Web Novel

Chương 207: Kỳ Nghỉ Đông

Chương 207: Kỳ Nghỉ Đông

“Dồn trọng lượng vào gót chân rồi nhấc cạnh ván lên. Cứ tưởng tượng như cậu đang dựa lưng vào tường ấy.”

“Có cái gì để dựa đâu mà cậu nói thế?”

“Ý tớ là cậu chuyển trọng tâm ra phía sau một chút.”

“Ái chà... Tớ sắp ngã rồi này.”

“Đừng có cáu, cứ làm thử đi. Tớ sẽ giúp cậu.”

Miyuki đang dạy tôi kỹ thuật cơ bản gọi là trượt ngang (side slip), cô ấy tiến đến trước mặt tôi và đưa hai tay ra.

Ý bảo tôi nắm lấy. Tôi đang khua khoắng hai tay cố gắng giữ thăng bằng nhưng cảm thấy không ổn, liền vội vàng đặt tay lên găng tay của cô ấy.

“Từ đây cậu cứ từ từ... Đừng khuỵu gối quá, ngả ra sau... Đúng rồi.”

Có Miyuki giúp đỡ, tôi cũng lờ mờ nắm được cảm giác.

Nhìn tôi đang trượt ngang khá mượt mà nhờ sự trợ giúp của mình, Miyuki gật gù đắc ý.

“Cậu làm tốt đấy. Giờ tớ buông tay ra được chưa?”

“Đừng buông.”

“Cậu sợ à?”

“Không.”

“Hình như cậu sợ thì phải?”

“Đã bảo là không mà.”

“Vậy tớ buông tay nhé?”

“Tớ bảo đừng buông mà. Mới học chưa đầy 10 phút mà cậu đã buông tay thì khác nào bảo tớ đi chết đi?”

“Thấy cậu làm tốt nên tớ mới bảo buông tay thôi, đồ ngốc. Sao cậu cứ thích cãi ngang thế nhỉ?”

“Nói chung là đừng buông.”

Có vẻ Miyuki thấy lạ lẫm khi tôi không làm nổi cả những kỹ thuật cơ bản nhất, nên trên môi cô ấy luôn nở nụ cười.

Hình như cô ấy đang thầm vui sướng thì phải, là do tôi ảo giác sao?

“Cứ thế này trượt xuống nhé?”

“Ừ.”

“Biết rồi. Đồ nhát cáy...”

Cứ thế, tôi nắm tay Miyuki và cùng cô ấy trượt xuống dốc, tôi thấy Tetsuya - người đáng lẽ phải ở khu trung cấp - đang đứng dưới chân dốc nhìn chúng tôi.

Chắc là bận tâm lắm nên mới mò đến đây chứ gì?

Khoảng cách xa cộng thêm việc cậu ta đang đeo kính bảo hộ nên tôi không biết cậu ta đang làm vẻ mặt gì, nhưng ít nhất tôi cũng biết trong lòng cậu ta đang nóng như lửa đốt.

Thử nghĩ xem. Cô bạn thanh mai trúc mã đang nắm tay và tận tình dạy kèm cho gã đàn ông mà mình không ưa...

Lại còn thỉnh thoảng cười đùa vui vẻ nữa chứ, làm sao mà không lộn ruột cho được?

Nhưng biết làm sao được?

Là do mày nhu nhược, thiếu quyết đoán nên mới ra nông nỗi này, tự làm tự chịu thôi.

Tất nhiên thằng đó sẽ chẳng đời nào tự kiểm điểm bản thân mà chỉ nuôi dưỡng lòng đố kỵ với tôi thôi.

Tetsuya là loại người như vậy mà.

“Matsuda-kun...! Thả lỏng người ra! Cậu sắp ngã rồi kìa...!”

Đang mải suy nghĩ thì giọng nói hốt hoảng của Miyuki vang lên.

Thấy cơ thể Miyuki lảo đảo, tôi vội vàng khuỵu gối, dồn trọng tâm ra phía sau.

Sau đó, tôi ngã phịch xuống bằng mông và kéo Miyuki theo.

“M-Matsu...! Á á!”

Miyuki hét lên một tiếng chói tai khác hẳn ngày thường và ngã nhào lên người tôi.

