Web Novel

Chương 329: Nỗi khổ của Renka (4)

Chương 329: Nỗi khổ của Renka (4)

“Tên điên! Đồ chết tiệt!”

Tại sao những lời chửi rủa cổ điển lại không khiến tôi thấy khó chịu mà chỉ thấy buồn cười nhỉ.

Có lẽ vì người nói là Renka chăng.

“Sao vậy.”

“Sao là sao...! Cậu đùa tôi đấy à!?”

“Không đùa đâu. Tôi đã phải vất vả lắm mới tìm mua được đấy.”

“V-Vất vả cái gì...! Chỉ cần vào mấy trang web bán đồ người lớn xem danh mục là ra đầy mà!”

“Đội trưởng rành quá nhỉ. Nhưng chuyện đó có quan trọng không?”

“Tại cậu cứ nói dối nên tôi mới nói thế! Tóm lại là tôi không mặc cái này đâu!”

Renka ném phăng bộ lưới toàn thân đi.

Tôi nhặt thứ đang nằm lăn lóc trên sàn lên, cẩn thận đặt lại lên giường và nói.

“Lỡ nó hỏng thì Đội trưởng tính sao. Nhẹ tay chút đi.”

“Đồ điên!”

Vẫn còn một thứ đáng kinh ngạc nữa mà mới thế này đã phản ứng dữ dội vậy rồi.

Đáng lo thật... à không, phải nói là sự mong đợi đang lấn át mới đúng.

Bởi vì tôi rất tò mò về phản ứng của Renka.

Mặc kệ Renka đang la hét om sòm, tôi bật chiếc đèn phụ trong phòng lên.

Tách-! Tiếng công tắc vang lên, ánh đèn bật sáng, để lộ khuôn mặt đang nhăn nhó tột độ của Renka.

Phía sau cô ấy là món đồ cuối cùng mà tôi đã chuẩn bị, khi tôi hướng ánh mắt về phía đó, Renka đang nổi trận lôi đình cũng quay đầu lại nhìn theo.

“Cậu nhìn cái gì mà... ơ...?”

Cùng lúc đó, toàn thân Renka run lên bần bật như thể đang có động đất.

Đó là chuyện xảy ra ngay sau khi cô ấy nhìn thấy món đồ chễm chệ nằm ở mép ngoài cùng của chiếc giường.

Thứ cô ấy nhìn thấy là một loại roi da được gọi là flogger, với hàng chục chiếc đuôi mềm mại gắn trên một tay cầm màu đen cứng cáp.

Một dụng cụ mà ai nhìn vào cũng biết ngay là dùng để trừng phạt, và cô ấy đã hoảng sợ vì điều đó.

Tất nhiên là tôi hoàn toàn không có ý định thực sự vung chiếc roi này.

Nó chỉ được dùng làm đạo cụ cho phù hợp với concept mà thôi.

Ít nhất là vào lúc này.

Nhưng làm sao Renka có thể biết được suy nghĩ này của tôi chứ.

Cô ấy quay lại nhìn tôi với vẻ sợ hãi tột độ, cất giọng run rẩy hỏi.

“K-Không dùng đâu đúng không...? Cậu sẽ không dùng cái đó đâu đúng không...?”

“Sẽ dùng đấy.”

“Đừng có đùa...!”

“Đội trưởng không có quyền lựa chọn đâu. Đội trưởng biết rõ mà.”

“Đồ khốn nạn! Đồ rác rưởi! Đi chết đi!”

“Đáng lẽ phải lấy lòng tôi mới đúng chứ sao lại cứ chửi rủa thế. Bây giờ tôi dùng luôn cho Đội trưởng xem nhé?”

“Không!”

“Có nói thế cũng vô ích thôi. Quyết định là ở tôi mà.”

Nói rồi, tôi lướt qua Renka - người đang cứng đờ toàn thân - và cầm chiếc flogger lên.

Sau đó, tôi giả vờ vung nó vào không trung, rồi nhìn Renka đang cắn chặt môi dưới và hỏi.

“Đội trưởng ghét cái này à?”

