Web Novel

Chương 468: Kết thúc một ngày (2)

Chương 468: Kết thúc một ngày (2)

Mùa hè mặc áo hoodie là mốt à?

Hiyori cũng vậy... và Chinami đang bước ra từ cổng chính chung cư cũng vậy, cả hai đều trùm kín chiếc áo hoodie mỏng dài tay.

Tất nhiên, khi ra ngoài gấp thì không gì tiện bằng áo hoodie.

Vừa dễ dàng che đi mái tóc chưa chải chuốt... Hơn nữa áo hoodie cộc tay thì hiếm, lại không đẹp về mặt thời trang nên cũng dễ hiểu.

“Chào Hậu bối-kun. Em đến đây có việc gì vậy?”

Lời chào của Chinami khi cô ấy tiến lại gần, tay áo màu hồng phấn che khuất hơn nửa bàn tay bay phấp phới.

Vẫy tay chào lại Chinami với nụ cười trên môi, tôi cẩn thận xắn tay áo hoodie của cô ấy lên rồi lên tiếng.

“Em đến tặng quà ạ.”

“Hửm...? Quà sao?”

Đôi mắt to tròn của Chinami đảo quanh tay và túi áo của tôi.

Nghĩ rằng dáng vẻ đó giống hệt một chú sóc tò mò, tôi hất đầu về phía bãi đỗ xe công viên gần nhà Chinami, nơi tôi đỗ xe.

“Ở trong xe ạ. Chúng ta đi dạo một lát nhé?”

“Được thôi. Nhưng quà là gì vậy? Đồ ăn sao?”

“Không ạ. Đến đó Sư phụ sẽ biết.”

“Vâng.”

Cùng Chinami đi về phía bãi đỗ xe công viên, tôi lấy con gấu bông Momo-nim được cất cẩn thận ở ghế sau ra.

Sau đó, tôi chắp tay sau lưng, hơi nghiêng người sang một bên, đưa nó ra cho Chinami - người đang cố gắng nhòm ngó xem tôi mang quà gì đến.

“Cái này ạ.”

“A!”

Cái đầu to bự đung đưa trên tay tôi.

Nhìn thấy Momo-nim đang cười toe toét, mắt Chinami tròn xoe.

“Đây là gấu bông Momo-nim bán ở cửa hàng goods mới mở lần này mà...!”

“Vâng.”

“Cảm ơn em nhiều lắm. Chị thực sự rất thích...!”

Chinami ôm chặt con gấu bông Momo-nim nhận được từ tôi vào lòng.

Dù ở nhà đã có rồi nhưng cô ấy vẫn vui mừng như một đứa trẻ được tặng món đồ chơi hằng ao ước, dáng vẻ đó thật đáng khen và xinh đẹp.

“Em chọn cùng Đội trưởng đấy ạ.”

“A, vậy sao? Chị có nghe nói hôm nay hai người gặp nhau, nhưng không nghe nói là đi mua quà.”

Nô lệ của tôi cũng biết ý đấy chứ, không hề nhắc đến chuyện quà cáp.

Phải khen ngợi cô ấy mới được.

Khuôn mặt Chinami khi liên tục cúi đầu cảm ơn trông vô cùng hạnh phúc.

Có lẽ cô ấy thực sự vui vì món quà được tặng bởi một người đồng cảm với sở thích của mình.

Tôi trùm mũ áo hoodie lên đầu cô ấy - người đang nở nụ cười mãn nguyện - và nói.

“Đội trưởng bảo ở nhà Sư phụ có rồi...”

“Đúng là có rồi. Nhưng điều đó đâu quan trọng? Đây là món quà Hậu bối-kun đã nghĩ đến chị mà mua cho chị cơ mà. Đặt cạnh con gấu bông cũ chắc sẽ không cô đơn và tuyệt lắm đây.”

“Kiểu như một cặp đôi ấy ạ?”

“A, đúng rồi. Kiểu như vậy đó.”

“Sau này Sư phụ chụp ảnh gửi cho em nhé.”

“Tất nhiên rồi.”

“Sư phụ không nóng à?”

“Trời mát mẻ nên không sao đâu.”

“Vậy chúng ta đi dạo một lát nhé? Gấu bông dễ bám bụi nên cứ để trong xe, lát về em sẽ đưa lại cho Sư phụ.”

“Vậy thì làm phiền em nhé.”

Chinami cẩn thận đặt con gấu bông vào ghế sau như một báu vật, rồi đứng nghiêm trang bên cạnh tôi.

Nhìn cô ấy, tôi lại nhớ đến những ngày đầu mới quen Chinami.

Vào một ngày mưa, khi tôi ngỏ ý che ô cho cô ấy, cô ấy cũng có hành động tương tự như bây giờ...

Nhìn dáng vẻ cẩn thận bước đi vì sợ nước mưa bắn vào tôi, tôi đã nghĩ cô ấy là một người vô cùng tốt bụng.

Bây giờ suy nghĩ đó vẫn không hề thay đổi.

