Web Novel

Chương 146: Renka thật dâm đãng

Chương 146: Renka thật dâm đãng

@@

Thật áp lực.

Trang phục cũng vậy, tư thế cũng vậy... nhưng đặc biệt là nụ cười kia của Matsuda mới thực sự khiến người ta áp lực.

‘T-Tên đó thích mấy trò này thật sao...?’

Trói quặt hai tay người ta lại, đeo cả vòng cổ rồi đối xử như một con chó mà cũng thích được à?

Dù có là sở thích đi chăng nữa thì thế này chẳng phải hơi quá đáng rồi sao.

Nhưng tại sao mình lại ngoan ngoãn mặc bộ cosplay này cho cậu ta xem chứ?

Rõ ràng lúc nhìn thấy bộ đồ hầu gái, máu nóng đã sôi sùng sục, mình còn định đánh cho Matsuda một trận nhừ tử cơ mà...

Thế mà sau vài câu qua lại, chẳng hiểu sao mình lại ngoan ngoãn mặc bộ đồ này rồi ngồi im ở đây.

Và tại sao cái ánh mắt đang săm soi khắp cơ thể mình kia, dù có vẻ biến thái, dù khiến mình xấu hổ muốn độn thổ, nhưng đâu đó trong lòng lại cảm thấy... tự hào?

‘Mình đang nghĩ cái quái gì vậy...’

Ý là bây giờ mình đang vui sướng trước ánh mắt đó sao? Thật vô lý.

Bao giờ mới hết 20 phút đây. Thời gian trôi qua chậm chạp quá.

Mà công nhận lúc cười cậu ta đẹp trai thật... trông rạng rỡ ghê...

Bên trong thì đen tối mưu mô mà bên ngoài lại ấm áp thế kia, đúng là ăn gian mà.

Ngay lúc cô đang mải suy nghĩ,

Siết...

Cảm nhận được cổ mình bị kéo nhẹ, lông mày cô giật giật.

“Này...! Làm gì đấy...!”

“À, xin lỗi. Tại tôi muốn nhìn gần hơn một chút.”

“Muốn ăn đòn à? Đừng có làm thế...”

Nghe vậy, Matsuda liền kéo thẳng ghế của mình tiến lên phía trước.

Trông cậu ta tràn trề quyết tâm rằng nếu không thể kéo cô lại gần, thì tự mình sẽ tiến đến để nhìn cho rõ.

Đúng là một tên sống thật với dục vọng, càng nhìn càng thấy rõ.

Renka bật cười nhạt, đưa tay mân mê dây áo trên vai rồi nói.

“Cậu cố tình mua cái loại lỏng lẻo thế này đúng không...?”

“Cái gì cơ?”

“Dây áo... Nó cứ chực tuột xuống đây này...”

“Tôi không ngờ đường may lại tệ thế. Nếu có chủ ý thì vừa nãy lúc áo sắp tuột, tôi đã chẳng kéo lên giúp Đội trưởng rồi. Đọc đánh giá trên mạng cũng đâu thấy ai phàn nàn về dây áo...”

“Thế à...? Tạm tin cậu đấy.”

“Vâng. Nhưng mà... à không. Không có gì.”

“Gì đấy? Đừng có lấp lửng, nói thẳng ra xem nào. Đừng làm tôi bực mình.”

“Không... Tôi cứ nghĩ cỡ này là vừa vặn rồi, ai ngờ mua nhỏ hơn một size thì tốt hơn.”

“Thế tức là ngay từ đầu cậu đã cố tình mua size lớn chứ gì! Rõ ràng là có chủ ý...”

Renka đang lớn tiếng vặn vẹo thì chợt co rúm người lại khi thấy ánh mắt Matsuda hướng thẳng vào ngực mình.

Cô định mắng cậu ta nhìn đi đâu đấy, nhưng rồi lại nghiêng đầu khó hiểu.

Bởi vì trong ánh mắt cậu ta có vẻ gì đó như đang dò xét.

‘Sao thế nhỉ...? Tên biến thái này...’

Đang tự hỏi không biết cậu ta đang tìm kiếm điểm gì trên người mình, một suy nghĩ xẹt qua đầu khiến cô trợn trừng mắt.

“Này! Cậu, cậu đừng nói là cậu đang nghĩ ngực tôi nhỏ nên dây áo mới tuột đấy nhé!?”