“G-Ghét...”

Dáng vẻ biến thành một con cừu non chỉ trong chớp mắt của cô ấy khiến bản năng che chở trong tôi trỗi dậy.

Chắc cô ấy chưa từng bị đánh bằng thứ này bao giờ, sao lại sợ hãi đến thế nhỉ.

Trông nó còn hiền hơn cả roi da cơ mà... Hay là cô ấy từng xem cảnh người ta dùng flogger trong phim người lớn rồi?

Có lẽ trong khoảng thời gian tôi hay spanking cô ấy, cô ấy đã tìm hiểu về SM play và tình cờ nhìn thấy cũng nên.

Tôi lặng lẽ nhìn Renka đang rơm rớm nước mắt, dang rộng hai tay và ôm cô ấy vào lòng một cách trân trọng.

Sau đó, tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc phía sau của Renka để dỗ dành cô ấy.

“Biết rồi. Tôi sẽ không dùng đâu.”

Nghe vậy, Renka thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, vòng tay ôm lấy eo tôi.

Có vẻ cô ấy cảm thấy an tâm trước thái độ dịu dàng của tôi sau một hồi luôn tỏ ra áp đảo.

Dáng vẻ yếu đuối nép vào lòng tôi của Renka... thực sự rất tuyệt.

Thỉnh thoảng cũng cần phải biết cương nhu đúng lúc thế này.

Cảm giác như trái tim đang được chữa lành vậy.

Nhưng chuyện nào ra chuyện đó.

Trừng phạt là điều bắt buộc.

Nghĩ vậy, tôi nắm lấy bờ vai đang rũ xuống của Renka và nhẹ nhàng đẩy cô ấy ra khỏi người mình.

“Bây giờ thay đồ được chưa?”

“... Không thích.”

Ánh mắt lại trở nên sắc lẹm ngay lập tức, xem ra vẫn chưa được giáo huấn đủ rồi.

Tôi hừ lạnh trước thái độ phản kháng của Renka.

“Tôi cho Đội trưởng 10 phút để thay đồ rồi ra ngoài.”

“A không thích...! Đổi sang cái khác đi...”

Thấy tôi không có dấu hiệu nhượng bộ, cô ấy liền đổi chiến thuật, chuyển sang làm nũng như lúc nãy, thật là cạn lời nhưng cũng rất buồn cười.

“Không được. Phải dán cả miếng dán nữa.”

“Miếng dán...? Miếng dán gì?”

“Cái kia kìa.”

Tôi chỉ vào miếng dán ngực mà Renka đã cầm lên lúc nãy, cô ấy cầm nó lên xem xét lại rồi nghiêng đầu.

“Cái này là gì...? Sticker à?”

“Gần giống vậy.”

“Thế dán vào đâu? Vào tay à? Hay dán lên ngực?”

Chắc cô ấy nghĩ nó là loại sticker thông thường nên mới bảo dán lên ngực... Nghe cũng không tồi.

Renka của chúng ta trí tưởng tượng phong phú thật đấy.

“Không phải.”

“Vậy thì...? A...?”

Đôi mắt đang ngơ ngác của Renka mở to gấp đôi.

Đó là sau khi cô ấy đọc được dòng chữ tiếng Anh "cover band" in trên tờ giấy dán ngoài vỏ bọc.

“C-Cái này đừng nói là...”

Nhìn đôi bàn tay run rẩy của cô ấy là biết cô ấy đã đoán ra chính xác công dụng của nó rồi.

Tôi nhe răng cười với Renka và nói.

“Đúng rồi đấy.”

“Này...! Này cái tên điên kia...! Cậu mất trí thật rồi à...?”

“Sao?”

“Tại sao tôi phải làm cái này...! Dù là hình phạt đi chăng nữa... thì cũng quá đáng vừa thôi chứ...! Việc tôi giấu thân phận trên Anyshare là cái tội lớn đến mức phải làm cái này sao...!?”

“Không phải tội lớn nhưng cũng chẳng phải tội nhẹ đâu.”

