Web Novel

Chương 507: Thế Nào Là Sự Bao Dung

Chương 507: Thế Nào Là Sự Bao Dung

Rào rào-!

Mưa to ngoài sức tưởng tượng.

Cứ đà này không khéo mặt đất biến thành vũng bùn lầy lội hết mất.

Đoàng-!

Bên ngoài cửa sổ lóe sáng, một lúc sau, một tiếng gầm lớn vang lên.

Sấm sét đánh rồi. Chắc Miyuki sẽ tỉnh giấc mất.

“Ưm...”

Đúng như dự đoán, một tiếng rên rỉ khó chịu bật ra từ miệng Miyuki.

Trong phòng tối om nên tôi không biết cô ấy đã mở mắt hay chưa, nhưng thấy cô ấy cựa quậy rúc vào lòng tôi thì có vẻ cô ấy đã tỉnh táo lại đôi chút.

Tôi vỗ nhẹ vào mông Miyuki, cô ấy dường như đã an tâm hơn, lại bắt đầu thở đều đều khiến tôi bất giác bật cười.

Lát nữa tôi muốn ra ngoài, nhưng thấy cô ấy có vẻ thoải mái trong vòng tay tôi thế này, tôi lại thấy áy náy nếu đánh thức cô ấy dậy.

Cạch.

Tôi nhẹ nhàng tựa cằm lên đỉnh đầu Miyuki, lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích để giết thời gian.

Đến khi bụng bắt đầu réo lên vì đói, tôi luồn tay vào trong chiếc áo thun trắng rộng thùng thình mà Miyuki đang mặc, vuốt ve lưng cô ấy.

Làn da mềm mại truyền đến hơi ấm áp.

Tôi dùng đầu ngón tay vuốt ve như đang cù lét, Miyuki liền có phản ứng.

“... Matsuda-kun... Cậu làm gì thế...?”

Giọng điệu vẫn còn ngái ngủ.

Miyuki lúc này, cùng với Chinami, là lúc sờ sướng tay nhất.

“Đi ăn ramen thôi.”

“Đã bốn giờ rồi cơ à...?”

“Ba giờ rưỡi.”

“Sớm quá mà...”

“Mưa to lắm. Bây giờ không đi thì có khi tạnh mất đấy.”

Nghe vậy, Miyuki từ từ ngồi dậy.

Lắng nghe tiếng mưa rơi rõ mồn một từ ngoài cửa sổ, cô ấy dụi mắt lẩm bẩm.

“Mưa to thật đấy...?”

Không hề tỏ ra khó chịu mà tự nhiên cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ, có vẻ như cô ấy đã hình thành một sự ám ảnh rằng trời mưa là phải đi ăn ramen.

Đây là một trong những thói quen của Miyuki do chính tôi tạo ra.

“Đúng không?”

“Ừ...”

“Bây giờ dậy đi luôn hay ngủ tiếp?”

“Tớ muốn làm cả hai cơ...”

“Vậy thì vừa đi vừa ngủ đi.”

“Đi có 5 phút thì ngủ kiểu gì... Đồ ngốc.”

Miyuki cằn nhằn rồi gục nửa thân trên xuống đùi tôi - người cũng đang ngồi đối diện cô ấy.

Cô ấy cọ mặt vào háng tôi như đang rửa mặt, tôi vuốt lại mái tóc rối bù của cô ấy rồi hỏi.

“Không đi à?”

“Có đi...”

“Vậy thì dậ... Á!”

Một cảm giác nhói đau truyền đến từ phần đùi sát háng nhất.

Miyuki vừa cắn tôi.

Tuy chỉ cắn nhẹ nhưng vì da ở đó khá mỏng nên cũng hơi đau.

Cơ thể tôi giật nảy lên, tôi nhẹ nhàng xoa bóp gáy Miyuki - người vừa bất ngờ thể hiện tình cảm.

“Cậu đang làm gì thế?”

“...”

Miyuki không đáp mà cắn sang chân bên kia.

Cứ đà này không khéo cô ấy lột quần tôi ra rồi để lại đủ loại dấu vết mất.

“Thích à?”

