Web Novel

Chương 496: Khăng Khăng Đòi Hỏi

Chương 496: Khăng Khăng Đòi Hỏi

“A... Nóng quá...”

Bên trong phòng tắm mịt mù hơi nước bốc lên từ bồn tắm.

Nghe Hiyori - người gần như đang ôm chặt lấy tôi - vừa lấy tay quạt phành phạch vào mặt vừa than thở, tôi dội nước lên vai cô nàng để làm tăng lại nhiệt độ cơ thể đang dần nguội đi, rồi hỏi.

“Nóng lắm à?”

“Vâng...”

Cơ thể cô nàng đang run lên nhè nhẹ.

Đó là dư âm của cuộc ân ái ướt át vừa diễn ra trong bồn tắm.

Tôi nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc ướt đẫm của Hiyori đang thở hắt ra những tiếng thở dài mang đầy sự hưng phấn chưa tan, rồi dành thời gian xoa bóp đùi cho cô nàng.

Sau đó, khi cô nàng phát ra tiếng rên rỉ uể oải, tôi mở nắp cống ở giữa bồn tắm.

“Ra ngoài thôi.”

“Em muốn ngâm thêm lúc nữa cơ.”

“Ngâm lâu quá không tốt đâu. Nghe lời tôi đi.”

“Cổ...”

“Gì hả nhóc?”

“Em có nói gì đâu.”

“Định bảo tôi là đồ cổ hủ chứ gì?”

“Không phải ạ.”

“Lần này tôi tha cho đấy.”

Tôi đứng dậy, đưa tay ra, Hiyori liền khẽ quay đầu sang một bên.

Có vẻ cô nàng thấy xấu hổ khi phải nhìn thẳng vào cơ thể trần truồng của tôi ngay trước mắt.

Bình thường thì hay nhìn trộm, cứ quan hệ xong là lại thế này.

“Đưa tay đây.”

“...”

Nắm lấy bàn tay bẽn lẽn đưa ra của Hiyori kéo cô nàng đứng dậy, tôi bước đến chỗ vòi hoa sen, mở nước rồi nhìn cô nàng đang nhắm tịt mắt lại.

“Làm gì thế?”

“Không biết ạ.”

“Muốn tôi tắm cho à?”

“Không ạ.”

“Thế thì sao?”

“Đã bảo là không biết mà.”

“Thế rốt cuộc là không biết cái gì.”

“Không biếttt.”

Nói năng khó hiểu thật, nhưng tôi cũng lờ mờ đoán được.

Việc nhìn thấy cơ thể của nhau khiến cô nàng vô cùng xấu hổ, nên cô nàng định nhắm mắt làm ngơ luôn.

Tôi đưa vòi hoa sen đang chảy nước ấm cho cô nàng, rồi lặng lẽ tắm rửa bên cạnh.

Thấy vậy, Hiyori hé mắt nhìn trộm tôi rồi lên tiếng.

“Lát nữa em tắm sau. Em vào ngâm thêm một lát...”

“Ở đâu? Trong bồn tắm á?”

“Vâng.”

“Đã bảo là không được rồi mà. Với lại nước cũng rút hết rồi.”

“Á nóng... Sao anh lại xịt nước vào người em...!”

“Tắm đi.”

“Tiền bối đang thế kia thì làm sao em tắm được...”

“Giờ mới chịu thành thật nhỉ. Tôi tắm xong rồi. Giờ tôi ra ngoài đây, nhóc cứ từ từ tắm rồi ra nhé.”

“Vâng...”

Nhìn Hiyori bỗng chốc hóa thành thiếu nữ bẽn lẽn, tôi bật cười rồi bước ra ngoài.

Ở trong phòng tắm lâu, lại còn dùng nhiều sức nên đầu tôi hơi choáng váng.

Lo lắng không biết mình có bị thiếu máu không, tôi uống một ngốc nước, mặc quần áo vào rồi gọi điện cho Chinami.

- Alo.

“Chị đang ăn đào à?”

- Á, sao Hậu bối biết vậy?

