Web Novel

Chương 242: Từ an toàn

Chương 242: Từ an toàn

Ngay sau khi mở cửa quán cà phê, Renka vừa làm việc vừa nhìn sắc mặt tôi, khi có khách đến, cô ấy giật nảy mình như thể vừa nhìn thấy ma.

“X, xin chào quý khách...! Đây là Cafe 24 ạ...!”

Renka lắp bắp chào khách.

Nhìn cô ấy lúng túng nhận order rồi thao tác trên máy pha cà phê espresso, tôi lên tiếng.

“Để tôi pha cho?”

“À, không...! Để tôi pha...!”

“Khách gọi món gì vậy?”

“Cafe Mocha ít kem tươi...”

“Khách bảo cho nhiều kem tươi mà?”

“V, vậy sao...? Rõ ràng là bảo cho ít...”

“Đó là đá.”

“À... Vậy sao...?”

“Tỉnh táo lại đi.”

Bị tôi trách móc gay gắt, Renka dùng đôi bàn tay mỏng manh vuốt mặt rồi ngoan ngoãn gật đầu.

Chỉ là khuôn mặt cô ấy đang phụng phịu.

Có vẻ cô ấy muốn chất vấn xem tại ai mà mình lại ra nông nỗi này.

“Trước tiên cứ pha đi đã. Tôi sẽ xịt kem tươi và siro cho.”

“... Tôi...”

“Tôi bảo để tôi làm.”

“...”

“Trả lời.”

“B, biết rồi.”

Cứ thế, Renka chật vật pha xong ly Cafe Mocha rồi đưa cho tôi.

Tôi xịt kem tươi và siro lên trên rồi đưa cho khách, nhân lúc quán chưa đông, tôi gọi Renka ra góc khuất không có camera giám sát.

“Chuyện gì vậy...? Vừa nãy nhận sai order rõ ràng là tôi làm không tốt, từ lần sau sẽ không có chuyện này nữa đâu...”

Cô ấy đứng trước mặt tôi, rụt rè đưa ra lời biện minh.

Nhìn xuống cô ấy, tôi bật cười và nói.

“Tôi không định nói về chuyện đó.”

“Vậy thì...?”

“Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nên thống nhất một từ an toàn rồi đấy.”

“Từ an toàn...?”

Renka nghiêng đầu ngẫm nghĩ lời tôi nói, rồi đôi mắt cô ấy mở to gấp đôi.

Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy đã hiểu chính xác ý nghĩa của cụm từ "từ an toàn".

“C, cái đó chỉ dành cho những người chơi BDSM hay chơi nhập vai mới thống nhất với nhau thôi mà...!”

“Đội trưởng cũng biết từ người chơi BDSM (Smer) à? Người bình thường đâu có biết mấy từ lóng này.”

“...”

Vai Renka khẽ run lên.

Cô ấy giật mình vì vô tình thốt ra những từ ngữ trong bộ truyện tranh mà tôi đã giới thiệu cho cô ấy trước đây.

Tôi cười khẩy với cô ấy, người đang để lộ rõ tâm can, rồi hỏi.

“Sao Đội trưởng biết?”

“Q, quan trọng không phải là chuyện đó, mà là thái độ của cậu bây giờ kìa...! Cậu định làm mấy trò đó với tôi hay sao...!”

“Không phải là định làm mấy trò đó... Ý tôi là nếu Đội trưởng thực sự, chân thành cảm thấy không thoải mái hay ghét việc tôi làm thế này thì hãy nói ra, nên chúng ta mới cần thống nhất.”

“Làm thế này...?”

“Vâng. Thế này này.”

Nói rồi, tôi bước một chân lên trước, định kẹp vào giữa hai chân Renka giống như trong phòng thay đồ.

Nhưng Renka đã đoán trước được hành động của tôi, cô ấy nhanh chóng khép chặt chân lại và dùng sức nên tôi không thành công.

“Sao dám...!”

Renka khịt mũi đắc ý rồi khoanh tay lại.

Cái bộ dạng lúng túng không biết làm sao, nhưng sau khi phòng thủ thành công một lần thì lại vênh váo lên trông thật buồn cười.

“Chỉ là ví dụ thôi mà sao Đội trưởng lại đắc ý thế? Dù sao thì nếu ghét những trò này, Đội trưởng cứ nói từ đã thống nhất ra.”