Tôi cười khúc khích trước dáng vẻ luống cuống lần đầu tiên cô ấy thể hiện ở khu trượt tuyết, rồi dùng bàn tay đeo găng dày cộm vỗ vỗ vào lưng cô ấy.

“Cậu không sao chứ?”

“... Ừm. Matsuda-kun thì sao?”

“Tớ không sao, nhưng mà hơi nặng đấy.”

Nghe vậy, Miyuki bĩu môi định đứng dậy, nhưng không hiểu sao cô ấy đột nhiên cúi xuống và chạm môi mình vào môi tôi.

Và rồi, như thể vô cùng xấu hổ vì hành động của chính mình, cô ấy vùi mặt vào bộ đồ trượt tuyết của tôi mà không nói một lời.

Nhìn vào ai cũng thấy đây là hành động của một cặp đôi đang yêu nhau thắm thiết. Tetsuya có nhìn thấy cảnh này không nhỉ?

Cậu ta vẫn đang đứng chôn chân ở đó. Chắc chắn là đã nhìn thấy rồi.

Vì khoảng cách xa nên có thể cậu ta không biết chính xác Miyuki đã làm gì, nhưng thấy chúng tôi ngã xuống mà mãi không chịu đứng lên thì chắc cũng bực mình lắm.

Nếu ngay cả cảnh này mà cũng không nhìn thấy thì tôi chỉ có thể nghĩ là thần linh đã tước đi đôi mắt của Tetsuya rồi.

Giờ thì mau biến khỏi tầm mắt của tao và Miyuki đi.

Một kẻ ngay cả dũng khí để làm bất cứ điều gì cũng không có như mày thì chỉ hợp với việc tự an ủi trong thất bại thôi.

Nghĩ vậy, tôi đưa tay về phía Miyuki đang khó nhọc đứng dậy.

“Kéo tớ lên với.”

“Không được. Chỗ này dốc nên có thể sẽ ngã tiếp đấy, cậu tự đứng dậy đi. Cậu học cách đứng dậy rồi mà.”

“Tớ không nhớ.”

“Vậy thì cậu cứ ngồi đó cũng được.”

Cô ấy đeo kính bảo hộ lên như muốn che đi đôi má đang ửng đỏ.

Tôi nở một nụ cười nhẹ, không trêu chọc Miyuki nữa mà nắm lấy ván trượt và tự đứng dậy.

Cứ thế, tôi chỉ quanh quẩn ở khu sơ cấp với những kỹ thuật cơ bản như trượt lá rơi (falling leaf).

Được ở bên Miyuki liên tục thì cũng thích thật, nhưng lòng tự trọng của tôi bị tổn thương đôi chút.

Cứ tưởng mình giỏi mấy trò vận động lắm, ai ngờ lại bị sỉ nhục thế này.

Ngày hôm sau, trên chuyến tàu trở về Tokyo sau khi nghỉ đêm tại một khách sạn khác và đi tham quan theo đoàn.

“Matsuda-kun, kỳ nghỉ đông cậu định làm gì?”

Tôi đang ngắm nhìn khung cảnh tối tăm ngoài cửa sổ để giết thời gian, nghe lớp phó ngồi đối diện hỏi liền vểnh tai lên.

Kỳ nghỉ đông à... Sắp đến lúc điều giáo Renka rồi.

Trái tim tôi đập thình thịch vì mong đợi.

“Chưa biết nữa.”

Lúc này, Miyuki đang gật gù buồn ngủ trên vai tôi liền dụi mắt và nói.

“Tớ và Tetsuya-kun định học nhóm cùng nhau.”

“Á, thật á? Vậy kỳ thi giữa kỳ năm 2 tớ có thể mong đợi được không đây?”

Nhắc mới nhớ, sau khi kết thúc học kỳ 3 ngắn ngủi và nhàn hạ không có kỳ thi nào sau kỳ nghỉ đông, chúng tôi sẽ lên năm 2.

Khác với đa số các trường học ở Nhật Bản, lớp chúng tôi sẽ được giữ nguyên đội hình khi lên lớp.

Nghĩ theo một hướng thì có vẻ nhàm chán, nhưng nghĩ theo hướng khác thì lại dễ thích nghi nên cũng không tệ.

Cứ phải nhìn cái bản mặt của Tetsuya thì cũng hãm thật, nhưng mà... đành chịu thôi.

Cứ trêu chọc nó một trận rồi bơ đi là xong.

