Web Novel

Chương 193: Ký Ức Ướt Át Đêm Giáng Sinh (4)

Chương 193: Ký Ức Ướt Át Đêm Giáng Sinh (4)

Miyuki rụt cằm lại, eo em khẽ nhấc lên rồi hạ xuống.

“Mư ưt...!”

Chinami cũng vậy.

Có vẻ em rất thích bàn tay đang nhẹ nhàng xoa bóp vùng bẹn của mình, em cũng nảy hông lên một cái giống hệt Miyuki.

Cơ thể hai người đang được tôi massage vẫn dính sát vào nhau.

Nhưng họ vẫn không dám nhìn mặt nhau.

Chắc vì xấu hổ, không còn mặt mũi nào nhìn nhau nữa.

“Hộc...!”

Tôi khẽ chạm đốt ngón tay đầu tiên vào âm hộ đang ướt đẫm của Chinami, lúc khép lúc mở, khiến cơ thể em co giật nhẹ.

Em khép chặt hai chân lại, vặn vẹo cơ thể.

Trông như sắp rỉ nước tiểu đến nơi. Đúng là Chinami, cơ thể nhạy cảm hơn Miyuki rất nhiều.

Lặng lẽ vuốt ve nửa thân dưới của hai người, tạo ra những cơn cực khoái ngắn ngủi, tôi chợt nghe thấy...

“M-Matsuda-kun...”

Miyuki với đôi má ửng hồng gọi tôi bằng giọng lí nhí, tôi liền quay sang nhìn em.

“Ừ.”

“Dừng... dừng lại đi...”

“Sao thế.”

“... Dừng lại đi... Dừng lại...”

Sợ làm thêm nữa lại muốn làm tiếp nên bảo tôi dừng lại sao?

Tôi nhún vai, dùng tay bao trọn lấy gò mu của Miyuki, ấn nhẹ vài cái.

“Á...! Á!”

Miyuki giật nảy mình, bật ra những tiếng rên rỉ ngắt quãng.

Kết thúc bài massage như vậy, tôi đặt một nụ hôn chụt lên trán Miyuki.

“Nư át...!”

Thấy cảnh đó, Chinami liền kéo chăn lên.

Chắc em thấy xấu hổ khi chúng tôi thể hiện tình cảm ngay trước mặt mình.

Thấy mái tóc hồng rối bời thò ra ngoài chăn trông thật đáng yêu, tôi hôn lên đỉnh đầu Chinami.

Sau đó, tôi đắp chăn cẩn thận cho nửa thân dưới đang lộ ra ngoài của em.

Giờ tính sao đây.

Hai người họ hiện tại đang rất hưng phấn, nhưng có vẻ ngần ngại không muốn làm tiếp.

Vì có người bên cạnh nên không dám rên rỉ thoải mái, cộng thêm việc lý trí đã quay trở lại sau một lần lên đỉnh khiến họ cảm thấy áp lực.

“Ưm... Nanase-senpai.”

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, Miyuki đột nhiên quay người sang gọi Chinami.

Cơ thể Chinami đang rúc trong chăn khẽ run lên bần bật.

“D-Dạ...?”

Chinami kéo chăn xuống vừa tầm mắt rồi đáp.

Miyuki bẽn lẽn mím môi hỏi.

“Chuyện là... chị có muốn đi tắm trước không...?”

“A... Hanazawa hậu bối tắm trước cũng được mà...”

“Vậy em vào phòng tắm trước nhé...?”

“Vâng...”

“Em biết rồi...”

Miyuki nở nụ cười gượng gạo với Chinami, nhặt chiếc quần lót và quần dài vứt lăn lóc bên cạnh mặc vào rồi đưa tay về phía tôi.

Tôi nắm lấy tay kéo em đứng dậy, bảo Chinami đợi một lát rồi đưa Miyuki vào phòng tắm.

Đi tắm đồng nghĩa với việc kết thúc màn 3P.

Nhưng Miyuki nhắc đến chuyện tắm rửa không phải vì mục đích đó.

Ý em là muốn tôi dỗ dành Chinami đang vô cùng xấu hổ kia kìa.

