Web Novel

Chương 435: Yếu Tố Moe

Chương 435: Yếu Tố Moe

“Á! L-Làm cái gì vậy!”

“Sờ mông chứ làm gì.”

“Nói cái...”

Câu trả lời không chút do dự khiến Hiyori hơi há hốc miệng.

Chắc em ấy hoang mang vì tôi nói thẳng toẹt ra thay vì viện cớ như dự đoán.

Đứng hình mất một lúc, khi thấy tay tôi trượt qua mông định luồn vào giữa hai chân, em ấy giật nảy mình bật dậy.

“Chúng ta tập thể dục thôi...! Tập thể dục...!”

“Tập môn gì?”

“A sao tiền bối lại nghĩ bậy bạ thế...!”

Em nghĩ ngay đến chuyện đó mới là đáng ngạc nhiên đấy.

Tôi cười khẩy nhìn Hiyori đang trừng mắt định đe dọa mình, rồi hất tay lên trên.

Hiyori lập tức đứng bật dậy như một tân binh đang bị rèn kỷ luật.

Sau đó, không cần tôi nói tiếng nào, em ấy tự động bắt đầu giãn cơ.

Người gầy mà mông lại nở nang thì hiếm lắm, Hiyori là một trong số những người hiếm hoi đó.

Cảm giác khi chạm vào có thể sánh ngang với Chinami. Lần sau phải sờ thử của cả hai cùng lúc mới được.

Nghĩ vậy, tôi cùng Hiyori đang khởi động cứng nhắc như tập thể dục nhịp điệu làm nóng cơ thể.

Sau đó, tôi bắt Hiyori chạy từ khu phố đến đầu trung tâm thành phố.

“Họ có bán sandwich thịt heo cốt lết kìa. Em muốn ăn.”

Giọng điệu như thể đã quên sạch chuyện xấu hổ ở nhà.

Hiyori nhà ta đúng là chẳng có chút lo âu nào trong đầu.

Có vẻ em ấy sống với tâm thế chuyện đâu còn có đó...

Nhìn Hiyori gỡ những sợi tóc bết mồ hôi dính trên má, rồi "phù phù" thổi những sợi tóc vướng vào môi, tôi tặc lưỡi.

“Vừa mới tập thể dục mệt nhọc xong đã nhét đồ dầu mỡ vào miệng à?”

“Tập thể dục là để ăn mà.”

“Đó là chân lý rồi nhưng... ráng nhịn chút đi.”

“Em không nhịn được.”

“Suy nghĩ kỹ rồi hẵng nói.”

“Mùi thơm quá nên cám dỗ mạnh lắm ạ.”

“Vậy tắm xong rồi quay lại ăn.”

“Mua mang về.”

“Mang về nguội ngắt ăn dở lắm?”

“Lò vi sóng.”

“Lớp bột chiên sẽ bị ỉu.”

“A nếu vậy thì tiền bối cứ bảo là đừng ăn đi cho rồi...!”

“Ừ, đừng ăn.”

“Bực mình...!”

Hiyori thở hắt ra, ngước lên nhìn tôi với khuôn mặt đầy vẻ phản kháng.

Nhìn cọng tóc ngốc nghếch đáng lẽ phải nằm im lại đang đung đưa trong gió, tôi thấy cũng đáng yêu, liền nói.

“Nhìn gì. Muốn ăn đòn à?”

“Tiền bối dám không?”

“Thử xem. Xem chuyện gì sẽ xảy ra.”

“Tiền bối nghĩ dọa thế là em sợ chắc?”

“Thế nên anh mới bảo thử xem sao?”

“Nể tình nghĩa bấy lâu nay nên em tha cho đấy.”

“Láo toét. Mà đừng có nhổ nước bọt bừa bãi nữa.”

“Em nhổ nước bọt lúc nào?”

“Vừa nãy mới làm xong còn gì.”

“Đó là do tóc cứ bay vào môi nên em mới thổi ra mà.”

“Dùng tay mà gỡ, sao cứ phải phun giọt bắn ra thế?”

“Giọt bắn là gì ạ?”

“Ngốc à?”

“Cái đó thì em công nhận, nhưng tiền bối toàn dùng mấy từ khó hiểu như mấy ông già ấy.”

“Cái đó anh cũng công nhận.”

“Nói dễ hiểu chút thì chết ai? Có phải khoe khoang mình biết nhiều từ đâu...”

“Muốn bị đánh đòn trước mặt bao nhiêu người không?”

