Web Novel

Chương 283: Bắt Gặp

Chương 283: Bắt Gặp

“Vậy nên chỗ này phải làm thế này...”

Miyuki đang cầm bút chì kim nhiệt tình giải thích thì đột nhiên quay sang nhìn Tetsuya.

Thấy cậu ta từ đầu đến cuối có vẻ không tập trung, cô ấy liền gọi.

“Tetsuya-kun.”

“...”

“Tetsuya-kun...!”

“... Hả? Hả?”

Nghe giọng điệu nghiêm khắc của Miyuki, Tetsuya mới giật mình tỉnh táo lại.

Cậu ta hơi hé miệng, mang vẻ mặt ngơ ngác và đáp.

“Cậu gọi tớ à?”

Trông có vẻ như đang mải suy nghĩ chuyện gì đó... mà cũng có vẻ như đang buồn ngủ thật.

Càng nhìn càng thấy thằng này khó hiểu.

Dù tôi chẳng có hứng thú tìm hiểu nó chút nào.

“Vừa nãy tớ nói gì cậu biết không?”

Trước câu hỏi mang chút ý trêu chọc của Miyuki, Tetsuya gãi gãi thái dương.

“Vừa nãy á...? Ừm... Đáp án là số 3 đúng không?”

“Hoàn toàn không phải.”

“V-Vậy sao...?”

“Từ nãy đến giờ sao cậu cứ lơ đãng thế?”

“Xin lỗi... Tớ hơi buồn ngủ... Tớ sẽ tập trung.”

Tetsuya vươn vai, giơ hai tay lên ngang ngực rồi vặn mình sang hai bên.

Nó có biết là có ly nước đang đặt ở mép bàn không vậy?

Cảm giác như sắp đổ đến nơi rồi.

Bộp.

Đúng lúc tôi vừa nghĩ vậy, khuỷu tay Tetsuya đã va vào ly nước.

Chiếc ly chao đảo rồi chực rơi xuống gầm bàn.

Linh cảm điều chẳng lành đã thành sự thật, nhân lúc ánh mắt Miyuki đang hướng về chiếc ly sắp đổ, tôi nhanh như chớp vươn tay ra.

Và tóm gọn lấy thân ly.

“M-Matsuda-kun...! Cậu không sao chứ?”

Miyuki hoảng hốt kêu lên.

Đồ uống Tetsuya gọi không phải là cà phê đá mà là cà phê nóng bình thường, hơn nữa một ít cà phê đã đổ lên tay tôi nên cô ấy lo lắng tôi bị bỏng.

May mắn thay, vì cà phê đã được mang ra khá lâu nên tôi chỉ cảm thấy hơi nóng một chút chứ không sao cả.

Tôi bảo Miyuki là mình không sao, rồi lấy hết khăn giấy trên bàn lau sạch những vết nước đọng lại trên bàn và thấm vào sách.

“Cẩn thận chút đi.”

Nghe tôi vừa thoăn thoắt lau sách vừa nói, Tetsuya giật mình xin lỗi.

“X-Xin lỗi cậu.”

Việc tôi căm ghét Tetsuya là sự thật, nhưng chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.

Dù là đang mất tập trung hay đang ngái ngủ thì đây cũng chỉ là một sai sót nhỏ trong sinh hoạt thường ngày, hơn nữa lời xin lỗi của cậu ta cũng khá chân thành nên tôi không định bắt bẻ gì.

“Thành thật xin lỗi hai cậu.”

Sai sót thì cũng đành chịu, nhưng nếu là chuyện do mình gây ra thì đừng có chỉ biết xin lỗi suông, ít nhất cũng phải giả vờ đi lấy khăn giấy chứ.

Bởi vậy nên tôi mới không thể có thiện cảm với thằng này được.

Lúc nào cũng tỏ ra tốt bụng nhưng thực chất nó mới là đứa ích kỷ nhất.

“Không sao đâu. Chuyện này cũng bình thường mà. Không bị dính ra áo chứ?”

“Hả? Ừm...”

“May quá.”