“Tại sao! Tôi chỉ giấu cho vui thôi! Định chơi thêm một thời gian nữa rồi mới nói mà!”

Hừm hừm. Định chơi thêm một thời gian nữa rồi mới nói á?

Một lời nói dối lộ liễu.

Nếu tôi cứ giả vờ không biết thì chắc cô ấy sẽ giấu nhẹm đi mãi mãi cho xem.

“Nhưng kết quả là Đội trưởng đã không nói cho tôi biết và bị tôi phát hiện còn gì. Thế này là tôi đã nương tay lắm rồi đấy. Vốn dĩ...”

“V-Vốn dĩ sao...! Cậu định bắt tôi làm gì...?”

“Tôi định bắt Đội trưởng làm một việc còn tồi tệ hơn thế này nhiều. Tò mò không?”

“Không...! Không tò mò...!”

Cô ấy vội vàng lắc đầu quầy quậy như thể rất sợ hãi không biết tôi sẽ làm gì.

Cô ấy giậm chân bình bịch, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt khẩn khoản và van nài.

“N-Nhất định phải dán à...? Tha cho tôi không được sao?”

Cố tỏ ra đáng thương hết mức có thể, nhưng trò này không còn tác dụng nữa đâu.

Tôi cất chiếc flogger vào túi xách, rồi kiên quyết chỉ vào bộ lưới toàn thân cùng những món đồ khác.

“Trước khi tôi đổi sang hình phạt nặng hơn thì cứ ngoan ngoãn chấp nhận đi. Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận là chỉ cần xong chuyện này thì sẽ không nhắc đến Ino-chan nữa sao.”

“Tôi chưa từng nói thế! Tôi chỉ bảo là sẽ suy nghĩ thôi mà!”

“Nhưng Đội trưởng đã cùng tôi đến khách sạn rồi còn gì. Thế chẳng phải là đồng ý sao?”

“T-Tôi chỉ định xem nó là cái gì rồi mới quyết định thôi!”

“Biết rồi. Hay là để tôi tự tay mặc cho Đội trưởng nhé?”

“Đ-Điên à...!? Tuyệt đối không được!”

“Vậy thì bây giờ thay đồ đi.”

“Không thích! Không làm!”

Lúc chưa nhìn thấy bộ lưới thì phản kháng còn yếu ớt, tôi cứ tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ, hóa ra là tôi nhầm.

Nhưng ít ra cô ấy không làm mình làm mẩy đòi bỏ về ngay lập tức, thế cũng coi như là may mắn rồi nhỉ?

Những lúc thế này, lùi một bước để tìm điểm chung là điều rất quan trọng.

Dù sao thì Renka hiện tại cũng biết rõ mình không có nhiều sự lựa chọn.

Chỉ cần đưa ra một lời đề nghị hấp dẫn một chút, cô ấy sẽ miễn cưỡng đồng ý thôi.

“Đội trưởng chỉ cần đeo bịt mắt và ngồi ngoan ngoãn là được. Tôi chỉ nhìn một lần rồi sẽ kết thúc ngay.”

“... Ngay lập tức á?”

“Vâng.”

“V-Vậy làm xong là tôi được về nhà ngay đúng không?”

Không, không được đâu.

“Vâng.”

“Thật chứ...?”

“Thật mà. Tôi sẽ không đòi ngủ cùng đâu. Chỉ nhìn thôi.”

“Chỉ nhìn thôi...?”

“Chỉ nhìn thôi.”

“M-Mấy giây...?”

Mặc vào đã vất vả rồi mà tính bằng giây thì có vẻ hơi quá đáng nhỉ.

Cố nhịn cười trước đơn vị thời gian quá đỗi nhỏ bé đó, tôi đáp.

“5 giây?”

“...”

Chắc cô ấy nghĩ khoảng thời gian đó có thể chấp nhận được?

Biểu cảm của Renka đã giãn ra đôi chút.

Nhìn thấy bộ dạng đó, tôi lại phải kìm nén nụ cười tươi rói chực trào ra và hỏi.

“Chừng đó là đủ rồi đúng không?”

