Web Novel

Chương 434: Kẻ Lăng Nhăng

Chương 434: Kẻ Lăng Nhăng

“Thật sự không sao chứ? Chắc tốn nhiều tiền phí cầu đường lắm.”

“Đã bảo không sao mà.”

“Biết rồi. Hôm nay vất vả rồi, nghỉ ngơi đi.”

“Vâng.”

“Về cẩn thận nhé.”

Nói lời tạm biệt rồi xuống xe, Renka mở cổng nhà ngay trước mặt.

Bước chân không hề do dự. Bằng chứng cho thấy vẫn chưa bị bỏ mặc đủ lâu.

Tôi cứ tưởng cô ấy sắp cắn câu rồi... Định chơi trò kéo co với tôi sao?

Trò đấu trí với một cô nô lệ yếu kém thì tôi dư sức.

Người chiến thắng chắc chắn là tôi rồi.

Lâu lắm mới vận động tay chân, về đến nhà tôi xả đầy nước nóng vào bồn tắm.

Ngâm mình trong bồn tắm lộ thiên bốc khói nghi ngút, tôi tưởng tượng cảnh sau khi ân ái cuồng nhiệt với Renka và Chinami, cả ba cùng vào tắm chung thì sẽ thế nào.

Chắc chắn là tuyệt vời rồi.

Không chỉ là tưởng tượng mà khả năng biến nó thành hiện thực là rất cao, khiến tim tôi đập rộn ràng.

Nhân tiện nghĩ đến thì phải liên lạc thử xem sao.

Nghĩ vậy, tôi lấy điện thoại để ngoài phòng tắm mang vào bồn, gọi cho Chinami.

-Alo.

Giọng Chinami lúng búng như đang nhai gì đó.

Chắc mẩm cô ấy đang ăn đào, tôi lên tiếng.

“Chào Sư phụ. Tôi gọi xem Sư phụ đang làm gì thôi.”

-Tôi đang ăn đào. Gần đây có bộ phim truyền hình đề tài y khoa mới ra mắt, tôi cũng đang xem.

“Phim y khoa ạ?”

-Vâng. Phim kể về những chuyện xảy ra trong phòng cấp cứu.

Đột nhiên tưởng tượng cảnh Chinami làm bác sĩ, cảm giác vừa không hợp lại vừa hợp...

Một cảm giác mâu thuẫn thật sự.

Khoa khác thì không biết, chứ khoa nhi chắc chắn là nghề sinh ra để dành cho cô ấy.

“Nghe có vẻ thú vị đấy, Sư phụ cho tôi xin tên phim với.”

-Nhật ký phòng cấp cứu của một bác sĩ ngoại khoa.

Cái tên đi thẳng vào vấn đề thật.

Nếu là bác sĩ ngoại khoa thì đặc thù của phim chắc chắn sẽ có những bệnh nhân bị thương nặng, liệu họ có chiếu rõ vết thương không nhỉ?

Nếu vậy thì có thể là một bộ phim khá máu me đấy.

“Tôi cũng sẽ xem thử. Rồi chúng ta cùng bàn luận nhé.”

-Được thôi.

“Nhưng Sư phụ đang xem trực tiếp luôn à?”

-Tập mới nhất là tập 8 rồi, nhưng tôi mới xem đến tập 2 nên đang xem lại.

“Vậy hay là chúng ta xem cùng nhau đi?”

-Ở đâu cơ?

“Nhà tôi.”

-Dạ!?

Cùng với câu trả lời là tiếng "rột rột"... như đang hút một chất lỏng nào đó.

Có vẻ Chinami giật mình suýt làm rớt nước đào ra ngoài nên vội vàng hút lại.

“Đến nhà tôi cùng xem đi. Giờ tôi qua đón Sư phụ nhé.”

-B-Bây giờ luôn ạ?

“Sao thế? Sư phụ thấy bất tiện à?”

-Không phải vậy nhưng... chuyện đó... nếu vậy thì tôi phải tắm... biết nói sao với mẹ đây...

“Cứ nói thật là đi chơi thôi. Có phải ngủ qua đêm đâu.”

-A, không phải ngủ qua đêm sao. Vậy thì được.

Đang lúng túng mà lấy lại bình tĩnh nhanh thật.

Tôi bật cười vì thấy hơi cạn lời, hẹn cô ấy 30 phút nữa gặp rồi tắm xong.

Chinami mặc đồ thoải mái đang đợi tôi trước chung cư.

Thấy xe tôi đến, cô ấy lật đật chạy lại, hai má hôm nay trông phúng phính hơn hẳn, đáng yêu thật.

“Chào Hậu bối.”