Miyuki gật đầu, lần này cô ấy thè lưỡi ra liếm mặt trong đùi tôi.

Ban đầu cô ấy chỉ dùng đầu lưỡi liếm láp như đang thăm dò, nhưng khi thấy tôi khẽ cử động vì nhột, cô ấy liền dùng tay giữ chặt chân tôi lại rồi liếm láp như đang nếm thử món ăn vậy.

Hôm nay Miyuki cư xử hệt như một đứa trẻ.

Cô ấy muốn làm nũng sao?

Thế này cũng không tồi, nghĩ vậy tôi nói tiếp.

“Ngon không?”

“...”

“Hôm qua cậu lén xem phim người lớn đấy à? Toàn làm mấy trò không giống ngày thường.”

“...”

“Đừng bôi nước bọt nữa. Nhột lắm.”

Đoàng-!

Lại một tia chớp nữa lóe lên.

Cơ thể Miyuki co rúm lại, cô ấy rúc hẳn vào giữa hai chân đang dang rộng của tôi.

Lần này có vẻ sét đánh ở gần nên ánh sáng chớp lên cùng lúc với tiếng sấm.

Giá mà tia sét đó giáng thẳng xuống đầu Tetsuya thì tuyệt biết mấy, tiếc là khả năng đó bằng không.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ vẩn vơ, hành động của Miyuki ngày càng táo bạo hơn.

Ban đầu cô ấy chỉ liếm láp, nhưng có lẽ thấy phản ứng của tôi không mấy mặn mà, cô ấy liền luồn tay vào trong quần đùi của tôi, nắn bóp vùng nhạy cảm.

Lần nào cũng vậy, tôi luôn có cảm giác Miyuki cũng biến thái mất rồi.

Tôi nửa ép buộc nâng đầu Miyuki - người đang mơn trớn tôi điên cuồng - lên, cô ấy liền buông một tiếng thở dài pha chút bực bội.

Nhìn bộ dạng đó, tôi phì cười, vuốt phần tóc mái của Miyuki lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô ấy rồi đứng dậy.

“Đi thôi.”

“Ừ.”

Bây giờ mới chịu trả lời cơ đấy.

Chắc cô ấy vừa sạc đầy năng lượng nhờ chuyện lúc nãy rồi.

Bộp-!

Miyuki giẫm lên một vũng nước đọng.

Nước bắn lên chân cả hai, nhưng chúng tôi chẳng hề bận tâm.

Thậm chí còn cười khúc khích. Vì tôi biết Miyuki cố tình làm vậy để trêu đùa.

“Thích thế à?”

“Không.”

“Hành động đáng yêu phết đấy.”

“Cảm ơn.”

“Trẻ con à?”

“Ừ.”

“Thử kêu 'Oa oa' xem nào.”

“Nói gì thế...!”

“Sao? Kêu một tiếng cho tôi nghe cũng được mà.”

“Cậu nói gì cơ? Tiếng mưa to quá tớ không nghe rõ.”

“Được rồi, cứ cho là vậy đi.”

Vừa trêu chọc nhau, chúng tôi vừa bước vào quán ramen và ngồi vào chiếc bàn quen thuộc.

Bầu không khí ở đây tĩnh lặng và êm đềm. Lúc nào cũng vậy, thật tốt.

Sau khi gọi ramen, Miyuki nhìn lướt qua những tờ giấy nhớ dán trên tường.

Đó là hành động cô ấy luôn làm trước khi món ăn được dọn ra mỗi khi đến đây.

“Thích thế à?”

“Cái gì cơ?”

“Bức tranh cậu vẽ vẫn còn dán ở đó.”

“Thích chứ. Nhưng nãy giờ sao cậu cứ hỏi tớ có thích không thế?”

“Vì tôi thích cậu.”

“Hí...! Thật tình...! Trả lời kiểu gì thế...?”

Miyuki giật mình, hạ giọng trách móc tôi.

Có vẻ cô ấy xấu hổ trước lời tỏ tình bất ngờ của tôi.

Cô ấy đảo mắt nhìn quanh xem có vị khách hiếm hoi nào đang để ý không, rồi thở hắt ra một hơi đầy vẻ vui sướng.