Tôi giơ bàn tay đang xòe ra về phía Hiyori đang cằn nhằn, em ấy giật mình chuyển chủ đề.

“Lần tới khi nào tập tiếp ạ?”

“Lúc nào em rảnh thì đến. Nhớ liên lạc...”

“Nhất định phải liên lạc ạ?”

“Đương nhiên.”

“Tiền bối sợ em đột ngột đến lúc có tiền bối Hanazawa ở đó ạ?”

Nói cái gì mà táo bạo thế không biết.

Nếu sợ chuyện đó thì ngay từ đầu tôi đã không bảo em ấy đến nhà rồi.

Tôi còn hoan nghênh là đằng khác. Việc Hiyori tìm đến lúc có Miyuki ở đó ấy.

Phải có chuyện gì xảy ra thì mối quan hệ mới tiến triển được chứ.

“Anh đang dạy em phép lịch sự cơ bản mà.”

“Em lịch sự lắm đó nha~.”

“Có cái nịt.”

“Đã bảo đừng dùng giọng điệu của người già nữa mà?”

“Thế này mà là giọng điệu của người già à?”

“Thường thì người nói không tự nhận ra mình cổ hủ đến mức nào đâu. Giống như tiền bối dạy em phép lịch sự, em cũng sẽ uốn nắn lại giọng điệu cho tiền bối.”

“Anh không thích dùng giọng điệu giống em đâu.”

“Em cũng không muốn trở nên cứng nhắc như tiền bối đâu.”

Hôm nay Hiyori hay cãi nhem nhẻm nhỉ.

Nhìn kỹ thì có vẻ xu hướng này xuất hiện sau khi tôi vỗ mông hoặc hôn em ấy.

Đụng chạm thân thể xong là nói nhiều hơn à?

Lúc nào cũng nghĩ vậy, Hiyori đúng là khó hiểu thật.

“Về thôi.”

“Còn thịt heo cốt lết thì sao ạ?”

“Không được.”

“Thật sự không được ạ?”

“Ừ.”

Một câu nói dứt khoát khiến đôi vai Hiyori thõng xuống.

Biết là diễn nhưng thấy thế tôi lại động lòng thương, chắc trên đường đưa em ấy về phải mua cho em ấy một phần mang đi mới được.

Tập thể dục cùng Hiyori, đến nhà Miyuki ăn cơm,

Gặp Chinami rồi đến quán cà phê internet cày phim, hẹn hò...

Cứ thế, tôi đã trải qua những ngày tháng rảnh rỗi trong suốt mấy ngày qua.

Cho đến lúc đó, tôi không hề liên lạc với Renka, và Renka cũng không gửi cho tôi một tin nhắn nào.

Định thi gan với tôi khoảng một tuần sao?

Nghĩ vậy, tôi định đi chạy bộ một mình vào tối muộn thì...

Rung-!

Điện thoại trong túi rung lên.

Tưởng Miyuki liên lạc, tôi kiểm tra màn hình thì thấy một tin nhắn khiến tôi bất giác mỉm cười.

[Đồ rác rưởi.]

Là từ Renka.

Tự dưng gửi tin nhắn chửi rủa, có vẻ việc bỏ mặc đang phát huy tác dụng rất tốt.

Dù vẫn còn tỏ ra cao ngạo, nhưng vài ngày nữa chắc chắn sẽ giảm bớt thôi.

Có nên trả lời không nhỉ?

Kết hợp cả hai đi. Để điện thoại ở nhà đi tập thể dục, tắm rửa thong thả xong rồi hẵng nhắn lại.

Với quyết tâm đó, tôi định đặt điện thoại xuống bàn thì...

Rung rung rung-! Rung rung-!

Điện thoại trong tay rung lên liên hồi, tôi bật cười khúc khích.

Không muốn nghe máy nhưng không được rồi.

Đột nhiên tôi muốn nghe giọng Renka.

“Alo.”

-Này.

“Vâng.”

-Này!

Giọng nói lớn đến mức chói tai.

Tôi giật mình đưa điện thoại ra xa tai, hỏi với vẻ hoang mang.

“Gì vậy?”

-Gì.

“Không, Đội trưởng uống rượu à?”

-Không uống.

“Thế sao lại thế?”

-Chết đi.

Nghe giọng không bị líu lưỡi thì có vẻ cô ấy không uống rượu thật.

Tỉnh táo mà chửi tôi thế này, chắc là tủi thân lắm sao?

Mấy ngày nay tôi gặp Chinami ba lần, có lẽ cô ấy đã kể chuyện đó cho Renka nghe.