Cô ấy mở cửa ghế phụ, cúi đầu chào rồi mới lên xe.

Lúc nào cũng lễ phép. Dù tôi không mong đợi cô nô lệ nhà mình chào hỏi đến mức này, nhưng cũng phải dạy dỗ để cô ấy biết tôn trọng chủ nhân mới được.

“Chào Sư phụ. Chúng ta xuất phát luôn nhé.”

“Vâng.”

Cứ thế, lần đầu tiên tôi đưa Chinami về nhà.

Cánh cổng gọn gàng, khoảng sân rộng lát đá bên trong.

Và cả bồn hoa nhỏ xinh... Nhìn thấy những thứ đó, Chinami thốt lên "Ồ..." rồi bày tỏ cảm nghĩ.

“Nhà rộng thật đấy. Mang một vẻ đẹp truyền thống khác hẳn nhà Renka.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Sân cũng đẹp nữa.”

“Miyuki chăm sóc cẩn thận lắm.”

“Hậu bối Hanazawa hay đến đây lắm sao?”

“Đúng vậy. Từ giờ Sư phụ cũng sẽ thường xuyên đến chơi mà.”

“A ha... Vậy sao?”

“Vâng. Là vậy đấy. Sư phụ mau vào đi. Tôi bật điều hòa rồi nên mát lắm.”

“Vậy tôi xin phép.”

Chinami cởi đôi giày thể thao màu trắng nhỏ xíu một cách cẩn thận rồi bước qua cửa lùa đang mở.

Phòng khách trải chiếu Tatami mát rượi nhờ gió điều hòa.

Nhìn quanh phòng, mắt cô ấy mở to.

Chinami quay cái đầu nhỏ nhắn ngó nghiêng khắp phòng khách rồi quay lại nhìn tôi.

“Rộng rãi nhưng lại mang cảm giác rất ấm cúng.”

Chinami mà tham gia mấy chương trình truyền hình cải tạo nhà cửa chắc hợp lắm.

Cảm nhận chân thành thế cơ mà.

“Thế ạ?”

“Vâng. Hậu bối không dùng giường sao?”

“Tôi ngủ trên nệm quen rồi nên không dùng.”

“Hậu bối ngủ ở phòng khách luôn ạ?”

“Đúng vậy.”

“Ra vậy. Thơ mộng thật đấy. Nếu trời mưa chắc không khí còn tuyệt hơn nữa.”

Miyuki cũng vậy, Hiyori cũng đang dần như vậy...

Và Chinami cũng thế, có vẻ ai đến nhà tôi cũng đều thích trời mưa.

“Không khí trên gác xép còn tuyệt hơn ở đây nữa. Để tôi dẫn Sư phụ đi xem.”

Tôi dẫn Chinami đang mắt sáng rỡ đi tham quan sơ qua một vòng quanh nhà, đưa cho cô ấy chai nước suối 500ml rồi trải nệm trên chiếu Tatami ngay dưới tủ quần áo.

Sau đó, tôi ngồi tựa lưng vào tủ, vẫy tay gọi Chinami đang đứng ngây ra đó.

“Ngồi đi. Xem phim thôi.”

“Vâng.”

Cô ấy lạch bạch chạy đến ngồi sát cạnh tôi.

Nhìn cô ấy khép nép hai đầu gối lại, tôi mỉm cười hiền từ như một người cha, vừa bấm điều khiển vừa hỏi.

“Xem từ tập 1 được không?”

“Tất nhiên rồi. À, tôi quên mang đào theo mất rồi.”

“Để lần sau mang cũng được.”

“Vâng. Lần sau tôi sẽ mang loại ngon đến.”

Ngoài Chinami và Momoka ra, liệu có người tiêu dùng bình thường nào lại mua đủ các giống đào khác nhau không nhỉ?

Tự dưng thấy tò mò.

Tôi bật bộ phim Chinami vừa nói tên, duỗi thẳng chân cho thoải mái.

Sau đó, tôi vỗ vỗ vào khoảng trống giữa hai chân mình, nhìn Chinami.

Ý bảo cô ấy ngồi vào đó.

Nhận ra ý tôi, đôi mắt màu hồng phấn của Chinami đảo quanh.

“Chỉ xem phim thôi đúng không ạ...?”

“Vâng.”

“Hừm... Vậy tôi xin phép...”

Cứ thế bước qua một chân là được, đằng này cô ấy lại cố tình tránh né để chui vào.

Thấy tấm lòng đoan trang của Chinami thật đáng quý, tôi ôm eo Chinami đang ngồi giữa hai chân mình, kéo cô ấy vào lòng.

“Hậu bối... Bảo là chỉ xem phim thôi mà...”