“... Vậy cậu sẽ không làm nữa à?”

“Trước mắt tôi sẽ tôn trọng Đội trưởng.”

“N, nhưng cậu buồn cười thật đấy? Ngay từ đầu, dù không thống nhất từ đó, nếu tôi bảo ghét thì cậu phải dừng lại mới là bình thường chứ?”

“Bây giờ tôi đang dành cho Đội trưởng rất nhiều đặc ân đấy. Không có chủ nhân nào đối xử với nô lệ như vậy đâu nhé?”

“Đã bảo không phải nô lệ mà...!”

“Đội trưởng muốn nghĩ sao thì nghĩ, vậy chúng ta chọn từ gì đây? Đội trưởng thử nghĩ xem.”

“Không chọn...! Ngay từ đầu tôi đã không hiểu tại sao phải nói từ đó thì cậu mới dừng lại...!”

“Vậy tôi sẽ chọn. Việt quất thì sao?”

Renka nhăn mặt.

“Không thích...! Quê mùa chết đi được, việt quất cái gì chứ...!”

“Quê mùa chỗ nào? Rất hợp với Đội trưởng mà.”

“N, nếu muốn thì cứ dùng từ quýt đi... Quýt...”

Lúc nãy còn bảo không muốn chấp nhận, giờ lại bảo quýt...

Trước mắt cô ấy định hùa theo trò chơi của tôi để cho qua chuyện sao?

Hay là cô ấy cũng đang ngầm mong đợi những trò này?

Hy vọng là vế sau.

“Quýt cũng hay đấy. Từ ngắn gọn dễ nói.”

“Tôi sẽ tuyệt đối không dùng đâu... Chỉ là vì thấy việt quất nhàm chán quá thôi...”

“Cứ cho là vậy đi. Chúng ta cũng thống nhất hành động luôn nhé.”

“Hành động...?”

“Kiểu như cử chỉ ấy. Hành động an toàn chẳng hạn.”

“Mấy cái đó sao lại phải thống nhất làm g...”

“Vừa nãy Đội trưởng định chửi thề đúng không?”

“... Sao cứ đòi thống nhất làm loạn lên thế...!”

Thấy Renka cố gắng kiềm chế để cự cãi thật đáng yêu, tôi nhẹ nhàng chạm môi mình lên môi cô ấy.

Nụ hôn lướt qua nhanh chóng và chạm nhẹ... giống như trong phim truyền hình, khiến ánh mắt và cơ thể Renka lập tức thả lỏng.

“A...”

Tôi nắm lấy cánh tay Renka, người đang thốt ra một tiếng thở dài như đã cạn kiệt sức lực, đỡ cô ấy đứng vững rồi thản nhiên nói.

“Nếu tôi làm thế này thì Đội trưởng đâu có nói được.”

Renka cắn nhẹ môi dưới, nắm chặt hai tay lại.

Là để khơi dậy ý chí chiến đấu, hay là để xoa dịu sự rung động, nhìn lướt qua cũng có thể đoán được.

“Chúng ta chọn hành động nào đây? Đội trưởng muốn nắm tóc tôi rồi kéo không?”

“...”

“À, cái này không được rồi. Sau này nếu tình huống trở nên hơi bạo lực một chút, Đội trưởng vô tình nắm lấy thì tôi lại hiểu lầm mất... Chọn cái khác đi.”

Tôi bóng gió ám chỉ những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, Renka giật mình kinh ngạc, miệng lắp bắp.

“G, gì cơ...? Cậu nói cái gì vậy...? Cậu không nghĩ bậy bạ gì đấy chứ...?”

“Hình như tôi và Đội trưởng đang có cùng suy nghĩ đấy.”

“Đ, đồ điên này...! Lúc nãy cậu bảo không làm mấy trò đó cơ mà...!”

“Chuyện đời ai biết trước được chữ ngờ.”

“Đồ rác rưởi trong đầu chỉ toàn những thứ kỳ cục...! Chết đi...!”

“Nghe lọt tai đấy. Chửi tiếp đi.”

Thái độ tỉnh bơ của tôi khiến cô ấy thấy đáng ghét sao?

