Web Novel

Chương 469: Dỗ dành Miyuki đang ốm

Chương 469: Dỗ dành Miyuki đang ốm

“Bị ma đói nhập à?”

Nhìn Miyuki đang cắm cúi ăn yakitori mà không nói một lời bằng ánh mắt hoang mang, cô ấy liền ngượng ngùng vuốt tóc.

“Ngon quá mà biết làm sao.”

“Chưa ăn tối à?”

“Ăn rồi. Nhưng vẫn đói.”

“Vậy à?”

“Ừ.”

“Ăn nhiều vào.”

“Matsuda-kun không ăn à? Nè.”

Cô ấy đưa miếng thịt đùi gà ở cuối xiên cho tôi.

Tôi bật cười, hỏi đùa.

“Bảo tôi ăn cái này rồi biến đi á?”

“Sao cậu lại nói thế...! Tớ chỉ muốn chia sẻ cảm giác ăn chung với Matsuda-kun thôi mà... Ăn xong thì lấy xiên mới ăn tiếp là được chứ gì...”

Miyuki phồng má cằn nhằn, hôm nay trông cô ấy thật sự rất đáng yêu.

Rõ ràng là tình huống tôi phải xin lỗi, nhưng không hiểu sao tôi chỉ muốn cười.

“Tôi định đùa thôi nhưng lỡ lời rồi. Xin lỗi nhé.”

“Cậu quá đáng thật đấy... Mau ăn cái này đi.”

Cô ấy đưa xiên thịt ra với vẻ mặt hờn dỗi, mắt trợn tròn.

Tôi có thể cảm nhận được ý chí sẽ không nhúc nhích cho đến khi tôi ăn của cô ấy.

Theo ý Miyuki, tôi dùng miệng kéo miếng thịt đùi gà cuối cùng trên xiên ra ăn, lúc này cô ấy mới giãn cơ mặt ra một chút và lấy một xiên yakitori mới.

“Định ăn tiếp luôn à?”

“Sao? Cậu định nói gì à?”

Miyuki sao thế nhỉ. Hay là đang đến tháng?

Cái dáng vẻ trừng mắt lên vì sợ tôi lại trêu chọc trông thật buồn cười.

“Tôi định hỏi cậu có bị nghẹn không thôi.”

“Hơi nghẹn.”

“Biết thế mua thêm cola.”

“Bây giờ đi mua là được mà.”

“Vậy thì đứng dậy đi.”

“Lười lắm.”

Lúc ăn yakitori thì hăng hái lắm, bảo đứng dậy thì lại buông thõng vai, tỏa ra luồng khí uể oải.

Cảm xúc lên xuống thất thường thế này, có vẻ như Miyuki đang muốn dựa dẫm vào tôi.

“Tôi đi mua nhé?”

“Không.”

“Nghẹn thì tính sao?”

“Đằng kia có vòi nước uống kìa.”

“Bẩn thế sao mà uống được?”

“Bẩn gì chứ? Nước sạch mà.”

“Không phải nước bẩn, mà là cái vòi nước bẩn ấy. Ai biết được người khác có bôi nước bọt vào đó không?”

“Cậu nghĩ xa quá rồi đấy?”

Ngay trong khu phố này cũng có một tên như thế, nghĩ xa gì chứ...

Trên đời này thiếu gì những kẻ biến thái muốn tìm kiếm sự thỏa mãn về mặt tinh thần.

Miyuki tin người quá cũng là một cái tội.

“Tôi đi mua nhanh thôi, đợi 2 phút nhé.”

“Vậy tớ đếm 120 giây đấy nhé?”

“Hôm nay sao cậu khó tính thế?”

“1... 2...”

Miyuki tròn mắt nhìn tôi và bắt đầu đếm số.

Bỏ ngoài tai lời tôi nói và chỉ làm việc của mình, thật cạn lời nhưng hành động đó cũng đáng yêu nên tôi lại bật cười.

Cái giá phải trả cho việc định sai khiến tôi, tôi sẽ đòi lại sau khi mua xong.

Nghĩ vậy, tôi lục lọi túi quần rồi nhanh chóng chạy ra khỏi khu vui chơi, bước vào một cửa hàng tiện lợi không xa nhưng cũng chẳng gần để chọn đồ uống.

“150 yên...”

Sau đó, trước khi nhân viên cửa hàng tiện lợi kịp nói hết câu, tôi đã trả tiền ngay khi anh ta vừa quét mã vạch và quay lại khu vui chơi.

“Được bao nhiêu giây rồi?”

Nghe câu hỏi của tôi khi đang thở hổn hển, Miyuki há hốc mồm ngơ ngác, rồi rùng mình lắc đầu.

“Kh-Không biết...”

Chắc Miyuki nghĩ tôi sẽ lề mề như mọi khi rồi cho qua chuyện.

Nếu không thì sao cô ấy lại tròn mắt ngạc nhiên thế kia.

“Sao lại không biết?”

“Tớ không ngờ cậu lại chạy đi thật... Tớ chỉ đùa thôi mà... Cậu không sao chứ? Không mệt à?”