Bộp.

Cùng lúc đó, một cảm giác chạm nhẹ truyền đến từ chân tôi.

Cảm giác như bị một cục giấy vo tròn chạm vào, tôi tò mò nhìn xuống thì thấy Miyuki đang dùng chân đá rất nhẹ vào ống chân tôi.

“Vui không?”

“Ừ.”

“Thích không?”

“Ừ.”

Thành thật mà nói, sau khi tôi bộc lộ dã tâm của mình, tôi cứ tưởng tình cảm Miyuki dành cho tôi sẽ phai nhạt đi đôi chút.

Bởi vì những chuyện tôi nói với cô ấy, theo lẽ thường thì không thể nào chấp nhận được.

Nhưng có lẽ tình yêu Miyuki dành cho tôi quá lớn, nên cô ấy không hề tỏ ra như vậy.

Trong lòng chắc cũng có chút buồn bã.

Nhưng nếu ở cùng các nữ chính khác, cô ấy cũng sẽ thích thôi.

Tôi có niềm tin như vậy. Ít nhất là vào lúc này.

Trong lúc tôi đang âu yếm Miyuki, ramen đã được dọn ra.

Ông chủ chỉ lặng lẽ chúc ngon miệng rồi quay vào bếp mở tiếp tục làm việc của mình.

Tôi thích nơi này vì dù có đến thường xuyên, ông chủ cũng không tỏ ra quá thân thiết.

Mối quan hệ giữa khách hàng và chủ quán chỉ dừng lại ở những câu giao tiếp cần thiết.

Ông ấy nắm bắt rất rõ tâm lý muốn ăn uống yên tĩnh của những vị khách đến vào lúc rạng sáng, nên quán tồn tại được lâu dài cũng là điều dễ hiểu.

“Ăn thêm đi.”

Tôi gắp hai miếng thịt xá xíu được xếp gọn gàng trên bát ramen của mình sang bát của Miyuki, cô ấy đang dùng đũa gắp mì liền nghiêng đầu thắc mắc.

“Cho tớ tận hai miếng cơ à?”

“Cho ba miếng luôn này.”

“Bát tớ nhiều lắm rồi mà?”

“Đừng có cãi, ăn đi.”

“Thế này mà gọi là cãi à? Tiêu chuẩn của cậu khắt khe quá rồi đấy?”

“Ồn ào quá. Bảo ăn thì cứ ăn đi.”

Tôi làm mặt lạnh tanh, gắp thêm một miếng thịt nữa bỏ vào bát Miyuki, khóe miệng cô ấy liền nhếch lên.

“Vậy cho tớ thêm miếng nữa đi.”

“Ăn thì ít mà... Có ăn hết được không đấy?”

“Được.”

“Biết rồi.”

“Tớ đùa đấy.”

Chắc cô ấy muốn làm nũng vì bị tôi đánh thức vào lúc rạng sáng, nên hôm nay Miyuki trêu đùa nhiều hơn hẳn.

Vốn dĩ cô ấy là một người rất mẫu mực nên dù có đùa giỡn thì nghe vẫn hơi nghiêm túc, nhưng thôi... thế này cũng coi như là tiến bộ nhiều rồi.

Ăn ramen cùng Miyuki xong, tôi thanh toán rồi bước ra ngoài.

Miyuki vỗ vỗ vào chiếc bụng đã no căng của mình.

Tôi che ô cho cô ấy, để cô ấy ngồi vào ghế phụ, rồi lên ghế lái, vừa khởi động xe vừa hỏi.

“Cậu còn nhớ câu nói hôm trước của cậu không?”

“Câu gì cơ?”

“Câu nói nếu là tôi thì cậu đồng ý ấy.”

Mặt Miyuki đỏ bừng lên.

Cô ấy phản ứng ngay lập tức, có lẽ ngay từ lúc tôi khơi mào câu hỏi, chủ đề đó đã hiện lên trong đầu cô ấy rồi.

“Nh-nhớ chứ...”

“Bây giờ vẫn giữ nguyên ý định đó chứ?”

“Sao tự dưng cậu lại hỏi...?”

“Tôi hỏi có giữ nguyên ý định không.”