“Tôi sẽ xem trong tư thế này.”

“A ha...”

“Tôi đang bận tay, Sư phụ lấy chăn giúp tôi được không?”

Nghe vậy, Chinami dùng bàn tay nhỏ xíu kéo chăn lên.

Tôi kéo người Chinami xuống thấp hơn một chút để chỉ chừa lại đầu và cổ ra khỏi chăn, rồi nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô ấy.

Sau đó, tôi hướng mắt về phía TV, tay vuốt ve bụng cô ấy.

“Ưm á...”

Cảm nhận được hơi ấm truyền qua lớp áo thun mỏng manh trên bụng, chắc cô ấy thấy dễ chịu lắm?

Từ miệng Chinami bật ra một tiếng rên đặc trưng.

Cơ thể cô ấy dần thả lỏng, có vẻ đang thấy rất ấm áp. Tôi muốn sờ soạng cô ấy thỏa thích nhưng hôm nay cứ ngoan ngoãn xem phim đã.

Massage thình thịch để sau... Đợi lúc Chinami đến ngủ qua đêm rồi bắt đầu cũng được.

“Hậu bối... Hôm nay cậu đi làm cùng Renka đúng không?”

Chinami đặt tay lên mu bàn tay tôi, ngọ nguậy hỏi.

Tôi ấn nhẹ vào vùng chóp ngực cô ấy, ngấm ngầm chạm vào bầu ngực dưới, đáp.

“Đúng vậy. Đội trưởng kể cho Sư phụ nghe à?”

“Vâng... Hôm nay cậu ấy có gọi điện cho tôi.”

Chắc là nói chuyện phiếm rồi tiện thể kể luôn à?

“Sư phụ cũng biết hai bác của Đội trưởng sao?”

“Hai bác bạch tuộc ạ...? Tôi chỉ mới gặp một lần thôi nhưng có biết.”

“Bác bạch tuộc?”

“Hai bác ấy bảo tôi gọi như vậy...”

“A... Vì hai bác ấy trọc đầu sao?”

“Chắc là vậy ạ.”

Một danh xưng vô cùng phù hợp.

Lần sau gặp chắc tôi cũng gọi thử xem sao.

“Đội trưởng có nói gì khác không?”

“Nói gì cơ ạ?”

“Nói xấu tôi chẳng hạn.”

“K-Không có đâu.”

Nghe giọng điệu có tật giật mình của Chinami là biết ngay Renka đã chửi rủa tôi thậm tệ thế nào rồi.

Tất nhiên không phải là chửi thật lòng mà chỉ là một trong những cách thể hiện tình cảm vụng về của Renka, nhưng dám nói xấu sau lưng lúc chủ nhân không có mặt sao...

Đồ chó cái đanh đá. Cô chết chắc rồi.

“Tôi biết rồi. Hôm nay Sư phụ không được về quá muộn nên chúng ta xem đến tập 4 thôi nhé?”

“Vâng... Nhưng mà... tôi muốn đổi tư thế một chút...”

“Sư phụ thấy khó chịu à?”

“Không phải, nhưng tôi sợ mình dựa vào Hậu bối nặng quá... Hậu bối buông tôi ra một lát được không...?”

“Không. Nếu không khó chịu thì cứ ngồi yên thế đi.”

“A, vâng...”

Ôm chặt Chinami như ôm gối ôm cảm giác thật tuyệt.

Mềm mại và ấm áp, hợp với cả mùa hè bật điều hòa lẫn mùa đông.

Chuyện tôi hằng mong ước từ lâu hôm nay đã thành hiện thực.

Lần sau phải ôm cô ấy ngủ mới được.

Tôi ôm chặt Chinami xem phim đến tận nửa đêm, sau khi đưa cô ấy về, tôi vừa về đến nhà là nhắm mắt ngủ ngay.

Cứ thế ngủ li bì đến gần trưa hôm sau, nhận được tin nhắn của Hiyori bảo sẽ đến tập thể dục, tôi mới dậy tắm rửa.

Chẳng có ngày nào được nghỉ ngơi cả.

Không phải là tôi bất mãn, nhưng cứ thế này sợ có ngày kiệt sức mất.

Hơn nữa sau khi kết hôn với cả bốn người, ngày nào cũng ân ái mặn nồng, không khéo lại hốc hác rồi thượng mã phong thì toi?

Đang mải suy nghĩ thì chuông cửa vang lên.

Tôi ra mở cửa, thấy Hiyori đang cười tươi rói, giơ một tay lên chào.

“Chào anh chào anh.”

“Giờ không thèm dùng kính ngữ nữa à.”

