Web Novel

Chương 518: Dù hành trình đã đến hồi kết

Chương 518: Dù hành trình đã đến hồi kết

“Không, sao mẹ lại nổi cáu... Con biết rồi... Con về ngay đây...”

Hiyori cúp máy với giọng điệu ỉu xìu.

Cô bé thở phào nhẹ nhõm nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ thất vọng, nhét điện thoại vào túi quần rồi nói.

“Không được ạ. Tại Tiền bối mà chỉ có mình em bị mắng thôi đấy...!”

“Xin lỗi.”

“Giọng điệu của anh nghe chẳng có vẻ gì là xin lỗi cả?”

“Anh thực sự xin lỗi mà.”

“Vậy sao?”

“Ừ.”

“Vậy thì thôi.”

“Bố mẹ bảo mấy giờ về?”

“Không nói rõ nhưng phải về trước giờ giới nghiêm chứ.”

Tính cách thích làm trái ý người khác của Hiyori lại ngáng chân cô bé vào những lúc thế này đây.

Không phải vì chuyện liên quan đến tôi mà bị áp giờ giới nghiêm, mà là do cô bé cứ đi chơi lêu lổng với bạn bè suốt ngày nên mới bị phạt, tự dưng thấy oan ức ghê.

Bốp-!

“Hyaaa!?”

Dồn hết nỗi oan ức đó vào đầu ngón tay và vỗ một cái rõ kêu vào mông Hiyori, cô bé giật nảy mình hét toáng lên.

Tiếng hét vang vọng khắp phòng khách khiến Miyuki cũng giật mình theo, tôi tặc lưỡi nhìn Hiyori đang xoa xoa mông mình.

“Bởi vậy mới bảo em bớt đi chơi lại đi.”

“A-Anh làm gì thế...! Tự dưng lại làm loạn lên...?”

“Vì anh thấy oan ức.”

“Rốt cuộc là oan ức chuyện gì chứ...!”

“Nhiều chuyện lắm.”

“Á...! Đau quá...!”

“Đau à?”

“Tiền bối cũng thử bị đánh xem sao!”

Có gan đánh không?

Nuốt câu nói đó vào trong, tôi mỉm cười cho qua lời cằn nhằn của Hiyori.

“Vậy, bao giờ em về?”

“Bây giờ! Em sẽ về ngay bây giờ!”

“Vẫn còn nhiều thời gian mà.”

“Em bảo là em sẽ về!”

“Biết rồi. Vậy anh chở em về.”

“...”

Hiyori – người tưởng chừng như sẽ hậm hực mãi – bỗng quay ngoắt đầu lại.

Dù đang tức giận nhưng có vẻ cô bé vẫn muốn đi xe của tôi.

Bật cười trước dáng vẻ đó, tôi quay sang nhìn Miyuki.

“Em đi cùng không?”

“Em á? Em thì không cần thiết...”

“Vậy em sẽ ở đây à?”

“Chắc vậy...”

Cô ấy không để yên ánh mắt, có vẻ như vẫn chưa quen với việc tôi đánh mông người con gái khác ngay trước mặt mình.

Tôi bước đến trước mặt Miyuki, thản nhiên ôm lấy eo và phần dưới mông cô ấy kéo lại gần rồi hôn.

“Ưm...!?”

Mắt Miyuki mở to vì hoảng hốt, cùng lúc đó, Hiyori vội vàng lấy tay che mặt.

Tôi có thể thấy những ngón tay của cô bé – người đang dùng hai bàn tay che kín khuôn mặt nhỏ nhắn – khẽ hé mở, có vẻ như sự tò mò về giới tính đang dâng trào là điều không thể tránh khỏi.

Tôi không ngần ngại khám phá khoang miệng của Miyuki – người đang ngẩn ngơ, rồi để Hiyori chứng kiến cảnh tôi dùng lưỡi cắt đứt sợi nước bọt kéo dài giữa hai đôi môi.