“Thì... đúng vậy.”

“Câu trả lời nghe không được dứt khoát cho lắm nhỉ.”

Nghe giọng điệu không hài lòng của tôi, chắc cô ấy nghĩ mình sẽ lại bị ép buộc như lần trước chăng?

Hay cô ấy nghĩ rằng tấm chân tình của mình chưa được truyền đạt đến tôi?

Miyuki quay ngoắt sang nhìn tôi, lớn tiếng.

“Có...! Có mà...!”

“Sao lại cáu.”

“Tớ cáu hồi nào?”

“Tóm lại là có đúng không? Vậy tốt nghiệp xong chúng ta chọn ngày nhé?”

“C-cái gì...?”

Mắt Miyuki tròn xoe.

Có vẻ cô ấy ngạc nhiên trước thời điểm "ngay sau khi tốt nghiệp".

Thực ra tôi không định ép Miyuki phải lấy chồng sớm.

Ở độ tuổi trẻ trung, có nhiều thứ muốn làm là chuyện đương nhiên.

Nhưng tôi phải nhận được lời khẳng định chắc chắn thì mới an tâm được, nên mới nói vậy thôi.

“Sao. Chẳng phải cậu bảo sẽ làm với tôi sao?”

“L-làm thì có làm... Nhưng tốt nghiệp là tốt nghiệp Học viện á? Hay là tốt nghiệp đại học...?”

“Vế trước chứ.”

“Thế chẳng phải là quá sớm sao...?”

“Sinh con thì để tốt nghiệp đại học xong rồi sinh. Thế là được chứ gì?”

“Không... Cậu cứ tự tiện quyết định thế này...”

“Cậu không thích à?”

“Á, tớ bảo không thích hồi nào...! Trước tiên chúng ta phải nói chuyện nghiêm túc đã chứ... Tớ thì thế nào cũng được...”

“Cậu nói là thế nào cũng được rồi đấy nhé?”

“Thật là...!”

Miyuki đánh đét một cái vào đùi tôi.

Hơi đau một chút, có vẻ cô ấy đang trách móc tôi vì cứ hành xử như một kẻ độc tài.

Tôi vờ như đã bớt hưng phấn, tấp xe vào lề đường rồi tháo dây an toàn.

Sau đó, nhân lúc Miyuki đang ngơ ngác, tôi ôm chầm lấy cô ấy và nói.

“Vì tôi sợ cậu sẽ rời bỏ tôi nên mới bất an như vậy.”

Ngay lập tức, cơ thể Miyuki đang giãy giụa vì giật mình bỗng mềm nhũn ra.

“Tớ không rời đi đâu, đồ ngốc này.”

Cô ấy trấn an tôi bằng giọng điệu pha chút ý cười.

Tôi ôm cô ấy chặt hơn nữa rồi hỏi.

“Dù tôi có cư xử như bây giờ, cậu cũng sẽ không rời đi chứ?”

“Cư xử như bây giờ là sao... À... chuyện đó á...?”

Miyuki nhận ra tôi đang ám chỉ việc tôi dành sự quan tâm cho cả những nữ chính khác, cô ấy bỏ lửng câu nói.

Nhưng cũng chỉ một lát thôi. Đáng ngạc nhiên là cô ấy luồn tay qua nách tôi, vỗ nhẹ vào lưng tôi, phát ra tín hiệu tích cực.

“Vì sở thích của Matsuda-kun là hướng đó mà... Tớ hiểu.”

Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ đưa ra câu trả lời hơi tiêu cực một chút, dù có chút do dự nhưng cô ấy lại chấp nhận chuyện này sao?

Cảm giác như muốn bay lên trời vậy. Giống như toàn bộ điểm hảo cảm tôi tích lũy được ở Miyuki từ trước đến nay đều bùng nổ và mang lại phần thưởng cho tôi vậy.

Đúng ra thì tôi phải hỏi rõ ràng rằng, tôi sẽ kết hôn với cả những nữ chính khác, cậu có đồng ý không.

Nhưng bây giờ chưa phải lúc.

Chủ đề này không thể vội vàng đưa ra được, mà phải bước từng bậc thang một mới đúng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!