Web Novel

Chương 369: Làm ơn nghe lời chút đi

Chương 369: Làm ơn nghe lời chút đi

[Đội trưởng.]

Tin nhắn được gửi qua Anyshare.

Đọc xong, Renka lầm bầm với giọng nhỏ xíu.

“Á đù...”

Cái cảnh cô nàng không hề hay biết có ai đang đứng ngay sau lưng mình buồn cười đến mức tôi muốn phát điên, nhưng phải nhịn thôi.

Tôi bực bội gửi thêm một tin nhắn nữa cho Renka - người đang phơi quần áo.

[Không trả lời là hối hận đấy nhé? Gửi icon trả lời tôi đi.]

“Á bực mình...!”

Ngay sau đó, Renka kiểm tra điện thoại rồi thốt lên một tiếng đầy bực tức. Cô nàng giơ một nắm đấm lên không trung, làm động tác như muốn đấm vỡ màn hình điện thoại để đe dọa.

Trước mặt tôi thì chẳng dám ho he gì, nên chắc cô nàng đang cố gắng kìm nén cơn giận bằng cách này đây mà.

Tôi cười thầm không thành tiếng, tiến lại gần Renka đang hít thở sâu để bình tâm lại, rồi luồn tay xuống phía dưới.

Xoẹt.

Bàn tay tôi áp sát vào lớp võ phục rộng thùng thình, men theo đường cong căng mẩy của bờ mông rồi luồn vào giữa hai chân cô nàng.

Cảm nhận được sự đụng chạm đó, Renka rùng mình nổi da gà, quay ngoắt đầu lại.

Và khi nhận ra khuôn mặt tôi, đồng tử cô nàng giãn to hết cỡ.

“Hya...!”

Ngay trước khi cô nàng kịp hét lên, tôi đã nhanh tay bịt miệng cô nàng lại và nói.

“Xin lỗi nhé. Không ngờ chị lại giật mình đến thế.”

“Ưm...! Ưm...!”

Renka ú ớ như muốn nói điều gì đó.

Nhìn đôi lông mày xinh đẹp của cô nàng - người đang bị tôi ôm ngang eo - nhíu lại, tôi thì thầm.

“Chị sẽ không hét lên chứ?”

Nghe vậy, Renka từ từ gật đầu.

Lúc đó tôi mới bỏ tay đang bịt miệng cô nàng ra,

“Tự dưng làm thế mà bảo không ngờ tôi giật mình là sao...! Cậu bị điên à...!? Muốn chết hả? Muốn ăn đòn không? Dạo này cậu thấy tôi dễ dãi quá đúng không...!?”

Nhìn cô nàng không dám lớn tiếng mà chỉ gắt gỏng mắng mỏ, tôi phải cố nhịn cười.

“Tại thích nên mới làm thế... Chị ghét à?”

“Gh, ghét thì không hẳn, nhưng sao cứ phải là chỗ đó... Cậu định dùng cái đó nên mới bắt tôi làm quen trước đúng không...!?”

Biết rõ thế. Dù bây giờ phản đối kịch liệt nhưng có vẻ cô nàng cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi, chắc việc làm quen sẽ không thành vấn đề đâu.

“Không phải đâu?”

“Không phải cái gì mà không phải...! Vị trí tay cậu đặt đúng ngay chỗ đó còn gì...!”

“Nhưng mà Đội trưởng này.”

“Á gì nữa...!”

“Lúc nãy sao chị lại chửi thề? Nhìn bộ dạng chị cứ như muốn đập nát cái điện thoại ấy.”

“... Cậu, cậu thấy rồi à?”

Renka đang gắt gỏng bỗng giật mình.

Cùng lúc đó, khí thế của cô nàng xẹp lép.

Nhìn cô nàng đảo mắt liên tục, luống cuống không biết làm sao, tôi đáp.

“Thấy rồi.”

“T, tính cách cậu xấu xa thật đấy... Lại còn nhìn trộm nữa... Làm thế là không tốt đâu.”

