Web Novel

Chương 320: Nghiệp Báo (2)

Chương 320: Nghiệp Báo (2)

“Matsu... Tiền bối...”

Nghe thấy giọng nói kéo dài uể oải từ phía sau, tôi quay đầu lại, rụt chặt vai.

Hiyori vừa lau mũi bằng chiếc khăn tay màu quả mơ, vừa nói với vẻ hờn dỗi.

“Không lây cảm đâu...!”

“Đây là phản xạ bản năng thôi. Tự dưng tiến lại gần không một tiếng động rồi gọi tôi, làm sao mà không giật mình cho được? Không tránh khỏi đâu.”

“Nếu tiến lại gần không tiếng động rồi gọi, thì anh chỉ cần quay lại với vẻ mặt ngơ ngác thôi, chứ đâu cần phải né tránh như sợ vi khuẩn lây bệnh thế...?”

“Cái đó tùy người chứ. Thế, đã xuống phòng y tế chưa?”

“Rồi ạ...”

“Có sốt không?”

“Một chút... Uống thuốc xong em định ra chỗ tiền bối chỉ để nghỉ ngơi...”

“Chỗ đó bụi bặm lắm, khéo lại bệnh nặng thêm đấy? Cô y tế không bảo em nằm nghỉ trên giường à?”

“Có ạ...”

“Thế thì cứ nằm đó đi, sao còn cố lết ra ngoài làm gì?”

“Phải đi ăn cơm chứ...”

“Phòng y tế cũng có cơm mà. Chắc cô sẽ nhờ người mang đến thôi?”

“Á, vậy ạ...? Nhắc mới nhớ, hình như cô y tế có nói thế...”

Chắc do ốm li bì nên nghe không lọt tai rồi.

Đứa trẻ vốn dĩ hoạt bát giờ lại ủ rũ như con chó già sắp chết, trông thật đáng thương.

Khỏi bệnh thì chắc lại quậy phá thôi, nhưng giờ thì phải đối xử tốt với cô nhóc mới được.

“Mau quay lại đó đi.”

“Một mình em á...? Cô đơn lắm...?”

“... Đi theo tôi.”

Tôi miễn cưỡng đi trước dẫn đường, Hiyori lóc cóc bám theo sau.

Tiếng sụt sịt mũi nghe cũng khá đáng yêu, tôi nhìn Hiyori hỏi.

“Mitsushima đâu?”

“Cậu ấy bảo đang ra khỏi lớp...”

“Mấy đứa bạn khác thì sao?”

“Cũng thế ạ...”

“Nhắn tin bảo bọn nó là em đang ở phòng y tế đi.”

“Vâng...”

Cứ thế, tôi cùng Hiyori lê bước đến phòng y tế. Sau khi gõ cửa và nghe tiếng mời vào, tôi mở cửa.

“Em chào cô.”

“Matsuda-kun đấy à? Chào em. Lại đánh nhau à?”

Hừm hừm. Cô y tế lại trêu chọc tôi rồi.

Chắc phải dùng hình phạt Paizuri (kẹp ngực) mới được.

“Không ạ. Em bắt học sinh bỏ trốn về đây thôi.”

“Học sinh bỏ trốn?”

“Đây ạ.”

Tôi lách người khỏi cửa, để lộ bộ dạng rũ rượi, cạn kiệt sức lực của Hiyori.

Cô y tế mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Hiyori rồi lại nhìn về góc phòng y tế bị che khuất bởi tấm rèm.

“Là em Asahina Hiyori sao? Em ra ngoài từ lúc nào thế?”

Quả nhiên là lén trốn ra ngoài.

Cũng phải, làm gì có chuyện cô y tế lại để một học sinh đang ốm yếu tự ý rời đi chứ.

“Khoảng 10 phút trước ạ... Em định đi ăn cơm...”

Nghe câu trả lời lí nhí của Hiyori, cô y tế nhíu mày.

“Cô đã bảo là sẽ có người mang cơm đến cho em mà, chắc em không nghe thấy rồi. Vào nằm lại đi. Nhớ rửa tay bằng nước sát khuẩn nhé.”

“Vâng...”

Hiyori cúi đầu chào cô y tế rồi lảo đảo bước về phía tấm rèm.

Cô nhóc yếu ớt vén rèm, trườn lên giường như một con giun rồi xịt nước sát khuẩn để trên bàn cạnh giường vào tay.

Ngoan ngoãn nghe lời gớm. Thử làm thế với tôi xem nào.

“Vất vả cho em rồi. Cảm ơn em đã tìm em ấy về nhé.”

Cô y tế tiếp tục nói lời cảm ơn.

Tôi cười ngượng ngùng đáp.

“Không có gì đâu ạ. Em xin phép đi trước.”

“Ừ. Nếu ốm đau gì thì cứ xuống đây ngay nhé.”

Hừm hừm. Thật không thể tin được đây lại là lời nói của một cô y tế luôn làm việc theo nguyên tắc.

