Web Novel

Chương 51: Quyết Tâm

Chương 51: Quyết Tâm

“Haa... Haa...”

Miyuki thở hổn hển như thể kiệt sức.

Bộ ngực phập phồng lên xuống trông vô cùng quyến rũ.

Cô nàng cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc lâu, định đưa tay lên ngực nhưng chợt nhận ra tôi đang ở bên cạnh nên khựng lại.

Vừa lén nhìn sắc mặt tôi vừa chỉnh lại quần áo một cách vô cớ, cô nàng,

Cốc. Cốc.

Nhìn bàn tay tôi đang gõ nhẹ lên bụng dưới của cô nàng qua lớp áo thun, rồi cắn nhẹ môi dưới.

Đôi môi mấp máy, cô nàng từ từ quay đầu sang.

“Matsuda-kun...”

Cô nàng nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt đáng thương, có vẻ như vẫn chưa hết hưng phấn.

“Đừng làm thế này nữa à?”

“Không phải... Lúc nãy tôi có điện thoại... gọi đến...”

“Tôi lấy cho nhé?”

“Ừm... À, không...! Lát nữa tôi tự đi lấy...”

“Tùy cậu.”

Tôi hờ hững đáp rồi định rút tay khỏi bụng Miyuki.

Nhưng cô nàng đã đặt tay mình lên mu bàn tay tôi để ngăn lại.

Tôi phì cười trước lời cầu xin vô ngôn đòi làm thêm, lại tiếp tục gõ nhẹ lên bụng Miyuki.

Đồng thời, tôi lén lút dùng đầu ngón tay vỗ nhẹ vào vùng mu, mỗi lần như vậy, Miyuki lại thở hắt ra một hơi nông.

Tôi muốn luồn tay qua gò mu thoai thoải đó để chạm vào giữa hai chân cô nàng.

Chắc là hơi ướt rồi nhỉ?

Tôi ghé sát tai Miyuki, hỏi:

“Thích không?”

“Ừm... Thích...”

“Làm tiếp nhé?”

“Ừm... Làm tiếp đi...”

“Mỏi tay lắm.”

“Có mỏi đâu... Đừng nói dối...”

“Mỏi thật mà.”

“...”

Chắc là không hài lòng với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ trêu chọc của tôi?

Miyuki đột nhiên chu môi ra, chạm vào môi tôi rồi hút mạnh một cái.

Tiếng mút nhỏ xíu mơn trớn bên tai.

Miyuki bày ra vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.

“Làm thêm đi...”

Định giao dịch với tôi à?

Hôn một cái rồi nên bắt tôi phải sờ thêm sao?

Cô bé này hư hỏng quá rồi.

Tôi bật cười nhạt như thể cạn lời, kéo tay Miyuki lại gần rồi ôm chặt lấy cô nàng.

Có lẽ vì cảm thấy lạ lẫm với thứ gì đó chạm vào bụng dưới của mình?

“Có, có thứ gì đó cứng cứng... Á...!”

Miyuki giật mình lùi hông lại.

Nhìn đôi mắt hoang mang của cô nàng, có vẻ như đã hoảng hốt lắm rồi.

“...”

Hé mở môi, cô nàng đưa mắt nhìn xuống kiểm tra phần dưới của tôi, rồi cố tỏ ra như không có chuyện gì, lại rúc vào lòng tôi.

Dù có chút kháng cự, nhưng không đến mức kinh hãi.

Tôi thầm reo hò trong lòng trước phản ứng đó, quyết định không nhắc đến tình huống này.

Một khi đã cảm nhận và nhìn thấy rõ ràng "cậu bé" của tôi, Miyuki chắc chắn sẽ tự chuẩn bị tâm lý.

@@

“Vào nhà đi.”

“... Ừm. Xin lỗi vì chỉ toàn ngủ thôi nhé...”

“Có gì đâu mà xin lỗi. Cậu mau vào nghỉ ngơi đi.”

Đêm khuya.

Miyuki bước xuống từ xe của Matsuda, lững thững rẽ qua góc phố hướng về cửa nhà mình.

Một ngày trôi qua mà cô chẳng biết thời gian đã trôi đi thế nào.

Tại sao ư? Vì cô chỉ toàn ngủ thôi.

