Web Novel

Chương 391: Tetsuya-kun tự đá bát cơm của mình

Chương 391: Tetsuya-kun tự đá bát cơm của mình

“MatsuMatsu.”

Sau khi điểm danh và ăn sáng xong bước ra ngoài, Hiyori chọc chọc vào lưng tôi.

“Sao.”

“Hanazawa-senpai đi đâu rồi ạ?”

“Về phòng lấy đồ rồi.”

“Lấy gì ạ?”

“Tôi cũng không biết. Chắc là lấy kem chống nắng hay mũ gì đó.”

“Bây giờ hai người định đi chơi ạ? Đi đâu thế?”

“Chưa biết. Chắc là đi dạo quanh trung tâm thành phố một lát rồi ra biển.”

“Vậy lúc nào ra biển thì gọi em nhé. Chơi cùng nhau đi.”

“Biết rồi.”

“... Thật ạ?”

Chắc không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng như vậy, Hiyori chớp chớp mắt.

Cái cọng tóc ngốc nghếch của cô nhóc đung đưa sang bên trái.

Rõ ràng là do luồng gió điều hòa của khách sạn bất ngờ thổi ra, nhưng trong mắt tôi, nó giống như một chiếc ăng-ten thể hiện cảm xúc của Hiyori vậy.

Một chiếc ăng-ten đơn giản, vui thì lắc sang trái, buồn thì lắc sang phải.

“Không thích thì thôi.”

“Em có bảo là không thích đâu.”

“Nhưng mà có mấy đứa năm nhất ở đó thì tôi thấy hơi ngại.”

“Thế còn Miho thì sao?”

“Mitsushima thì được.”

Vì Miho sẽ biết cách kiềm chế em khi em định đạp lút ga.

“Vậy em sẽ tách riêng ra với Miho.”

“Có cần thiết phải làm thế không? Bạn bè em sẽ buồn đấy.”

“Hôm qua anh mắng bạn em ghê lắm mà, sao hôm nay lại quan tâm thế?”

“Tôi không mắng bạn em, tôi chỉ nói cái tên kỳ cục đó thôi.”

“À... Cậu ta á? Bình thường cậu ta hài hước lắm, nhưng mà...”

“Trong mắt tôi, cậu ta chỉ là một kẻ dám xấc xược với Miyuki thôi.”

“Em cũng xấc xược với Hanazawa-senpai mà?”

“Em cũng biết cơ đấy.”

“Vậy anh cũng ghét em à?”

“Tôi chưa từng nghĩ thế. Vì em không có ác ý.”

“Ác ý á? Có đầy ra đấy chứ... Nếu Tiền bối không cảm nhận được thì chắc là em làm chưa tới rồi.”

Nói ra mấy lời đáng sợ một cách dễ dàng như không.

Bật cười trước câu nói đùa của Hiyori, tôi búng nhẹ một cái lên vầng trán rộng của cô nhóc.

Khác với tiếng "Tách" vang lên, đầu Hiyori bật ngửa ra sau như thể bị một quả bóng nặng trịch đập trúng.

Nhìn cô nhóc diễn sâu bằng ánh mắt cạn lời, tôi nói.

“Mới sáng sớm mà đã bung hết năng lượng ra thế này thì có thấy khỏe hơn không?”

“Vâng.”

“Hoạt bát thế là tốt. Dù sao thì hai người cũng cố gắng thân thiết với nhau đi.”

“Lần trước em đã nói rồi mà, chuyện đó...”

“Không có gì là không thể cả.”

Nói bằng giọng kiên quyết, tôi ra hiệu bảo cô nhóc kéo khóa áo lên.

Hiyori cúi xuống nhìn chiếc áo khoác gió mỏng manh mình đang mặc, rồi kéo hờ hững cái khóa đang nằm tít dưới ngực lên và lầm bầm.

“Bảo thủ ghê...”

“Với em thì phải thế.”

“Đã nhìn thấy cả quần lót của người ta rồi mà còn.”

“Gì cơ nhóc?”

“Sao! Em nói sai à?”

“Cái đó không phải tôi cố tình nhìn, là do em tự cho tôi xem mà.”

“Không phải. Anh cố tình cù lét chân em để em lộ ra đấy chứ.”

Hiyori nhà ta lớn lên chắc chắn sẽ trở thành một nhà báo chuyên tung tin đồn nhảm cho xem.

Cái hình tượng này hợp với cô nhóc vô cùng.

Nếu được chọn vào vai đó trong phim truyền hình, chắc chắn sau khi phim kết thúc, cô nhóc sẽ nổi tiếng với tư cách là một ác nữ.

“Đừng có tạo ra mấy thuyết âm mưu kỳ cục nữa, cứ chơi vui vẻ đi. Tôi sẽ liên lạc sau.”

“Biết rồi. Chắc em phải ở một mình cô đơn lắm đây.”

“Có Mitsushima và bạn bè em còn gì.”

“Anh chẳng có chút sự đồng cảm nào cả.”

