Web Novel

Chương 186: Thời Khắc Đang Đến (2)

Chương 186: Thời Khắc Đang Đến (2)

“Vậy... Hẹn gặp lại Hậu bối Hanazawa vào tuần sau nhé.”

Chinami cúi gập người chào.

Nói quá lên một chút thì đầu cô ấy suýt chạm cả xuống sàn vì phép lịch sự thái quá, khiến Miyuki hoảng hốt vội vàng đỡ cô ấy đứng thẳng dậy.

“Hẹn, hẹn gặp lại chị vào tuần sau ạ. Hôm nay em thực sự rất vui.”

Chinami nở nụ cười rạng rỡ với Miyuki đang bối rối, rồi nói.

“Chị cũng vậy. Thứ Hai chị sẽ mang quả đào mà chị quý nhất đến, nhất định chúng ta phải cùng ăn nhé.”

“Vâng, em sẽ ăn thật ngon miệng ạ.”

“Ừm, vậy thì... Hậu bối Matsuda cũng về cẩn thận nhé.”

Chinami lấy khăn quàng cổ che nửa miệng, giơ một tay lên.

Bàn tay nhỏ nhắn nhưng tỷ lệ ngón tay cực kỳ đẹp khép chặt lại vẫy vẫy trông thật xinh xắn.

Mà nhắc mới nhớ, cô ấy không đeo đôi găng tay hở ngón tôi tặng nhỉ?

Sau này hỏi đến, chắc cô ấy sẽ không nói là vì quá trân trọng nên đang cất giữ cẩn thận đâu nhỉ?

“Vâng. Sư phụ đi chơi vui vẻ với Đội trưởng nhé.”

“Vâng...!”

“Đội trưởng cũng vất vả rồi.”

Giọng điệu hoàn toàn khác biệt so với lúc nói chuyện với Chinami.

Renka nhíu mày, gật đầu qua loa.

“Ờ.”

Như để trả đũa thái độ tôi vừa thể hiện, cô nàng cất giọng ngọt ngào chào tạm biệt Miyuki.

Ra vẻ dỗi hờn cơ đấy. Cứ làm người ta muốn bắt nạt thôi.

Nhưng hôm nay cô nàng không nói linh tinh gì, lại còn hòa đồng với Miyuki nên tôi sẽ bỏ qua.

Nhìn theo bóng lưng Renka cùng Chinami đi về phía khu mua sắm, tôi cùng Miyuki bước vào thang máy.

Trên đường từ bãi gửi xe ra chỗ đỗ xe, Miyuki như đang ngẫm nghĩ điều gì đó, ngước lên nhìn tôi hỏi.

“Có loại đào dành riêng cho mùa đông à? Hình như tớ từng xem trên thời sự rồi thì phải...”

“Ai biết. Tớ cũng không rõ... Nhưng sao tự dưng lại hỏi về đào mùa đông?”

“À không... Tại Tiền bối Nanase bảo sẽ mang đào đến.”

“À... chuyện đó hả? Lần trước tớ nghe nói là chị ấy mua sẵn từ đầu thu rồi cất đông lạnh. Có nhiều giống đào lắm, chắc trong số đó có loại Tiền bối Nanase đặc biệt thích.”

“Ra vậy... Chị ấy tuyệt thật đấy...”

“Tớ cũng nghĩ thế. Hôm nay cậu thấy sao?”

“Vui lắm.”

Câu trả lời không tệ nhưng hơi nhạt nhẽo.

Chỉ thế thôi sao?

“Chắc tớ phải liên lạc riêng với Tiền bối Nanase nhiều hơn mới được.”

Không phải. Bản thân Miyuki cũng có nhiều cảm nhận riêng.

Đúng như lời đã nói, cô ấy không hề đề cập trực tiếp đến chuyện 3P với tôi.

Thế này có vẻ tốt hơn là cứ nhắc đi nhắc lại.

Để cảm ơn vì cô ấy không nói những lời khó nghe, tôi nắm chặt lấy tay cô ấy.

Và khẽ siết nhẹ.

Miyuki bật cười thành tiếng.

Cô ấy đã nhận ra tâm ý của tôi.

Chỉ một lần, chỉ một lần thôi.

Có lẽ cô ấy đang nghĩ như vậy.

Nên mới thể hiện phản ứng điềm đạm thế này.

Nhưng nếu liên lạc riêng với Chinami thì họ sẽ nói chuyện gì nhỉ?

Vẫn chưa nói chuyện 3P cho Chinami biết mà... Đừng bảo là họ sẽ trao đổi về chủ đề đó nhé?

Tuy hơi lấn cấn nhưng đừng làm hỏng chuyện, cứ ngồi im thôi.

Miyuki thông minh hơn tôi nhiều, cô ấy sẽ tự biết cách xử lý ổn thỏa.