Lúc tỉnh dậy thì đã hơn 10 giờ, định làm gì đó thì cũng đã muộn nên cô bảo sẽ về nhà.

Tất nhiên đó chỉ là lý do bề ngoài.

Thực chất là vì những cử chỉ thân mật với Matsuda và phần dưới căng phồng của cậu cứ lởn vởn trong tâm trí cô mọi lúc mọi nơi,

Và đây là lúc cô cần nghiêm túc suy nghĩ về những chuyện sắp xảy ra, nên cô cần thời gian ở một mình.

Cạch.

Miyuki mở cửa ghế phụ và bước xuống xe.

Matsuda hạ cửa kính ghế lái xuống, vẫy tay chào rồi lái xe đi.

Miyuki lặng lẽ nhìn theo đuôi xe khuất dần, miên man suy nghĩ rồi rẽ qua góc phố đi về nhà.

Sau đó, cô tra chìa khóa vào ổ và vặn tay nắm cửa.

Bố cô đang xem TV trong phòng khách liền ra đón.

“Miyuki? Tưởng ngày mai con mới về?”

“Con về hôm nay luôn... Ngủ lại hai ngày thì làm phiền người ta quá...”

“Vậy à? Con đi bằng gì về thế?”

“Ma... Khụ... Con đi taxi...”

Suýt chút nữa thì buột miệng nói là đi xe của Matsuda.

Phải tỉnh táo lại mới được.

Miyuki tự trách mình, thầm thở phào nhẹ nhõm khi thấy Wataru chậm rãi gật đầu.

“Chắc bị tính thêm phụ phí nên đắt lắm nhỉ? Mà sao trông con có vẻ mệt mỏi thế?”

“Con hơi mệt thôi... Mẹ và chị đâu rồi ạ?”

“Đang ngủ rồi. Con có đói không?”

“Cũng hơi đói... nhưng giờ ăn thì béo mất...”

“Lúc nào con chả nói thế rồi lại kiếm đồ ăn vặt lúc đêm khuya.”

“... Con lên phòng đây.”

“Ừ. Lần sau nhớ về sớm một chút nhé.”

May mà bố đang ở phòng khách.

Nếu là mẹ thì không chỉ dừng lại ở câu nhắc nhở về sớm đâu, mà sẽ là một tràng cằn nhằn không ngớt.

“Vâng...”

Miyuki uể oải đáp rồi bước lên cầu thang, mở cửa phòng mình.

Hương mận xộc thẳng vào mũi.

Ngọt ngào thật. Dù không bằng lúc ở cạnh Matsuda.

Miyuki không thèm cất gọn quần áo mà ngồi phịch xuống giường, ôm lấy hai đầu gối.

Hôm nay, Matsuda đã chạm vào ngực cô.

Thành thật mà nói, cảm giác cũng bình thường.

Chỉ là cảm giác bị xoa bóp ngực thôi? Ngoài ra chẳng có cảm giác gì khác.

Thậm chí cô còn thấy thích được xoa bóp eo hơn.

Lúc đó, toàn thân cô như tê rần lên.

Nhưng bản thân tình huống Matsuda chạm vào ngực cô đã rất mờ ám, và cô có cảm giác như mình đang trong một mối quan hệ mang tính nhục dục với cậu.

Nên cô chỉ thấy thích thôi. Cũng có chút hưng phấn nữa.

Quan trọng không phải chuyện đó, mà là bộ phận sinh dục của Matsuda.

Lúc cậu vỗ nhẹ vào bụng dưới rồi ôm chặt lấy cô, bằng chứng rõ ràng cho thấy cậu đang hưng phấn tình dục đã chạm vào cô.

Cứng ngắc và to lớn... Cảm giác cô chưa từng trải qua trong đời.

Quá đỗi kinh ngạc, cô đã lùi hông lại trong tích tắc, nhưng kỳ lạ thay, cô lại bình tĩnh lại ngay lập tức.

Có lẽ trong vô thức, cô đã biết trước điều đó.

Rằng hiện tượng sinh lý máu dồn về nơi đó của Matsuda sẽ xảy ra.

“Haa...”

Thở ra một hơi nóng hổi, Miyuki ngả đầu xuống gối.