Renka run rẩy toàn thân, dùng vai đẩy tôi đang chắn đường cô ấy rồi đi về phía quầy thu ngân.

Nhìn bóng lưng cô ấy có vẻ xấu hổ nhiều hơn là nhục nhã, tôi vừa nhấm nháp hương vị ngọt ngào tỏa ra từ đôi môi sau nụ hôn vừa rồi, vừa bước về phía Renka.

Sau đó, tôi hỏi với giọng điệu tinh nghịch.

“Cái này để sau hẵng thống nhất nhé?”

“... Im đi.”

“Được rồi. Để sau hẵng thống nhất.”

“Đã bảo im đi cơ mà...! Từ giờ đừng có bắt chuyện với tôi nữa.”

“Không thích.”

“Vậy tôi sẽ không trả lời cậu.”

“Trẻ con quá đấy.”

“Cậu làm tôi trở nên trẻ con đấy.”

“Là lỗi của tôi à?”

“Đương nhiên rồi.”

“Vậy thì tôi phải chịu trách nhiệm rồi.”

“... Gì cơ?”

Khuôn mặt Renka lại ngơ ngác.

Tôi chỉ nói bâng quơ thôi mà cô ấy có vẻ gán ghép đủ thứ ý nghĩa vào đó.

Đến mức này thì đúng là bệnh nặng rồi, tôi nên cho cô ấy nghỉ ngơi một chút rồi lại trêu tiếp.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy eo Renka, ôm gọn cô ấy đang co giật vào lòng một chút rồi buông ra, kết thúc màn đụng chạm buổi sáng.

“Đồ...!”

Sau đó, tôi phớt lờ Renka đang định tuôn ra những lời chửi rủa, mỉm cười chào vị khách vừa mở cửa bước vào.

“Xin chào quý khách.”

“Em đang ở đâu vậy?”

-Em vừa đi dạo với ông bà nội ngoại về ạ.

Nghe giọng nói trong trẻo của Chinami, tôi bỗng thấy rạo rực, muốn đánh đét đét vào mông Renka.

Kìm nén sự bốc đồng đó, tôi tiếp tục cuộc gọi với Chinami.

-Nhưng bây giờ không phải là giờ làm việc sao ạ?

“Giờ nghỉ trưa nên vắng khách, không sao đâu.”

-Thường thì giờ nghỉ trưa và giờ tan tầm là lúc đông khách nhất mà nhỉ?

“Giờ ăn trưa thì ít khách hơn.”

-A, vậy sao ạ?

“Đúng vậy. Vài ngày nữa em về đúng không?”

-Vâng ạ. Về đến nơi em định ghé quán cà phê để gặp Hậu bối và Renka luôn.

“Vậy thì tốt quá. Anh ra đón em nhé?”

-Dạ thôi ạ. Em đi xe cùng bố mẹ về mà.

“Anh biết rồi. Tối nay gửi ảnh cho anh nhé.”

-Dạ...? Ảnh ạ...?

“Anh muốn nhờ em gửi ảnh giống mức độ lần trước, có được không?”

-A ha... Em biết rồi ạ...

A a... Chinami ngoan ngoãn của tôi... Muốn gặp em ấy quá.

Lâu rồi không được sờ mông Chinami, tôi bắt đầu có triệu chứng cai nghiện đến mức tay run rẩy.

Sau vài câu trò chuyện với Chinami đang ngượng ngùng, tôi cúp máy.

Đúng lúc đó, Renka ăn trưa xong quay lại, cô ấy chép miệng khi thấy tôi đang cất điện thoại.

“Đang làm việc mà ai cho cậu gọi điện thoại? Tôi sẽ mách chủ quán chuyện này.”

Một bên má cô ấy hơi phồng lên.

Có vẻ cô ấy đang ngậm thứ gì đó... Đừng bảo là kẹo nhé?

Dám tự ý ăn kẹo mà không có sự cho phép của tôi... Phải trừ điểm mới được.

“Đội trưởng cứ việc. Nhưng mà Đội trưởng đang ăn gì đấy?”

“Kẹo bạc hà.”

“Kẹo ở quán cơm bò á?”

“Ừ.”

“Ai cho Đội trưởng tự ý ăn?”

“Gì cơ...?”

Câu nói bất ngờ khiến cô ấy mất trí trong chốc lát.