Cùng ngồi trên ghế đá, những cơn gió mát lạnh lướt qua mặt.

Nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra, cảm nhận làn gió ngược, tôi nói.

“Trời về khuya thời tiết đẹp thật đấy.”

“Đúng vậy nhỉ.”

“Nhưng sao Sư phụ lại ngồi như thế?”

“Hả? Vậy phải ngồi thế nào mới đúng?”

“Sư phụ qua đây đi.”

Tôi vỗ vỗ lên đùi mình, vai Chinami khẽ run lên.

Nhưng cũng chỉ một thoáng. Cô ấy không hề nhìn quanh xem có ai không, mà chậm rãi di chuyển rồi ngồi lên đùi tôi.

Cảm giác mềm mại cùng với sức nặng nhè nhẹ truyền đến.

Không hiểu sao tôi lại thấy ấm áp lạ thường, tôi ôm lấy eo Chinami và kéo cô ấy vào lòng.

“Ưm a.”

Chinami thốt lên một tiếng kêu đặc trưng, lưng cô ấy áp sát vào mặt tôi, chất liệu áo hoodie của cô ấy vô cùng mềm mại.

Dù chỉ là loại vải thông thường bán ngoài chợ, nhưng vì Chinami mặc nên tôi mới có cảm giác như vậy.

“Hậu bối-kun... Em đang làm gì vậy...? Mặt em bị dính gì sao?”

“Không ạ. Em chỉ đang cọ mặt thôi.”

“À... Chỉ vậy thôi sao...?”

“Vâng.”

“Ra vậy...”

“Sao ạ? Sư phụ thấy bẩn à?”

“Làm gì có chuyện đó. Chị chỉ tò mò thôi...”

Nhìn bề ngoài thì không có vẻ gì là thế, nhưng trong số các nữ chính, Chinami là người táo bạo nhất.

Chỉ nhìn hiện tại thôi cũng đủ thấy. Tôi đang lén lút ấn vào bụng dưới của Chinami, tạo ra một chút kích thích, và dù đây là công viên - nơi không có người nhưng khả năng có người đến là rất cao - cô ấy chỉ tỏ ra xấu hổ trước những cử chỉ thân mật của tôi chứ không hề có dấu hiệu bất an.

“Sắp tới Sư phụ cùng Đội trưởng đi khách sạn tình yêu nhé?”

Tôi vừa xoa nắn vùng bụng dưới hơi nhô lên của Chinami vừa nói.

Nghe vậy, Chinami rên rỉ, toàn thân khẽ run lên rồi hỏi lại.

“E-Em định làm chuyện đó sao?”

“Chuyện đó mà Sư phụ nói là chuyện gì cơ?”

“Chuyện mà lần trước em đã làm... cùng với Hanazawa-hậu bối ấy.”

“Đúng vậy. Em đã bàn bạc xong với Đội trưởng rồi.”

“A... Renka nói sao...?”

“Đội trưởng bảo thích ạ.”

“S-Sao có thể...”

Thực ra cô ấy chưa từng nói thích, mà chỉ giãy giụa kịch liệt thôi.

Nhưng biết làm sao được. Nô lệ thì phải nghe lời chủ nhân chứ.

“Vậy là Sư phụ đồng ý rồi nhé?”

“A... Trước đó chị phải xác nhận sự thật đã...”

“Sự thật gì cơ?”

“Rằng Renka đã nói như vậy...”

“Sư phụ nghi ngờ em à?”

“Không phải vậy, nhưng chị cũng phải biết tâm ý của cả ba người có đồng nhất hay không thì mới yên tâm được một chút...”

Có lẽ không phải ba người mà là bốn người cũng nên.

Bởi vì lần trước Miyuki đã nói nếu có làm 3P trở lên thì nhất định phải cho cô ấy tham gia.

Ai mà ngờ tôi lại phải đau đầu vì chuyện này cơ chứ.

Dù đã đặt ra mục tiêu, nhưng nếu không có sự bao dung rộng lượng của Miyuki thì chắc giờ này tôi vẫn đang loay hoay không biết làm sao để vượt qua ngọn núi trước mắt.

“Ý Sư phụ là Sư phụ đồng ý sao?”

“Chị thì... Chỉ cần hai người thấy ổn là được...”

“Em hiểu rồi. Vậy Sư phụ cứ xác nhận đi.”

Dù Chinami có gọi điện hỏi Renka xem cô ấy có thực sự đồng ý hay không, thì bằng cách nào đó, Renka cũng sẽ đưa ra câu trả lời mà tôi mong muốn.

Tại sao ư? Vì cô ấy đã quen với sự ngang ngược của tôi rồi.

Và bản thân cô ấy cũng đã đạt đến giai đoạn tận hưởng nó.

“Vâng... Nhưng sao em cứ sờ chỗ đó vậy?”

“Chỗ nào cơ?”

“Bụng dưới ấy...”

“Vì cảm giác rất tuyệt.”