Sau đó, tôi đặt Miyuki – người đã mất hết sức lực và bắt đầu loạng choạng – ngồi xuống nệm, rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy.

“Anh đi một lát rồi về, em ở nhà ngoan nhé.”

“... Hả...? Anh nói gì cơ...?”

“Anh bảo là anh sẽ về ngay.”

“À, ừ...”

Miyuki đỏ bừng mặt, liếc nhìn Hiyori, bộc lộ một vẻ ngây thơ theo một nghĩa khác.

Cảm giác vừa có chút tội lỗi lại vừa kích thích...

Làm tốt có khi lại nghiện mất.

Nghĩ vậy, tôi hất cằm ra ngoài cửa ra hiệu cho Hiyori.

“Đi thôi.”

“V-Vâng...?”

“Em cũng giống Miyuki, phải nói hai lần mới hiểu à?”

“Không... Cái đó... Quần áo của em...”

“Anh chuẩn bị sẵn rồi. Anh sẽ mang đi nên đừng lo.”

“T-Tại sao Tiền bối lại mang quần áo của em đi...?”

“Vậy thì em tự mang đi.”

Tôi dúi chiếc túi nilon đen đựng quần áo và đồ lót dính đầy vết bẩn nhầy nhụa vào tay Hiyori, rồi nhẹ nhàng đẩy lưng cô bé – người đang thở hắt ra những tiếng phì phò.

“E-Em sẽ tự đi nên đừng có chạm vào người em...!”

Hiyori giãy nảy lên.

Cái cách cô bé uốn éo cơ thể né tránh bàn tay tôi như thể bị sâu bọ bám vào thật nực cười.

“Vậy thì ra ngoài đi.”

“Đừng có đuổi em!”

“Chính em bảo là sẽ đi mà.”

“Em sẽ đi...!”

Chẳng hiểu cô bé muốn gì nữa.

Muốn bị đánh đòn à?

Nếu vậy thì tôi phải đáp ứng yêu cầu đó thôi.

Bốp-!

“Hyaaa!”

Bị đánh vào phần trên của mông, Hiyori hét lên một tiếng như thể vừa nhìn thấy ma.

Cái cách cô bé nhảy cẫng lên tại chỗ trông hệt như một nhân vật bước ra từ truyện tranh vậy.

“Á thật tình...! Sao anh lại đánh em hả đồ ngốc này!”

Cô bé hét toáng lên chất vấn, có vẻ như đã tức điên lên rồi.

Thấy vậy tôi lại càng muốn đánh thêm.

“Đi thôi.”

“Chết tiệt...”

“Gì cơ?”

“Gì đâu...! Em có nói gì đâu!”

“Vừa nãy em định chửi thề đúng không?”

“Không có!”

Sợ bị đánh thêm nên không dám dõng dạc thừa nhận mà phải chối bay chối biến, Hiyori thật sự rất đáng yêu.

Sống chung với cô bé này chắc chắn mỗi ngày sẽ không bao giờ nhàm chán.

“Em thay quần áo rồi mà.”

Trên đường lái xe đưa Hiyori về nhà, tôi lên tiếng chỉ trích bộ quần áo cô bé đang mặc, Hiyori liền xù lông lên.

“Thì sao ạ. Anh muốn đòi lại à? Em không thích đấy? Anh định bắt em trần truồng đi về chắc?”

Giống hệt Renka lúc bị mắc chứng hoang tưởng tự hại.

Thấy vậy, tôi lại càng muốn trêu chọc cô bé hơn, nhưng khác với Renka – người đã quen với việc bị tôi hành hạ mỗi ngày nên đã biết ý – Hiyori vẫn chưa nhận ra sự thật đó.

Hôm nay tha cho cô bé vậy.

“Bình tĩnh đi. Ý anh không phải vậy, anh chỉ định hỏi em mặc quần áo của anh về nhà thì bố mẹ không nói gì sao.”