Đã định trơ trẽn thì ít ra cũng phải biết quản lý biểu cảm như Hiyori chứ.

Cái khuôn mặt rõ ràng là đang mang tội mà còn cố tình mặt dày thì ai mà tin cho nổi.

Nhìn bộ dạng thành thật đó, tôi chỉ muốn làm tình với Renka ngay lập tức.

Nhưng vì một cú chốt hạ hoành tráng, tôi phải nhịn thôi.

“Tình huống này tôi phải xin lỗi sao?”

“Đương nhiên rồi...! Cậu không được trêu chọc người khác như thế...!”

“Vậy tôi sẽ xin lỗi, đổi lại Đội trưởng cũng xin lỗi tôi đi, chịu không?”

“Tại sao tôi phải làm thế? Ngay từ đầu là do cậu sai mà. Cậu cũng biết thừa tôi ghét việc cậu nhắn tin qua Anyshare cho tôi đến mức nào rồi còn gì.”

“Bảo là ghét nhưng từ trước đến nay chúng ta nói chuyện qua đó nhiều lắm mà?”

“Ý tôi không phải chuyện đó...!”

“Vậy thì chuyện gì? Chị ghét việc tôi nhắn tin sau khi đã phát hiện ra thân phận thật của chị à?”

“Ư...!”

“Nhớ lại chuyện ngày xưa không thấy vui sao?”

“Vui cái gì mà vui...! Đừng có nói mấy lời nực cười... Cậu đến đây làm gì? Có việc gì thì nói mau rồi cút đi.”

“Tôi đến để chốt giờ hẹn cuối tuần này.”

Nghe vậy, môi Renka mím chặt lại.

Đôi tai cô nàng dần đỏ ửng lên.

Chắc là đang tưởng tượng ra những cảnh tượng mờ ám sẽ xảy ra ở khách sạn tình yêu nên mới xấu hổ thế này đây.

“Mấy giờ thì tiện cho chị?”

“...”

“Hay để tôi tự quyết định nhé?”

“...”

“Vậy 12 giờ trưa nhé? Mình cùng đi xem phim rồi đi ăn.”

“M, mục đích chính là khách sạn tình yêu mà còn bày đặt hẹn hò trong sáng cái nỗi gì...?”

“Khách sạn tình yêu thì không trong sáng à?”

“Nói cái gì vô lý thế... Thế thì trong sáng ở chỗ nào?”

“Quan hệ thể xác giữa hai người yêu nhau mà không trong sáng sao?”

Nghe vậy, vệt hồng trên đôi tai đỏ lựng của Renka lan rộng ra khắp khuôn mặt.

Bắt đầu từ gò má rồi lan ra toàn bộ hai má, hệ thần kinh giao cảm của cô nàng đang bị kích thích mạnh mẽ.

Nhìn cô nàng thở hắt ra những hơi dài, lúng túng không biết giấu mặt vào đâu, tôi cười khẩy và nói tiếp.

“Không phải sao?”

“... Thì cũng đúng, nhưng...”

“Nhưng sao?”

“Tôi đâu có thích cậu... nên đâu thể gọi là trong sáng được...”

Đang mang cái vẻ mặt xấu hổ tột độ thế kia mà nói ra câu đó thì ai mà tin cho nổi.

“Ra là vậy sao?”

“Đúng thế...”

“Tự dưng thấy hơi buồn rồi đấy.”

“Th, thì sao chứ.”

“Thật à?”

“À thì... nếu bảo là thích thì cũng có thể nói vậy... nhưng đó chỉ là tình cảm giữa những thành viên cùng câu lạc bộ Kendo thôi...”

Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của tôi, cô nàng bắt đầu nói năng lộn xộn, trông thật đáng yêu.

Tôi vờ như đã hiểu, mặc kệ Renka đang bắt đầu cáu kỉnh vì không hiểu tôi đang ra vẻ gì, rồi bước ra ngoài.