“... Vậy... tớ đi tắm đây.”

Miyuki với tấm lòng bao dung, rộng lượng hôm nay trông lại càng xinh đẹp hơn.

Tôi hôn lên trán em một lần nữa rồi hỏi.

“Tớ xả nước cho cậu nhé?”

“Không... không cần đâu.”

“Cởi đồ ra rồi hẵng vào. Lỡ ướt đồ thì sao?”

“Nói gì vậy...! Có móc treo quần áo mà...”

Miyuki khẽ hừ mũi, liếc nhìn về phía Chinami rồi hắng giọng, đóng cửa phòng tắm lại.

Ngay sau đó, Chinami - người nãy giờ vẫn đang nhìn trộm tôi và Miyuki - rên rỉ ngồi dậy.

“Hậu bối... ừm...”

Có vẻ em có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không mở lời được.

Tôi tiến lại gần Chinami, ngồi sát cạnh em.

“Hôm nay sư phụ giật mình lắm nhỉ?”

“... K-Không giật mình sao được...”

“Tôi xin lỗi. Sư phụ lại đây một chút được không?”

“K-Không chịu đâu...!”

“Sư phụ ghét tôi sao?”

“Không phải...! Tôi có nói thế bao giờ đâu, sao cậu cứ tự ý bóp méo lời tôi vậy...! Hậu bối đúng là người tiêu cực mà...!”

Chỉ có hai người với nhau nên em có vẻ thoải mái hơn rồi.

Đến mức còn cằn nhằn được cơ mà.

Tôi vuốt lại những sợi tóc tơ lỉa chỉa của Chinami rồi nói.

“Quần lót và quần dài của sư phụ ướt hết rồi, rắc rối thật đấy.”

“Mư híc!? Đừng có nói thẳng toẹt ra như thế chứ...!”

“Tôi biết rồi. Đợi sư phụ đi tắm, tôi sẽ gọi điện xuống sảnh nhờ họ mua giúp. Màu trắng được không?”

“M-Màu trắng... cũng được... nhưng dưới sảnh họ cũng mua giúp mấy thứ đó sao...?”

“Nếu không được thì tôi tự đi mua.”

“Á, vâng... Vậy nhờ cậu nhé...”

Có vẻ em không thắc mắc tại sao tôi không gọi điện ngay bây giờ.

Bật cười khúc khích, tôi vòng ra phía sau Chinami.

Sau đó, tôi ôm chầm lấy em từ phía sau, luồn tay qua lớp chăn đang che chắn cơ thể em.

“Ơ ớ!?”

Vừa chạm vào nửa thân dưới không mảnh vải che thân, Chinami đã giật nảy mình.

Tôi dùng ngón cái và ngón trỏ từ từ vuốt ve hai bên âm môi của em,

“Hê ê ê c!?”

Chinami thốt lên một tiếng cảm thán kỳ quái đặc trưng, lưng em rúc gọn vào ngực tôi.

Cảm nhận được thứ ái dịch đặc quánh dính trên đầu ngón tay, tôi vừa nắn bóp làn da ẩm ướt của Chinami vừa hỏi.

“Sư phụ thích được chạm vào chỗ này đúng không?”

“Hư ưt...! Đ-Đừng làm thế...! Sao trên đời lại có người nham hiểm đến mức... Mư ư ưt...!”

Tai Chinami đỏ lựng lên.

Em cắn chặt môi dưới, hai chân giãy giụa liên hồi.

Đó là minh chứng cho việc em đang hưng phấn tột độ.

Tôi thè lưỡi chạm nhẹ vào dái tai của Chinami - người đang cố gắng kìm nén cơn hưng phấn bằng mọi cách.

Sau đó, tôi thổi một luồng hơi ấm vào tai khiến em rùng mình, đồng thời...

Phập-!

Tôi đâm sâu ngón giữa vào giữa hai chân em.

“Hya a a a c...?”

Ngay lập tức, một âm thanh dễ thương như tiếng mèo con kêu bật ra khỏi miệng Chinami.

Bên dưới, một dòng chất lỏng ấm nóng phụt ra, làm ướt đẫm lòng bàn tay tôi.

