Web Novel

Chương 502: Dạy Dỗ Lễ Nghi

Chương 502: Dạy Dỗ Lễ Nghi

Tôi vốn không phải người nói nhiều.

Nhưng riêng hôm nay thì khác. Với mong muốn Miyuki và Hiyori trở nên thân thiết hơn, tôi đã cố gắng khơi mào cuộc trò chuyện bằng mọi cách, thậm chí hỏi cả những điều hai người họ đã biết.

Cứ như một ông mai đang tha thiết mong hai người thành đôi vậy.

Có vẻ như nỗ lực của tôi không hề uổng phí. Ban đầu cả hai còn hờ hững, nhưng chẳng mấy chốc đã tỏ ra hứng thú khi biết được sở thích mới của đối phương.

Bầu không khí lạnh nhạt, im ắng đã được xua tan.

Dù ngắn ngủi nhưng họ đã bắt đầu trò chuyện, thỉnh thoảng lại bật cười vì những câu đùa vô tình...

Khi thời gian trôi qua được một lúc, Hiyori bảo rằng mình uống quá nhiều cà phê nên đã đi vào nhà vệ sinh.

“Em ấy đi vệ sinh nhiều thật đấy.”

Miyuki lên tiếng khi thấy Hiyori rẽ vào góc khuất dẫn đến nhà vệ sinh.

Tôi nhấp một ngụm cà phê để làm ẩm khoang miệng đang khô khốc rồi đáp.

“Mới đi có hai lần thôi mà.”

“Thế à?”

“Chứ sao.”

“Nhưng sao tự dưng cậu lại làm mấy chuyện không giống ngày thường thế? Thấy ngượng à?”

Cô ấy đang nói về việc tôi liến thoắng không ngừng nãy giờ.

Nhìn đôi mắt cô ấy cong lên như vầng trăng khuyết, tôi tặc lưỡi nói.

“Biết thế thì giúp một tay đi.”

Khóe miệng Miyuki nở một nụ cười rạng rỡ.

Chắc hẳn cô ấy thấy màn diễn sâu đầy nước mắt của tôi nhằm kéo gần khoảng cách giữa hai người họ vô cùng buồn cười.

“Lần đầu tiên tớ thấy cậu nói nhiều như vậy đấy.”

Trước lời trêu chọc của Miyuki, tôi dùng ngón trỏ và ngón cái nhặt lấy hạt bụi vương trên lọn tóc mai rủ xuống hai bên trán cô ấy rồi bật cười yếu ớt.

“Cậu cũng mở lời chút đi. Asahina đang để ý sắc mặt cậu đấy.”

“Á, thật á? Tớ không biết luôn.”

“Rõ ràng là em ấy muốn thân thiết với cậu mà cậu lại bảo không biết là sao.”

“Ngồi ngay cạnh nhau, có nhìn được nét mặt đâu mà biết?”

“Cũng phải.”

“Đồ ngốc.”

“Dù sao thì cậu cũng thử nói mấy chuyện của con gái với nhau xem.”

“Chuyện của con gái là chuyện gì?”

“Tôi làm sao mà biết được? Tôi có phải con gái đâu.”

“Cậu giận à?”

“Không hề.”

“Giận rồi kìa.”

Miyuki trả lại y nguyên câu nói tôi từng nói trước quán cà phê lúc nãy.

Tôi nghiêm túc cân nhắc xem có nên phát vào cái mông của cô nàng đang làm trò tươi tắn này hay không. Khi Hiyori quay lại và ngồi xuống, tôi ngả lưng ra tựa vào ghế sofa.

Bởi vì tôi cảm thấy có chút hụt hẫng.

Mình phải làm cái trò không giống phong cách của mình thế này sao?

Cứ thế ăn sạch hết không được à?

Có lẽ làm vậy sẽ tốt hơn.

Đang vừa nhâm nhi cà phê vừa suy nghĩ vẩn vơ, Hiyori nãy giờ vẫn chằm chằm nhìn tôi bỗng quay sang hỏi Miyuki.

“Tiền bối ấy sao thế ạ?”

“Ừm... Ai biết được.”

“Hình như chị biết gì đó thì phải, nói cho em nghe đi? Đừng có cô lập mỗi mình em chứ?”

“Chị cô lập em hồi nào?”

“Chẳng phải bây giờ chị đang làm thế sao?”

“Đừng có đoán mò. Không phải vậy đâu.”

“Vậy thì nói cho em biết đi.”

“Chị cũng không biết thì làm sao mà nói cho em được?”

“Nói dối.”

Bầu không khí lại bắt đầu nóng lên rồi.

Cảm thấy không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, tôi trầm giọng lên tiếng với hai người đang chuẩn bị trừng mắt nhìn nhau.

“Cả hai im lặng đi.”

Ngay lập tức, miệng của Miyuki và Hiyori đồng loạt ngậm chặt lại mà chẳng cần ai phải nhắc nhở.