“Phải xem kết quả kỳ thi lần này đã chứ?”

“Cậu ở trong hội học sinh nên biết khi nào có kết quả mà đúng không? Tiết lộ cho bọn tớ biết với.”

“Trước kỳ nghỉ đông sẽ có thôi.”

Nghe cuộc trò chuyện giữa Miyuki và lớp phó, tôi lén quay đầu nhìn về phía chỗ Tetsuya đang ngồi.

Đang ngủ say sưa kìa. Cái vẻ mặt sưng sỉa từ sáng nay vẫn giữ nguyên ngay cả trong lúc ngủ, đúng là một tài năng.

Bộp.

Vừa dứt lời, Miyuki lại đặt chiếc khăn lên vai tôi, tựa đầu vào và ngáp một cái rõ dài.

Nhìn cô ấy, lớp phó lắc đầu như thể hết cách.

“Cậu ngả lưng ghế ra là được mà?”

“Tớ thấy thế này thoải mái hơn.”

“Trông hai người đẹp đôi ghê nhỉ? Hôm qua ở khu trượt tuyết, rồi hôm nay lúc đi tham quan cũng dính lấy nhau như sam.”

Nghe vậy, Miyuki chỉ cười yếu ớt thay cho câu trả lời rồi nhắm mắt lại.

Tôi đắp áo khoác lên người cô ấy, rồi nhe răng cười và ra hiệu giữ im lặng với lớp phó, người đang tặc lưỡi như thể ngứa mắt với chúng tôi giống hệt lúc mới đi du lịch.

Chuyến du lịch với bao nhiêu chuyện xảy ra đã kết thúc, nhưng Học viện vẫn như thường lệ.

Vẫn học tập như trước, vẫn tham gia hoạt động câu lạc bộ như trước.

Tuy nhiên, vì tâm trí học sinh đã bay đến kỳ nghỉ đông bắt đầu từ ngày mai, cộng thêm việc kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, nên các giáo viên cũng nới lỏng cho học sinh rất nhiều.

“Hậu bối, hậu bối.”

Sau khi kết thúc những tiết học nhàn hạ, tôi thay đồ trong phòng câu lạc bộ và bước ra thì Chinami tiến lại gần gọi tôi.

Cảm giác như lâu lắm rồi mới gặp cô ấy, tôi mỉm cười rạng rỡ.

“Vâng, Sư phụ.”

“Hậu bối đi du lịch vui chứ?”

“Tất nhiên rồi. À, tôi đã xem những bức ảnh Sư phụ gửi rồi.”

“Á, hậu bối thấy thế nào?”

“Thấy Sư phụ cũng có khoảng thời gian vui vẻ nên tôi rất mừng.”

Thật tốt khi được nhìn thấy Chinami và Renka cười tươi rói ở khu du lịch.

Tuy nhiên, lần trước khi tôi bảo cô ấy gửi ảnh, mặt Chinami đã đỏ bừng lên khiến tôi thầm mong đợi, nhưng lại chẳng có gì nên hơi tiếc.

“Ư hừ hừ... Tôi rất thích thời tiết ấm áp ở Okinawa. Renka cũng nghĩ vậy nên chúng tôi định sau này sẽ đi riêng với nhau một chuyến.”

Vậy thì tôi cũng phải ké vào mới được.

Tôi nhìn Chinami đang mơ màng như vẫn còn chìm đắm trong dư âm của chuyến du lịch một lát rồi hỏi.

“Kỳ nghỉ đông Sư phụ định làm gì?”

Nghe vậy, Chinami lắc đầu quầy quậy để tỉnh táo lại rồi trả lời.

“Ban đầu tôi định ở nhà lười biếng, nhưng bố mẹ bảo sẽ về quê nên tôi đi cùng.”

“Vậy sao? Khi nào Sư phụ về?”

“Chưa biết chính xác sẽ ở lại bao lâu nhưng chắc là khá lâu đấy. Khoảng mười ngày...? Lâu thì nửa tháng? Tôi định sẽ về trước giải đấu mùa đông tiếp theo.”

Tôi phải gặp Chinami ít nhất hai ngày một lần để được chữa lành cơ mà...

Thế này thì hơi rắc rối rồi. Dù có gọi video nhưng tôi muốn sờ vào cặp mông mềm mại, núng nính của Chinami cơ.