Cô ấy đứng hình một lúc rồi ánh mắt trở nên sắc lẹm.

“C, cậu định kiểm soát cả những chuyện như thế này sao...! Vậy không có sự cho phép của cậu thì tôi không được ăn vặt à...!?”

“Vì Đội trưởng ăn mà không báo cáo nên từ hôm nay tôi sẽ kiểm soát.”

“Đừng có nói nhảm...! Muốn chết thật à...?”

“Thôi bỏ đi, nhả ra đây.”

Khi tôi tiến lại gần Renka với vẻ mặt không hài lòng, cô ấy hỏi với giọng run rẩy.

“Cậu đang làm gì vậy...?”

“Định cướp kẹo.”

Tôi dừng lại ngay trước mặt Renka và khuỵu gối xuống, Renka liền đưa hai tay ra chặn người tôi lại.

“Kh, không được...! Đừng làm thế...! Chuyện này thực sự không được đâu...!”

Sau đó, cô ấy lắc đầu nguầy nguậy và bắt đầu nhai kẹo rôm rốp.

Có vẻ cô ấy nghĩ rằng tôi định dùng miệng để lấy viên kẹo cô ấy đang ăn.

Mới hôn vài lần mà đã nhạy bén hơn chút rồi đấy.

“Tại sao.”

“Tại sao á... Cậu cứ lấy viên mới mà ăn là được mà...! Với lại chưa đánh răng... À không, tóm lại là không được...! Tôi ăn hết kẹo rồi...!”

Hóa ra là vì vừa ăn cơm xong chưa đánh răng nên ngại hôn à? Tôi thì thấy không sao cả.

Tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý với Renka, người vừa vô tình để lộ suy nghĩ thật, rồi nói nhỏ.

“Đội trưởng vẫn chưa nuốt hết mà. Hình như vẫn còn mảnh vụn đấy.”

“T, tên này đúng là điên thật rồi...? Tôi đang định nuốt đây...!”

“Nuốt là bị phạt đấy.”

“Quýt...! Quýt...!”

Lúc nãy còn bảo tuyệt đối không dùng... Giờ gấp quá nên từ an toàn đã thống nhất lại bật ra.

Thấy cô ấy tiếp thu nhanh thì cũng đáng khen, nhưng tự dưng thốt ra từ "quýt" nghe hơi buồn cười.

Có nên đổi thành một câu không nhỉ? Chuyện này phải suy nghĩ kỹ mới được.

“Lúc nào cũng dùng thì không hay đâu...”

“D, dù sao thì cũng đã hứa rồi nên cậu đừng có làm gì đấy...!”

“Đội trưởng tưởng đó là từ vạn năng à?”

“Cậu bảo sẽ tôn trọng tôi mà...! Đúng không...?”

“Thì cũng đúng. Biết rồi. Lần này tôi sẽ bỏ qua cho Đội trưởng.”

Tôi nhún vai và ngoan ngoãn lùi lại, yết hầu của Renka chuyển động mạnh khi cô ấy thở hắt ra một hơi dài đầy vẻ an tâm.

Cô ấy nhanh chóng nuốt phần kẹo còn lại rồi chỉ ra cửa sau quán cà phê như muốn đuổi tôi đi mau.

“Cậu đi ăn cơm đi...”

“Tôi sẽ ăn nhanh rồi về.”

“Làm ơn ăn chậm thôi...”

“Đội trưởng lo tôi bị nghẹn à?”

“Không phải... Đừng có ảo tưởng...”

“Vậy là vì Đội trưởng thấy không thoải mái khi có tôi ở đây à?”

“Ai bảo không thoải mái...? Không phải thế...”

“Vậy thì được rồi. Tôi sẽ ăn nhanh rồi về.”

“... Cậu muốn làm gì thì làm.”

“Được thôi.”

Tôi vỗ lưng Renka, cô ấy dù đã kiệt sức nhưng vẫn vung tay phản kháng một cách đáng yêu khiến tôi bật cười khúc khích.

Tinh thần yếu đuối thế này thì biết làm sao đây.

Từ giờ tôi sẽ tấn công dồn dập đấy... Nếu không muốn bị vắt kiệt sức lực thì cô ấy phải tự rèn luyện bản thân thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!