“Về sớm là được ạ. Đằng nào bố mẹ cũng chẳng ra đón em đâu.”

“Vậy sao? Bố mẹ không ra đón nên em buồn à?”

“Anh nói gì thế. Không hề nhé. Sao em có cảm giác như anh đang tra khảo em vậy?”

“Đúng như em nói, chỉ là cảm giác thôi.”

“Vâng.”

“Sao giọng điệu lại lạnh nhạt thế?”

“Tiền bối vừa đánh mông em mà...! Giờ vẫn còn ê ẩm đây này!”

“Thật sao?”

“Vâng...!”

“Vậy để anh kiểm tra xem sao.”

“K-Kiểm tra kiểu gì cơ...? Không không...! Sao anh lại dừng xe...?”

Chiếc xe bật đèn khẩn cấp và tấp vào lề đường.

Hiyori nhìn ra ngoài cửa sổ một cách vô cớ, ép sát người vào cửa xe bên ghế phụ và nắm chặt lấy dây an toàn.

Cô bé thậm chí còn bày ra vẻ mặt như linh cảm được chuyện chẳng lành sắp xảy ra.

Bật cười trước cảnh Hiyori vừa nãy còn vênh váo giờ đã thu mình lại trong chớp mắt, tôi mỉm cười nhẹ, luồn tay xuống dưới bờ mông đang hơi nhổm lên của cô bé.

“Hức...!”

Sau đó, tôi nhẹ nhàng nắn bóp bờ mông đang run rẩy bần bật của cô bé giống hệt như lúc tôi xuất tinh.

“A-Anh đang làm gì...?”

“Anh bảo là kiểm tra mà. Có vẻ không đau lắm nhỉ.”

“... Đau mà...?”

“Vậy sao? Trông mặt em có vẻ thản nhiên lắm.”

“Em đang cố tỏ ra thản nhiên đấy chứ...! Em đang cố nhịn đấy...! Với lại anh đừng có sờ nữa...!”

“Bảo đừng sờ mà sao người cứ ngồi im thế?”

“Đó là... ừm... vì em sợ...! Á, đau...!”

Cô bé giả vờ đau đớn với khuôn mặt chẳng có vẻ gì là đau đớn cả.

Trái ngược với lời nói, khuôn mặt Hiyori đang dần ủ rũ. Tôi tranh thủ sàm sỡ bờ mông của cô bé một lát, rồi rút tay lại khi thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên eo cô bé.

“Giờ đi được chưa?”

“N-Nếu vậy thì sờ làm gì không biết...”

“Vậy em muốn làm ở đây à?”

“Không ạ...! Em có nói thế đâu...!”

“Anh có thể làm nhanh gọn lẹ mà.”

“Em đã bảo là không thích rồi mà!”

Có thể cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của cô bé: sờ mông thì được nhưng tuyệt đối không được cho vào.

Sợ về nhà chạm mặt bố mẹ thì không biết ăn nói sao à?

Dù lý do là gì thì cũng tiếc thật.

“Biết rồi.”

Kìm nén sự tiếc nuối, tôi đưa Hiyori về đến nhà. Khi cô bé đang định xuống xe với lời chào hời hợt, tôi gọi tên cô bé.

“Hiyori.”

“... Dạ.”

“Lần sau anh muốn ba người chúng ta ngủ cùng nhau.”

“...”

“Sao không nói gì? Em không thích à?”

“K-Không phải là không thích... Tại em không biết là anh đang hỏi em nên mới thế...”

“Là vậy sao?”

“Vâng, thì...”

“Vậy lần sau quyết định ngủ cùng nhau nhé?”

“N-Như thế cũng được ạ...”

Cô bé vừa vuốt tóc ra sau tai vừa ngượng ngùng trả lời, nhìn tình hình này thì có vẻ lần sau đến nhà tôi, cô bé sẽ tự biết đường xin phép ngủ qua đêm.

“Vào nhà đi.”

“Vâng~ Em vào đây...”