“Giữa chúng ta cần gì lễ nghĩa chứ?”

“Cần chứ.”

“Nhỏ mọn thật. Hôm nay tiền bối không cằn nhằn được đâu nhé?”

Hiyori chống tay lên hông, đứng thẳng người với vẻ mặt đầy tự tin.

Nhìn chiếc áo thun rộng thùng thình và chiếc quần dài che kín mắt cá chân, tôi nở nụ cười yếu ớt, gật đầu.

“Ừ. Tốt lắm.”

“Sao mặt tiền bối có vẻ bất mãn thế?”

“Anh á?”

“Vâng. Trông như đang tiếc nuối vì không tìm được cớ để đánh em ấy?”

“Đừng có thuyết âm mưu nữa, vào nhà đi.”

“Không tập luôn ạ?”

“Nghỉ một lát rồi tập. Còn phải giãn cơ nữa.”

“Vâng ạ~.”

Hiyori bước vào nhà không chút do dự như thể đây là nhà mình, rồi thoải mái ngồi xuống nệm.

Trong lúc tôi chuẩn bị đồ tập, em ấy ngáp ngắn ngáp dài nghịch điện thoại, bỗng thốt lên một tiếng đầy thắc mắc.

“Hửm?”

“Sao.”

“Cái này là gì đây?”

Em ấy đưa ngón trỏ và ngón cái ra trước mặt tôi.

Tò mò không biết là gì, tôi tiến lại gần thì thấy một sợi tóc màu hồng đang được kẹp giữa hai ngón tay.

Là của Chinami. Tìm giỏi thật đấy.

“Cái đó của Sư phụ anh đấy.”

“Sư phụ ạ? Ai cơ?”

“Nanase Chinami, quản lý câu lạc bộ Kendo ấy.”

“A...! Cái chị dễ thương đó ạ...!”

“Đúng rồi.”

Trước câu trả lời dõng dạc của tôi, Hiyori chớp chớp đôi mắt to tròn như mắt nai, hỏi với vẻ hoang mang.

“Nhưng sao tiền bối lại nói chuyện đó một cách đường hoàng thế?”

“Không được à?”

“Không... Bình thường thì phải tỏ ra chột dạ mới đúng chứ?”

“Anh tham lam nên thế này cũng được.”

Nghe vậy, Hiyori thở hắt ra một tiếng "Hà!", ngồi khoanh chân lại rồi khoanh tay trước ngực.

Điệu bộ và nét mặt giống hệt một cô bạn gái đang tra hỏi người bạn trai ngoại tình.

Em ấy cứ thế trừng mắt nhìn tôi, nhưng khi tôi sải bước tiến lại gần, có lẽ nhớ lại chuyện mờ ám lần trước nên em ấy mở to mắt như thỏ con hoảng sợ, lùi vào góc.

Sợ thế này mà còn bày đặt làm trò.

Tôi nhìn Hiyori bằng ánh mắt coi thường, nói.

“Đứng dậy. Giãn cơ nào.”

“Đúng là đồ lăng nhăng mà.”

“Gì hả nhóc?”

“Em nói sự thật mà sao tiền bối lại định nổi giận?”

“Tự dưng nói thế thì chẳng giận.”

“Tiền bối không phủ nhận nhỉ?”

“Cần phải phủ nhận à?”

“Oa... Thật cạn lời luôn~? Cứ thế có ngày bị quả báo đấy.”

Em cũng thế thôi.

Nuốt câu đó vào trong, tôi từ từ lắc đầu, tiến lại gần Hiyori.

Thấy vậy, em ấy giật mình nằm nghiêng sang một bên, cuộn tròn người lại rồi kéo chăn đắp lên.

Có vẻ định bảo vệ cơ thể... nhưng em ấy không biết làm thế thì càng dễ bị đánh đòn hơn sao.

“Giờ không dậy là anh làm cái đó giống lần trước đấy nhé?”

“... Tiền bối định đánh em ạ?”

“Tò mò thì cứ nằm thế đi.”

“Không... Em sẽ dậy nhưng tiền bối quá đáng thật đấy...”

“Em phải thế này mới chịu nghe lời mà. Nói nhẹ nhàng thì bỏ ngoài tai.”

“Người tốt nói nhẹ nhàng thì em nghe.”

“Vậy anh là người xấu à?”

“Vâng.”

Nói đúng quá không cãi được.

Vậy thì tôi phải hành xử cho ra dáng người xấu mới được.

Cười khẩy trước sự phản kháng yếu ớt của Hiyori, tôi đưa tay về phía vòng ba của em ấy, người đang cọ quậy trên nệm như muốn lưu lại mùi hương của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!