Web Novel

Chương 342: Cuộc hẹn hò không có đào

Chương 342: Cuộc hẹn hò không có đào

“Ưc...!”

Renka nhăn nhó hết cả mặt mày, cố tình lảng tránh tôi.

Lúc nãy khi tôi vừa bước vào phòng câu lạc bộ chị ấy cũng làm thế, bộ xấu hổ đến mức đó cơ à?

Dù vậy thì cũng đâu cần phải cư xử như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh tởm không bằng.

Làm tôi bắt đầu thấy hơi phật ý rồi đấy.

“Sao Đội trưởng cứ tránh mặt tôi thế?”

Tôi tiến lại gần Renka, cất giọng hỏi với vẻ hờn dỗi, chị ấy liền giật thót rồi bày ra vẻ mặt lạnh nhạt.

“Cậu, cậu còn hỏi câu đó được à? Cứ hễ gặp nhau là cậu lại...”

“Tôi lại làm sao.”

“Lại định làm mấy trò kỳ quái chứ sao...”

“Ở đây đông người thế này, Đội trưởng nghĩ tôi dám làm gì à? Hay đó là sở thích của chị?”

“Sở, sở thích cái đầu cậu...! Muốn chết hả?”

Có lẽ vì giọng chị ấy khá lớn nên ánh mắt của các thành viên xung quanh đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Renka tròn xoe mắt như bị giật mình, vội nở một nụ cười gượng gạo với các thành viên.

“Không có gì đâu, mọi người cứ tập tiếp đi...”

Sau đó, chị ấy quay lại nhìn tôi - kẻ đang cười tủm tỉm - rồi nói tiếp.

“Đừng có cười cợt nữa. Tại cậu mà tôi mệt mỏi lắm rồi đấy.”

Có vẻ như chị ấy đang ám chỉ việc dọn dẹp tàn cuộc rất khó khăn.

“Chị mệt lắm à?”

“Ừ.”

“Tôi xin lỗi nhé.”

“...”

Thấy tôi ngoan ngoãn xin lỗi, chắc lòng chị ấy cũng mềm nhũn ra rồi nhỉ?

Khuôn mặt đang căng cứng của Renka giãn ra, chị ấy thở dài một hơi thườn thượt rồi cất giọng nhỏ nhẹ.

“Được rồi... Giờ thì đi ra chỗ khác đi.”

“Tôi chẳng có chỗ nào để đi cả.”

“Tự tìm việc mà làm đi...! Cậu là quản lý cơ mà...! Không có việc thì tự vẽ ra mà làm...! Không thì đi tập luyện đi...! Bảo Chinami dạy cho ấy...!”

Kỹ năng chặn họng người khác của chị ấy tiến bộ phết nhỉ.

Đáng khen đấy.

“Tôi biết rồi.”

Tôi lén lút vuốt dọc vòng eo của Renka một cái khiến chị ấy phải vội vàng bịt miệng để ngăn tiếng rên rỉ phát ra. Tôi khúc khích cười rồi quay lại làm nốt công việc quản lý của mình.

Sau khi kết thúc buổi sinh hoạt câu lạc bộ trong tâm trạng vui vẻ, tôi rảo bước về phía tòa nhà học chính.

Trong lúc đang đứng đợi Miyuki và phân vân xem có nên ghé qua căn tin hay không thì,

“Tiền bối Matsu-Matsu-Ken!”

Đúng lúc đó, Hiyori và Miho từ trong tòa nhà bước ra.

Khác với Miho đang cúi gập người chào hỏi một cách lễ phép, Hiyori lại gọi tôi bằng một cái biệt danh có phần kỳ quặc.

Tôi gật đầu nhận lời chào của Miho rồi nghiêng đầu thắc mắc.

“Matsu-Matsu-Ken?”

“Gọi là Matsu-Matsu-Ken nghe thân thương hơn Matsu-Ken nhiều. Tiền bối không thấy nó dễ thương sao?”

Dù chỉ là nói về cái tên, nhưng Hiyori là người đầu tiên khen tôi dễ thương đấy.

Thấy cũng cạn lời, nhưng đồng thời cũng khá mới mẻ.

“Không hề?”