Miyuki cũng không có ý định trách mắng Tetsuya, cô ấy mỉm cười rạng rỡ.

Sau đó, cô ấy nói với Tetsuya đang ngượng ngùng rằng không sao đâu thêm một lần nữa, rồi lấy khăn ướt và khăn giấy từ quầy thu ngân ra lau sạch vết cà phê đổ trên sàn.

Đột nhiên, cô ấy nắm lấy cổ tay tôi, kéo về phía ngực mình rồi dùng khăn ướt mới lau tay cho tôi.

“Cậu vào nhà vệ sinh ngâm tay vào nước lạnh đi. Tớ sẽ lau sạch cà phê và dọn dẹp chỗ này cho.”

“Có bị bỏng đâu mà phải vào đó làm gì cho phiền phức?”

“Nghe lời đi, đồ ngốc.”

Chỉ cần rửa bằng nước là xong, vậy mà cô ấy lại cẩn thận lau từng ngón tay cho tôi.

Ngay cả giọng điệu trách mắng cũng tràn ngập tình cảm, tôi rất vui khi cảm nhận được sự quan tâm của cô ấy dành cho mình.

“Biết rồi.”

“Mau đi đi.”

Miyuki lau tay cho tôi khá kỹ lưỡng, rồi vỗ vỗ vào mông tôi khi tôi vừa đứng dậy, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ không chịu nghe lời vậy.

Đó là hành động tôi hay làm, có vẻ cô ấy đã học lỏm được rồi.

Nhưng mà tại sao Miyuki lại thể hiện tình cảm với tôi bằng những hành động skinship thế này nhỉ?

Dù chúng tôi không còn ý định giấu giếm mối quan hệ này nữa, nhưng việc vỗ mông - một bộ phận mà hầu hết mọi người đều nhạy cảm - quả là ngoài dự đoán.

Có phải cô ấy biết Tetsuya có tình cảm với mình nên mới làm vậy để cậu ta từ bỏ không?

Hay là vì để ý đến hành động của Renka đối với tôi?

Có vẻ cả hai đều không phải. Chắc chắn lý do Miyuki làm vậy là vì tôi.

Chắc là cô ấy thấy tự hào vì một học sinh cá biệt, chẳng có chút kiên nhẫn nào như tôi cách đây vài tháng, giờ lại có thể dễ dàng bỏ qua những chuyện nhỏ nhặt thế này.

Trên đường đi vệ sinh, tôi lén nhìn khuôn mặt Tetsuya, trông nó nhăn nhó thảm hại vô cùng.

Đến mức không thể kiểm soát được biểu cảm nữa.

Dù cậu ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường, nhưng có vẻ hành động của Miyuki đã cào xé tâm can cậu ta khá nhiều.

Bây giờ thì cậu ta đã hoàn toàn nhận ra Miyuki đang hẹn hò với tôi rồi, không biết cậu ta sẽ phản ứng thế nào đây?

Nhìn cái cách cậu ta vẫn tán tỉnh Renka dù có tình cảm với Miyuki, chắc cậu ta sẽ không khóc lóc ỉ ôi đâu nhỉ.

Buổi học nhóm mà Miyuki mong muốn chẳng kéo dài được bao lâu thì phải kết thúc.

Vì Tetsuya hoàn toàn không thể tập trung được.

“Chuyện đổ cà phê khiến cậu bận tâm đến thế sao?”

Cuối cùng, Miyuki gập sách lại và hỏi.

Tetsuya giật mình, miễn cưỡng gật đầu.

“Ư, ừm...? Đúng vậy.”

Miệng thì thừa nhận, nhưng nhìn vào ai cũng thấy đó là bộ dạng của một kẻ thất tình.

Không biết Miyuki có hiểu được tâm trạng của cậu ta hay không, cô ấy cười khẩy rồi nói.

“Hôm nay cậu hay thể hiện những dáng vẻ hồi nhỏ ghê nhỉ?”

“Hồi nhỏ á?”

“Ừm. Tetsuya-kun hồi đó mỗi khi làm sai chuyện gì cũng bồn chồn không yên giống hệt bây giờ mà.”