“A-Dù sao thì cái sở thích tình dục kỳ quái này cũng quá đáng lắm rồi...!”

“Lúc nói chuyện với MK Đội trưởng không nhận ra sao? Cậu ta còn tệ hơn tôi nhiều.”

“... Vốn dĩ MK đã thua...”

Nhìn Renka lầm bầm phàn nàn với giọng lí nhí, tôi chỉ muốn đè cô ấy ra ngay lập tức.

Kìm nén sự bốc đồng đang dâng trào, tôi thì thầm những điều mình muốn vào tai cô ấy bằng một giọng điệu dịu dàng.

Và Renka, càng nghe tôi nói, khuôn mặt cô ấy càng lúc càng đỏ bừng lên.

“A sao tự nhiên lại ra điều kiện làm gì...! Làm sao tôi làm được mấy cái đó!”

“Bù lại tôi chỉ nhìn trong một thời gian ngắn thôi mà. Đội trưởng chỉ cần chịu đựng sự xấu hổ trong 5 giây thôi, không muốn à?”

“... Hà... Thật sự muốn phát điên mất thôi...”

Renka cúi gằm mặt xuống đất lẩm bẩm, rồi quay ngoắt đầu về phía tôi.

“Thật sự chỉ 5 giây thôi đấy nhé...? Nghe tiếng mở cửa xong là đúng 5 giây sau phải kết thúc đấy...”

“Được thôi.”

“Và từ hôm nay cấm không được nhắc đến chuyện của Ino-chan nữa. Xóa luôn hộp thư đến trước mặt tôi đi.”

“Lại thêm điều kiện rồi. Chuyện xóa tin nhắn đâu có nằm trong thỏa thuận.”

“Cậu là người ra điều kiện trước mà! Tôi cũng làm thế thì sao lại không được!?”

Nhìn cô ấy tuôn ra một tràng những lời cáu gắt, có lẽ tôi nên tạm thời đồng ý vậy.

“Biết rồi. Đừng giận nữa.”

“N-Nói là biết rồi đấy nhé?”

“Vâng.”

Nhận ra có nói không thích cũng chẳng ích gì, khuôn mặt Renka xị xuống như một nhân viên đành phải thỏa hiệp trước sự ngang ngược của giám đốc.

“Được rồi... Ra ngoài đi...”

“10 phút nữa tôi sẽ vào nhé.”

“10 phút thì làm sao mà thay xong cái đống này được!? 20 phút nữa hẵng vào...!”

“Tôi hiểu rồi. Biểu cảm cũng phải làm đúng như tôi nói đấy nhé?”

“Đ-Đằng nào cũng đeo bịt mắt rồi thì biểu cảm...”

“Trả lời.”

“A thật tình...! Biết rồi, cút đi!”

Tôi hôn trộm lên má Renka - người đang nổi cáu, rồi nhân lúc cô ấy còn đang ngẩn ngơ, tôi bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại.

Chẳng bao lâu sau,

-Aaaaaa!

Tiếng hét của Renka vọng ra từ bên trong.

Cùng với đó là những tiếng bình bịch, chắc cô ấy đang vừa gầm rú vừa đấm thùm thụp vào gối.

Tôi đã gây cho cô ấy quá nhiều căng thẳng sao? Thấy cũng hơi có lỗi, lát nữa phải dùng côn thịt để giải tỏa cho cô ấy thật tốt mới được.

Cứ thế, tôi vừa nhìn thời gian trên điện thoại vừa chờ đợi 20 phút trôi qua.

Nhờ những lời lẩm bẩm độc thoại của Renka vọng ra thỉnh thoảng, thời gian trôi qua cũng không đến nỗi quá chậm chạp.

-Không hiểu sao mình lại phải làm cái trò này nữa... bực cả mình... tên khốn nạn...

Cô ấy cố tình chửi rủa với giọng khá lớn như để cho tôi nghe thấy, hoặc là,

-Á đau...! Chết tiệt...! Sao lại chật thế này...!

Trong lúc thay bộ lưới, chắc là bị vướng vào móng chân hay gì đó nên cô ấy kêu đau, nhưng vẫn đang cố gắng làm theo lời tôi.

