Web Novel

Chương 394: Gọi video với nô lệ

Chương 394: Gọi video với nô lệ

“Asahina, em không được xuống biển đâu đấy.”

Miyuki nói với Hiyori - người đang cầm theo chiếc phao.

Nghe giọng điệu giống hệt một người mẹ đang lo lắng cho đứa con gái bướng bỉnh, Hiyori xị mặt nhìn xuống Miyuki đang ngồi.

“Tại sao ạ?”

“Hôm qua em bị thương ở chân mà.”

“Vết thương lành rồi mà chị?”

“Mới một ngày thì chưa lành hẳn được đâu. Xuống nước biển sẽ xót lắm đấy.”

“Em dán băng cá nhân chống nước rồi nên không sao đâu.”

“Băng cá nhân chống nước đâu phải là vạn năng. Nghe nói hôm nay nước cũng ấm, nếu nước biển lọt vào vết thương thì có khi bị nhiễm trùng máu do vi khuẩn Vibrio đấy.”

“Đó là bệnh gì ạ?”

“Là bệnh hoại tử máu, nếu nước biển bẩn lọt vào vết thương thì...”

Miyuki giải thích về căn bệnh với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

Chẳng biết cô ấy thực sự lo lắng hay chỉ đang muốn trêu chọc Hiyori nữa.

Dù sao thì lời cảnh báo của Miyuki cũng chẳng lọt vào tai Hiyori lấy một chữ.

Càng nghe giải thích, khuôn mặt cô nhóc càng lộ rõ vẻ chán nản.

Hé miệng giống hệt lúc nghe tôi cằn nhằn lúc nãy, Hiyori giơ một tay lên ra hiệu không sao với Miyuki - người vẫn chưa chịu dừng lời.

“Em không sao đâu. Dù có mắc bệnh thì cũng khỏi thôi.”

“Em chủ quan quá đấy. Cứ theo dõi đến chiều nay xem sao, nếu vết thương ổn thì lúc đó hẵng xuống...”

“Á em không thích!”

“Em vừa nổi cáu đấy à?”

“Vốn dĩ giọng em đã to sẵn rồi.”

Hừm hừm. Giống hệt cảnh một đứa con gái cãi nhau với mẹ rồi đóng sầm cửa phòng lại, khi người mẹ tức giận hỏi đang làm cái trò gì đấy thì lại viện cớ là do gió thổi nên cửa tự đóng vậy.

“Chị bớt cằn nhằn đi được không. Lùng bùng hết cả tai rồi này.”

Nghe Hiyori nói tiếp, Miyuki thản nhiên nhún vai trả lời.

“Chị còn chưa bắt đầu mà?”

“Á không biết đâu. Em đi chơi với Miho đây, chị muốn đi theo thì tùy.”

“Chị đã bảo là chị không biết bơi rồi mà.”

“Thì chơi ở chỗ nước nông thôi.”

Dù sao thì cũng biết quan tâm đến người khác đấy chứ. Đáng khen.

Miyuki cũng không cằn nhằn thêm nữa, bắt đầu dọn dẹp tấm thảm đang vương vãi những miếng trái cây và vỏ chai nhựa rỗng.

Thấy vậy, Miho đặt chiếc phao xuống và giúp Miyuki một tay.

Có vẻ cô bé muốn giúp Miyuki dọn dẹp xong rồi mới đi chơi.

Nhìn cảnh này cứ như một gia đình đang đi du lịch vậy.

Tôi và Miyuki là vợ chồng, Miho là cô con gái lớn chững chạc, còn Hiyori là cô con gái út bướng bỉnh.

Đúng chuẩn bức tranh gia đình luôn.

Nếu có thêm Renka và Chinami thì sẽ thế nào nhỉ?

Không dám tưởng tượng, nhưng cũng rất muốn xem thử.

