Web Novel

Chương 151: Mùi Hương Của Định Mệnh

Chương 151: Mùi Hương Của Định Mệnh

“Sư phụ của tôi, cuối tuần trôi qua tốt đẹp chứ?”

“...”

Dù tôi đã hỏi thăm nhưng Chinami không trả lời mà chỉ ngước lên nhìn tôi.

Cái dáng vẻ ngậm cây kem, mắt mở to tròn sao mà đáng yêu đến thế.

Hai má thì phúng phính... Đáng yêu chết đi được.

“Sao Sư phụ không nói gì?”

Bị tôi giục, Chinami đang nhai tóp tép liền bỏ cây kem ra.

“Tôi có chuyện muốn nói với Hậu bối.”

“Sư phụ nói đi.”

“Hậu bối có quan tâm đến Đại hội Mùa đông Toàn quốc sắp tới không?”

“Cũng không quan tâm lắm... Sao vậy?”

“Tôi rất mong Hậu bối sẽ tham gia. Hậu bối còn nhớ không? Ngay sau khi vào câu lạc bộ Kendo, Hậu bối đã xin tôi chỉ giáo. Lúc đó tôi đã bảo chúng ta hãy cùng cố gắng vì Đại hội Mùa đông mà.”

“Tôi nhớ chứ.”

“Ưm ưm... Lúc đó đã hứa rồi nên lần này Hậu bối tham gia là đúng rồi.”

Tuy tôi chẳng nhớ là mình có hứa hẹn gì, nhưng mà...

Chinami đã rủ thì phải đi thôi.

Dù với lập trường hiện tại của tôi thì đây là một giải đấu vô bổ, nhưng tôi vẫn sẽ tham gia.

Thỉnh thoảng cũng cần phải refresh lại bản thân chứ. Chắc chắn là vậy rồi.

“Tôi hiểu rồi. Nếu là giải đồng đội thì tôi sẽ tham gia.”

Chắc cô nhóc vui lắm vì tôi nhận lời ngay tắp lự nhỉ?

Khóe miệng Chinami tươi rói.

Cô nhóc vươn thẳng tay vỗ vỗ vào lưng tôi rồi nói.

“Giải cá nhân dự kiến sẽ ưu tiên cho học sinh năm 2 và năm 3 nên không còn chỗ đâu. Hậu bối đừng lo chuyện đó.”

“Vâng. Nhưng Sư phụ này.”

“Dạ?”

“Ăn kem một mình thế không thấy hẹp hòi quá sao?”

“Á... Hậu bối nói đúng. Vậy để tôi đi lấy cây kem mới nhé?”

“Không cần đâu. Ăn hết một cây thì hơi quá, tôi chỉ ăn một miếng thôi. Cho tôi cái đó đi.”

“Cái nào cơ?”

“Cái đó đó. Cái Sư phụ đang ăn ấy.”

Tôi chỉ vào cây kem dính đầy nước bọt đang nằm ngang hông Chinami, người đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Ánh mắt cô nhóc men theo ngón tay tôi, rồi đôi mắt mở to hết cỡ.

“Hậu bối muốn cái này á...?”

“Vâng. Tôi ăn một miếng rồi trả lại.”

“Nh, nhưng cái này dính nước bọt của tôi rồi mà...?”

“Không sao đâu.”

“Hảảả...? Sao có thể...!”

Phản ứng cứ như trời sập đến nơi vậy.

Lúc nào nhìn cũng thấy ngon miệng.

Tôi nắm lấy cổ tay Chinami, người đang lúng túng do dự không biết có nên đưa đồ mình đang ăn dở cho tôi hay không.

Sau đó, trong lúc cô nhóc còn đang giật nảy mình, tôi đã ngậm lấy phần trên của cây kem và cắn một miếng.

“Hyaaa...!?”

Khuôn mặt kinh ngạc của Chinami đỏ bừng lên trong tích tắc.