“Có mà? Từ giờ em sẽ gọi anh như thế. Chuyện này em không nhượng bộ đâu.”

Lại đi cố chấp ở một cái chỗ kỳ cục.

Khéo sau này em ấy gọi tôi là Matsu-Matsu luôn không chừng?

Nghĩ đến viễn cảnh đó mà thấy sợ thật.

“Thế em đã bao giờ nhượng bộ tôi chưa?”

Nghe tôi buông một câu bâng quơ, Miho khẽ bật cười "phụt" một tiếng rồi vội lấy tay che miệng.

Đó là bằng chứng cho thấy cô bé cũng ngầm đồng tình.

Trước nụ cười chân thật của cô bạn thân, Hiyori cười nhạt.

“Chẳng có ai đứng về phía em cả.”

“Đang tuổi dậy thì à?”

“Tiền bối im đi.”

“Biết rồi.”

“Anh đứng đây làm gì thế?”

“Bảo tôi im cơ mà.”

“Bây giờ thì được nói rồi.”

“Đợi Miyuki.”

“Tiền bối Hanazawa á? Ngày nào anh cũng đứng đợi thế này luôn?”

“Ăn nói trống không đấy à?”

“Thì cũng có sao đâu.”

“Hai đứa định đi đâu đấy? Lại đi chơi à?”

“Vâng.”

“Không học hành gì sao?”

“Á, sao anh lại nhắc chuyện học hành nữa rồi...!”

Cái điệu bộ hờn dỗi làm nũng của em ấy trông đáng yêu thật.

Cảm giác chỉ muốn nhét thử một ngón tay vào cái khuôn miệng nhỏ nhắn kia.

Cố kìm nén sự bốc đồng đó, tôi lên tiếng.

“Trời sắp mưa đấy, nhớ mang theo ô.”

“Á, thật ạ? Trời sắp mưa sao?”

“Ừ. Từ bảy giờ tối. Mà em đã trả lại cái ô mượn của tôi lần trước chưa đấy?”

“Em hổng biết. Chắc là trả rồi chứ nhỉ?”

“Trả rồi là trả rồi, 'chắc là' là sao?”

“Thế nếu em trả rồi thì Tiền bối phải biết chứ, sao lại đi hỏi em?”

Tôi nhắm tịt mắt lại vờ như đang đau đầu, gật gù tỏ vẻ đã hiểu, Hiyori liền cười toe toét rồi vẫy tay chào.

“Bọn em đi đây. Hẹn gặp lại anh sau nhé.”

“Đi nhanh giùm cái.”

“Anh nói thế làm em lại muốn ở lại thêm đấy... nhưng hôm nay em tha cho anh.”

Hiyori nheo mắt lại với vẻ mặt "cứ đợi đấy", rồi cùng Miho rời đi.

Cái con bé này, chẳng chịu thua câu nào bao giờ.

Khéo còn ngang bướng hơn cả những lúc tôi nói chuyện với Renka nữa.

Có cách nào làm Hiyori bối rối không nhỉ?

Mỗi lần tôi giở thói ông cụ non ra là em ấy lại tỏ vẻ chán nản chứ chẳng hề bối rối...

Hay là cứ thử tấn công trực diện xem sao.

Đang mải mê suy nghĩ nghiêm túc, tôi chợt bừng tỉnh khi thấy Miyuki bước xuống cầu thang với vẻ mặt mệt mỏi rã rời.

Thời tiết mát mẻ, tâm trạng cũng sảng khoái.

Đúng là một ngày tuyệt vời để hẹn hò.

Tôi đang ngồi trong tiệm kem, nở một nụ cười nhạt ngắm nhìn dòng người qua lại trên phố, thì đột nhiên Chinami từ bên ngoài tiến đến, áp tay lên cửa kính và nhìn ngó vào trong khiến tôi thoáng bối rối.

Cứ bước thẳng vào trong rồi xem tôi có ở đây không là được mà, làm thế trông giống kẻ bám đuôi quá đi mất.

Đúng là Chinami ngốc nghếch có khác.

Nghĩ vậy, tôi chạm mắt với Chinami rồi giật thót mình.