“Ngày nào chị chẳng ăn nên tôi biết chứ sao.”

- R-Ra là vậy... Chị có nên ăn ít lại không nhỉ?

Đột nhiên tôi nảy ra một suy nghĩ.

Nếu Chinami sinh con cho tôi, mà đứa bé lại bị dị ứng đào thì sao nhỉ?

Hơn hết, tôi rất tò mò về phản ứng của Chinami.

Thường thì do di truyền nên khả năng đó rất thấp, nhưng lỡ như bị dị ứng thật thì chắc chắn không thể để đào trong nhà được...

Nghĩ đến cảnh Chinami biết được sự thật đó, sốc nặng rồi ốm tương tư một thời gian, tôi vừa thấy tội nghiệp lại vừa thấy đáng yêu.

“Không đâu. Cần gì chứ? Sau này tôi định mua hẳn một cái tủ lạnh chuyên đựng đào để ở nhà, nên Sư phụ cứ thoải mái ăn đi.”

- À há... Cảm ơn... Dạ!? H-Hậu bối vừa nói gì cơ?

“Gì cơ?”

- Việc Hậu bối định mua tủ lạnh chuyên đựng đào để ở nhà có ý nghĩa gì vậy...? C-Chị không hiểu lắm...

“Sau này gặp nhau tôi sẽ giải thích kỹ cho chị nghe.”

- Dạ...

“Tối nay chị ra ngoài một lát được không?”

- Tối nay sao...? Ừm, tất nhiên là được rồi.

“Tôi sẽ liên lạc sớm nhé.”

- Dạ.

Hẹn hò xong xuôi, tôi nghỉ ngơi một lát để giết thời gian, khi Hiyori bước ra, tôi đặt điện thoại xuống.

“Tắm nhanh thế? Tắm qua loa đúng không?”

“Anh nói gì thế. Hôm nay em đang nhạy cảm đấy.”

“Thế nên, ý nhóc là đừng bắt chuyện à?”

“Không phải thế, ý em là anh hãy thông cảm cho em.”

“Lại định hỗn láo nữa à?”

“Em xin lỗi.”

“Mặt mũi chẳng có vẻ gì là xin lỗi cả?”

“Xin lỗi.”

Cằm hơi hếch lên, mắt nhắm nghiền.

Nhìn là biết đang dỗi rồi.

Hay là cô nàng mong tôi tắm cho nhưng tôi lại bỏ ra ngoài nên mới thế?

Tâm tư con gái đúng là khó đoán thật.

“Lại đây ngồi xem nào.”

“Tại sao ạ?”

“Nhanh lên.”

Hiyori ngồi phịch xuống đối diện tôi với khuôn mặt phụng phịu, khoanh tay trước ngực.

Tôi đặt tay lên chân cô nàng, hỏi.

“Đau à?”

“Đau ở đâu ạ?”

“Ở dưới ấy. Lúc nãy khó vào nên tôi hơi ép...”

“Á á á...! Sao anh lại nói toẹt ra thế...!”

Vẻ hờn dỗi biến mất tăm, Hiyori vội vàng xua tay.

Khuôn mặt tràn ngập sự bối rối, dái tai đỏ bừng lên nhanh chóng, có vẻ cô nàng rất ngại khi nói về chuyện này.

“Hôm nay nhóc ngủ lại à?”

“Không ạ.”

“Tại sao?”

“Em không xin phép ngủ qua đêm được.”

Nghĩ lại thì nhớ Hiyori từng nói cô nàng bị cấm túc hay gì đó tương tự.

Không phải cấm túc mà là giờ giới nghiêm thì phải?

Thảo nào hôm nay đến sớm thế, lại còn định trèo tường nữa chứ.

“Vậy sao? Mấy giờ nhóc phải về?”

“Lát nữa em phải đi rồi. Anh chở em về nhà nhé.”

“Được thôi.”

“...”

“Sao.”

“Không có gì ạ. Em chỉ thắc mắc sao hôm nay anh lại tử tế thế thôi.”