Thay cho câu trả lời, tôi tiến sát đến trước mặt Miyuki, dùng hai tay áp chặt vào má cô ấy.

Và tôi ấn mạnh môi mình vào môi cô ấy, không đến mức đau đớn nhưng cũng đủ để cảm thấy tê rần.

“Ưm...!”

Bất ngờ trước hành động skinship đột ngột, cô ấy hoảng hốt, rút tay đang cầm yakitori ra ngoài và vùng vẫy, trông thật đáng yêu.

Cảm giác như được quay lại thời kỳ tán tỉnh nhau, trong lòng cũng thấy rạo rực, thật sự rất thỏa mãn.

Rời môi ra, tôi tháo chiếc mũ của Miyuki - người đang vô thức liếm môi mình.

Sau đó, tôi đặt tay lên đầu cô ấy, dùng năm đầu ngón tay ấn mạnh rồi buông ra như đang massage.

Lúc này, Miyuki - người nãy giờ vẫn ngẩn ngơ nhìn tôi - bỗng ăn yakitori một cách vô cùng từ tốn, giống hệt một cô dâu tương lai trong buổi ra mắt gia đình chồng.

Thái độ tự tin biến mất tăm, chỉ còn lại sự e thẹn, dáng vẻ đó thật đáng yêu làm sao.

“Đừng có làm càn.”

“... Tớ làm càn lúc nào... T-Trước tiên lau miệng đi đã...”

“Lau làm gì.”

“Lúc nãy ăn yakitori nên trên môi...”

“Dính dầu mỡ à?”

“Ừ...”

“Tôi liếm sạch rồi mà.”

“Sao cậu lại liếm cái đó đồ ngốc này...!”

“Cậu cũng làm y hệt thế mà sao chỉ mắng mỗi tôi là đồ ngốc?”

“Tớ thì... Yakitori là đồ tớ ăn nên không sao...”

“Giữa chúng ta làm gì có chuyện đồ của cậu, đồ của tôi.”

“Không phải chuyện đó, mà là vấn đề vệ sinh...”

“Ồn ào quá.”

“... Hôm nay cậu ngủ lại à?”

Đó vốn là câu tôi hay nói mà nhỉ?

“Không biết nữa. Tính sao đây.”

“Ngủ lại đi.”

“Tại sao.”

“Xoa bụng cho tớ.”

Nghe cô ấy nói vậy, tôi đoán chắc là đến ngày rồi.

“Biết rồi. Vậy bây giờ cậu nói với cô chú đi.”

“Cùng vào nói là được mà.”

“Tự dưng đến nhà rồi bảo muốn ngủ lại thì thất lễ lắm.”

“Matsuda-kun đến nhà tớ bao nhiêu lần rồi... Không sao đâu.”

Từ việc hỏi tôi có ngủ lại không... đến việc tỏ ra không sao như bây giờ...

Kể từ sau lần ngủ lại nhà Miyuki, vị trí của tôi và cô ấy đã đảo ngược, thật buồn cười.

Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy đang ngày càng giống tôi, điều đó khiến tôi cảm thấy vui mừng.

“Gọi điện cho cô đi nhanh lên.”

“Giá mà cậu cũng lên kế hoạch học hành như thế này...”

“Thôi cái điệp khúc học hành đi.”

Tôi dùng ngón cái ấn mạnh vào trán Miyuki đang lầm bầm, cô ấy cắn một miếng yakitori thật to rồi lấy điện thoại ra.

“Cậu phải xoa bụng cho tớ đến lúc tớ ngủ đấy nhé.”

“Biết rồi.”

“Hứa rồi đấy?”

“Hứa rồi.”

Hài lòng với câu trả lời của tôi, Miyuki cười tủm tỉm rồi gọi điện cho Midori.

Bây giờ có vẻ Miyuki cũng đã đến mức không thể sống thiếu tôi rồi.

Cô ấy đã hoàn toàn chìm đắm vào tôi, đến mức đầu óc cũng mụ mị đi, một tiến triển rất tốt.

“Ngủ chưa?”

Giọng nói trầm thấp của Miyuki lọt vào tai tôi.

Nghe âm sắc êm tai đó, giống như một chú mèo con đang đòi ăn, cũng giống như đang làm nũng, tôi vỗ nhẹ vào bụng dưới của cô ấy và đáp.

“Chưa ngủ.”

“Tay dừng lại rồi kìa.”

“Chưa dừng. Tại cậu buồn ngủ nên mới thấy thế thôi.”

“Không phải mà?”

“Phải đấy.”

“Biết rồi. Đừng vỗ nữa, xoa đi.”

“Thế này à?”

Tôi xoa bụng dưới của Miyuki với tốc độ đều đặn như đang xoa thuốc, cô ấy trở mình, thở dài một hơi như thể đang rất thoải mái.

“Ừ, thích lắm. Cậu không nóng à?”

“Bình thường.”

Thực ra là rất nóng.

Dù bên ngoài trời mát mẻ nhưng trong phòng thì khác.