Cả câu trêu đùa hỏi tôi có đánh nhau nữa không lúc nãy cũng vậy...

Hồi học kỳ mùa đông, tôi đã chịu ơn cô ấy rất nhiều nên có tặng nước tăng lực vitamin, mỗi lần gặp mặt đều cúi chào lễ phép, chắc nhờ vậy mà được đánh giá tốt chăng.

“Vâng ạ.”

Tôi liếc nhìn Hiyori định rời khỏi phòng y tế, nhưng cô nhóc đang nằm trên giường lại vẫy tay gọi tôi lại.

Tôi lững thững bước tới, hỏi với vẻ phiền phức.

“Gì nữa đây.”

Hiyori lén nhìn sắc mặt cô y tế rồi thì thầm nhỏ xíu.

“Lại đánh nhau là sao vậy anh...?”

Trí nhớ tốt đúng lúc gớm.

Tôi tặc lưỡi, giữ vẻ mặt thờ ơ, kéo chăn đắp lên tận cằm cho Hiyori.

“Không cần biết đâu. Tôi đi đây.”

“Bái bai...”

Cô nhóc giơ tay lên đỉnh đầu, áp ngón cái vào đầu.

Làm tôi nhớ lại cảnh Hiyori vẫy tay chào tạm biệt bạn bè trên đường đến nhà thi đấu Kendo.

Lúc đó, tôi cứ ngỡ ngày được gặp Hiyori còn xa xôi lắm, vậy mà giờ đây tôi đang đứng đối diện và trò chuyện cùng cô nhóc.

Cảm xúc thật mới mẻ.

Nếu nhét thêm cái nhiệt kế vào cái miệng nhỏ nhắn kia nữa thì đúng chuẩn hình tượng nữ chính ốm yếu trong mấy bộ Love Comedy cổ điển rồi... Tự dưng muốn thử ghê.

“Ừ.”

Tôi xịt nước sát khuẩn mà Hiyori vừa dùng ra tay, xoa xoa thật kỹ, phớt lờ tiếng nhõng nhẽo của cô nhóc hỏi tôi sợ lây cảm đến thế cơ à, rồi bước ra ngoài.

“Fufufu...”

Chinami bước ra khỏi phòng Huấn luyện viên, nở một nụ cười mờ ám hệt như một ác nhân đang ủ mưu.

Cô nàng vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên tay,

Bịch.

“Mugek!”

Cô nàng đâm sầm vào người tôi ngay bên cạnh và thốt lên tiếng kêu đặc trưng.

Lâu lắm rồi mới nghe lại âm thanh này.

Cơ thể nhỏ bé của cô nàng lảo đảo ngã ra sau.

Tôi nhanh tay tóm lấy cổ tay Chinami, giúp cô nàng lấy lại thăng bằng rồi nói.

“Sư phụ phải cẩn thận chứ.”

“Á, tôi xin lỗi. Cậu có bị thương không?”

“Hoàn toàn không. Sư phụ không sao chứ?”

“Vâng. Tôi cũng không sao cả.”

“Có chuyện gì mà Sư phụ vui đến mức không nhìn đường vậy?”

“À, chuyện là... Trong số các thành viên mới gia nhập lần này, có vài hậu bối là những tài năng trẻ khá nổi tiếng. Lực lượng được củng cố thì không có lý do gì lại không vui cả.”

“Vậy sao? Là ai thế?”

“Là hậu bối Misumi Riko và hậu bối Korie Iroha. Đây...”

Chinami đưa tờ giấy đang cầm cho tôi xem.

Đó chỉ là một tờ đơn đăng ký đơn giản, không dán ảnh, nhưng nhìn tên thì chắc chắn là con gái.

Đến vì ngưỡng mộ Renka sao? Thấy mục kinh nghiệm Kendo đánh dấu trên 10 năm, chắc hẳn thực lực rất đáng gờm.

Câu lạc bộ Kendo nữ của Học viện Yeboni vốn đã là một đội mạnh, cứ đà này không khéo lại trở thành đội tuyển mạnh nhất toàn quốc mất.

Bình thường nếu một đội thuộc hàng top server thì sẽ đóng vai phản diện mới đúng bài...

Mà thôi, đứng trên lập trường của các học viện khác thì CLB Kendo Học viện Yeboni đúng là phản diện thật, nên bỏ qua đi.

“Sư phụ đang đặt kỳ vọng vào những thành viên này sao?”

“Đúng vậy. Nhưng không có nghĩa là tôi sẽ thiên vị đâu nhé. Tôi dự định sẽ đánh giá thực lực một cách công bằng. Mà hậu bối đang làm gì ở đây vậy?”

“Máy giặt đồ tập còn 3 phút nữa mới xong nên tôi ra đây nghỉ một lát.”

“Vậy sao? Đứng đây nhỡ Huấn luyện viên thấy lại la mắng cho đấy, cậu nên vào phòng sấy nghỉ ngơi thì hơn.”

“Người la mắng chắc là Đội trưởng mới đúng.”