“Tự dưng Đội trưởng bị sao vậy? Tôi có nói thế đâu?”

Nhìn vẻ mặt cạn lời của Matsuda, Renka mới sực tỉnh.

Tự dưng nổi điên lên rồi hét toáng ra... sao mình lại làm thế nhỉ.

Thế này chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này. Thật thảm hại, Inoo Renka.

“Cũng đâu đến nỗi nhỏ lắm, Đội trưởng tự ti thái quá rồi đấy.”

Giọng nói đầy vẻ trêu chọc của Matsuda vang lên.

Sự xấu hổ tột độ ập đến khiến Renka phải cao giọng.

“C-Câm miệng...!”

“Mặt Đội trưởng đỏ bừng lên rồi kìa.”

“Câm đi! Bảo câm đi cơ mà!”

“Biết rồi. Tôi chỉ nhìn thôi.”

Dù rất tức giận trước thái độ cợt nhả từ đầu đến cuối của Matsuda, nhưng Renka đành ngậm chặt miệng, chỉ biết vò vò tấm ga giường vô tội vạ.

‘Thật cạn lời...’

Chuyện mình tự khơi mào nhắc đến vòng một thật quá sức hoang đường.

Tất nhiên là do Matsuda khiêu khích, và mình đã dễ dàng sập bẫy, nhưng bình thường mình tuyệt đối không bao giờ nói mấy chuyện này...

Chỉ vì bị cuốn vào bầu không khí kỳ lạ trong phòng, cộng thêm cảm giác Matsuda đang nhìn ngực mình với vẻ coi thường, nên trong lúc nóng giận mình mới lỡ lời.

Xấu hổ muốn chết đi được.

“Đ-Đã qua mấy phút... Hức!”

Im lặng một lúc, Renka ngẩng đầu định hỏi thời gian thì giật thót mình.

Khuôn mặt của Matsuda đã tiến sát lại gần hơn.

Nhìn gương mặt sạch sẽ, rạng rỡ của cậu ta, cô chợt nghĩ... tên này đẹp trai thật đấy.

Dù bên trong đen tối không tả nổi.

“... Đừng có nhìn nữa...”

“Bắt tôi nhắm cả mắt lại sao? Hơi quá đáng rồi đấy...”

“Tôi hỏi qua mấy phút rồi...”

“Vừa nãy Đội trưởng bảo tôi câm miệng mà.”

“Chuyện này thì nói được chứ sao...”

“Qua 5 phút rồi.”

Matsuda thậm chí còn giơ cả đồng hồ bấm giờ ra cho cô xem.

Xác nhận đúng là mới qua hơn 5 phút một chút như lời cậu ta nói, Renka cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Cảm giác như đã qua 15 phút rồi mà mới có 5 phút thôi sao. 15 phút còn lại biết chống đỡ thế nào đây.

“Haa...”

“Sao thế? Thấy mịt mờ quá à?”

“Không phải... Tại thấy khó chịu thôi...”

“Khó chịu ở đâu? Còng tay à?”

“Còng tay cũng thế... mà cái vòng cổ làm cổ tôi cứng đờ ra rồi...”

“Vậy sao? Đợi chút.”

Matsuda gãi gãi thái dương, xin phép một tiếng rồi đột ngột vươn tay ra sau gáy Renka.

Bàn tay to lớn bao trọn lấy gáy cô.

Renka rụt vai lại, định hất tay Matsuda ra, nhưng...

Ấn. Ấn...

Khi gáy bắt đầu được ấn huyệt với lực vừa phải, cô liền ngoan ngoãn ngồi im.

Tuyệt đối không phải vì thấy thoải mái đâu, mà là do tay đang bị trói khó cử động, với lại nếu cứ giãy giụa thì chắc chắn Matsuda sẽ lại kiếm cớ bắt bẻ đủ điều.

Tự huyễn hoặc bản thân như vậy, Renka mặt khác lại cảm thấy may mắn.

May mắn vì người phải chịu đựng cái sở thích tình dục vặn vẹo của Matsuda không ai khác chính là cô.

Thử tưởng tượng cậu ta gây ra những chuyện này cho người khác xem... thật kinh khủng.

‘Không, sao mình lại phải nghĩ thế nhỉ?’

Thế này chẳng khác nào một cô nô lệ ngoan ngoãn phục tùng.