Nuốt trọn hương đào lan tỏa khắp khoang miệng xuống cổ họng, tôi điềm nhiên nói.

“Lâu rồi mới ăn, ngon thật đấy.”

“... Dạ? V, vậy sao...?”

“Hôm nay phải làm gì vậy?”

“À... dọn dẹp giáp bảo vệ... kiểm tra vật phẩm... À, trước đó có đồ tiêu hao được giao đến... phải chuyển đồ nữa...”

“Việc khuân vác cứ để tôi, Sư phụ đi kiểm tra vật phẩm nhé?”

“Á... Làm cùng nhau cũng được mà...”

Chinami có biết không nhỉ?

Rằng cơ thể cô nhóc lúc này đang vặn vẹo xoắn xuýt cả lên.

Chắc cô nhóc nghĩ việc ăn chung cây kem là một nụ hôn gián tiếp rồi chứ gì?

Đúng là Chinami. Đậm chất Chinami.

Tôi khuỵu gối xuống để ngang tầm mắt với Chinami, tiến lại gần đến mức hai khuôn mặt gần như chạm vào nhau.

Sau đó, tôi nở một nụ cười hiền hòa và vỗ nhẹ vào lưng cô nhóc.

“Việc nặng nhọc cứ để tôi. Nhớ chưa?”

“... Vâng...”

“Hôm nay xong việc ở câu lạc bộ thì Sư phụ làm gì?”

“T, tôi hẹn đi chơi với Renka rồi...”

“Vậy sao? Làm gì thế?”

“Renka rủ tôi đi ăn bánh kem chỉ có hai người thôi...”

Định bỏ tôi lại mà đi chứ gì?

Sự phản kháng của một cô nô lệ hư hỏng... Chủ nhân đây không thể không để bụng được.

“Thế là Sư phụ đồng ý rồi à?”

“Vâng...”

“Bỏ mặc đệ tử mà đi ăn bánh kem hai người... Cảm giác như bị tẩy chay ấy, tủi thân thật.”

“Ơ kìa...! Tẩy chay gì chứ, Hậu bối nói quá lời rồi...! Đương nhiên là tôi muốn dẫn Hậu bối đi cùng rồi...! Nếu được thì cả Hậu bối Hanazawa nữa...! Chỉ là hôm nay sắc mặt Renka có vẻ không tốt, tôi nghĩ hai đứa bạn thân cần có thời gian để trút bầu tâm sự.”

“Cuộc trò chuyện giữa những người phụ nữ... kiểu vậy sao?”

“Ưm ưm! Đúng rồi. Là vậy đó. Lần sau nhất định tôi sẽ dẫn Hậu bối đi cùng, mong Hậu bối rộng lòng lượng thứ... Hoắc!?”

Đang nói dở, toàn thân Chinami bỗng nảy lên.

Đó là vì bàn tay tôi đang mơn trớn vuốt ve dọc theo đường cong từ vòng eo thon gọn đến bờ mông tròn trịa của cô nhóc.

“H, Hậu bối...! Tật xấu của tay Hậu bối thật sự rất rất tệ đấy nhé...!”

Cứ tưởng cô nhóc sẽ chất vấn xem tôi đang làm cái trò gì, ai ngờ lại thốt ra một câu thoại chệch hẳn khỏi kịch bản thế này?

Hơn nữa, sắc thái câu nói còn ngầm ám chỉ cô nhóc biết rõ nơi tôi đang chạm vào là một bộ phận nhạy cảm.

Chinami của chúng ta... đã tiến bộ rất nhiều về mặt giới tính rồi.

“Chỉ là vuốt ve chút thôi mà?”

“T, tất nhiên là vậy rồi... Nhưng đây là bên ngoài... Lỡ có ai nhìn thấy, họ lại hiểu lầm rồi chỉ trỏ chê cười thì sao...”

“Làm gì có ai. Các thành viên trong câu lạc bộ cũng đâu có lên ngọn đồi này.”

