi.”

“Đồ khốn...!”

Đúng vậy, một nô lệ tràn đầy tính phản nghịch như Renka thì phải đối xử tệ bạc trước rồi mới đối xử tốt thì cô nàng mới thích, chứ cứ nhẹ nhàng từ đầu đến cuối là không được.

Giờ chắc cũng đến lúc phải căn đúng thời điểm để làm nổ tung Inoo-chan rồi nhỉ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!