Ngày xưa nói chuyện với Hiyori là tôi lại thấy đau đầu, vậy mà giờ nhìn những hành động đó chỉ thấy đáng yêu... Cảm xúc đúng là mới mẻ thật.

Vừa nghịch cái cọng tóc ngốc nghếch của cô nhóc, tôi vừa nói.

“Cứ cho là vậy đi. Tôi lên phòng đây.”

“Vâng. Em gửi ảnh mặc đồ bơi cho anh nhé?”

“Đừng có nói linh tinh nữa, và cũng tém tém lại cái bộ đồ bơi hôm qua đi.”

“Sao anh cấm đoán nhiều thế? Anh là kẻ độc tài à?”

“Tôi cũng muốn làm kẻ độc tài lắm.”

Vỗ nhẹ vào lưng Hiyori, tôi vẫy tay chào cô nhóc đang giật mình rồi đi lên tầng phòng của Miyuki.

Sau đó, tôi định gọi điện cho cô ấy thì nghe thấy tiếng nam nữ nói chuyện vọng ra từ góc cua hơi khuất.

“Miyuki, cậu không thấy sao à?”

“Sao là sao?”

“Chuyện cậu ấy đi chơi với đàn em năm nhất ấy. Bầu không khí có vẻ rất tốt.”

Tôi biết họ đang nói về chủ đề gì rồi.

Tetsuya vừa nhìn thấy cảnh tôi và Hiyori nói chuyện nên đến mách lẻo với Miyuki đây mà.

Chẳng biết hắn nhìn thấy từ lúc nào nhưng thật... đáng tiếc.

Cậu đã sa ngã đến mức này rồi sao.

Tôi cứ tưởng cậu đã trưởng thành hơn nên trong lòng còn thầm khen ngợi cậu một chút... Giờ thì chỉ còn lại sự khó chịu, tôi còn có thể kỳ vọng gì ở cậu nữa đây.

Tôi không hề cảm thấy thất vọng hay gì cả.

Vốn dĩ tôi đã biết hắn là loại người như vậy, và việc hắn hành động thế này lại càng khiến tôi biết ơn.

Tại sao ư? Vì Miyuki sẽ nhanh chóng cạn tình khi nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của Tetsuya.

“Ừm... Tetsuya-kun, cậu muốn nói gì? Không sao đâu, tớ mong cậu cứ nói thật lòng.”

Nghe giọng nói nghiêm túc của Miyuki, Tetsuya im lặng một lát rồi mở lời.

“Matsuda đang hẹn hò với cậu mà. Vậy thì cậu ấy phải biết giữ khoảng cách chứ.”

“Ý cậu là Matsuda-kun phải giữ khoảng cách với những cô gái khác à?”

“Đúng vậy.”

“Vậy còn tớ thì sao?”

“Hả? Cậu...?”

“Tớ cũng có bạn trai là Matsuda-kun nhưng vẫn đi chơi vui vẻ với Tetsuya-kun đấy thôi. Bọn mình còn nói chuyện điện thoại rất lâu, thỉnh thoảng còn đi dạo cùng nhau nữa. Nếu tính như vậy thì chẳng phải tớ mới là người không biết giữ khoảng cách sao?”

“Chuyện đó...”

“Cậu nói vậy là vì lo cho tớ đúng không? Không có ý đồ gì khác chứ?”

Đương nhiên là có ý đồ khác rồi.

Bình thường Miyuki rất tinh ý và suy nghĩ sâu sắc, nhưng cô ấy lại có xu hướng mềm lòng với những người mình tin tưởng.

“Đương nhiên rồi. Ngày nào tớ cũng...”

“Vậy thì được rồi.”

“... Tớ xin lỗi.”

“Cậu không cần xin lỗi tớ, cậu phải xin lỗi Matsuda-kun mới đúng. Lát nữa cậu tìm gặp và xin lỗi cậu ấy riêng nhé.”

“Không... Tự dưng đến tìm rồi xin lỗi thì Matsuda sẽ thấy lạ lắm đúng không?”

“Ừm... Vậy sao?”

Định hạ bệ danh tiếng của tôi nhưng cuối cùng lại tự rước họa vào thân.

Chắc hắn không biết tình cảm Miyuki dành cho tôi sâu đậm đến mức nào, nên mới nghĩ rằng nói ra những lời đó sẽ khiến mối quan hệ của chúng tôi rạn nứt.

Biết thế thì đừng có làm mấy trò không hợp với mình để rồi tự bôi nhọ hình ảnh bản thân... Chậc chậc...

Vì hắn nói xấu tôi sau lưng nên tôi chẳng có chút đồng tình nào với hắn cả.

Ngược lại còn thấy vô cùng chướng mắt. Chuyến du lịch ngoại khóa kết thúc, tôi phải chọn một ngày để nói chuyện đàng hoàng với Tetsuya mới được.

Dù là nói chuyện bằng lời hay bằng nắm đấm thì cũng phải làm gì đó.

Cái thời cứ thế nhắm mắt làm ngơ đã qua rồi.