Cô tin chắc rằng buổi hẹn hò tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở việc chạm ngực.

Chắc chắn... một sự kiện trọng đại không thể so sánh với hiện tại sẽ xảy ra.

Cô cũng lờ mờ đoán trước được.

Vào đêm đầu tiên ngủ lại nhà Matsuda, lúc ở suối nước nóng ngoài trời, cô đã nghĩ thế này.

Sẽ có ngày những cử chỉ thân mật còn hơn cả hôm nay xảy ra, đến lúc đó mình sẽ phản ứng thế nào nhỉ...?

Lúc đó cô không hình dung ra được, và thành thật mà nói, bây giờ cũng vậy.

Vì chưa từng trải qua nên cô hoàn toàn không biết.

Có một điều chắc chắn là, cô không có nhiều ác cảm với việc quan hệ tình dục với Matsuda.

Nhớ lại những cử chỉ thân mật với Matsuda, dù đôi lúc cậu có vẻ tinh nghịch, nhưng cậu chưa bao giờ làm cô khó chịu.

Ngược lại, cậu rất hay chiều theo những đòi hỏi của cô.

Vì vậy, ngay cả khi quan hệ, cậu cũng sẽ tôn trọng ý kiến của cô lên hàng đầu.

Cô có niềm tin như vậy. Vào Matsuda của hiện tại.

Chỉ là vì chưa từng quan hệ nên cô có một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Cũng có chút lo lắng rằng, mới quen nhau chưa được bao lâu, liệu có nên quan hệ trong thời gian ngắn như vậy không?

“...”

Ôm theo muôn vàn nỗi niềm trăn trở, cô nhìn chằm chằm vào những miếng dán hình ngôi sao trên trần nhà rồi cầm điện thoại lên.

Mở trình duyệt web, cô gõ vào ô tìm kiếm [Review lần đầu tiên của con gái] rồi chạm vào nút tìm kiếm.

[Sắp tới mình sẽ có lần đầu tiên với bạn trai, lần đầu của mọi người thế nào?]

Bài đăng câu hỏi nằm trên cùng.

Đúng y chang tình huống của cô hiện tại, Miyuki như bị ma xui quỷ khiến nhấn vào bài viết.

Hàng loạt câu trả lời hiện ra.

Miyuki lướt xem các câu trả lời với ánh mắt nửa căng thẳng, nửa tò mò.

[Đau lắm], [Không thấy đau đớn gì mấy],

[Cảm giác nặng nề]

Có những câu trả lời chia sẻ cảm nhận về mặt thể xác,

[Hạnh phúc lắm], [Chỉ thấy bực mình thôi]

[Thích lắm], [Bất an]

Cũng có những câu trả lời chia sẻ cảm nhận về mặt tinh thần.

Thậm chí còn có,

[Đau quá nên phải chia ra làm hai ngày mới xong],

[Cứ như bị thanh sắt nung đỏ đâm vào vậy],

[Làm xong cơ đùi trong đau nhức đến mức không đi lại bình thường được],

[Thấy cả đèn kéo quân lướt qua trước mắt]

Những câu trả lời đáng sợ như vậy.

‘Thật á...?’

Dù có vẻ hơi làm quá, nhưng vì chưa từng trải qua nên trông cũng có vẻ là sự thật.

Mà ý kiến bảo đau lại nhiều hơn ý kiến bảo không sao. Vậy thì mình cũng sẽ như thế sao?

Nếu đau quá thì chắc cô sẽ ghét lắm...

Đang ôm một bụng lo âu, Miyuki chợt,

‘A!’

Khuôn mặt cô giãn ra khi một ý nghĩ xẹt qua đầu.

Bảo Matsuda cho vào trước khi cương cứng, rồi để nó to lên ở bên trong.

Nếu vậy thì có thể sẽ không đau.

Đang tưởng tượng ra cảnh đó, từ miệng Miyuki bỗng bật ra một tiếng cười yếu ớt.

“... Mình đang nghĩ cái quái gì thế này...”

Dù nói là sắp đến nơi rồi nhưng vẫn chưa quan hệ mà, tự dưng lại đi nghiêm túc suy nghĩ mấy chuyện đó, bản thân cô đúng là ngốc thật.

Việc thản nhiên nghĩ đến cách đưa vào cũng thật nực cười.