Dù sao thì hiện tại Miyuki vẫn chưa ưa Hiyori, nhưng có vẻ như họ đang tạm thời đình chiến sau vụ gã tán tỉnh lúc nãy.

Vốn dĩ những người từng là oan gia ngõ hẹp khi làm hòa sẽ trở nên thân thiết hơn bất kỳ ai.

Với niềm tin đó, tôi vẫy tay gọi Hiyori - người đang đứng ngây ra với chiếc phao tròng ngang hông - lại giúp dọn dẹp.

“Bực mình.”

Hiyori lầm bầm nho nhỏ rồi lạch bạch bước tới với chiếc phao.

Giữ nguyên tư thế đó, cô nhóc cúi xuống định nhặt rác trên thảm bỏ vào túi nilon thì,

Bịch.

“Á...!”

Vô tình chiếc phao đập vào đầu Miyuki đang ở gần đó, khiến cô ấy bị đẩy lùi lại.

Đang ngồi xổm nên Miyuki ngã bệt xuống đất, cô ấy hơi nhíu mày.

“Em làm gì vậy...?”

“Em lỡ tay. Xin lỗi chị.”

“Lời xin lỗi chẳng có chút thành ý nào cả? Lỡ tay thật không đấy?”

“Em không cố ý thật mà.”

Đang yên đang lành lại sắp xảy ra chiến tranh rồi đây.

Không thể để mối quan hệ rạn nứt vì mấy chuyện nhỏ nhặt này được... Dù biết không có gì là dễ dàng nhưng cái event này hơi khiên cưỡng quá.

Nhắm chặt mắt để kìm nén cơn đau đầu đang ập đến, tôi lên tiếng.

“Đừng có cãi nhau nữa, Asahina, em tháo phao ra trước đi. Lỡ đập vào chai nước bên cạnh thì tính sao?”

“Em đang cẩn thận để không đập trúng đây.”

Nghe câu trả lời hậm hực của Hiyori, Miyuki định lầm bầm gì đó như thể nói bâng quơ.

“Thay vì đập trúng chai nước thì đập trúng chị...”

Ngay lập tức, tôi vỗ nhẹ vào lưng Miyuki để cô ấy im lặng, rồi nhanh chóng dọn dẹp xong tấm thảm để tránh ngọn lửa lan rộng.

Sau đó, vừa nhìn Hiyori và Miho cười đùa khúc khích ở chỗ nước nông, tôi vừa huých nhẹ vào người Miyuki bên cạnh.

“Này.”

“Hửm?”

“Bệnh nhiễm trùng máu do vi khuẩn Vib... gì gì đó là sao?”

“Nhiễm trùng máu do vi khuẩn Vibrio vulnificus.”

“Ừ. Cậu nói thế có hơi quá không? Khác gì sợ ngộ độc thực phẩm nên không dám ăn cơm?”

“Cẩn thận thì có mất gì đâu.”

Khóe miệng Miyuki nhếch lên.

Nhìn vẻ mặt thích thú của cô ấy, tôi đoán chắc màn cằn nhằn lúc nãy có đến một nửa là để trêu chọc.

“Vậy à?”

“Bây giờ đang là thời điểm dễ mắc bệnh nhất nên Matsuda-kun cũng phải cẩn thận đấy.”

“Tôi thì có gì mà phải cẩn thận?”

“Cẩn thận lúc ăn hải sản ấy. Đặc biệt là đừng có ăn hàu sống.”

“Biết rồi.”

“Cậu không muốn xuống nước à?”

“Không hẳn? Cậu không xuống thì tôi cũng chẳng thiết.”

Câu trả lời đó làm cô ấy hài lòng sao?

Miyuki nở nụ cười tươi rói.

Nhìn chằm chằm vào Hiyori và Miho đang lênh đênh trên phao ở chỗ nước sâu hơn một chút, Miyuki nói.

“Hình như Asahina đang trong thời kỳ nổi loạn hơi nghiêm trọng thì phải.”