Phải đi sờ cái mông núng nính của Chinami để chữa lành tâm hồn mới được.

“Matsu-Matsu!”

Cái danh xưng đáng lo ngại lại vang lên rồi.

Giờ thì cái tên thốt ra từ miệng em ấy dường như không còn là tên tôi nữa.

Nghe giọng nói tràn đầy năng lượng của Hiyori, tôi quay lại và bật cười khi thấy em ấy đang đi bộ nhanh theo cách tôi đã dạy để tiến về phía mình.

Ở cạnh Hiyori thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ thấy chán.

“Hoạt động CLB xong rồi à?”

“Vâng.”

“Cầm cái gì trên tay thế?”

“Đội trưởng câu lạc bộ in cho em mấy trang web về thời trang ạ.”

“Mitsushima đâu?”

“Đi vệ sinh rồi ạ. Nhưng mà anh biết chuyện gì kỳ diệu lắm không?”

“Chuyện gì.”

“Dạo này cứ mỗi lần kết thúc hoạt động câu lạc bộ là em lại gặp tiền bối đấy.”

“Thế thì có gì mà kỳ diệu? Giờ kết thúc hoạt động câu lạc bộ hầu như đều giống nhau nên chạm mặt nhau thường xuyên là chuyện bình thường mà.”

“Anh cứ ừ một tiếng là được mà, sao cứ phải phá đám thế nhỉ.”

“Em không có khả năng đồng cảm à?”

“Vâng. May mà anh cũng biết đấy.”

“Ồn ào quá. Với lại tôi đã bảo em phải cài cúc áo vào cơ mà?”

Đúng như lời tôi nói, Hiyori vẫn đang để bung hai cúc áo sơ mi giống hệt buổi sáng.

Không biết đã có bao nhiêu thằng nhìn thấy cái khe ngực đó rồi... Chắc móc mắt hết bọn nó ra cũng không đủ thời gian mất.

“Hổng biết đâu.”

Không biết cái gì mà không biết.

Con bé này cố tình làm thế à?

Sáng nay tôi vừa cài cúc áo cho, giờ lại muốn tôi làm thế nữa sao?

Từ sau khi tập thể dục cùng Miyuki, em ấy càng trở nên táo bạo hơn.

À không, đúng hơn là từ lúc tôi kể chuyện gặp em ấy trên đường đến nhà thi đấu Kendo.

Chắc đó là một cú tăng độ hảo cảm cực lớn... Cảm giác như tiến độ đang bị đẩy nhanh quá mức rồi.

“Ngày mai mình tập thể dục tiếp nhé?”

Hiyori phớt lờ lời trách móc của tôi với vẻ mặt trơ trẽn.

Tôi dùng đầu ngón tay vuốt ve cọng tóc ngốc đang rũ xuống như cọng cỏ ngậm nước của em ấy cho nó dựng đứng lên rồi đáp.

“Tối thứ Sáu hẵng tập.”

“Thế thì không được.”

“Tại sao.”

“Đang lúc đi chơi vui vẻ tự dưng tập thể dục làm gì ạ?”

“Còn hơn là vừa chơi vừa tọng một đống đồ ăn vào bụng. Kiểu gì em chẳng đi quán cà phê ăn bánh kem, rồi ra ngoài lại mua đủ thứ linh tinh ăn tiếp. Muốn giảm cân thì phải bớt mấy cái đó đi chứ.”

“Nghe sợ thật đấy nhưng chuyện này em không nhượng bộ đâu. Tăng gấp đôi thời gian tập là được chứ gì?”

“Mới hôm qua tập xong còn tưởng chết đến nơi rồi mà đòi gấp đôi cái nỗi gì...”

“Thể lực em tăng rồi nên không sao đâu ạ.”

“Mới đi bộ nhanh được hai lần mà thể lực đã tăng rồi á?”

“Anh tin người ta chút đi. Vốn dĩ anh đã tiêu cực thế này rồi ạ?”

“Tại em toàn nói mấy lời vô lý nên tôi mới thế đấy nhóc con ạ.”