Renka chắc cảm thấy tủi thân vì tôi chỉ đi chơi với Chinami mà bỏ rơi cô ấy nên mới liên lạc.

“Đừng nói những lời khó nghe thế chứ?”

-Vậy thì đừng chết.

A a... Muốn chạy ngay đến nhà Renka ôm cô ấy thật chặt quá đi mất.

Đến mức tôi phải nghĩ như vậy, giọng nói vừa rồi của Renka toát lên vẻ đáng yêu vô cùng.

Dù sao thì cô ấy cũng đã chủ động liên lạc như tôi mong muốn, giờ là lúc phải nới lỏng một chút.

Chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều qua điện thoại.

Tôi cố tình im lặng một lúc để tỏ vẻ đang suy nghĩ, khi tiếng thở của Renka hơi mạnh lên, tôi mới lên tiếng.

“Đang làm gì đấy?”

-Ở nhà.

“Thì ở nhà làm gì cơ.”

-Không biết.

“Đừng có trả lời qua loa thế, nói đàng hoàng xem nào?”

-Đọc sách.

“Truyện tranh à?”

-Ừ.

Đang đọc truyện gì mà tự dưng lại thế này?

Có khi nào đọc được cảnh mâu thuẫn nhẹ nhàng trong truyện ngôn tình, thấy giống hoàn cảnh của mình nên bắt chước hành động của nữ chính không nhỉ.

“Ăn cơm chưa?”

-Chưa.

“Tôi cũng chưa ăn, gặp nhau một lát đi ăn tối nhé?”

-Bây giờ á?

“Muộn quá à?”

-... Cũng bình thường.

“Vậy 40 phút nữa ra trước nhà đợi tôi nhé?”

-Ừ.

Tút.

Vừa trả lời xong là cúp máy luôn.

Nhìn dòng chữ màu đỏ báo cuộc gọi đã kết thúc trên màn hình trắng, tôi bật cười, mở tủ quần áo bắt đầu thay đồ.

Tập thể dục để sau vậy.

Đến trước nhà Renka đúng giờ hẹn, tôi thấy cô ấy đang đứng tựa lưng vào tường.

Cô ấy mặc quần đùi ngắn và áo thun trắng, không biết là do thời tiết hôm nay nóng bức hay là cố tình phối đồ để quyến rũ tôi nữa.

Tôi dừng xe trước mặt, Renka lững thững bước tới mở cửa ghế phụ, nhìn tôi với vẻ mặt vô cảm, tôi cũng làm vẻ mặt tương tự, giơ một tay lên.

“Chào Đội trưởng.”

“... Đến thật à?”

“Chứ đến giả à? Nói linh tinh gì thế.”

“Im... Ồn ào quá.”

Định chửi thề nhưng lại vội vàng đổi lời, buồn cười thật.

Tôi liếc nhìn cô ấy đang ngồi ngoan ngoãn đặt tay lên đùi, nhả phanh ra rồi hỏi.

“Muốn ăn gì không?”

“Cơm nắm.”

Bình thường khi tôi hỏi câu này, Renka hay trả lời là không có hoặc ăn gì cũng được.

Nhưng hôm nay cô ấy lại tự mình chọn món một cách rõ ràng.

Bằng chứng cho thấy cô ấy đang hạ cái tôi của mình xuống.

“Vậy ra trung tâm thành phố nhé?”

“Tùy.”

“Biết rồi. Nhỡ không tìm được quán thì Đội trưởng thử tìm trên mạng xem sao nhé?”

“Ừ.”

“Cả bãi đỗ xe gần đó nữa.”

“Ừ.”

“Hôm nay bảo tìm mà không thấy cáu gắt nhỉ?”

“Tôi nói thế bao giờ?”

“Chưa nói à?”

“Chưa.”

“Vậy thì thôi.”

“Ừ.”

Dù trả lời cộc lốc với thái độ lạnh lùng nhưng vẫn không giấu được vẻ đáng yêu.

Một cô gái luôn tỏa ra hàn khí và chỉ biết từ chối, khi rơi vào lưới tình với chàng trai theo đuổi mình sẽ thế này sao?

Thật sự rất Moe Moe, đánh trúng sở thích của tôi luôn.

Vừa ăn cơm vừa quan sát tình hình thêm chút nữa rồi quyết định xem có nên đụng chạm nhẹ nhàng không.

Nghĩ vậy, tôi vừa lái xe ra khỏi khu phố vừa liếc nhìn Renka đang gõ điện thoại qua gương chiếu hậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!