Nghe vậy, Renka đang chỉnh sửa tư thế cho các thành viên và uống nước liền nổi cáu quay lại.

“Tôi la mắng lúc nào hả?”

Lúc nãy Hiyori cũng thế, giờ đến Renka... Thính tai chắc là đặc điểm chung của các nữ chính rồi.

Không đúng. Cứ coi như là vì yêu thầm tôi nên mới để ý đi.

Tôi giơ hai tay lên ngang vai, tỏ vẻ ngây thơ vô tội nói.

“Khoảng cách xa thế mà Đội trưởng vẫn nghe thấy cơ à.”

“Do cái giọng của cậu to như sấm ấy. Đừng có nói xấu tôi.”

“Người đang nói xấu hình như là Đội trưởng thì phải...”

“Tôi nói lúc nào?”

“Vừa nãy Đội trưởng bảo tôi to như sấm còn gì.”

“Không ngờ tâm lý cậu lại yếu đuối đến mức coi câu đó là nói xấu đấy.”

Dạo này mức độ leo lên đầu lên cổ tôi ngày càng tăng rồi đấy.

Nếu tôi gọi riêng ra rồi tét mông cho một trận, không biết cô nàng có tủi thân mà gửi tin nhắn cho Inoo-chan không nhỉ?

Tôi đang phát điên lên vì muốn vạch trần thân phận của cái avatar Inoo-chan đó càng sớm càng tốt đây.

“Khụ khụ. Hai người thân thiết với nhau thì tốt, nhưng tôi hy vọng hai người hạn chế dùng giọng điệu công kích trước mặt các thành viên khác. Đặc biệt là khi có thành viên mới gia nhập thì càng không nên.”

Trước lời hòa giải của Chinami, Renka làm vẻ mặt oan ức phản bác.

“Tại tên đó cứ bảo tôi la mắng này nọ trước chứ bộ...! Sao cậu chỉ nói mỗi mình tôi...!”

“Tôi sẽ khuyên bảo hậu bối riêng sau.”

“... Không được. Cậu không được ở gần tên đó.”

“Tại sao vậy?”

“Cứ không được là không được.”

Có vẻ Renka biết rằng Chinami ở cạnh tôi sẽ càng trở nên mê muội hơn.

Cười thầm trước phản ứng của Renka, tôi dỗ dành Chinami đang nghiêng đầu với vẻ mặt không hiểu chuyện gì.

“Hôm nay chứng cuồng loạn của Đội trưởng có vẻ lên cao rồi, chúng ta nên tránh xa một chút thì hơn.”

“Ấy chết. Sao lại nói là cuồng loạn. Cậu không được nói như vậy đâu.”

“Vâng. Tôi xin lỗi. Chắc quần áo cũng giặt xong rồi, chúng ta cùng vào phòng sấy nhé?”

“Được thôi.”

Tôi vỗ nhẹ lưng Chinami, dẫn cô nàng mở cửa phòng sấy, Renka cũng lẵng nhẵng bám theo sau.

Tôi nhíu mày hỏi.

“Đội trưởng vào đây làm gì?”

“... Không có việc gì làm nên tôi vào giúp một tay.”

“Đội trưởng phải dạy dỗ các thành viên chứ.”

“Mấy đứa năm 3 khác sẽ dạy.”

Sợ tôi giở trò đồi bại với Chinami nên mới vào giám sát thì cứ nói thẳng ra đi.

Đứa trẻ không thành thật thì phải ăn đòn thôi.

Dù sao thì việc Renka - người đã bị tôi lăng nhục đủ đường - lại đứng ra bảo vệ Chinami cũng thật nực cười.

Hơn nữa, dù tôi có công khai sờ soạng thì cô nàng cũng chẳng dám ho he gì đâu... Renka của chúng ta đúng là đồ bao đồng mà lại còn yếu kém, thật đáng yêu.

Biết đâu Renka đi theo là vì muốn được tôi đụng chạm đầy kích thích thì sao?

Nghĩ vậy, tôi liếc nhìn Renka đang đứng ngay phía sau.

“... N, nhìn gì?”

Chắc đọc được ánh mắt dâm đãng của tôi nên Renka giật mình.

Tôi nhe răng cười với cô nàng, nói.

“Chỉ nhìn thôi.”

“Cụp mắt xuống...!”

Cô nàng trừng mắt nhìn tôi, thốt ra một giọng nói nhỏ xíu đến mức Chinami không thể nghe thấy, trông hệt như con ếch đang giãy giụa lần cuối trước khi bị rắn nuốt chửng, thật nực cười.

Mà này, sau câu 'nhìn gì' lại tiếp tục là 'cụp mắt xuống'.

Cái kịch bản này mãi không chịu đổi nhỉ.

Chắc đây là khuôn mẫu tất thắng... à không, tất bại của riêng Renka rồi.

Đã tự dâng mỡ đến miệng mèo thế này thì tôi phải yêu thương cô nàng thật nhiều mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!