Em đã lên đỉnh trong chớp mắt. Chỉ với một ngón tay của tôi.

Tôi thích Chinami ở điểm này.

Làm gì em cũng có những phản ứng vô cùng tuyệt vời.

Tôi áp môi vào gáy em, mút nhẹ một cái rồi nói.

“Nứt!? H-Hậu bối i i...! Không được làm thế đâu...!”

“Sao lại không. Tôi muốn làm mà.”

“Không được...! Không được...!”

Tôi đã có một khoảng thời gian vô cùng thú vị với Chinami - người mà lưỡi đã líu cả lại.

Đâu cần phải dỗ dành bằng lời nói.

Miyuki mà biết chắc sẽ mắng tôi mất?

Không, biết đâu em ấy đã lường trước được chuyện này rồi cũng nên.

Sau khi nghe khách sạn trả lời không nhận đi mua đồ giúp, tôi tự đi mua đồ lót dùng một lần và quần thể thao mang về. Lúc này, Chinami đã tắm xong và đang ngồi đối diện nói chuyện với Miyuki.

Ngay khi tôi mở cửa bước vào, không ai bảo ai, cả hai người đồng loạt im bặt.

Vì tôi lề mề bên ngoài khá lâu nên chắc hai người đã nói chuyện với nhau rất nhiều.

Tôi tò mò không biết họ đã nói những gì, nhưng nhìn biểu cảm của họ, tôi có thể chắc chắn rằng đó không phải là chuyện xấu đối với tôi hay hai người họ.

Đôi khi, không cố tìm hiểu bí mật lại là một cách hay.

Có vẻ bây giờ chính là lúc đó, nên tôi quyết định bỏ qua.

“Hai người tắm xong hết rồi à?”

“... Vâng.”

“Sư phụ mặc cái này vào đi.”

Tôi đưa đồ lót và chiếc quần thể thao có hình gấu cho Chinami, em cúi gập người cảm ơn rồi bắt đầu cựa quậy nửa thân dưới trong chăn.

Trong lúc đó, Miyuki sột soạt đứng dậy, vuốt ve mái tóc ướt sũng của tôi.

“Matsuda-kun, sao tóc cậu lại ướt thế? Cậu tắm rồi à?”

“Ừ. Ở phòng tắm của phòng gym.”

“À... ra vậy... Giờ chúng ta về nhà chứ...?”

“Đương nhiên rồi. Phải đưa sư phụ về trước đã.”

“Cậu lái xe đến à...?”

“Lúc đi mua đồ tớ gọi tài xế lái hộ rồi. Đang đợi trước khách sạn ấy.”

“... Cậu chuẩn bị chu đáo ghê nhỉ...? Giờ cậu lái xe là vi phạm luật giao thông đấy?”

“Sáu tiếng trôi qua rồi, chắc cồn phân hủy hết rồi.”

“S-Sáu tiếng...? Đã lâu thế rồi cơ à...?”

“Ừ.”

“Vậy sao...”

Miyuki gật gù với vẻ mặt khó hiểu, trông em có vẻ đã thư giãn hơn rất nhiều.

Chắc vì sắp được về nhà nên em đã bớt căng thẳng.

Nhìn vào góc phòng, tôi thấy một chiếc túi nilon đen.

Tôi nhận ra ngay đó là chiếc túi đựng đồ lót và quần áo ướt của Chinami.

Chắc Miyuki đã cất vào đó giúp Chinami.

Sau khi mặc đồ xong và cầm lấy chiếc túi, Chinami báo đã chuẩn bị xong, tôi liền dẫn hai người rời khỏi phòng.

Hai người lẽo đẽo đi theo sau tôi.

Họ đang thì thầm to nhỏ gì đó, hy vọng không phải đang nói xấu tôi.

Làm thủ tục trả phòng xong, chúng tôi lặng lẽ lên xe.

Trên đường đến nhà Chinami, tôi khẽ liếc nhìn qua gương chiếu hậu.

Chinami ôm khư khư chiếc túi đen trước ngực, ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa ghế lái và ghế phụ.

Chắc em đang suy nghĩ mông lung lắm.