“Ừ.”

Tiễn Hiyori xong, trên đường lái xe về nhà, tôi bỗng dưng nhớ Renka.

Ngẫm lại phản ứng của Hiyori hôm nay, tôi chợt nhớ đến cô ấy.

Nhưng cũng không thể gặp ngay hôm nay được, chắc gọi điện thoại cho đỡ nhớ rồi mai gặp vậy.

Nghĩ thế, tôi gọi cho Renka. Sau vài hồi chuông, giọng nói của cô ấy vang lên.

-Gì.

Ừm ừm. Vẫn là giọng điệu cộc lốc như mọi khi.

Cứ nói chuyện với Renka là máu giáo dục của tôi lại sôi sục, hay là bảo cô ấy ra ngoài ngay rạng sáng nay nhỉ.

“Này.”

-... Cậu nói gì cơ...? Cậu vừa nói trống không với tôi...

“Đang ở đâu.”

-Ở đâu cái gì mà ở đâu... Cậu điên à...? Này, Matsuda. Cậu tưởng tôi nhịn nhiều nên cậu được đằng chân lân đằng đầu à... Cuối cùng cũng phát điên rồi sao?

Tự dưng lại tỏ vẻ nghiêm trọng làm gì không biết.

Giọng điệu nghe như một tên nô lệ đang sợ hãi tột độ nhưng vẫn cố vùng vẫy lần cuối vậy, ít ra cũng phải giấu đi chút chứ... Đáng yêu thật.

“Đừng có đánh trống lảng, tôi hỏi đang ở đâu.”

-Nhà... Không phải, cậu muốn chết thật à? Đang đùa đấy à?

“Biết rồi. Ngày mai sắp xếp thời gian đi.”

-NÀY! CẬU ĐANG ĐÙA TÔI ĐẤY À!

“Suy nghĩ câu trả lời cho chuyện tôi hỏi lần trước đi.”

-Cậu nói cái gì thế...! Chuyện đó cậu bảo sẽ cho tôi đủ thời gian suy nghĩ cơ mà!

“Đừng có cãi, ngày mai gặp rồi trả lời. Đúng ngọ tôi sẽ đến nên chuẩn bị sẵn sàng đi.”

-T-Tên này đúng là thằng điên mà...? Hôm nay cậu ăn nhầm cái gì à...?

Sự hoang mang tột độ của Renka dường như truyền cả vào trong xe.

Kỳ lạ thay, dạo này mỗi khi gặp Renka, tôi lại có một sự ám ảnh là phải chọc tức cô ấy trước.

Để lúc gặp nhau sẽ nứng hơn chăng? Đó cũng là một lý do, nhưng lý do lớn nhất có lẽ là vì phản ứng của Renka quá tuyệt vời.

Đó là lý do tại sao mỗi khi buồn chán, tôi lại ưu tiên liên lạc với Renka đầu tiên.

Tôi thích nhìn cô ấy bối rối, thích nghe cô ấy chửi rủa tôi xối xả.

Có khi người mang máu M thực sự không phải là Renka mà là tôi cũng nên.

“Biết chưa?”

-Biết cái gì mà biết! Nếu bây giờ cậu không xin lỗi ngay lập tức thì gặp nhau tôi sẽ giết cậu đấy!

Tức là vẫn sẽ gặp chứ gì. Vui thật đấy.

“Tôi cúp máy đây.”

-C-Cúp cái gì mà c...

Tút.

Khi tôi nhấn nút kết thúc cuộc gọi trên vô lăng, không gian trong xe bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như một lời nói dối.

Tiếng thông báo tin nhắn của Renka vang lên từ hệ thống định vị, nhưng tôi không xem.

Tại sao ư? Vì chắc chắn đó là một tin nhắn chửi thề dài ngoằng, và nếu tôi mải xem mà lơ là việc lái xe rồi gây tai nạn thì to chuyện.

Lái xe là phải an toàn. Đó là điều hiển nhiên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!