“V-Vậy sao...? Tớ không nhớ rõ lắm.”

“Tớ hiểu mà. Người ta vẫn bảo dáng vẻ hồi nhỏ của mình thì người khác nhớ rõ hơn mà.”

“À, hình như cũng đúng. Tớ không nhớ rõ hồi nhỏ mình thế nào, nhưng dáng vẻ hồi nhỏ của cậu thì tớ vẫn nhớ như in.”

Miyuki vừa nhắc lại kỷ niệm xưa là cậu ta tưởng tìm được sự đồng cảm hay sao mà tự nhiên lại hoạt bát hẳn lên, thật nực cười.

Miyuki đâu có chìm đắm trong kỷ niệm, cô ấy chỉ đang an ủi cậu ta thôi mà.

“Vậy thì... hôm nay chúng ta học đến đây thôi. Mai học bù nhé?”

Chuyện đó thì không được đâu.

“Cậu đã hứa ngày mai không học rồi mà. Sao lại nuốt lời?”

“Đó là điều kiện khi cả hai cùng tập trung học cơ mà.”

“Làm gì có chuyện đó. Cậu chỉ bảo hôm nay học thì ngày mai sẽ nghỉ thôi.”

“Tớ không nhớ thì phải làm sao đây?”

Nhìn cái vẻ mặt dày kìa. Vụ vỗ mông lúc nãy cũng vậy, có vẻ cô ấy bị lây tính xấu từ tôi thật rồi.

Tôi bật cười vì cạn lời, Miyuki cười phá lên rồi xua tay.

“Tớ đùa thôi. Nhưng sự thật là hôm nay chúng ta chưa học được gì nhiều, nên mỗi người chụp lại sách bài tập rồi tự giải đi. Sau đó đưa tớ kiểm tra.”

Nói trắng ra thì việc không tập trung học được đâu phải lỗi của tôi... Tàn nhẫn thật đấy.

Nhưng đúng là phong cách của Miyuki.

“Đến mức đó luôn à?”

“Ừm. Tetsuya-kun cũng đồng ý chứ?”

Trước câu hỏi nhẹ nhàng của Miyuki, Tetsuya gật đầu một cách vô thức.

“Hả? Tớ thì... sao cũng được.”

“Vậy thì quyết định thế nhé... Chúng ta nghỉ một lát rồi hẵng về nhé? Mỗi người gọi thêm một món đồ uống nữa đi. Cậu muốn uống gì?”

“Tớ không cần đâu. Lúc nãy ăn cả tráng miệng rồi nên tớ no lắm.”

“Vậy sao? Tớ biết rồi. Tớ sẽ uống Matcha Latte, còn Matsuda-kun uống Cherry Ade nhé.”

Tôi nãy giờ vẫn im lặng nghe hai người họ nói chuyện liền phản bác.

“Sao cậu không cho tớ quyền lựa chọn?”

“Vì thỉnh thoảng tớ muốn uống ké. Cậu muốn uống món khác à?”

“Không.”

“Thấy chưa. Tớ biết chắc chắn Matsuda-kun sẽ bảo uống gì cũng được nên tớ mới chọn đấy.”

“Vừa nãy cậu bảo vì thỉnh thoảng muốn uống ké cơ mà.”

“Thẻ đây.”

Cứ nói linh tinh rồi khi thấy bất lợi lại chuyển chủ đề, buồn cười thật.

Tôi cười khẩy, bảo không cần rồi đi về phía quầy thu ngân.

Lúc này, Chinami đang trò chuyện với Renka liền tươi cười chào đón tôi.

“Hậu bối cần thêm khăn giấy không?”

“Khăn giấy á?”

“Chẳng phải hậu bối làm đổ cà phê ra sàn sao? Tôi đã bảo để tôi lau cho nhưng hậu bối Hanazawa cứ một mực từ chối nên tôi đang lo lắng đây.”

“À... Chuyện đó giải quyết ổn thỏa rồi ạ. Lau sạch sẽ rồi. Bây giờ tôi ra gọi đồ uống.”