Cảm thấy cần phải phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này, tôi lên tiếng hỏi Chinami.

“Quần áo vừa vặn chứ?”

Chinami giật mình, vội vàng gật đầu lia lịa.

“Vâng, vâng... Cảm ơn cậu... Ngày mai tôi sẽ giặt sạch rồi trả lại...”

“Không cần đâu. Tôi hay Miyuki cũng đâu có mặc được, sư phụ cứ giữ lấy mà mặc.”

“Vậy thì tôi phải gửi tiền cho cậu...”

“Không sao đâu.”

“Nhưng mà...”

“Thật sự không sao đâu, sư phụ đừng bận tâm.”

“... V-Vậy thì tôi xin nhận... Để đền đáp, tuần sau tôi sẽ mang những quả đào ngon nhất đến... Giá mà được ăn cùng Hanazawa hậu bối và cậu thì tốt biết mấy...”

Không phải hai người mà là ba người sao...

Có vẻ chuyện hôm nay cũng không đến nỗi tệ.

“Được thôi. Tuần sau chúng ta nhất định phải ăn cùng nhau nhé.”

“Vâng...”

Vì khách sạn nằm khá gần nhà Chinami nên chúng tôi nhanh chóng đến nơi.

“Vậy... hai người đi đường cẩn thận nhé...”

Chinami xuống xe, cúi gập người gần chín mươi độ để chào tạm biệt.

Tôi không đợi tôi hay Miyuki đáp lời, em đã chạy tót vào trong khu chung cư như chạy trốn. Tôi nhìn theo cho đến khi bóng em khuất hẳn mới cho xe chạy tiếp.

Và rồi, khi tôi định mở lời với Miyuki...

“Hôm nay...”

“T-Tạm thời cậu đừng nhắc đến chuyện này nữa...”

Em vội vàng ngắt lời tôi.

Chắc em xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống khi nhắc đến chuyện này.

Ngày mai là cuối tuần, chắc em cần thời gian để suy nghĩ một mình nhỉ?

Vậy thì hôm nay không thể đưa em về nhà tôi được rồi.

“Tớ biết rồi.”

Một lúc sau, chúng tôi đến nhà Miyuki.

Nhìn căn nhà tối om, Miyuki quay sang nói với tôi.

“Vậy... tớ cũng vào đây...? Về đến nơi nhớ nhắn tin cho tớ nhé...”

Không trả lời, tôi khóa cửa xe lại.

Miyuki đang nắm tay nắm cửa, từ từ quay đầu lại nhìn tôi.

“... C-Cậu làm gì vậy...?”

“Tớ thấy tiếc.”

“Tiếc cái gì cơ...?”

Biết tỏng rồi mà còn giả vờ.

Tôi cười toe toét với Miyuki đang tròn xoe mắt, rồi di chuyển ra băng ghế sau đã được gập phẳng.

Sau đó, tôi khẽ kéo tay Miyuki đang nuốt nước bọt cái ực.

“M-Matsuda-kun...! Đây là trước cửa nhà tớ đấy...!”

“Có phải lần đầu đâu. Lại còn là nửa đêm nữa. Nếu cậu sợ thì tớ sẽ làm nhanh thôi.”

“...”

Miyuki cứng họng.

Miệng thì nói từ chối, nhưng trong không gian tối tăm của chiếc xe, ánh mắt em lại ánh lên sự mong đợi.

Cả Miyuki và Chinami đều có vẻ chấp nhận chuyện này...

Tạm thời có thể coi hôm nay là một ngày thành công rực rỡ được không nhỉ?

Vẫn còn việc phải làm.

Dù hôm nay Miyuki đã lên đỉnh hai ba lần, nhưng chắc chắn trong lòng em vẫn còn chút trống trải.

Tình yêu vốn dĩ dành trọn cho em nay lại phải chia sẻ cho Chinami, làm sao mà không hụt hẫng cho được.

Bây giờ tôi sẽ lấp đầy khoảng trống đó. Bằng tất cả sự chân thành của mình.

Nghĩ vậy, tôi đè Miyuki nằm sấp lên người mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!