Cuối cùng thì mình cũng phát điên rồi sao? Sao lại cam chịu thế này?

Phải tỉnh táo lại mới được.

“Đội trưởng.”

Tiếng gọi của Matsuda khi cậu ta đang ngồi sát rạt bên cạnh.

Giọng nam trầm ấm êm tai vang lên khiến Renka khẽ nhướng mi mắt.

“Gì...”

“Chỉ gọi thử thôi.”

“... Tên điên.”

“Dạo này tính tình Đội trưởng tệ đi nhiều đấy nhé?”

“Là do cậu làm nó tệ đi đấy... À, đúng rồi... Này.”

“Sao?”

“Cậu sẽ tham gia giải mùa đông chứ?”

“Giải mùa đông? Kendo á?”

“Ừ. Giải đồng đội. Thể thức 5 người.”

“Vậy sao?”

Ánh mắt Matsuda hơi chùng xuống, khóe môi từ từ nhếch lên.

Một biểu cảm như đang ủ mưu tính kế điều gì đó.

Vừa bất an không biết cậu ta lại định giở trò gì, vừa tò mò, Renka lên tiếng hỏi.

“Gì đấy...? Sao lại làm cái bản mặt đó?”

“Không... thì... tôi cũng không có ý định tham gia cho lắm...”

“Nhưng?”

“Nếu tôi tham gia thì Đội trưởng cho tôi cái gì?”

Biết ngay mà. Đã bảo sao lại không ra điều kiện cơ chứ.

“Tôi thì có cái gì cho cậu được? Thấy cậu có vẻ bắt đầu thích Kendo, nên tôi mới hỏi vì sự phát triển của cậu thôi. Cậu mà nói thế thì khó cho tôi quá.”

“Bây giờ chỉ học từ Sư phụ thôi tôi cũng thấy đủ vui rồi. Với lại nếu Sư phụ bảo tham gia thì tôi sẽ tham gia, nên Đội trưởng đừng lo.”

“Thế ý cậu là lời tôi nói cậu sẽ bỏ ngoài tai hết? Chỉ nghe mỗi lời Chinami thôi à?”

“Chẳng phải Đội trưởng chỉ hỏi xem tôi có tham gia hay không thôi sao?”

“Thì đúng là thế nhưng...”

“Đội trưởng thấy tủi thân à?”

“N-Nói cái gì đấy...! Ai thèm tủi thân... Với lại xê cái mặt ra...! Cậu đang làm cái trò gì vậy...!”

“Đang massage mà. Ngoan nào? Ngồi im đi.”

Cái giọng điệu như đang dỗ trẻ con.

Renka định nổi đóa lên cãi lại, nhưng rồi quyết định ngồi im.

Có nổi giận cũng vô ích, chỉ tổ tự chui đầu vào cái bẫy mà Matsuda đã giăng sẵn.

Tốt nhất là ngậm miệng lại và cố chịu đựng cho đến khi hết giờ.

Ngay khi Renka vừa tự trấn an mình xong,

“Giờ ổn rồi chứ? Massage đến đây thôi nhé.”

Matsuda rút tay khỏi gáy cô, ngồi lại vào ghế rồi hừ mũi.

“Sao cũng được...”

“Nhưng mà Đội trưởng này.”

“Gì.”

“Đội trưởng không muốn thử làm chuyện này thêm lần nữa sao?”

“Đừng có nói nhảm. Hôm nay là lần cuối cùng.”

“Tiếc thật.”

Cậu tưởng làm thế thì tôi sẽ mềm lòng chắc?

Bị đối xử như đồ chơi thì có gì mà thích chứ?

Nhìn cái bộ dạng ngồi thảnh thơi của cậu ta mà thấy ngứa cả mắt.

Người ta thì đang mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, ít ra cũng phải mời ngụm nước chứ...

Đã vô ý tứ thế kia mà còn đòi thêm lần nữa? Đừng có mơ.

Đúng là cái đồ vô học...

Chửi rủa Matsuda trong lòng, Renka khẽ quay đầu đi, chỉ dùng ánh mắt để dò xét cậu ta trong lúc chờ thời gian trôi qua.

Vút.

Bộ đồ hầu gái bị ném không thương tiếc lên giường.

Tôi liếc nhìn Renka vừa thay đồ xong bước ra, hờ hững nói.