Bởi vì phần ngực áo blouse của Chinami đang bị ép chặt vào lớp cửa kính.

Sợ có ai đó nhìn thấy cảnh tượng này, tôi vội vàng đứng phắt dậy, Chinami liền nghiêng đầu như muốn hỏi có chuyện gì.

Tôi ra hiệu bảo em ấy vào trong, Chinami gật đầu rồi mở cửa bước vào.

Một chiếc áo blouse trắng mỏng dài tay, chân váy màu hồng phấn, cùng với đôi sandal có gót nhẹ... phần mũi bo tròn.

Cuối cùng là bộ móng chân xinh xắn được sơn màu hồng bóng loáng.

Đáng yêu không chịu nổi. Sao bản thân Chinami lại giống hệt một thiên thần thế này?

Chỉ muốn mang em ấy về nhà rồi ôm ngủ như ôm gối ôm thôi.

Nếu được thì mang cả Momoka về luôn.

“Chào Hậu bối.”

Em ấy dùng bàn tay nhỏ xíu nắm chặt lấy quai chiếc túi đeo chéo rồi cất lời chào.

Nhìn dáng vẻ ngây thơ thuần khiết ấy, tôi nở một nụ cười hiền từ như một người cha.

“Chào Sư phụ. Đi đường có vất vả không?”

“Dạ không. Trên xe buýt cũng vắng người lắm.”

“Biết thế tôi đã đến đón Sư phụ rồi.”

“Hậu bối đừng nói vậy. Anh phải đi đường vòng xa lắm mà.”

Đi đường vòng không phải là vấn đề, tôi chỉ lo mấy gã ất ơ khác sẽ để mắt đến Chinami nên mới nói vậy thôi... nhưng cứ bỏ qua đi.

“Hôm nay Sư phụ đẹp lắm đấy.”

“Nưt!? Tự, tự nhiên Hậu bối nói vậy làm tôi bối rối quá...!”

Nhìn Chinami vặn vẹo cơ thể vì không biết phải làm sao trước lời khen, trái tim tôi như tan chảy.

Quả nhiên quyết định hẹn hò là hoàn toàn chính xác, tôi cất tiếng hỏi.

“Chúng ta mua kem ốc quế rồi vừa đi vừa ăn nhé?”

“A, ăn ở ngoài ạ?”

“Vâng. Thời tiết đẹp thế này thì làm vậy là tuyệt nhất.”

“Nếu vậy thì tôi sẽ làm theo ý của Hậu bối. Tôi muốn một cây kem vị đào...”

“Lúc nãy đến tôi có hỏi thử rồi, tiếc là ở đây không có vị đào đâu.”

“Hừm.”

Nhìn khuôn mặt Chinami thoắt cái đã xị xuống tỏ vẻ không vui, tôi bất giác mỉm cười.

Tôi đặt tay lên lưng em ấy, vỗ nhẹ rồi nói.

“Kem tươi phủ siro socola trông cũng ngon lắm, Sư phụ thấy sao?”

“Được thôi. Hậu bối đã giới thiệu thì chắc chắn là ngon rồi. Tôi sẽ chọn loại đó.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Hết bao nhiêu tiền vậy?”

“Để tôi trả cho, Sư phụ dùng tiền đó mua đồ ăn vặt khác nhé?”

“A ha. Ý hay đấy.”

Sau khi thanh toán xong cùng với Chinami hiền lành ngoan ngoãn, chúng tôi cầm lấy cây kem vừa mới làm xong rồi bước ra khỏi tiệm, thong thả dạo bước trên phố.

Vì thời tiết rất thích hợp để đi dạo, nên tôi hướng về phía công viên nổi tiếng gần đó, vừa đi vừa cúi xuống nhìn Chinami đang cẩn thận gặm từng chút một phần chóp của cây kem còn dài hơn cả khuôn mặt em ấy.

“Ngon không?”

“Dạ có. Ngọt lắm, rất tuyệt. Có lẽ vì được Hậu bối giới thiệu nên tôi mới thấy ngon hơn chăng.”

“Vậy cho tôi ăn thử một miếng được không?”

“Nưt!?”

“Không được sao?”

“A, không phải. Làm gì có chuyện đó...”

Chinami luống cuống tay chân.