Trước khi vào tắm thì tôi gần như cưỡng ép quan hệ, trong phòng tắm cũng diễn ra tương tự.

Hơn nữa, tôi còn dùng uy quyền để bắt Hiyori đang nhõng nhẽo phải im lặng...

Trong suy nghĩ của Hiyori, những hành động đó không bị coi là thiếu tử tế sao.

Hoặc có thể cô nàng cảm nhận được tình cảm thực sự của tôi dành cho cô nàng khi quan hệ thể xác.

Người ta vẫn thường nói phụ nữ rất giàu cảm xúc mà.

Tuy hơi viển vông và trừu tượng, nhưng tôi nghĩ khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra.

“Cuối cùng nhóc cũng hiểu chuyện hơn chút rồi đấy. Vui thật.”

“A anh nói gì thế...!”

Lúc nãy thì ngoan ngoãn, giờ lại hậm hực...

Nhìn cảm xúc của Hiyori thay đổi xoành xoạch cũng thú vị phết.

Hôm nay tôi sẽ dành nhiều thời gian cho cô nàng.

Và sau đó tôi sẽ đi gặp Renka và Chinami.

“Anh không quên lời hứa đâu nhỉ?”

Đang mở cửa ghế phụ, Hiyori bỗng nghiêng đầu nhìn tôi.

“Lời hứa gì cơ?”

“Lát nữa gặp Tiền bối Hanazawa ấy.”

“Không... Tôi chưa từng, dù chỉ một lần nói là sẽ gặp nhé? Ít nhất anh cũng phải cho em biết gặp để làm gì thì em mới suy nghĩ xem có nên đi hay không chứ.”

“Ừ, lát nữa tôi liên lạc.”

“Đúng là không thể nói lý lẽ được mà.”

“Đó là suy nghĩ của tôi mỗi khi nhìn thấy nhóc đấy.”

“Xí...”

Hiyori giơ cánh tay mỏng manh lên đe dọa một cách đáng yêu, hừ lạnh một tiếng rồi bước xuống xe.

Nói gì thì nói, Hiyori vẫn là một đứa trẻ ngoan.

Dù biết rõ bản tính lăng nhăng của tôi nhưng vẫn ôm ấp tình cảm với tôi mà.

Chuyện này người bình thường nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Bật cười khi thấy cô nàng vẫy tay chào tạm biệt trước khi mở cổng vào nhà, tôi lái xe hướng đến nhà Renka, đồng thời gọi điện cho cô nàng.

- Sao.

Chưa đầy hai hồi chuông, giọng nói cộc lốc đã vang lên.

Tôi tặc lưỡi, nói.

“Nghe máy tử tế chút đi.”

- Không thích.

“Bây giờ Đội trưởng đến nhà tôi đi.”

-... Bây giờ á?

“Vâng.”

- Tại sao tao phải đến?

“Bảo đến thì cứ đến đi. Tôi có chuyện muốn nói.”

- Có chuyện muốn nói thì mày tự đến đây...

“Thế à?”

- À, không. Để tao đến. Lỡ lại bị bắt bẻ linh tinh thì phiền phức lắm...

“Tôi đùa thôi, bây giờ tôi đang đến nhà Đội trưởng đây, chuẩn bị ra ngoài đi.”

- A thế thì sao mày không nói thế ngay từ đầu, làm người ta bực mình...!

“Tôi làm Đội trưởng bực mình á?”

- Ừ...!

“Từ bao giờ?”

- Bây giờ! Lúc nào cũng thế!

Hừm hừm. Hiệu quả giáo dục giảm sút rồi sao?

Thế này thì ý định ban đầu là chỉ nói chuyện ngoan ngoãn rồi về phải thay đổi thôi...

Chắc phải ghé qua nhà lấy thứ gì đó mới được.

“Khoảng 30 phút nữa tôi tới nhé? Trước khi đến tôi sẽ gọi.”

- Làm gì mà mất tận 30 phút? Mày đến nhà tao mất có 15 phút thôi mà.

