Web Novel

Chương 306: Nỗ lực bỏ trốn

Chương 306: Nỗ lực bỏ trốn

“Á...! Á...!”

Mỗi khi ngón tay tôi ấn nhẹ vào phần ngay dưới gò mu, Chinami lại giật nảy mình, run rẩy.

Cùng với khoái cảm dâng trào, cô nàng bám chặt lấy cánh tay đang quàng qua cổ mình, và dù đang rên rỉ nhưng vẫn cố gắng hạ giọng xuống vì sợ Renka ở bên ngoài nghe thấy, trông đáng yêu vô cùng.

Ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út.

Tôi dùng ba ngón tay này, lúc thì dùng lực, lúc thì thả lỏng để trêu đùa làn da thịt đầy đặn của Chinami, thấy cơ thể cô nàng đang rúc gọn trong lồng ngực tôi run lên bần bật, tôi liền hỏi.

“Thích không?”

“Hư ư... Vâng...”

“Tôi cũng thích Sư phụ lắm.”

“Á!? Ý, ý cậu là vậy sao...?”

“Thế chị tưởng là ý gì?”

“Thì... cái đó...”

“Chỗ này á?”

Cốc.

Cùng với giọng điệu trêu chọc, tôi gõ nhẹ vào âm hộ của Chinami, chỉ đủ để đầu ngón tay chạm hờ, cơ thể cô nàng liền rúc sâu hơn vào lòng tôi.

“Hí...! Vâng... T, tôi tưởng cậu hỏi chỗ đó...”

Tuy là một câu hỏi gián tiếp nhưng chắc hẳn rất khó trả lời, vậy mà cô nàng lại thể hiện sự thành thật của mình không chút ngần ngại.

Quả nhiên Chinami của chúng ta là một kẻ biến thái chính hiệu.

“Vậy là chỗ này cũng thích đúng không?”

“Đ, đúng vậy...”

“Nhìn tôi này?”

“Hư ư...?”

Chinami thốt lên một tiếng rên rỉ khó hiểu rồi quay đầu về phía tôi.

Đôi mắt lờ đờ, đôi môi hé mở phả ra hơi thở nóng hổi...

Tôi áp môi mình vào đôi môi của cô nàng đang trong trạng thái hoàn toàn đê mê.

“Hư ưm...!?”

Tuy hơi giật mình nhưng cô nàng nhanh chóng bình tĩnh lại và tự nhiên đón nhận chiếc lưỡi của tôi.

Vừa khám phá khoang miệng sực nức mùi hương đào của Chinami, tôi vừa dang rộng ngón trỏ và ngón giữa, chậm rãi vuốt ve lên xuống hai bên âm môi của cô nàng.

“Ư ưm...!”

Ngay lập tức, Chinami nhắm nghiền mắt lại, cơ thể cô nàng giật nảy lên một cái thật mạnh.

Bàn tay đang nắm lấy cổ tay tôi siết chặt lại, và cô nàng còn cố gắng khép hai chân lại để kìm nén khoái cảm đang trào dâng từ giữa hai háng.

Cảm nhận được chiếc lưỡi của Chinami đang quấn lấy lưỡi tôi trở nên cứng đờ, tôi gõ nhẹ vào âm hộ của cô nàng như muốn bảo cô nàng hãy bình tĩnh lại.

Nhưng vùng kín của Chinami vốn đã trở nên vô cùng nhạy cảm, không thể nào ngoan ngoãn đón nhận sự đụng chạm đó được.

“Hê ưm...! Hộc...!”

Mỗi khi bàn tay tôi chạm vào vùng cực kỳ nhạy cảm chỉ được che chắn bởi một lớp quần lót dùng một lần, cơ thể Chinami lại run lên bần bật như thể sắp tiểu ra quần đến nơi.

Cô nàng định cắn nhẹ vào chiếc lưỡi của tôi đang nằm trong miệng mình, nhưng sợ tôi đau nên lại hé răng ra...