“Ghé rạp chiếu phim bên cạnh xem một bộ rồi hẵng về nhé?”

“Ừ. Được thôi.”

“Matsuda đấy à. Cậu đến đây làm gì?”

Sáng thứ Hai, tôi ghé qua phòng câu lạc bộ một lát để kiểm tra vật tư tiêu hao thì chạm mặt Huấn luyện viên Goro.

Dưới mắt ông ta thâm quầng, vẻ mặt như bị hút cạn sinh khí.

Cuối tuần vừa rồi ông ta phải phòng ngự à? Nếu mệt quá thì tôi có thể giúp một tay mà...

Dù đã tự nhủ sẽ không đụng đến vợ Goro, nhưng nếu là tự nguyện thì lại là chuyện khác.

Muốn hỏi xem ông ta có định tìm người chơi 3P cùng không quá.

“Em chào thầy. Sáng nay có đồ giao đến, em định kiểm tra xem đã nhận đủ chưa ạ.”

“Lúc nãy tôi kiểm tra rồi? Đủ hết rồi.”

“Em cũng phải tự mình kiểm tra chứ ạ. Em là quản lý mà. À, không phải em không tin thầy đâu. Em xem để tiện sắp xếp luôn thôi.”

Goro bật cười nhẹ trước giọng điệu cợt nhả của tôi.

Ông ta đặt bàn tay to bè đầy lông lá lên vai tôi cái "Bốp!" rồi hỏi.

“Biết rồi. Dạo này tập luyện tốt chứ?”

“Vâng. Nhờ có Tiền bối Nanase nên em vẫn đang tiến bộ ạ.”

“Ăn nói khiêm tốn gớm nhỉ. Giá mà lúc đấu giao hữu cậu bớt hung hăng đi một chút thì tốt.”

Ông ta nói vậy cũng dễ hiểu.

Vì trước mặt Goro, tôi đã chơi vài đòn thiếu fair-play mà.

Tôi gãi đầu ngượng ngùng, Goro nói tiếp.

“Tôi đã nói đi nói lại rồi, Kendo là môn võ đạo lấy lễ làm gốc. Phải có sự tôn trọng đối thủ thì cậu mới được tôn trọng lại.”

“Em sẽ cố gắng sửa đổi ạ.”

“Thế là được rồi. Bao giờ lớp học bắt đầu?”

“Khoảng 20 phút nữa ạ.”

“Vậy à? Thế tôi chỉ cho cậu vài mẹo nhỏ nhé?”

“Em thì... thầy đã cất công dạy thì chẳng có lý do gì để từ chối cả.”

“Thái độ tốt đấy. Nhìn kỹ đây.”

Goro đứng đối diện tôi, hít một hơi thật sâu.

Ngay lập tức, phần thân trên vốn đã to lớn của ông ta phình to ra.

Trong tư thế đó, Goro làm động tác cầm kiếm, giơ hai tay lên quá đầu, tạo thành Thượng Đoạn Thế.

Trường hợp của Chinami, dù Thượng Đoạn Thế là tư thế chủ đạo nhưng vì vóc dáng nhỏ bé nên không tạo ra cảm giác áp đảo.

Tất nhiên, nếu giao đấu một hiệp thì những đòn đánh sắc bén của cô ấy sẽ khiến đối thủ toát mồ hôi hột, nhưng trước lúc đó thì trông cô ấy chỉ thấy dễ thương thôi.

Nhưng Goro thì khác.

Thể hình vốn đã to lớn, khi vào Thượng Đoạn Thế, khí thế tỏa ra thật đáng sợ.

Cảm giác như đang đối mặt với một bức tường khổng lồ, kiên cố, đánh bao nhiêu cũng không vỡ.

Tôi cứ nghĩ mình cũng thuộc dạng to con, nhưng so với Goro vạm vỡ thì đúng là muỗi đốt inox.

“To thật đấy.”

“Đúng không, to chứ? Trước khi bắt đầu, hãy hít một hơi thật sâu vào ngực để làm phần thân trên to ra. Nhưng nhớ là khi vào thế tấn công thì phải xả hơi ra để động tác không bị chậm chạp.”

“Để áp đảo tinh thần đối thủ ạ?”

“Chính xác. Cậu cũng biết đấy, trong tình huống chưa biết đối thủ giỏi hay kém hơn mình, nếu phải đối mặt với một Thượng Đoạn Thế đầy khí thế thì hiệu ứng uy hiếp tâm lý sẽ rất lớn. Cậu làm thử xem.”

Tôi ngoan ngoãn làm theo lời Goro, hít một hơi thật sâu rồi giơ tay lên cao. Goro quan sát tư thế của tôi rồi nói.

“Bây giờ mở rộng hai cùi chỏ sang hai bên thêm chút nữa xem.”