“...”

Hết đường chối cãi, cô nhóc đành cắn một miếng kem.

Trời lạnh đến mức thở ra khói thế này mà vẫn ăn ngon lành được cơ đấy.

Nhưng dạo này cô nhóc tiết kiệm đào hay sao ấy nhỉ? Chẳng thấy ăn đào bao giờ.

“Cứ giữ nguyên thế này một lát rồi hẵng làm việc nhé?”

Trước câu hỏi nhẹ nhàng của tôi, Chinami chậm rãi gật đầu.

Hơi ấm truyền đến từ tấm lưng của cô nhóc, người đang khép nép thu chân vào trong vì xấu hổ.

Nhờ vậy mà đôi bàn tay lạnh cóng của tôi đã ấm lên đôi chút. Khi đó, tôi vuốt lại mái tóc của Chinami - người đang phì phò thở hắt ra bằng mũi - rồi đứng thẳng dậy.

Bên trong một tòa nhà ồn ào náo nhiệt và chật ních người.

Băng qua những ánh đèn mờ ảo và những cỗ máy nhấp nháy liên hồi, tôi và Miyuki dừng lại trước một bốt chụp ảnh ở góc ngập tràn sắc hồng.

“Ở đây à?”

“Ừ.”

Nơi chúng tôi đến là một bốt chụp ảnh sticker (Purikura) nằm trong một khu vui chơi giải trí lớn ở trung tâm thành phố.

Miyuki bảo muốn chụp ảnh để bỏ vào ví nên chúng tôi mới đến đây, tôi thấy việc trải nghiệm cảm giác analog, retro thế này cũng không tồi.

Hơn hết là sự mới mẻ. Cứ đi đi về về mãi một nơi, giờ được đến một địa điểm mới cũng thú vị.

“Không có ai kìa? May mắn thật... Vào nhanh thôi.”

Miyuki kéo tay tôi bước vào trong bốt.

Cô ấy thao tác máy móc rất thành thạo, rõ ràng không phải mới làm một hai lần.

Ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đặt sẵn trong bốt, tôi hỏi.

“Chắc em hay chơi mấy trò này lắm nhỉ?”

“Hồi cấp ba tớ hay chụp với bạn bè lắm.”

“Thế à? Với cả Miura nữa à?”

“Ừ. Không nhiều nhưng cũng có chụp.”

“Bực mình thật.”

Nghe vậy, Miyuki quay ngoắt đầu lại rồi cười tít mắt.

Có vẻ cô ấy thấy điệu bộ càu nhàu của tôi rất buồn cười.

Nhìn khuôn mặt kiều diễm kia, tôi lại muốn làm một nháy ngay tại đây... Bình tĩnh nào, thằng em.

Lúc nào cũng nứng sảng thế này thì biết làm sao. Cứ thế này lỡ bị hiện tượng Blue Balls thì tính sao đây.

Miyuki chạm vào màn hình đang phát ra những hiệu ứng âm thanh dễ thương, thêm đủ thứ bộ lọc và hiệu ứng, rồi ngồi xuống khoác tay tôi.

[Một, haii...!]

Trong lúc tôi đang tận hưởng thái độ của Miyuki, một giọng nói ngây thơ vang lên từ cỗ máy.

Tôi vội vàng nở một nụ cười gượng gạo, và...

Tách-!

Đếm ngược kết thúc, bức ảnh được chụp xong. Tôi nhìn hai đứa xuất hiện trên màn hình trang trí.

Sao không khí có vẻ hơi gượng gạo nhỉ. Biểu cảm của tôi hơi sượng thì phải?

Đang mải suy nghĩ, Miyuki đã dán một đống sticker hình cục cứt lên màn hình.

Nói chính xác hơn là lên mặt tôi.

Cạn lời trước hành động của cô ấy, tôi hỏi.

“Làm cái trò gì đấy?”