Trong lúc đó, cô nàng lại muốn hôn tiếp nên cứ thốt ra những tiếng rên rỉ nhỏ bé, đáng yêu và luống cuống không biết phải làm sao.

Sự thỏa mãn về mặt thị giác đó khá lớn, nên tôi tăng cường độ, luồn tay vào trong quần lót của Chinami.

Và rồi tôi nhẹ nhàng đẩy ngón giữa vào giữa âm hộ mềm mại, ướt át của cô nàng.

“Mya...!”

Đồng thời, một âm thanh kỳ lạ thốt ra từ miệng Chinami.

Cô nàng trợn trừng mắt, có vẻ như cô nàng đã kinh ngạc đến mức suýt ngất đi khi một xúc cảm xa lạ chực chờ xâm nhập vào nơi quan trọng của mình.

Không, không phải kinh ngạc, mà là thích thú sao?

Chắc là do tiếng rên rỉ vừa rồi nghe giống tiếng hét nên tôi mới nhầm tưởng.

“H, Hậu bối... Có ngón tay ở chỗ kỳ lạ quá...”

Giọng nói run rẩy của Chinami vang lên sau khi dứt nụ hôn.

Tôi mỉm cười rạng rỡ với cô nàng và nói.

“Tôi biết.”

“... V, vậy sao...? Đây cũng là massage sao...?”

“Vâng.”

“À há...”

Khung xương chậu của Chinami khẽ lắc lư sang hai bên.

Có vẻ như cảm giác truyền đến từ ngón tay đang cắm vào một chút khiến cô nàng thấy xa lạ.

Trong lúc đó, nghe bảo là massage thì cô nàng lại chấp nhận ngay, buồn cười thật.

Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Chinami vốn đã nóng bừng lên, tôi đẩy ngón tay vào sâu hơn một chút.

Ngón giữa dừng lại gần cửa mình nhỏ nhắn cùng với cảm giác ướt át...

Cơ thể Chinami lập tức giật nảy lên.

“Hộc...! Hộc...!”

Chinami thở hổn hển như một chú cún con vừa chạy nước rút.

Hơi ấm tỏa ra từ bên trong cô nàng càng lúc càng mạnh mẽ, và lượng dâm thủy tiết ra cũng nhiều hơn.

Thấy cô nàng định ngửa hẳn cổ ra sau, có vẻ như cô nàng đang cảm nhận rất rõ ràng.

“Ngoan nào, ngoan nào.”

Tôi thì thầm vào tai Chinami bằng giọng điệu nhẹ nhàng như đang dỗ dành một đứa trẻ, cô nàng nhấp nhổm cơ thể rồi tự mình chủ động hôn tôi.

Thấy cô nàng lao vào như thể đang khao khát thế này, chắc là giọng nói của tôi nghe lọt tai lắm.

Cứ thế, tôi âu yếm cô nàng - người đang đón nhận sự đụng chạm với đôi chân không thể để yên như một đứa trẻ chưa lớn - trong một khoảng thời gian khá dài.

@@

“Hà...”

Lúc thì nhìn tivi, lúc thì nhìn cánh cửa đóng kín mít cạnh tivi.

Renka liên tục đảo mắt rồi buông một tiếng thở dài.

Giờ này ở trong đó... chắc đang xảy ra chuyện gì rồi.

Thật khó để tưởng tượng, nhưng nghĩ đến việc cậu ta bảo là massage thì chắc chắn... cậu ta đang dùng tay sờ soạng cơ thể Chinami.

“Tên điên...”

Matsuda chắc chắn là bị điên rồi.

Muốn làm thì hai người tự đi mà làm... Không hiểu sao lại lôi mình đến đây.

Định khoe khoang à? Hay là muốn làm mình ghen?

Mình cũng không hiểu nổi ý đồ của Chinami nữa.