Hai người đang áp sát vào nhau, mấy ngày nay trời lại mưa nên rất ẩm ướt, tạo ra một cái nóng bức bối.

Đã thế lại còn không có điều hòa nữa chứ.

“Nói dối.”

“Tin người ta chút đi.”

“Vô lý thế sao mà tin được. Đồ ngốc.”

“Bớt chửi thề đi.”

“Tớ chửi thề lúc nào...! Đồ ngốc mà là chửi thề à?”

“Là chửi thề chứ sao.”

“Không hề nhé?”

“Sao lại cáu.”

“Tớ đâu có cáu...!”

“Đừng có nổi giận.”

“Tớ có nổi giận đâu...!”

Cái cách cô ấy nói như thể đang rất oan ức thật buồn cười, khiến tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

Vừa nhẹ nhàng xoa bụng Miyuki để dỗ dành cô ấy, tôi vừa nói.

“Bây giờ ngủ tiếp đi.”

Miyuki cựa quậy cơ thể, đổi tư thế.

Cô ấy nằm đối diện với tôi, áp trán vào ngực tôi, có vẻ như đang muốn điều gì đó.

“Thế này thì xoa bụng kiểu gì?”

“Chỗ khác.”

“Chỗ nào?”

“Chỗ khác.”

“Thì là chỗ nào. Đây à?”

Tôi vỗ nhẹ vào phần dưới mông cô ấy như đang bế một đứa trẻ, một luồng hơi dài phả ra từ mũi Miyuki, cù lét ngực tôi.

Có vẻ như cô ấy cảm thấy thoải mái vì tôi đã làm đúng ý cô ấy.

Cứ bảo xoa mông cho xong...

Nghĩ đến những chuyện chúng tôi đã làm, yêu cầu mức đó thì có gì khó nói đâu chứ?

Sự xấu hổ khiến cô ấy nói lấp lửng thật nực cười, nhưng tôi cũng hiểu được.

“Matsuda-kun, ngủ chưa?”

“Vừa mới nói chuyện xong sao mà ngủ ngay được. Sao thế?”

“Hỏi vậy thôi.”

“Vậy à?”

“Ừ.”

“Biết rồi.”

“Ngày mai đi chơi không?”

Khác hẳn với lúc ở khu vui chơi, rên rỉ rõ to thế kia mà đi chơi cái nỗi gì...

Thuốc giảm đau hết tác dụng rồi à? Dù sao thì ở nhà nghỉ ngơi vẫn là tốt nhất.

“Tùy tình hình.”

“Tình hình gì?”

“Tình hình của cậu. Đợi bớt đau rồi tính tiếp.”

“Cậu biết à?”

“Cậu thể hiện rõ thế kia ai mà không biết?”

“Tớ có thể hiện đâu?”

“Đó là cậu nghĩ thế thôi.”

“Sao lại mắng tớ?”

Miyuki có vẻ đang bộc lộ khí chất giống Renka thì phải.

Vì đau nên nói năng lung tung... Thấy cũng tội nhưng nói chuyện thú vị quá nên tôi cứ muốn cười.

“Tôi có mắng đâu.”

“Biết rồi. Cậu không mỏi tay à?”

“Cái gì?”

“Vỗ mông tớ ấy.”

“Bình thường.”

“Vậy thì vỗ đến sáng luôn đi.”

“Bảo tôi đừng ngủ á?”

“Ừ.”

“Ngày mai tôi ngủ nướng được không?”

“Không.”

“Vậy thì làm sao mà dậy được?”

“Cái đó thì cậu tự lo đi chứ.”

“Sốc thật đấy.”

“Tớ bắt chước câu Matsuda-kun hay nói đấy.”

Toàn làm mấy trò đáng yêu thôi.

Bật cười, tôi tiếp tục vỗ mông Miyuki - người đang gác chân lên đùi tôi khi tôi nằm nghiêng - và nói ra suy nghĩ trong lòng.

“Chúng ta hãy đi cùng nhau thật lâu... à không, cả đời nhé.”

Nghe vậy, Miyuki ngẩng đầu lên, cắn vào cổ tôi như một con ma cà rồng.

Cô ấy thường hay cắn vào người tôi mỗi khi có chuyện gì đó xấu hổ.

Bây giờ cũng vậy. Và hành động này của Miyuki cũng giống như một lời đồng ý.

Lực hút của Miyuki - người đang mút mát cổ tôi mạnh mẽ như một đứa trẻ sơ sinh bú bình - yếu dần theo thời gian.

Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy đang chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Một lúc lâu sau, miệng Miyuki rời khỏi cổ tôi, tiếng thở đều đều vang lên từ mũi cô ấy.

Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ trằn trọc nhiều lắm, ai ngờ lại ngủ nhanh hơn dự đoán.

Chắc là do vòng tay của tôi quá ấm áp đây mà.

Sau đó, tôi tiếp tục vỗ mông Miyuki thêm một lúc lâu nữa, rồi nhắm mắt lại khi nghe tiếng mưa lại bắt đầu rơi lộp bộp trên khung cửa sổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!