“Vậy sao? Hậu bối muốn dùng đồ uống gì?”

“Một Matcha Latte và một Cherry Ade ạ.”

“Hậu bối không uống trà đào đá sao?”

Lần nào tôi ra gọi đồ cô ấy cũng hỏi vậy, và lần này cũng không ngoại lệ.

Có vẻ Chinami đang hơi buồn thì phải... Phải dỗ dành cô ấy cẩn thận mới được.

“Lát nữa lúc chuẩn bị về tôi sẽ gọi hai ly.”

“Á, tôi biết rồi. Mà hai người học xong rồi sao?”

“Vâng.”

“Tại sao vậy nhỉ?”

“Thì... do mất tập trung nên vậy thôi.”

Vừa trò chuyện rôm rả vừa thanh toán xong, tôi định quay lại chỗ ngồi thì Renka xin phép Chinami rồi đột nhiên gọi tôi.

“Đợi đã.”

“Sao vậy?”

“... Chuyện là...”

Renka ngập ngừng.

Cô ta liếc nhìn chỗ ngồi trong góc và Chinami, rồi hất cằm về phía tôi.

Ý bảo tôi ra chỗ gần phòng thay đồ. Có vẻ cô ta có chuyện muốn nói.

Tôi bám sát theo Renka bước vào phòng thay đồ, cô ta khoanh tay trừng mắt nhìn tôi, tôi liền nhún vai.

“Sao? Muốn ăn kẹo à?”

Khuôn mặt đang nghiêm trọng của Renka lập tức chuyển sang vẻ hoang mang.

“... Cậu mang theo cái đó à?”

“Mang chứ. Muốn xem không?”

Tôi thò tay vào túi quần, nghe thấy tiếng sột soạt đặc trưng của vỏ kẹo, Renka hoảng hốt ngăn tôi lại.

“K-Không ăn...!”

“Vậy lần đi làm tới tôi sẽ cho Đội trưởng hai cái nhé.”

“Tôi đã bảo là không ăn rồi mà. Với lại nếu muốn cho thì ngày mai tôi nghỉ, cậu phải cho tôi ba cái của hôm nay, ngày mai và ngày mốt chứ. Đầu óc cậu không biết tính toán à?”

“Đội trưởng muốn ăn ba cái sao?”

“Không... Ý tôi không phải vậy, tôi đang bảo đầu óc cậu có vấn đề mà.”

“Biết rồi. Tôi sẽ cho ba cái. Giống như lần trước, chia ra sáng, trưa, tối là được chứ gì?”

“Ái chà...! Đã bảo là không ăn mà...!”

“Cứ cho là vậy đi, thế Đội trưởng gọi tôi vào đây làm gì?”

Nghe vậy, Renka đang bị tôi xoay như chong chóng liền lấy lại vẻ nghiêm túc.

Cô ta nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi nói bằng giọng trầm xuống.

“Này.”

“Nói đi.”

“... Tôi đã thấy rồi.”

“Thấy gì cơ?”

“Hanazawa đã làm... cái đó... với cậu...”

Nói mập mờ là "cái đó", nhưng ý của Renka rất rõ ràng.

Cô ta đã nhìn thấy cảnh Miyuki vỗ mông tôi và đang gặng hỏi về chuyện đó.

Nhìn kỹ đấy. Thấy cô ta hay liếc về phía bàn trong góc là tôi biết ngay mà, không nhìn thấy mới là lạ.

“Cái đó là cái gì?”

“Đừng có giả vờ không biết...! Hai người không phải là bạn bè bình thường đúng không...?”

Tôi biết cô ta sẽ nói vậy mà.

Vì Renka vẫn tưởng tôi chỉ đang qua lại với Chinami thôi.

Chắc hẳn hành động skinship bất ngờ của Miyuki đã khiến cô ta vô cùng bối rối.

Việc Renka nhìn thấy cảnh đó nằm trong dự tính của tôi.

Một trong những mục tiêu tôi đặt ra khi đến đây đã hoàn thành.

Nào, giờ thì phải làm sao đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!