“Cũng đúng.”

“Ngày xưa Matsuda-kun cũng thế mà. Bây giờ vẫn vậy.”

“Tôi không nghĩ thế đâu.”

“Bản thân cậu thì nghĩ vậy thôi. Đứng dậy đi.”

“Đi đâu?”

“Ra biển. Cứ để hai em ấy thế kia thì chắc sẽ ra chỗ sâu mất.”

“Có Mitsushima ở đó chắc không sao đâu nhỉ?”

“Mitsushima rất yếu lòng trước Asahina. Không hẳn là bị cuốn theo bầu không khí của Asahina, nhưng chỉ cần không đi quá giới hạn thì em ấy làm gì Mitsushima cũng bao dung bỏ qua hết.”

Những người cùng loại thì hiểu nhau à? Nhìn chuẩn xác thật.

“Tại sao nhỉ?”

“Tớ làm sao mà biết được. Biết đâu ngày xưa Mitsushima từng mang ơn Asahina chuyện gì đó?”

“Mang ơn?”

“Kiểu như được cứu khỏi mấy gã tán tỉnh như hôm nay chẳng hạn... Đại loại thế.”

“Cũng có thể lắm. Có mang phao theo không?”

“Không. Tớ chỉ đứng nhìn ở chỗ nước nông thôi.”

Cùng Miyuki đi ra biển, tôi thấy Hiyori đang tiến lại gần chúng tôi với vẻ mặt rạng rỡ.

Chắc là vừa ngụp lặn dưới nước xong nên chiếc áo thun của cô nhóc ướt sũng, dính sát vào da, để lộ rõ những đường cong cơ thể.

Bộ đồ bơi có thiết kế giống hệt hôm qua hiện rõ mồn một bên trong lớp áo, trông vô cùng gợi cảm. Lần này tôi liếc sang nhìn Miho.

Đúng như tôi nghĩ hôm qua, ngực tuy nhỏ nhưng xương chậu lại vô cùng quyến rũ.

Đặc biệt là chiếc áo thun hơi lõm vào trong chiếc rốn nhỏ xíu, tròn xoe kia khiến tôi phát điên lên được.

“Anh ra chơi à?”

Hiyori hớn hở hỏi.

Bừng tỉnh, tôi lắc đầu.

“Không.”

“Vậy thì sao?”

“Không khởi động mà đã xuống nước thì làm sao? Cả hai đứng trước mặt tôi đi.”

“Á thôi đi...! Lúc nãy cãi nhau em đã vận động hết công suất rồi mà?”

“Đừng có viện cớ linh tinh, đứng vào đi.”

“Hà... Bực mình...”

Hiyori thở dài chán nản rồi lững thững bước tới đứng trước mặt tôi.

Dựng chiếc phao lên rồi tì tay vào đó, dáng đứng xiêu vẹo trái ngược hoàn toàn với Miho gương mẫu của cô nhóc trông đáng yêu đến mức tôi suýt bật cười.

Nhìn cô nhóc và Miho rồi mỉm cười, tôi bắt đầu khởi động bằng các bài tập giãn cơ tay để đề phòng những rủi ro có thể xảy ra.

Buổi đi chơi nước buổi sáng kết thúc suôn sẻ.

Nhìn chung là ổn thỏa, nhưng điều đáng mừng nhất là Miyuki và Hiyori không hề xảy ra xung đột nào kể từ khi xuống biển.

Đi du lịch ngoại khóa để xả hơi mà cứ phải nơm nớp lo sợ thế này thì cũng hơi ấm ức.

Phải nghe giọng nói tươi sáng của Chinami để chữa lành tâm hồn mới được.

Nghĩ vậy, khi trở về sảnh, tôi bảo ba người đang đồng loạt ngáp ngủ về phòng rồi gọi điện cho Chinami.

-Alo.

Chưa đổ chuông được bao lâu thì một giọng nói lạ hoắc vang lên.