Không hiểu sao đầu óc lại hoạt động nhanh nhạy hơn cả lúc học bài nữa.

Nhưng mà cách đó cũng hay đấy chứ? Chắc là ổn thôi.

Đến lúc đó phải thử nói xem sao.

Dù không biết có dám mở miệng nói hay không.

Cất giữ ý tưởng đó vào trong đầu, Miyuki tắt trình duyệt web.

Tính cách mỗi người mỗi khác.

Nên cảm nhận về lần đầu tiên của mỗi người cũng khác nhau.

Thay vì cứ tìm kiếm rồi lo lắng bồn chồn, chi bằng cứ trực tiếp đối mặt cho chắc chắn.

Đưa ra kết luận xong, Miyuki gửi tin nhắn cho Matsuda.

[Matsuda-kun. Cậu về đến nhà chưa?]

Điện thoại im lìm. Không có hồi âm.

Vẫn chưa về đến nhà sao?

Đi bộ thì xa chứ đi xe thì gần mà... Về đến nơi rồi đang tắm à?

Nhỡ đâu lúc tắm cái đó cũng đang trong trạng thái to lên thì sao?

Tưởng tượng ra cơ thể trần truồng của Matsuda, khuôn mặt Miyuki đỏ bừng.

Nhỡ đâu lúc quan hệ... phải cho nhau xem cơ thể trần truồng thì sao?

Matsuda sẽ nhìn thấy toàn bộ cơ thể trần trụi của mình sao?

Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy xấu hổ muốn chết rồi.

Trong lúc cô đang chìm đắm trong muôn vàn ảo tưởng để giết thời gian,

U uung-!

Tin nhắn trả lời của Matsuda đã đến.

[Vừa mới.]

[Hình như cậu về hơi muộn nhỉ?]

[Tại ghé cửa hàng tiện lợi mua cơm hộp.]

Lại cơm hộp à? Nhắc mới nhớ, lúc dậy cô chưa kịp chuẩn bị bữa ăn nào.

Biết thế nấu cho cậu ấy ăn rồi hẵng về.

[Cậu mua loại có nhiều rau đúng không?]

[Không. Tôi chỉ mua cơm gà rán thôi.]

Đồ ăn toàn dầu mỡ thì có gì ngon chứ?

Bảo ăn uống lành mạnh vào mà chẳng chịu nghe, gặp nhau phải cằn nhằn một trận mới được.

Tưởng tượng ra cảnh Matsuda chán nản trước những lời trách móc của mình, khóe miệng Miyuki khẽ nhếch lên.

[Cậu gọi điện thoại được không?]

Ngay khi tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của Matsuda gọi đến gần như cùng lúc.

Sợ bắt máy ngay sẽ có vẻ dễ dãi, Miyuki đợi chuông reo ba tiếng rồi mới nhấn nút nghe.

Sau đó, cô cất giọng vô cùng dịu dàng.

“Ừm.”

-Sao bắt máy chậm thế.

“Chỉ là thích thế thôi. Tôi cúp máy đây.”

-Cậu điên thật rồi.

“Lần trước cậu bảo cùng nhau điên thì càng tốt còn gì.”

Tiếng cười trầm thấp vang lên từ đầu dây bên kia.

Giọng nói lúc nào nghe cũng êm tai. Trái tim Miyuki đập thình thịch.

-Cũng đúng. Mà cậu đang làm gì đấy?

“Đang nằm.”

-Không ngủ được à?

“Ừm.”

Rõ ràng trước khi gọi điện có rất nhiều chuyện muốn hỏi...

Nhưng khi nghe giọng Matsuda thì mọi thứ đều tan biến.

Cô chỉ muốn trò chuyện những chuyện riêng tư để giao lưu tình cảm.

Đã bao giờ cô say đắm một người đến mức này chưa?

Không, chưa từng có.

Cô thích Matsuda.

Matsuda cũng thích cô.

Tình cảm dành cho nhau rất lớn, và điều đó có thể dễ dàng nhận ra chỉ bằng cách nhìn nhau.

‘Nên nếu là Matsuda-kun thì...’

Nếu là Ken thì chắc sẽ ổn thôi.

Có lẽ, có thể,

Chắc chắn là vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!