-A thật tình! Cái đuôi... hà...

Có vẻ việc gắn chiếc đuôi vào phần lưới ở lưng khá khó khăn nên cô ấy cứ rên rỉ ậm ừ, mỗi lần nghe thấy âm thanh đó, tôi lại phải cố gắng kìm nén khao khát muốn lao ngay vào trong.

Khi thời gian đã trôi qua khoảng 15 phút,

Cạch.

Tiếng lẩm bẩm của Renka thưa dần, thay vào đó là tiếng công tắc tắt đèn và tiếng sột soạt.

Linh cảm rằng cô ấy đã chuẩn bị xong để đón tiếp tôi, tôi định mở cửa ngay nhưng lại khựng lại và đứng im.

Là để cho Renka có thời gian bình tĩnh lại.

Vừa nghĩ cảnh tượng này không hiểu sao lại giống với lúc cô ấy cosplay Bunny Girl, tôi vừa trải qua khoảng 1 phút chờ đợi. Khi căn phòng Renka đang ở trở nên vô cùng tĩnh lặng, tôi mở cửa với trái tim đập thình thịch vì mong đợi.

Cạch.

Ngay sau đó, tôi nhấn công tắc bên cạnh để bật đèn, và khi nhìn thấy Renka đang ở trên giường, tôi đã mở to hai mắt.

Bởi vì Renka đã làm theo lời tôi một cách vô cùng xuất sắc.

Tư thế quỳ gối, hai tay nâng chiếc flogger lên một cách ngoan ngoãn và cung kính.

Hoàn toàn khớp với những điều kiện tôi đã thì thầm vào tai cô ấy.

Trang phục, phụ kiện đều được mặc đầy đủ, thậm chí cô ấy còn thực hiện cả yêu cầu có phần hơi quá đáng của tôi... đó là hé miệng và hơi thè lưỡi ra.

Đã cất công làm thì phải làm cho trót, chắc cô ấy muốn kết thúc mọi chuyện một cách hoàn hảo để tôi không thể bắt bẻ được gì nên mới làm vậy.

Bộ lưới toàn thân có kích thước hơi nhỏ ép chặt vào ngực khiến nó trông to hơn bình thường cũng là một điểm khiến tôi rất hài lòng.

Chắc hẳn mặc vào rất khó chịu, nhưng cô ấy đã làm rất tốt.

Nếu phải chấm điểm thì là 100 điểm, không thể nào thấp hơn được.

“5, 4, 3...”

Khuôn mặt lấm tấm mồ hôi lạnh, cô ấy đếm ngược từng giây một cách chậm chạp, trông cô ấy lúc này xinh đẹp hơn bất kỳ ai trên thế giới.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi đó, khuôn mặt cô ấy ngày càng đỏ bừng lên, ngay cả cái dáng vẻ nhuốm màu nhục nhã đó cũng khiến tôi thích đến phát điên.

Dục vọng bùng nổ trong chớp mắt, tôi tắt đèn đi và lao thẳng vào vồ lấy Renka.

“2... Ư hức!?”

Bị một sức nặng đè lên người, cô ấy thốt lên một tiếng kêu kỳ lạ rồi vội vàng tháo bịt mắt ra.

Nhìn thấy tôi đang cởi phăng áo vứt ra xa, cô ấy hét lên.

“L-Làm gì vậy! Đã hứa rồi mà! Cậu bảo là cho tôi về nhà rồi mà!”

Đến cả Chinami chắc cũng chẳng tin lời hứa đó đâu.

Có lẽ Renka là người ngây thơ nhất trong số tất cả các nữ chính cũng nên.

Nghĩ vậy, tôi đè Renka nằm xuống và nhìn thẳng vào khuôn mặt cô ấy.

“Xin lỗi nhé.”

“Cái gì...! Này! Cậu muốn chết à!?”

Và buông một lời xin lỗi ngắn gọn, tôi vùi môi mình vào xương quai xanh trắng ngần của Renka - người đang bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!