Nhíu mày, tôi hỏi.

“Tôi gọi cho Sư phụ mà sao Đội trưởng lại nghe máy?”

-Tôi thích thế đấy.

“Đang làm gì vậy?”

-Biết làm gì.

“Cứ giữ thái độ xấc xược đó, đi du lịch về chị có gánh nổi hậu quả không?”

-Thì sao. Cậu làm gì được tôi.

“Làm được nhiều thứ lắm. Ví dụ như trên ngực Sư phụ...”

Những trò play đa dạng bắt đầu tuôn ra từ miệng tôi.

Thậm chí tôi còn trắng trợn nhắc đến ngực và những bộ phận nhạy cảm khác, khiến Renka vô cùng xấu hổ, cô nàng hít một hơi thật sâu rồi hét lên.

-Dừ, dừng lại đi! Cái đồ biến thái này...!

“Chị hỏi tôi làm được gì nên tôi mới trả lời mà. Dù sao thì chuyển máy cho Sư phụ đi.”

-Vừa nghe mấy lời bẩn thỉu đó xong, tôi điên hay sao mà chuyển máy cho cậu? Không thích.

“Chị đang tự chuốc lấy đòn roi đấy. Bây giờ là cảnh cáo lần 2 rồi đúng không? Thêm 1 lần nữa nhé. Tích lũy đủ 3 lần rồi, đi du lịch về cứ chuẩn bị tinh thần đi.”

-Cá, cái gì...! Tôi mới bị cảnh cáo 1 lần thôi đồ ngốc này!

“Lần trước chị nói dối nên bị cảnh cáo thêm, thành 2 lần rồi còn gì.”

-Cậu đang chơi đồ hàng với tôi đấy à? Bớt làm mấy trò trẻ con đi được không?

Nói thì nói vậy, nhưng lúc nãy khi tôi nhắc đến chuyện cảnh cáo, nghe giọng điệu thì có vẻ cô nàng cũng nhập tâm lắm mà...

Đến bao giờ Renka mới chịu đồng nhất giữa suy nghĩ bên trong và biểu hiện bên ngoài đây?

Nhớ cái lúc cô nàng tự nguyện nói thích tôi ghê.

“Tự dưng nhớ chị quá. Chắc phải nghĩ đến Đội trưởng rồi làm một nháy mới được.”

-Gì, gì cơ? Cậu định làm gì?

“Quay tay ấy.”

-Thế nên tôi mới hỏi cái đó là cái gì! Cậu định quay cái gì!

Biết tỏng rồi mà còn giả vờ.

Nhưng sao nghe Renka hét toáng lên mà thân dưới của tôi lại rạo rực thế này?

Chẳng lẽ ham muốn tình dục của tôi đã đạt đến mức độ này rồi sao.

“Gọi video nhé?”

-... Để làm gì?

Hừm hừm. Renka nhà ta quả nhiên rất tò mò.

Nghe giọng điệu đang giận dữ bỗng thay đổi hẳn, tôi cười thầm trong bụng và nói.

“Thì cứ gọi thôi. Để nhìn mặt.”

-Thậ, thật sự chỉ nhìn mặt thôi đúng không?

“Chị nghi ngờ tôi à?”

-Đương nhiên rồi...!

“Vậy tôi sẽ chỉ để lộ mặt thôi. Bây giờ tôi đang ở sảnh, để tôi về phòng rồi gọi lại vào máy Đội trưởng nhé.”

-Khô, không...! Gọi video là để nhìn mặt, thế mà bảo chỉ để lộ mặt là sao... Này...! Khoan đã...

Mặc kệ Renka đang cuống cuồng nói, tôi cúp máy, đứng dậy khỏi ghế và đi về phòng.

Nếu lúc gọi video tôi bảo cô nàng nói mấy lời gợi dục thì Renka sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Vừa tò mò, vừa mong đợi.

Phải thử ngay mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!