“Ra vậy... Chị đi vệ sinh một lát được không?”

“Không ạ.”

“A, vâng...”

“Em đùa thôi. Chúng ta cùng đi nhé.”

“Ơ, đi đâu cơ...? Đi vệ sinh á?”

“Ý em là em sẽ đi cùng Sư phụ đến cửa thôi.”

“À... Được thôi... Vậy thì...”

“Vâng.”

“... Em phải buông ra thì chị mới đứng dậy được chứ...”

“Em không muốn buông đâu.”

“Sao lại...”

“Nếu không gấp thì Sư phụ ngồi thêm lát nữa rồi hẵng đi.”

“Chị gấp mà...”

Chinami rụt rè bày tỏ ý kiến trông thật đáng yêu.

Vỗ nhẹ lên đùi Chinami - người đang bắt đầu vắt chéo chân, tôi buông vòng tay đang ôm eo cô ấy ra và đứng dậy.

Chinami cũng cần phải biết cảm giác bồn chồn, khao khát vì ham muốn tình dục là như thế nào.

Khi làm 3P, phải đẩy dục vọng lên mức lấn át cả lý trí thì sự ngượng ngùng mới giảm bớt.

Vậy nên tôi sẽ tiếp tục chuẩn bị tâm lý cho hai người họ, nhưng chỉ dừng lại ở mức độ này thôi.

Tôi đã liên lạc trước nên khi đến nhà Miyuki, cô ấy đã ra ngoài đợi sẵn.

Khác với Hiyori hay Chinami, Miyuki mặc một chiếc áo thun cộc tay đơn giản, nhưng chiếc quần thì lại gợi cảm một cách bất ngờ so với chiếc áo trông có vẻ thoải mái kia.

Đó là một chiếc quần đùi cạp cao ôm sát hông.

Nhờ vậy mà đường cong vòng eo thon gọn và phần hông nở nang được tôn lên rõ rệt, hơn nữa, ngay cả khi cô ấy đứng yên, khe hở giữa hai đùi cũng lộ ra khiến tôi vô cùng kích thích.

“Sao cậu lại ăn mặc thế này?”

Tôi xách túi nilon đen bước xuống xe và hỏi.

Cô ấy kéo sụp chiếc mũ đang cầm trên tay xuống và đáp.

“Vì nó thoải mái.”

“Quần cũng thoải mái à?”

“Ừ.”

“Vậy thì được. Cậu ra đón tôi à?”

“Vừa ra đón vừa đi dạo luôn. Được chứ?”

“Ừ.”

“Cậu cầm gì trên tay thế?”

“Món cậu thích.”

Mũi Miyuki khẽ động đậy khi tiến lại gần.

Cô ấy đã ngửi thấy mùi gia vị thoang thoảng tỏa ra từ miệng túi nilon.

“Yakitori?”

“Đúng rồi. Tôi mua loại thịt đùi đấy.”

“Thật á?”

Nhìn Miyuki nhón gót lên xuống, nhún nhảy tại chỗ, tôi có thể cảm nhận được niềm vui sướng của cô ấy.

Lúc đi ngang qua trung tâm thành phố, thấy quầy bán hàng rong nên tôi đã phân vân không biết có nên mua hay không, vì hàng người xếp hàng khá dài nên tôi định thôi... nhưng nghĩ rằng Miyuki sẽ muốn ăn đêm nên tôi đã dừng xe lại.

Linh cảm của tôi đã đúng. Nhìn nụ cười đó, tôi thấy mình đã quyết định rất đúng đắn khi thay đổi ý định.

“Cảm ơn Matsuda-kun.”

“Không có gì. Ra khu vui chơi ngồi ăn nhé.”

“Có chỗ ngồi không nhỉ? Chắc ghế đá ướt hết rồi... Tớ đi lấy thảm trải nhé?”

“Tạnh mưa lâu rồi chắc không sao đâu? Tôi mang nhiều giấy ăn lắm, nếu có nước thì lau đi rồi ngồi cũng được.”

“Cậu chuẩn bị chu đáo thật đấy? Cứ học hành như thế này thì tốt biết mấy.”

“A tự dưng lại nhắc chuyện học hành làm gì.”

“Sao chứ...! Từ bây giờ phải bắt đầu...”

“Ồn ào quá. Đi thôi.”

Tôi xua tay quay người đi với vẻ mặt chán chường vì những lời cằn nhằn, Miyuki liền khoác tay tôi.

Cứ thế, cô ấy bước đi cùng nhịp với tôi, khẽ ngân nga một giai điệu, hành động đó đáng yêu không chịu nổi.

Trời về khuya gió cũng mát mẻ... Một ngày khiến tâm trạng thật tốt.

Vào một ngày như thế này, nếu được cùng bốn người họ ở nhà xem phim thì chắc chắn trong lòng sẽ thấy rất ấm áp.

Vẽ ra viễn cảnh tương lai sắp tới, tôi cùng Miyuki bước vào khu vui chơi trong xóm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!