“Thế này ạ?”

“Đúng rồi. Mở rộng biên độ sang hai bên để làm cho thể hình vốn đã to lớn của cậu trông càng đồ sộ hơn. Nếu nhìn cậu qua lớp Men bị hạn chế tầm nhìn, đối thủ sẽ có cảm giác như đang đối mặt với một ngọn núi lớn vậy. Trợn trừng mắt lên nữa thì càng tốt.”

“Em hiểu rồi ạ.”

“Tốt. Cậu đánh vị trí Tiên phong đúng không?”

“Vâng.”

“Chắc áp lực lắm, cậu có định lùi xuống vị trí sau không?”

“Không ạ. Em hài lòng với vị trí này.”

“Suy nghĩ hay đấy. Tiên phong là vị trí cực kỳ hợp với cậu. Hãy học hỏi nhiều từ Nanase nhé.”

“Em rõ rồi ạ.”

“Đi kiểm tra vật tư đi.”

Sau khi cúi chào Goro một cách đơn giản, tôi đi về phía nhà kho.

Đang kiểm tra và sắp xếp đồ đạc vừa được giao đến thì,

“Hà...”

Một tiếng thở dài vang lên từ phía sau.

Tự hỏi là ai, tôi quay người lại thì thấy Renka đang khoanh tay, nhìn tôi với vẻ mặt phụng phịu.

Dạo này có cảm giác tôi và cô nàng hay chạm mặt riêng tư, đừng bảo là cô nàng đang bám đuôi tôi đấy nhé?

“Lại gặp nhau rồi nhỉ?”

“...”

“Giờ chị không thèm trả lời luôn à?”

“...”

“Đội trưởng.”

“...”

Thấy cô nàng cứ đứng im không nói gì, tôi định gọi thẳng tên, nhưng trong tình trạng hiện tại thì có vẻ hơi quá giới hạn.

“Nhưng mà chị vừa thở dài đấy à?”

“...”

“Sao? Gặp tôi nên vui quá à?”

Cố tình dẫn dắt câu trả lời theo hướng có lợi cho mình, tôi thấy Renka giật mình.

Tôi nhếch mép cười, sải bước tiến lại gần cô nàng.

“Ưm...!”

Cô nàng bật ra một tiếng kêu nhỏ, tôi có thể thấy rõ cổ cô nàng đang gồng lên.

“Sao chị không trả lời?”

“Thì, thì có chuyện gì để nói đâu...”

Sao lại không có chuyện để nói. Đầy ra đấy chứ.

“Hôm qua chị về nhà an toàn chứ?”

“Về an toàn.”

“Chị làm gì với Sư phụ thế?”

“Mua sắm.”

“Mua quần áo à?”

“Không.”

“Thế là mua goods của Momo-nim?”

“Không.”

“Chị cứ thử trả lời cộc lốc mãi xem.”

“... Thì, thì chỉ chụp ảnh sticker... đi ngắm đồ rồi đi ăn tráng miệng thôi.”

Đúng là phải ăn đòn mới chịu nghe lời.

À không, trong trường hợp này phải nghĩ là Renka đang được huấn luyện rất tốt mới đúng.

Hôm nay tôi lại tha cho chị đấy. Hãy biết ơn tấm lòng bao dung của Chủ nhân đi.

“Ảnh sticker à? Cho tôi xem một chút được không?”

“Tất nhiên là không được rồi...! Không thích.”

“Đội trưởng không cho xem thì đằng nào tôi cũng bảo Sư phụ cho xem thôi.”

“Thế thì cậu cứ đi mà bảo Chinami cho xem.”

“Bây giờ tôi đang muốn xem nên Đội trưởng cho xem đi. Điều ước cũng hoãn lại rồi...”

Vừa nghe thấy từ ‘Điều ước’, mắt Renka liền sáng rực lên như lửa.

“Đ, đây này...! Đã bảo đừng có ra vẻ ban ơn rồi mà cứ...”

“Không phải ra vẻ ban ơn, mà tôi định hỏi là tôi đã ban đặc ân cho chị rồi thì chị cho tôi xem một chút cũng được chứ sao.”

“Thế là ra vẻ ban ơn đấy...!”

“Vậy à? Dù sao thì cũng cho tôi xem đi. Rồi tôi sẽ không làm phiền chị nữa.”

“...”

Renka lầm bầm gì đó, lục lọi bên trong áo khoác rồi lấy điện thoại ra, đưa mặt sau cho tôi xem.

“Đây.”

Một tấm ảnh sticker được dán chặt vào mặt trong ốp lưng.

Đập vào mắt tôi đầu tiên là Chinami đang giơ hai tay lên ngang vai như đang múa bài hát thiếu nhi.