Sự bao dung của tôi không rộng lượng đến thế đâu.

“Dù sao thì sau này Tetsuya-kun có bạn gái cũng đừng cố kìm kẹp người ta quá nhé. Nghe nói làm thế sẽ khiến người ta bị stress ngầm đấy.”

Nghe Miyuki nói tiếp, Tetsuya lí nhí đáp lại là mình biết rồi.

Cảm thấy cuộc trò chuyện sắp kết thúc, tôi rời khỏi hành lang đó.

Sau đó, tôi giả vờ như vừa mới đến, vẫy tay từ xa với Miyuki đang bước ra từ góc cua.

“Giờ mới ra à?”

Lúc này, tốt nhất là nên giả vờ như không nghe thấy cuộc trò chuyện.

Cứ đối xử dịu dàng với Miyuki như không có chuyện gì xảy ra, và trả lời thành thật những câu hỏi của cô ấy thì đánh giá của cô ấy về sự thảm hại của Tetsuya sẽ càng tệ hơn.

Tình yêu dành cho tôi cũng sẽ sâu đậm hơn là cái chắc.

“Matsuda-kun!”

Miyuki chạy ào tới ôm chầm lấy eo tôi.

Hương mận thoang thoảng hôm nay sao mà ngọt ngào đến thế.

Chắc là do Miyuki đã kiên quyết từ chối lời ly gián của Tetsuya.

Nhẹ nhàng xoa bóp gáy Miyuki đang rúc vào ngực tôi, tôi hỏi.

“Cậu lấy gì mà lâu thế?”

“Tớ định lấy kem chống nắng mà tìm mãi không thấy. Cậu đang làm gì vậy?”

“Tôi ở cùng Asahina, đợi mãi không thấy cậu xuống nên mới lên đây.”

“Vậy à? Hai người nói chuyện gì thế?”

“Bảo em ấy cố gắng thân thiết với cậu.”

“Gì vậy... Sao từ hôm qua đến giờ cậu cứ ám ảnh chuyện bắt tớ thân thiết với em ấy thế?”

“Vì em ấy có nét giống cậu nên hai người rất hợp nhau.”

“Giống á? Tớ với Asahina á?”

Miyuki mở to mắt như không thể tin nổi, trông thật đáng yêu.

“Ừ.”

“Giống ở điểm nào?”

“Hành động. Cậu chưa nhận ra đâu nhưng tôi thì thấy rõ lắm.”

“Vậy sao...?”

Trong lúc Miyuki đang nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, Tetsuya - người đang cúi gằm mặt như kẻ thất tình - bước ra từ góc cua và chạm mắt với tôi.

“Miura cũng ở đây à? Hôm nay chơi vui vẻ nhé.”

Gửi lời chào giống hệt hôm qua bằng một giọng điệu hiền từ như không biết gì, tôi thấy khóe miệng Miyuki khẽ nhếch lên.

Có vẻ cô ấy rất thích việc tôi đối xử hòa nhã với người vừa nói xấu mình sau lưng.

Hành động ghen tuông điên cuồng của Tetsuya rốt cuộc lại làm tăng thêm danh tiếng cho tôi.

Thế mới nói, có người để so sánh cũng tốt.

Đối với tôi, Tetsuya chính là đối tượng so sánh tuyệt vời đó.

Cười thầm trong bụng, tôi mặc kệ khi thấy hắn đáp lại lời chào bằng một khuôn mặt như nhai phải phân.

Sau đó, khi hắn chúc Miyuki đi chơi vui vẻ rồi rời đi, tôi nghiêng đầu hỏi.

“Cậu ta sao thế? Mặt mũi khó coi quá vậy?”

“À... Cậu ấy bảo bị đau bụng nặng lắm. Với lại khó coi là sao... Cậu nói chuyện dễ nghe chút không được à?”

Nói dối có thiện ý cơ đấy.

Vì nếu nói thật thì chắc chắn mối quan hệ giữa tôi và Tetsuya sẽ trở nên tồi tệ.

Tất nhiên là dù không làm thế thì tôi và hắn cũng đã không thể cứu vãn được nữa rồi, nhưng nể tình Miyuki mong muốn như vậy nên tôi sẽ bỏ qua.

“Biết rồi. Cậu muốn đi đâu trước?”

“Hôm qua tớ tìm hiểu thì thấy trung tâm thành phố có nhiều chỗ tham quan lắm. Bọn mình đi dạo một vòng rồi chụp ảnh nhé.”

“Được.”

Vì cô ấy vừa làm một việc đáng yêu sao?

Hôm nay trông Miyuki đặc biệt xinh đẹp.

Nghĩ bụng phải cưng nựng Miyuki thật nhiều để cô ấy mê mẩn mình mới được, tôi ấn môi mình lên môi cô ấy một cách thật mạnh mẽ và sâu sắc.

Sau đó, tôi nắm lấy tay cô ấy đang ngượng ngùng, kết thúc quá trình chuẩn bị đi chơi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!