Tại sao chị ấy lại ngoan ngoãn nghe theo lời Matsuda chứ?

Tất nhiên là bản thân mình cũng không thể phản kháng đàng hoàng trước mặt cậu ta nên chẳng có tư cách gì để nói, nhưng Chinami đâu có mối quan hệ chủ tớ... hay đại loại thế với Matsuda như mình đâu.

Dù là gì đi nữa, mình hoàn toàn không có lý do gì để ở lại đây cả.

Massage? Không thèm. Đằng nào thì sau khi xong lượt của Chinami, cậu ta cũng sẽ làm chuyện đồi bại với mình thôi, chuyện đó để sau làm lúc nào chẳng được.

Nói vậy không có nghĩa là mình muốn làm chuyện đó với Matsuda đâu nhé.

‘Phải đi thôi.’

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy việc mình ở đây là vô lý.

Nên phải bỏ trốn thôi.

Thật nực cười. Thảo nào Matsuda cứ coi mình là một kẻ hèn kém rồi đối xử tệ bạc.

Tự kiểm điểm lại hành động thảm hại của bản thân, Renka tung chăn ra.

Và rồi, sợ Matsuda nghe thấy tiếng động, cô nàng rón rén thu dọn đồ đạc.

Đang định rón rén đi ra cửa chính như một tên trộm, Renka bỗng tò mò không biết chuyện gì đang xảy ra trong căn phòng yên tĩnh kia.

Rốt cuộc Matsuda sẽ đối xử với Chinami như thế nào?

Có ân cần không? Hay là cũng có phần ép buộc như khi đối xử với mình?

Khi nói chuyện với một người hiền lành như Chinami, Matsuda là một kẻ rất dịu dàng, nên chắc là vế trước rồi...

Không phải là muốn so sánh đâu, chỉ là muốn biết thôi.

‘Ưm...’

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Renka quyết định sẽ nghe lén xem trong phòng đang xảy ra chuyện gì.

Thành thật mà nói, bất cứ ai rơi vào tình huống này cũng không thể không tò mò về những gì đang diễn ra bên trong.

Tự huyễn hoặc bản thân bằng chiến thắng tinh thần đó, Renka tạm gác lại quyết định rời đi ngay lập tức, cô nàng rón rén bước đến phòng massage và áp tai vào cửa.

-... Không... được...

Hình như là giọng nói đầy xấu hổ của Chinami... nhưng không nghe rõ được.

Có vẻ mờ ám lắm. Và tự dưng mình cũng thấy ngượng ngùng lây.

Ực.

Renka nuốt nước bọt cái ực, cố gắng tập trung lắng nghe âm thanh phát ra từ trong phòng.

-H, Hậu bối... Không được đâu...

-Sao lại không được?

-Bên ngoài có Renka... Ưm... Chỗ đó không được đâu...

Nghe rõ rồi. Chắc chắn... chắc chắn là đang có chuyện mờ ám xảy ra.

Bảo là chỗ đó không được, nghĩa là chuẩn bị đưa vào sao?

Hay là đang âu yếm? Đang massage nên bảo đừng chạm vào chỗ nhạy cảm à?

-Không được sao? Vậy nghỉ một lát nhé?

-Vâng...

-Tôi hiểu rồi. Chị có lạnh không? Bật máy sưởi nhé?

-Ưm...

-Tôi ôm chị nhé?

-Á, thích lắm...

-Thế này à?

-Vâng...

Nghe đoạn hội thoại đó, tim Renka đập thình thịch, cô nàng vội vàng rút tai ra khỏi cửa.

Không phải vì ghen tị khi biết rõ mối quan hệ giữa Chinami và Matsuda, mà là vì cô nàng thấy hơi tức giận.

‘Tên khốn nạn.’

Không, rõ ràng là cậu ta ra lệnh cho mình một cách ép buộc, vậy mà lại vô cùng dịu dàng với Chinami.