Tạo dáng dễ thương chết người. Cảm nhận được sự thuần khiết không vướng bụi trần.

Còn Renka thì... đang đứng sau Chinami với một nụ cười rạng rỡ.

Hai bên khuôn mặt đã được chỉnh sáng có chèn thêm mấy nhân vật gà con nhỏ xíu, trông hợp phết.

Cũng khá là đáng yêu đấy.

“Được chưa?”

Chắc thấy ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh có vẻ áp lực, Renka cất điện thoại đi.

Tôi cũng muốn chụp ảnh với nô lệ của mình.

Đến kỳ nghỉ đông, khi đi làm thêm cùng nhau và trở nên thân thiết hơn, tôi sẽ gạ gẫm cô nàng chụp chung lúc tan làm mới được.

“Được rồi. Chụp đẹp lắm.”

“... Giờ thì đừng có làm phiền tôi nữa.”

“Biết rồi.”

Tôi gật đầu cái rụp rồi lướt qua người Renka.

Thấy vậy, Renka gọi tôi với giọng điệu khó hiểu.

“Này, cậu đi đâu đấy?”

“Đi về.”

“Không phải cậu đang làm việc à?”

“Tôi đã hứa là sẽ không làm phiền chị mà.”

“Không... Cậu chỉ cần giữ im lặng là được... Cứ làm việc tiếp đi. Tôi cũng đi ngay đây.”

Chắc cô nàng thấy có lỗi vì tôi đang làm việc dở mà phải bỏ về vì mình chăng?

Hay là ngoài miệng thì tỏ vẻ ghét bỏ nhưng thấy tôi đi thật lại thấy trống vắng?

Xét đến mối quan hệ hiện tại với Renka thì khả năng đầu tiên cao hơn một chút, nhưng biết đâu lại là cả hai.

“Biết rồi. Nhưng mà Đội trưởng này.”

“Gì.”

“Chị có biết tập tiếp theo của Hoàn cảnh gia đình cô Asagao sắp ra mắt không?”

“... Hoàn toàn không biết? Sao tôi phải quan tâm chuyện đó?”

Nhìn mặt là biết thừa rồi.

Chắc hẳn cuốn sách rất hợp gu nên cô nàng đã tự mình tìm hiểu chứ gì? Biết ngay mà.

“Thấy chị bảo hay nên tôi tưởng chị đã tìm hiểu rồi.”

“Vốn dĩ đó đâu phải sở thích của tôi, làm gì có lý do để tìm hiểu. Mà cậu bảo không làm phiền cơ mà? Làm việc đi.”

“Thì làm.”

Tôi đáp lại một cách hờ hững rồi quay lại nhà kho, tiếp tục sắp xếp đồ đạc.

Renka cũng đi về phía để giáp bảo hộ, kiểm tra tình trạng trang bị, có vẻ như chuẩn bị cho buổi đấu tập hôm nay.

Bao nhiêu thời gian đã trôi qua trong nhà kho chỉ có tiếng sột soạt khi mỗi người làm việc của mình?

Khi tôi đã làm xong hầu hết công việc và nghĩ rằng đến lúc phải quay lại lớp học, Renka đột nhiên quay lại nhìn tôi và hỏi.

“Cậu bảo được Huấn luyện viên chỉ mẹo à?”

“Vâng.”

“Khắc sâu vào đầu đi. Lời khuyên của Huấn luyện viên chắc chắn sẽ giúp ích cho cậu đấy.”

“Tôi cũng định thế.”

Bảo đừng làm phiền cơ mà... Chắc ở cùng nhau trong không gian yên tĩnh thế này khiến sự im lặng trở nên gượng gạo nên cô nàng mới nói vậy.

Nhìn cái cách cô nàng nói những điều hiển nhiên kìa.

Tôi khẽ bật cười đến mức Renka đang lén lút nhìn sắc mặt tôi cũng không nhận ra, rồi mở cửa nhà kho.

“Tôi làm xong hết rồi. Tôi đi trước đây.”

“Đi cẩn thận.”

“Đội trưởng không đi à? Sắp đến giờ học rồi đấy.”

“Tôi vẫn còn việc phải làm.”

“Vậy nhé. Hẹn gặp lại vào giờ hoạt động câu lạc bộ.”

“Ừ.”

Nghe câu trả lời ngoan ngoãn của Renka, tôi rời khỏi nhà kho, lê bước về lớp học và thầm nghĩ.

Dạo này có cảm giác như có quá nhiều việc phải làm.

Nào là vụ 3P sắp tới, rồi phải lo cho giải đấu, lại còn chuyến dã ngoại nữa.

Đến kỳ nghỉ đông lại phải chính thức công lược Renka... Đây là thời kỳ bận rộn đột xuất sao?

Cứ cố gắng hết sức xem sao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!