“Biểu cảm chán quá. Lần hai nhớ cười lên đấy. Biết chưa?”

Thế cũng đâu cần phải rải cứt lên mặt tôi... Quá đáng thật.

Tôi hừ mũi, đợi Miyuki bấm nút chụp bức thứ hai, tôi cố tình làm mặt phụng phịu rồi khoanh tay lại.

Và Miyuki, nhìn tôi với vẻ mặt như một con ếch ương, cười khúc khích rồi...

[Một, haii...]

Ngay trước khi tiếng đếm ngược vang lên trong bốt đếm đến ba, cô ấy đột nhiên dùng một tay ôm lấy cằm tôi, rồi áp môi mình lên má tôi.

Cảm giác ấm áp và mềm mại truyền đến từ một bên má.

Khóe môi và đuôi mắt tôi bất giác cong lên, tạo thành một nụ cười ngốc nghếch.

Hôm nay Miyuki ăn nhầm cái gì vậy? Vừa chủ động lại còn làm nũng thế này, điên mất thôi.

Định quyến rũ tôi để tôi không dòm ngó đến chuyện 3P nữa sao?

“Thế này có phải đẹp hơn không? Cười sớm có phải tốt không...”

Nhìn bức ảnh hiện trên màn hình, Miyuki nở một nụ cười mãn nguyện.

Cô ấy nhanh chóng cùng tôi trang trí phông nền thật đẹp và dễ thương, chụp thêm hai tấm nữa rồi ra ngoài cắt ảnh.

Lặng lẽ quan sát hành động của Miyuki, tôi lên tiếng.

“Định dán vào ví à?”

“Dán lên da dễ bong lắm... Tớ định nhét nguyên tấm vào ngăn đựng thẻ.”

Tôi muốn dán vài tấm lên bàn học.

Để Tetsuya nhìn thấy rồi gào thét thảm thiết bốn phương tám hướng.

“Tôi không mang ví.”

“Dán sau ốp điện thoại hoặc dán lên bàn ở nhà ấy.”

“Bàn thì không được. Đang ăn mà làm rớt đồ ăn ra thì bẩn mất.”

“Cũng đúng. Matsuda-kun vốn dĩ ăn uống hay làm rơi vãi mà... Chắc chưa đầy một ngày là dính đủ thứ rồi nhỉ?”

“Lại muốn ăn đòn rồi đấy.”

Chúng tôi vừa đùa giỡn vừa cắt ảnh sticker, sau đó gom lại nhét vào cặp rồi chuẩn bị đi về.

Đúng lúc đó,

Xuyyy...

Một mùi hương tươi mát thoang thoảng bay vào mũi.

Mùi chanh pha lẫn thật nhiều đường ngọt ngào... Rất dễ chịu.

Một mùi hương thoang thoảng nhưng lại in đậm vào tâm trí, đến mức có thể gọi là định mệnh.

Và nếu tôi đã có cảm giác này thì chủ nhân của mùi hương này có lẽ là...

‘Hiyori sao?’

Rất có thể là nữ chính cuối cùng, Hiyori.

Sắp đến cuối năm rồi, cô nhóc định xuất hiện trước mặt tôi sao?

Không phải Tetsuya à?

Nếu vậy thì đúng là tin tốt... nhưng dù tôi có nhìn quanh khu vui chơi thế nào cũng chẳng thấy bóng dáng Hiyori đâu.

“Sao thế? Tìm nhà vệ sinh à?”

Miyuki hỏi khi thấy tôi đứng khựng lại và ngó nghiêng xung quanh.

Tôi bừng tỉnh, cúi xuống nhìn cô ấy và mỉm cười rạng rỡ.

“Không. Đi thôi.”

“Gì vậy...? Cậu ổn thật chứ?”

“Ừ.”

Nếu chủ nhân của mùi hương này thực sự là Hiyori, thì sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ chạm mặt nhau thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!