“Nói chung là ngày mai tập nhé.”

“Thứ Sáu.”

Trước câu trả lời kiên quyết của tôi, Hiyori quyết định lùi một bước chăng?

Em ấy đổi chủ đề.

“Anh đang đợi tiền bối Hanazawa ạ?”

“Ừ. Đang đợi.”

“Ngày nào cũng đợi ạ?”

“Không phải ngày nào cũng đợi nhưng thường xuyên đợi.”

“Sao anh cứ nhại lại đuôi câu của em thế?”

“Quyền của tôi.”

“Trẻ con ghê.”

Cứ nói chuyện với Hiyori là tay tôi lại tự động giơ lên.

Tôi cứ tưởng mình không phải là người bạo lực... Hóa ra không phải vậy.

Nuốt cơn giận vừa bùng lên trong chốc lát, tôi nghe Hiyori cười khúc khích và nói.

“Lâu lắm rồi em mới thấy tiền bối tức run người lên thế này đấy.”

“Nói cái gì đấy? Cài cúc áo vào đi. Miyuki mà thấy là cho điểm trừ đấy nhé?”

“Phải cởi thêm một cái nữa mới được.”

“Đã bảo là cài vào.”

“Cởi thêm hai cái nữa nhé.”

“Làm ơn nghe lời chút đi...”

“Cởi thêm ba cái nữa nha?”

“Hay là em cởi trần đi lại luôn đi?”

“Anh thích thế ạ? Em cởi nhé?”

“Không... Hà...”

“Em muốn xỏ khuyên rốn, anh thấy sao ạ?”

Đau đầu thật đấy.

Cảm giác như đang dắt chó đi dạo, nhưng thay vì vượt chướng ngại vật trong cuộc thi Dog Agility, nó lại cứ đòi ăn vặt, rồi chạy lăng xăng khắp nơi vì tưởng được chủ dẫn đi chơi vậy...

Đúng là cảm giác khi nhìn một chú cún cưng như thế.

“Bố mẹ em không nói gì à?”

“Không để bị phát hiện là được mà.”

“Làm đi rồi bị cạo trọc đầu cho xem.”

“Sao anh cứ thích kìm hãm sự tự do của em thế nhỉ?”

Tôi đặt tay lên đầu Hiyori - người đang liến thoắng không ngừng, rồi dùng hết sức vò rối tung mái tóc trên đỉnh đầu em ấy.

“Á anh làm gì thế...! Hỏng hết tóc em rồi...!”

Mái tóc vàng óng của em ấy rối bù trong chớp mắt.

Bị lực tay của tôi ấn cúi gầm mặt xuống, Hiyori vung vẩy hai cánh tay nhưng những đòn tấn công mù quáng của em ấy chẳng hề chạm tới tôi.

Tiến thêm một bước, tôi giật lấy tờ giấy ghi các trang web thời trang trên tay Hiyori.

Sau đó, tôi cuộn tròn nó lại, một tay vẫn tiếp tục vò đầu em ấy, tay kia thì quất liên tục vào eo và mông em ấy.

Bốp!

“Thế thì làm ơn...!”

Bốp!

“Nghe lời...!”

Bốp! Bốp!

“Làm ơn nghe lời chút đi...!”

Phải đến khi những âm thanh vui tai vang lên năm sáu lần, tôi mới buông Hiyori ra.

“Ư a a...”

Mái tóc rối bù, đôi vai rũ rượi, cùng khuôn mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.

Hiyori - người đã kiệt sức một nửa - tỏa ra một bầu không khí... giống hệt một kẻ vô dụng mấy ngày không tắm rửa, chỉ nhốt mình trong phòng đọc truyện tranh.

Nhìn thấy sự bất lực của em ấy, tôi mới nở một nụ cười mãn nguyện, vuốt phẳng tờ giấy bị nhàu nát rồi trả lại cho Hiyori - người đang trừng mắt nhìn tôi.

“Làm càn nữa là chết với tôi.”