“Tôi phải ghé qua nhà có chút việc.”

- Tại sao? À... Mày lại định mang mấy thứ đồ kỳ quái đến chứ gì...!

Chắc bị tôi hành nhiều quá nên cô nàng nhận ra ngay lập tức, buồn cười thật.

Hoàn toàn không có ý định phủ nhận, tôi đáp.

“Vâng.”

- Rốt cuộc tại sao mày lại đối xử với tao như thế...!

“Chỉ để dọa thôi.”

- D-Dọa...?

“Nếu Đội trưởng còn làm càn nữa thì tôi dùng thật đấy.”

- Không... Mày đúng là đồ nực cười...? Dù chỉ là nói suông thì mày không thể bảo là không có ý định đó được à?

“Tôi không thích thế. Dù sao thì Đội trưởng cứ đợi đi.”

- Haa... Bực mình chết đi được...

Nghe tiếng Renka lầm bầm một mình như cố tình để tôi nghe thấy, tôi cúp máy, ghé qua nhà lấy đồ nghề dọa dẫm.

Sau đó, khi đến nhà Renka, tôi thấy cô nàng đã đứng đợi sẵn trước cổng.

Cạch.

“Đến rồi à? Cái...”

Đang chào hỏi thì ánh mắt Renka hướng xuống dưới.

Nhìn thấy những món đồ đặt trên ghế phụ, mắt cô nàng trợn tròn.

“C-Cái gì đây...?”

Roi da, giẻ nhét miệng, còng tay và dây thừng.

Bốn món đồ tôi mang theo là đây.

Nhìn thấy những món đồ đó chễm chệ ngay trước mắt, biểu cảm của Renka trở nên kỳ dị.

“Đùa tao à...? Mày điên thật rồi sao...?”

Nhìn cô nàng dùng hai ngón tay nhón lấy món đồ như thể không muốn chạm vào, rồi ném phăng ra ghế sau, tôi thầm nghĩ mang theo đúng là quyết định sáng suốt.

“Mày gọi tao ra đây để làm trò này à...!? Tao là đồ chơi của mày chắc?”

“Tôi đã bảo là để dọa thôi mà. Tôi chưa có ý định dùng thật đâu.”

“Chưa có ý định... Mày... Haa...”

Nhìn Renka đấm ngực thùm thụp, tôi muốn trêu chọc cô nàng đến phát điên lên được.

Nhưng phải nhịn thôi. Hôm nay tôi đến không phải để bắt nạt cô nàng.

“Lên xe nhanh đi. Để còn nói chuyện.”

“Chuyện gì...!”

“Cứ lên xe đã.”

“Nói trước đi...! Nếu là chuyện kỳ quái thì tao không lên đâu...!”

“Không phải chuyện đó đâu. Chúng ta cũng nên dần suy nghĩ nghiêm túc về tương lai đi chứ.”

“Tương lai...? Tương lai mày định dùng mấy thứ đó để thỏa mãn cái thú tính biến thái của mày à?”

“Đã bảo không phải mà.”

Giọng điệu quả quyết của tôi đã tạo được lòng tin sao?

Khuôn mặt đầy nghi hoặc của Renka hơi giãn ra, cô nàng ngập ngừng bước lên xe.

“Thật sự không phải chứ...?”

“Không phải.”

“Được rồi... Định đi đâu nói chuyện? Khách sạn tình yêu thì không được đâu nhé.”

“Tôi vốn không định đi, nhưng nếu Đội trưởng còn nói câu đó thêm một lần nữa thì tôi sẽ đổi ý đấy.”

“...”

“Gần đây có công viên đúng không?”

“Có.”

“Chỉ đường đi.”

“... Nhưng mà... định làm gì ở công viên... À không, thôi bỏ đi. Đi thẳng rồi rẽ phải.”

Nhìn Renka lại tái phát chứng hoang tưởng, nụ cười bất giác nở trên môi tôi.

Nếu là Renka thì chắc chắn sẽ đồng ý với suy nghĩ của tôi.

Tôi tin chắc là như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!