Tôi đang tự hỏi sao em ấy lại phản ứng như vậy, hóa ra là vì kem ốc quế nên không thể bẻ ra chia cho tôi được.

Nếu tôi cắn một miếng thì môi tôi sẽ chạm vào kem, và khi em ấy ăn tiếp thì sẽ thành hôn gián tiếp mất.

Chinami của chúng ta dù đã từng hôn sâu quấn quýt lưỡi với tôi rồi mà vẫn còn ngây thơ thế này cơ đấy.

Nhìn thấu tâm can của em ấy, tôi há miệng ra, Chinami liền cẩn thận đưa cây kem đang cầm bằng hai tay về phía tôi.

Tôi nhìn vào đôi mắt đan xen giữa sự tò mò và mong đợi của em ấy một lúc, rồi cắn một miếng nhỏ ở phần trên cùng của cây kem.

“Thế, thế nào...? Rất ngon đúng không...?”

Tôi dùng ánh mắt cười để trả lời cho câu hỏi với chất giọng run rẩy của Chinami, rồi đưa cây kem phần của mình lại gần mặt em ấy.

Ý bảo em ấy ăn đi.

Chinami mở to mắt gấp đôi, yết hầu khẽ chuyển động, rồi em ấy hé chiếc miệng nhỏ xinh ra cắn một miếng kem bé xíu.

“Hừm hừm... Hương vị tuyệt hảo thật. Tôi muốn đánh giá rằng mình vừa có một phát hiện mới về hương vị vani...”

Lời nhận xét ngớ ngẩn của Chinami khi đang nhai nhóp nhép trong miệng.

Tôi mặc kệ em ấy, đưa một tay ra.

“Nắm tay nhé?”

“Dạ dạ!?”

Phản ứng từ nãy đến giờ cứ như... đang đi nhà ma cùng nhau vậy.

“Nhanh lên nào.”

Bị tôi hối thúc trong lúc đang căng thẳng quá mức cần thiết, Chinami trợn tròn mắt như thể vừa đưa ra một quyết định lớn lao, rồi chậm rãi đưa tay ra nắm lấy tay tôi.

Thế này thì chẳng khác nào tôi đang dùng kem để dụ dỗ và bắt cóc một đứa trẻ ngây thơ cả.

Tự dưng thấy tội lỗi ghê.

Cứ thế, tôi cùng Chinami đến công viên, và nhìn thấy vòng đu quay khổng lồ đang chầm chậm xoay ở một khoảng cách khá gần.

Tôi nâng bàn tay đang đan chặt vào tay Chinami lên, chỉ về phía vòng đu quay rồi hỏi.

“Đi dạo một lát rồi chúng ta lên đó nhé?”

“A... Lên vòng đu quay sao?”

“Sư phụ không thích à?”

“A, không phải...! Tôi thích lắm...!”

Chinami gật đầu lia lịa, trên bàn tay còn lại của em ấy có dính một chút kem chảy dọc theo lớp vỏ ốc quế.

Có vẻ vì đang nắm tay tôi nên em ấy không thể lấy khăn tay hay giấy ăn ra được.

Không, phải nói là em ấy còn chẳng nghĩ đến việc lau đi mới đúng.

Tôi nhìn chằm chằm vào Chinami - người đang dồn hết sức lực vào đôi mắt và nhìn thẳng về phía trước - một lúc, rồi đưa tay em ấy lên miệng mình.

Sau đó, tôi mút cái "chụt" phần kem dính trên tay em ấy.

“Myaaa...!”

Em ấy phản ứng mạnh đến mức lảo đảo cả người.

Chỉ với một hành động thể hiện tình cảm đơn giản mà đã thế này, không biết lúc chỉ có hai người trong cabin đu quay thì em ấy có ngất xỉu luôn không nữa.

Tôi mỉm cười dịu dàng với Chinami đang tái mét cả mặt, rồi cố tình vung vẩy cánh tay đang nắm chặt tay em ấy, bắt đầu đi dạo quanh công viên.

Cứ đi dạo loanh quanh không có kế hoạch thế này cũng không tệ.

Không biết Chinami có nghĩ vậy không?

Hy vọng là có.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!