“Sao Đội trưởng lại ném nó đi thế.”

“Đằng nào chẳng vứt đi? Đồ rẻ tiền mà.”

“Rẻ tiền gì chứ? Tôi mua cũng đắt phết đấy.”

“Đường may ở vai như thế mà bảo đắt á? Bị lừa rồi. Tội nghiệp.”

“Nghe Đội trưởng nói xong, tôi nghĩ vấn đề không phải ở đường may đâu.”

Vừa khéo léo nhắc lại chuyện vòng một lúc nãy, tôi liền nghe thấy tiếng Renka nghiến răng trèo trẹo.

“Ồn ào quá, mau ra ngoài thôi. Ở đây thêm 1 giây nào nữa chắc tôi phát điên mất.”

Rủ tôi ra ngoài cùng luôn cơ à? Renka của chúng ta... từ cái thái độ cằn nhằn nhưng âm thầm thích thú lúc nãy, xem ra đã thay đổi nhiều rồi nhỉ?

Đừng tự ti về vòng một quá.

Tuy nhỏ hơn Miyuki hay Chinami nhiều, nhưng so với người bình thường thì cũng khá lớn, vừa vặn trong một bàn tay nên tôi thích lắm.

Tôi gật gù, nhặt bộ đồ hầu gái Renka vừa ném xuống vắt lên tay.

Đang định bước ra ngoài thì,

“Này...! Khoan đã... Đưa nó đây.”

Renka sải bước đến trước mặt tôi rồi chìa tay ra.

“Đưa gì cơ?”

“Bộ đồ hầu gái... Đưa đây.”

“Tại sao?”

“Cứ để cậu cầm đi, tôi sợ cậu lại làm trò gì kỳ quái.”

“Trò kỳ quái?”

“N-Nói chung là đưa đây...! Tôi sẽ giặt tay rồi trả lại cho.”

Đang tự hỏi sao tự dưng cô nàng lại dở chứng, nhưng nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Renka, tôi lập tức hiểu ra cô ấy đang ám chỉ điều gì.

Cô ấy sợ tôi mang bộ đồ này về rồi làm mấy trò đại loại như thủ dâm.

Đến nước này rồi thì Đội trưởng cũng nên thừa nhận người biến thái là bản thân mình đi chứ?

Tất nhiên dạo gần đây tôi cũng bộc lộ dục vọng khá rõ ràng, nên phản ứng đó xét cho cùng cũng là điều dễ hiểu... nhưng càng nhìn càng thấy buồn cười.

Dù sao thì người ta đã cất công tưởng tượng ra mấy trò đen tối thế rồi, mình không hùa theo thì hơi phí nhỉ?

Nở một nụ cười đầy ẩn ý, tôi cố tình đưa bộ đồ hầu gái sát ngay trước mũi Renka, khiến cô nàng vốn đang đảo mắt bất an vì nụ cười đột ngột của tôi lại càng thêm hoảng hốt.

“Hyaaa!”

Renka hét lên kinh hãi, giật phắt lấy bộ đồ hầu gái như ăn cướp.

Nhét vội nó vào cặp, cô chỉ thẳng ngón trỏ vào mặt tôi.

“T-Tôi biết ngay mà! Tên điên! Đồ rác rưởi!”

Cái dáng vẻ gân cổ lên chửi rủa sao mà đáng yêu thế không biết.

Aaa... Muốn đè Renka ra làm một nháy ngay bây giờ quá.

Đang cười phá lên trước mặt Renka đang run rẩy vì tức giận, tôi bỗng thu lại nụ cười, nét mặt lạnh tanh.

Sau đó, tôi gọi Renka, người đang giật mình lùi lại phía sau.

“Đội trưởng.”

“G-Gì...!”

“Tự dưng tôi thấy thích Đội trưởng quá đi mất.”

Renka há hốc mồm.

Có lẽ cô ấy nằm mơ cũng không ngờ lại được nghe câu này.

Miệng rộng phết nhỉ. Sau này blowjob thì nhờ Đội trưởng cả đấy.

Tôi vỗ vỗ lên vai cô nàng đang bối rối đến mức không thốt nên lời, nói.

“Ra ngoài thôi. Tôi đưa Đội trưởng về.”

“... Không... Khoan đã... Cậu vừa nói cái gì cơ...?”

“Ý tôi là thích Đ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!