Nhìn thế này thì giống chị em thật đấy, nhưng cứ mở miệng ra nói chuyện là y như kẻ thù.

Xem ra phải tách ra để dạy dỗ từng người một rồi.

Nếu đã cố gắng mà không có tiến triển thì phải dùng biện pháp cưỡng chế thôi.

Cứ ích kỷ đi. Đã đến nước này thì làm vậy là điều đương nhiên.

Chẳng phải ngay từ đầu tôi đã quyết tâm như vậy rồi sao.

“Uống xong hết chưa?”

Tôi cất tiếng hỏi khi nhìn thấy hai tách cà phê gần như đã cạn đáy.

Miyuki và Hiyori chớp chớp mắt rồi gật đầu.

“Vậy thì đi thôi.”

“Hả...? Bây giờ á...?”

Giọng Miyuki chùng xuống.

Có vẻ cô ấy hơi bối rối trước bầu không khí đột ngột thay đổi.

Hiyori chắc cũng có chung cảm nhận, em ấy mở to mắt nhìn tôi y hệt Miyuki.

Xem chừng cả hai người đều định nhân chuyện hôm nay để trêu chọc tôi, nhưng tôi không thể cứ thế mà bị dắt mũi được.

“Uống xong rồi còn gì.”

“Vẫn còn một chút mà...”

“Cầm theo là được.”

“Không... Lúc nãy cậu nói rõ nhiều, sao bây giờ lại...”

“Bây giờ tôi cũng đang nói nhiều đây. Mau đứng lên đi.”

“Đi đâu cơ...?”

Miyuki có vẻ nghĩ rằng tôi định đưa cô ấy và Hiyori đến khách sạn tình yêu.

Đó cũng là một ý hay, nhưng trong tình huống hiện tại, làm vậy chỉ khiến cả hai nảy sinh tâm lý phản kháng mạnh mẽ hơn mà thôi.

Không được tạo ra sự thay đổi quá đột ngột.

Phải đạt được sự đồng thuận trước đã. Dù là tự nguyện hay ép buộc cũng không sao.

Phải dùng mọi cách để khiến họ chuẩn bị tinh thần thì sau này mới không có rắc rối.

“Về nhà.”

Nghe câu trả lời ngắn gọn của tôi, Miyuki lén nhìn sắc mặt tôi.

Lúc này, Hiyori mới lên tiếng.

“Chúng ta mới gặp nhau chưa được bao lâu mà...”

“Hai người định cãi nhau tiếp chứ gì.”

“Có cãi nhau đâu ạ...”

“Thế là gì?”

“Chỉ là trêu chọc nhau chút thôi mà...”

“Thế mà gọi là trêu chọc à?”

“Không phải sao ạ?”

Ánh mắt Hiyori khẽ liếc sang một bên, như thể đang cầu cứu Miyuki.

“Đúng vậy... Bọn tớ chỉ đùa nhau thôi.”

Nhìn Miyuki hùa theo, tôi càng có cảm giác mãnh liệt rằng không thể đối xử nhẹ nhàng với họ được.

Phải làm thế này thì mới ra được viễn cảnh mà tôi mong muốn.

Dùng thái độ ngang ngược mới là cách đúng đắn.

“Vậy à?”

“Vâng.”

“Cứ cho là vậy đi. Lát nữa em chuẩn bị tinh thần chịu phạt đi.”

“Em á...? Sao em lại bị phạt? Và tại sao chỉ có mình em bị phạt?”

“Tôi sẽ phạt cả hai nên đừng lo.”

Nghe vậy, vẻ mặt Miyuki nhuốm vẻ hoang mang.

“Cả tớ á...?”

“Ừ. Cả cậu nữa.”

“Tại sao tớ lại...? Tớ phạm tội gì...?”

“Không biết tại sao mình bị phạt cũng là một cái tội.”

“Sao cậu lại vô lý thế...”

“Ồn ào quá. Đứng lên mau.”

Khi tôi làm bầu không khí chùng xuống hẳn, Miyuki và Hiyori bắt đầu không nghe lời.

Họ dán chặt mông xuống ghế sofa như thể tuyệt đối sẽ không đứng lên, thấy sợ rồi sao?

Thế này cũng kích thích phết đấy chứ.

**

Sau một hồi chật vật kéo hai người nặng như đeo chì ở đầu gối ra khỏi quán cà phê, tôi nửa ép buộc nhét Miyuki và Hiyori vào trong xe.

“Á, không chịu đâu...!”

Bốp-!

“Á á! Sao tiền bối lại đánh em...!!”

Tôi vừa nghe Hiyori cằn nhằn vừa phát vào cái mông đang gồng cứng của em ấy khi bị tôi đẩy lưng...

“Tớ, tớ tự lên được...”

Tôi nắm lấy cánh tay của Miyuki - người nãy giờ vẫn đứng nhìn - kéo lên ghế phụ rồi thắt dây an toàn cho cô ấy.