Tôi định mời cô ấy đến nhà... nhưng chuyện gia đình thì đành chịu thôi.

Đành phải đợi đến khi Chinami từ quê lên vậy.

“Ra là vậy. Về đó nhớ gọi điện cho tôi thường xuyên nhé.”

“Vâng, tôi sẽ làm vậy.”

“Giờ chúng ta làm việc nhé?”

“Á, tôi phải bàn bạc với huấn luyện viên về các vật dụng sẽ sử dụng trong học kỳ 3, nên hậu bối cứ làm việc trước đi nhé. Đừng làm việc quá sức, thỉnh thoảng cứ lười biếng một chút cũng được.”

Chinami vươn dài cánh tay vỗ vỗ lên vai tôi, rồi gõ cửa phòng huấn luyện viên và bước vào trong.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy, rồi nhe răng cười khi thấy Renka với vẻ mặt sưng sỉa thường ngày đang tiến lại gần.

“Chào Đội trưởng. Đi chơi với Sư phụ vui chứ?”

“Ừ. Không có cậu nên tôi thấy rất tuyệt.”

Nói dối không chớp mắt.

“Tôi cũng thấy rất tuyệt vì không có Đội trưởng đấy.”

“Vậy thì may quá. Cậu không quên vụ làm thêm một ngày chứ?”

“Tôi vẫn nhớ. Ba ngày nữa, trước tám giờ có mặt ở nhà hai bác là được chứ gì.”

“Đúng rồi.”

“Lúc đó đi xe của tôi nhé?”

“Không. Cảm ơn lời đề nghị của cậu nhưng tôi xin phép từ chối.”

“Tôi biết rồi. Sáu rưỡi tôi sẽ đến trước nhà Đội trưởng, nhớ ra đấy.”

“Tôi bảo là từ chối mà?”

“Biết rồi. Vậy tôi cứ coi như là chúng ta sẽ đi cùng nhau nhé.”

Renka nhắm chặt mắt rồi mở ra.

Có vẻ cô ta đang đau đầu vì cách nói chuyện ngang ngược của tôi.

Phản ứng của cô ta rất thú vị, nhưng đến nước này thì đáng lẽ phải quen rồi mới phải, dáng vẻ đó trông thật buồn cười.

“Cậu đến thật đấy à?”

“Không muốn tin thì Đội trưởng cứ đi trước cũng được.”

“... Vậy cậu định đợi cho đến khi tôi ra khỏi nhà sao?”

“Đội trưởng hiểu rõ tôi quá nhỉ.”

“Hà... Biết rồi. Đi cùng thì đi cùng.”

“Đúng rồi. Đi phương tiện công cộng mất hơn 2 tiếng đồng hồ, tiết kiệm được thời gian chẳng phải tốt hơn sao.”

“Cứ cho là vậy đi.”

“Đội trưởng định giúp việc ở quán của hai bác xong rồi bắt đầu làm thêm luôn à?”

“... Bắt đầu thì có bắt đầu, nhưng không phải làm luôn.”

“Tại sao?”

“Tôi có việc.”

Việc mà Renka nói chính là Comiket.

Hôm đó chắc cô ta sẽ mua một đống goods mà mình thích nhỉ?

Thật tò mò không biết cô ta sẽ làm vẻ mặt gì và viện cớ ra sao khi chạm mặt tôi.

“Giờ thì làm việc đi.”

“Có nhiều việc đâu, tôi vừa làm vừa nghỉ một chút nhé.”

“Cậu nói gì vậy... Nhiều lắm đấy nhé? Cậu không thấy đống khăn chất cao như núi đằng kia à?”

Renka chỉ tay về góc phòng câu lạc bộ một cách dứt khoát.

Cảm giác hơi giống một cô vợ đang cằn nhằn chồng.

Tôi giả vờ miễn cưỡng thở dài một tiếng, rồi bắt đầu gấp khăn, vừa gấp vừa tưởng tượng ra những phản ứng đa dạng mà Renka sẽ thể hiện trong kỳ nghỉ đông.

Không có kỳ nghỉ xuân thì cũng hơi tiếc, nhưng bù lại kỳ nghỉ đông kéo dài nên cũng không sao.

Cứ hài lòng với việc có thể dành thời gian vui vẻ, sôi động bên Renka là được rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!