Tất nhiên Chinami là người mà ai cũng phải đối xử dịu dàng, và cách đối xử với mỗi người là khác nhau, điều đó đúng.

Việc đối xử tốt với Chinami - người đã tỏ ra thân thiện ngay từ lần đầu gặp mặt - là điều đương nhiên.

Việc cậu ta lạnh nhạt với mình - người đã mang định kiến và cằn nhằn cậu ta - cũng dễ hiểu.

Nhưng hiện tại, mối quan hệ giữa mình và Matsuda khá thân thiết mà.

Vậy thì ít nhất cũng phải đối xử tử tế với mình bằng một phần tư lúc đối xử với Chinami chứ.

Đâu phải lúc đó mình ghét Matsuda đâu, và từ trước khi làm thêm mình cũng đã rất nghe lời rồi mà...

Thậm chí mình còn mặc cả bộ đồ hầu gái và đồ Bunny Girl đầy nhục nhã nữa.

Mình cũng đã từng bị nhốt vào ngục với danh nghĩa là điều ước và hình phạt.

Vậy mà cậu ta vẫn đối xử với mình như một nô lệ, thật oan uổng.

Cảm giác phản kháng trào dâng mãnh liệt.

Biết là không nên so sánh mối quan hệ của các cặp đôi khác, nhưng Matsuda cũng có mối quan hệ với mình mà.

Nên đây là một cảm xúc chính đáng.

Từ giờ mình sẽ không bao giờ cúi đầu trước Matsuda nữa.

Renka thở hắt ra một hơi rồi bước ra cửa chính.

Đang định xỏ giày và mở cửa thì cô nàng bỗng thấy lo lắng.

‘Mở cửa ra không biết có tiếng động không nhỉ...?’

Hình như lúc mở cửa có tiếng máy móc gì đó vang lên thì phải?

Lúc đó không để ý lắm nên giờ không nhớ rõ.

Nếu có tiếng động thì chắc Matsuda sẽ phát hiện ra mất... Rõ ràng cậu ta đã bảo nếu định bỏ trốn thì sẽ phạt thật nặng mà.

“...”

Sợ hãi trước hậu quả, Renka chìm vào suy nghĩ, đắn đo một lúc rồi quyết định cứ thế mà đi.

Hình phạt thì để sau hẵng hay.

Với suy nghĩ đó, cô nàng định nắm lấy tay nắm cửa thì giật mình.

Tại sao mình lại tự nhiên chấp nhận việc bị phạt thế này?

Matsuda cứ gọi mình là nô lệ, nô lệ mãi nên bản thân mình cũng tự nhận thức mình là nô lệ rồi sao?

Thật nực cười. Có vẻ như mình đã bị thao túng tâm lý bởi những lời lẽ thảm hại của Matsuda mất rồi.

‘Cút đi!’

Renka cố gắng xua đuổi hình ảnh Matsuda đang cầm roi da đầy giận dữ hiện lên trong tâm trí, rồi vặn tay nắm cửa.

Không có tiếng máy móc nào vang lên. Thế này thì cậu ta sẽ không phát hiện ra đâu. Thật may quá.

Không phải may vì có thể lén lút trốn khỏi Matsuda, mà là may vì Chinami đang có khoảng thời gian vui vẻ, và điều đó không bị phá vỡ bởi mình.

Nhưng mà... nếu Matsuda biết chuyện này, cậu ta sẽ ban cho mình hình phạt gì đây?

Tuy mình sẽ không chịu phạt đâu, nhưng cũng tò mò về nội dung của nó.

Nghĩ ngợi lung tung, Renka đẩy cánh tay đang vặn tay nắm cửa đến tận cùng về phía trước.

Và rồi,

Cạch-!

Một tiếng động khá lớn phát ra từ chốt khóa cửa, vang vọng bên tai cô nàng.

‘Á a...!’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!