Sau đó, tôi lần lượt nhìn hai người đang ngơ ngác, rồi ngồi vào ghế lái và khởi động xe.

Tôi lái xe đến nhà Hiyori đầu tiên. Đỗ xe trước cửa, tôi lên tiếng.

“Xuống xe. Và hôm nay đừng đi đâu cả, cứ đợi đấy.”

“Dạ...? S-sao lại thế ạ...?”

“Bảo đợi thì cứ đợi đi.”

“Em muốn ở lại đây cơ...?”

“Em tự xuống hay muốn ăn đòn vào mông rồi mới xuống?”

“Không... Sao lại đánh mông...”

“Muốn bị đánh à? Hiểu rồi.”

Tôi gật đầu một cái rồi định bước xuống xe, Hiyori liền vội vàng mở cửa ghế sau.

Có vẻ em ấy không muốn chịu nhục nhã trước mặt Miyuki.

Nhưng dường như không cam tâm chỉ biết chịu trận, Hiyori giơ một tay lên làm ra vẻ đe dọa đầy đáng yêu rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Nhìn em ấy chạy tót vào nhà, tôi lập tức cho xe lăn bánh.

“Matsuda-kun.”

Lúc này, Miyuki khoanh tay gọi tôi.

“Gì.”

“Tớ không hiểu tại sao Matsuda-kun lại tức giận. Người đáng lẽ phải tức giận là tớ mới đúng chứ?”

Miyuki nói không sai.

Chỉ nhìn một mình cô ấy thôi đã không đủ, đằng này tôi lại để mắt đến người con gái khác, chưa kể mọi chuyện không theo ý mình là tôi lại tỏ thái độ...

Nếu là người bình thường thì chắc chắn không thể không biết ai mới là người có lỗi.

Nhưng biết làm sao được. Lòng tham của tôi lớn đến thế cơ mà.

Miyuki đã vớ nhầm người rồi.

“Hình như cậu hiểu lầm gì đó rồi thì phải.”

“Hiểu lầm gì?”

“Tôi không hề giận.”

“Vậy thì sao?”

“Ồn ào quá, im lặng chút đi.”

“Không. Tớ cứ nói đấy.”

“Thế thì tùy cậu.”

Mặc kệ sự phản kháng của Miyuki, tôi tìm một nơi vắng vẻ, dừng xe và tắt máy.

Sau đó, tôi vươn tay bịt chặt cái miệng đang luyên thuyên không ngừng của Miyuki, rồi kéo tuột phần tựa lưng của cô ấy xuống, khiến đôi mắt cô ấy mở to gấp đôi vì kinh ngạc.

Cạch.

Tôi tháo cả dây an toàn và nhoài người sang ghế phụ. Đến lúc này, Miyuki mới nhận ra chuyện gì sắp xảy ra, cô ấy lắc đầu nguầy nguậy.

“Đ-đừng làm vậy...! Nếu muốn làm thì ít nhất cũng phải ở nhà...”

Cô ấy khó nhọc gỡ tay tôi ra và cố gắng ngăn cản, nhưng đã muộn rồi.

Tôi đã quyết tâm rồi.

“Cho đến khi cậu chịu nói xin lỗi thì tôi sẽ không dừng lại đâu, liệu mà biết thế.”

“Không... Tại sao tớ lại phải xin lỗi... Á...!!”

Tôi cưỡng ép cởi cúc quần và kéo tuột khóa kéo của Miyuki - người hoàn toàn không đồng tình với lời nói ích kỷ của tôi - khiến cơ thể cô ấy run lên bần bật.

Bịch-!

Có lẽ do tư thế quá bất tiện nên trong lúc cởi đồ, tay chân cô ấy va đập lung tung.

“C-cậu không sao chứ?”

“Im lặng đi.”

“Người ta đang lo cho cậu mà sao lại... Khoan đã...! Đ-đợi đã...!”

Giọng nói ngày càng gấp gáp của Miyuki nghe thật gợi tình.

Máu dồn xuống khiến phần thân dưới của tôi trở nên cương cứng.

Nhìn thấy nơi đang sưng tấy đó, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước bọt cái "ực" từ cổ họng Miyuki.

“Tớ đã bảo là đừng làm mà...!”

Nhìn Miyuki vừa chống cự vừa trừng mắt, tôi đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi.

Biết thế này thì tôi đã làm từ sớm. Không, đáng lẽ tôi phải làm thế này mới đúng.

“Matsuda-kun...!! Quần áo của tớ...! Tớ không có đồ dự phòng đâu...! Tự dưng cậu bị sao vậy...!!”

“Đằng nào xong chuyện cũng ghé qua nhà mà, im lặng đi.”

Tôi hờ hững đáp lại lời Miyuki khi cô ấy đang dùng hết sức đẩy cơ thể đang tiến lại gần của tôi ra, rồi luồn tay vào giữa hai chân đang khép chặt của cô ấy và dùng sức tách mạnh ra hai bên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!