“Đây là bạo lực...”

“Quả nhiên con người là phải ăn đòn. Thế mới ngoan ngoãn nghe lời được.”

“Chỉ làm tăng thêm sự phản kháng thôi.”

“Thì lại ăn đòn tiếp.”

“Hôm nay về em sẽ đi xỏ khuyên rốn.”

“Cứ thử làm xem.”

“Em sẽ làm.”

“Làm đi. Để xem hậu quả thế nào.”

“Em sẽ làm... Em sẽ làm mà...! Em sẽ làm...!”

“Cái con bé này muốn chết...”

Tôi định túm lấy đầu Hiyori - người đang lớn tiếng ăn vạ như một đứa trẻ đòi mua đồ chơi trong trung tâm thương mại, thì em ấy dùng một động tác kỳ lạ thoát khỏi tầm tay tôi.

Sau đó, em ấy nở một nụ cười đắc thắng.

Mù thể thao mà phản xạ tốt gớm nhỉ.

Nghĩ vậy, tôi mang vẻ mặt mệt mỏi ra hiệu cho em ấy lại gần. Hiyori liền tiến lại gần tôi với ánh mắt cảnh giác như một chú mèo.

“Gì ạ.”

“Đi đứng cho ý tứ vào. Rõ chưa?”

“Hổng rõ.”

“Ừ. Rõ rồi thì tốt.”

“Đã bảo là hổng rõ mà?”

“Lau vết son tint dính trên răng đi kìa.”

“Tại lúc nãy anh bắt nạt em nên mới bị dính đấy.”

“Biết rồi, lau đi.”

Hiyori ngậm miệng lại, dùng lưỡi liếm láp bên trong.

Sau đó, em ấy nhe hàm răng trắng bóc ra cho tôi xem và hỏi.

“Được chưa ạ?”

“Em nuốt luôn cái đó à?”

“Không chết được đâu.”

“Ừ... Đúng là phong cách của em.”

“Lần sau tiền bối lau cho em nhé.”

Bằng gì? Bằng lưỡi giống như em vừa làm á?

Nếu là người khác thì chắc chắn sẽ hiểu là nhờ lấy giấy ăn lau hộ, nhưng vì là Hiyori nói nên tôi cũng thấy bối rối.

Tưởng tượng thôi đã thấy kích thích rồi. Lần sau nhất định tôi phải tự tay lau cho em ấy mới được.

“Để tôi nhổ luôn răng cho em khỏi bị dính nữa nhé.”

“Tuyệt vời ạ.”

Chúng tôi đang trò chuyện rôm rả thì Miho đi xuống.

Hiyori liền mách lẻo với cô bạn thân rằng mình vừa bị bắt nạt.

Nhìn mái tóc rối bù của Hiyori, Miho hoảng hốt, rồi nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Hiyori, cô nàng tỏ vẻ như đã hiểu ra vấn đề.

Sau đó, cô nàng cúi đầu chào tôi.

“Em chào tiền bối ạ.”

“Chào em, Mitsushima. Giờ hai đứa về à?”

“Vâng ạ.”

“Về cẩn thận nhé.”

“Em cảm ơn ạ. Tiền bối cũng về cẩn thận nhé.”

Sau khi chào tạm biệt, Hiyori đang bước đi bỗng quay đầu lại, đặt tay lên đầu khiến tôi bật cười.

“Bye bye!”

“Ừ, về đi.”

“Xỏ khuyên xong em sẽ gửi ảnh cho anh nhé!”

Đến phút cuối vẫn còn chọc tức tôi cho bằng được.

Vì là lời của Hiyori chứ không phải ai khác nên cũng có khả năng em ấy sẽ làm thật, nhưng tôi đã nhấn mạnh mấy lần rồi nên chắc em ấy sẽ không làm đâu.

Cảm giác như vừa trải qua một cơn bão lớn, tôi thở phào nhẹ nhõm rồi ngoan ngoãn đứng đợi Miyuki.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!