Web Novel

Chương 476: Lý Do Em Ấy E Ngại Tôi (2)

Chương 476: Lý Do Em Ấy E Ngại Tôi (2)

“Nhà vệ sinh...”

Hiyori bỏ lửng câu nói rồi đứng dậy.

Tôi nhìn cô nàng với ánh mắt cạn lời, hỏi.

“Lại đi à?”

“Vâng. Tại em uống nhiều nước quá...”

Mới đi vệ sinh chưa đầy 10 phút trước, phần cà phê của Hiyori cũng còn hơn một nửa, uống nhiều cái nỗi gì...

Hành động của cô nàng vô cùng đáng ngờ. Chắc chắn không phải là dục vọng nổi lên nên đi tự sướng rồi... Rốt cuộc là tại sao nhỉ?

“Sao lại mang theo túi xách?”

“Sợ có người ăn cắp.”

“Tôi đang nhìn mà.”

“Anh hãy cư xử dịu dàng chút đi.”

“Nhóc nói gì cơ?”

“Không có gì ạ.”

Từ việc nói năng lộn xộn, mồ hôi lạnh lấm tấm trên má, cho đến khuôn mặt hơi ửng đỏ...

Lúc đầu tôi còn bán tín bán nghi, nhưng giờ thì đã chắc chắn.

Hiyori hiện tại đang cảm thấy ham muốn. Hơn nữa còn rất mãnh liệt.

Không phải là đang đến kỳ kinh nguyệt mà là do bên dưới ướt át nên mới đi vệ sinh.

Nhưng tôi không hiểu tại sao cô nàng lại mang theo túi xách.

Lúc nãy Hiyori lấy đồ, tôi có liếc nhìn thử, bên trong chẳng có băng vệ sinh hay tã lót gì cả.

Là thói quen sao? Hay là định bỏ trốn nếu thấy không ổn?

“Để túi xách lại đi.”

“Tại sao ạ?”

“Sợ nhóc bỏ trốn.”

“A trốn cái gì chứ...! Em có lý do gì để làm vậy đâu?”

“Nếu là nhóc thì cũng có khả năng lắm.”

“Thật cạn lời... Bực mình.”

Hiyori thở hắt ra, lê đôi dép lê lẹp xẹp đi về phía nhà vệ sinh.

May mà quán ít khách, chứ nếu đông thì chắc chắn sẽ có người khó chịu với âm thanh đó.

Một lúc lâu sau Hiyori mới từ nhà vệ sinh quay lại.

Khi ly nước của tôi gần cạn, cô nàng vẫn với khuôn mặt khó chịu tiến đến, đặt mông ngồi xuống đối diện tôi.

“Anh nhìn gì mà chằm chằm thế?”

“Không được nhìn à?”

“Vâng.”

“Tại sao?”

“Thích thế.”

“Đúng là con bé buồn cười. Muốn ra ngoài không?”

“Đi đâu ạ?”

“Đến quán cafe phức hợp hay chỗ nào đó tương tự.”

Nghe vậy, vai Hiyori khẽ run lên.

Chắc cô nàng nhớ lại chuyện từng bị tôi làm những trò vô cùng gợi tình đến mức lên đỉnh trong căn phòng kín của quán cafe phức hợp lần trước.

“A-Anh định làm trò gì thế?”

“Ai biết.”

Tôi thản nhiên nhún vai, ánh mắt Hiyori hơi căng lên.

“Cuối cùng anh cũng lộ bản chất rồi...!”

“Lộ bản chất gì cơ?”

“Đừng có giả vờ không biết...!”

“Hôm nay sao nhóc lại ngang bướng thế hả?”

“Tiền bối đã biến em thành ra thế này đấy.”

Nói thế nghe cứ như nữ dũng sĩ từng là anh hùng nhưng vì hoàn cảnh xung quanh mà sa ngã, trở thành cô dâu của Ma vương vậy.

Tưởng tượng thôi cũng thấy kích thích rồi. Có nên rủ Renka chơi trò nhập vai concept đó không nhỉ?

Lúc đầu chắc chắn cô nàng sẽ nổi trận lôi đình từ chối, nhưng một khi đã làm thì có vẻ sẽ rất nhập tâm.

“Tôi làm nhóc trở nên ngang bướng á?”

“Vâng.”

“Cứ cho là vậy đi. Đi thôi.”

“Em vẫn chưa uống xong cà phê mà.”

“Cầm theo uống là được.”

“Quán cafe phức hợp cấm mang đồ ăn thức uống bên ngoài vào.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Những chỗ khác cũng thế cả.”

“Vậy thì đi chỗ khác ngoài quán cafe phức hợp là được.”

“Chỗ khác là chỗ nào. Rạp chiếu phim à?”

“Chỗ nào cũng được, ra ngoài thôi. Ở đây ngột ngạt quá.”

“Anh giả vờ ngột ngạt đúng không...! Để đưa em đến chỗ mờ ám...!”

“Tôi là kẻ bắt cóc chắc?”

“Không phải sao?”

“Vậy tôi cho kẹo, đi theo tôi nhé.”

“Được ạ.”

Cuộc trò chuyện đi chệch hướng hoàn toàn rồi.

Thế mà vẫn hiểu ý nhau mới tài, vừa kỳ lạ vừa buồn cười.

Cùng Hiyori - người có vẻ đã lấy lại được chút tinh thần - bước ra khỏi quán cafe, tôi đưa mắt nhìn về phía một tòa nhà cao tầng cách đó khoảng ba dãy nhà.

Đó là một khách sạn chuyên phục vụ khách du lịch.

“Nhìn kìa...! Anh đang nghĩ bậy bạ đúng không...!”

Hiyori nhìn theo ánh mắt tôi rồi trách móc.

Tôi khẽ chạm vào lọn tóc ngốc nghếch hôm nay rủ xuống ủ rũ của cô nàng, nói.

“Không phải.”

“Không phải cái gì mà không phải...! Đúng mà! Quả nhiên là đồ biến thái...”

“Còn nhóc thì sao?”

“Em thì sao.”

“Hình như từ nãy đến giờ nhóc toàn nghĩ bậy bạ thì phải.”

“Đâu có...?”

“Hiện hết lên mặt rồi kìa. Hôm nay không mang theo quần áo dự phòng à?”

“A-Anh nói gì thế...!”

Nhìn dái tai cô nàng đỏ bừng lên nhanh chóng, có vẻ như tôi đã nói trúng tim đen rồi.

Thế thì cớ sao lại đi kiếm chuyện với tôi làm gì.

Nuốt lại câu nói đó, tôi chợt nghĩ Hiyori trông thật thanh thuần.

Lúc đến quán cafe tôi cũng chỉ thấy bình thường thôi.

Nhưng nhìn cô nàng ăn mặc đoan trang hơn hẳn mọi khi, một tay cầm ly cà phê, tay kia xách chiếc túi nhỏ xinh, lại còn bẽn lẽn trước những lời trêu chọc của tôi, trông cô nàng chẳng khác nào nhân vật chính trong một bộ Love Comedy thuần ái.

“Ô, sao thế ạ...? Tự nhiên nhìn chằm chằm...”

Ánh mắt của tôi có vẻ hơi áp lực nên cô nàng khẽ quay mặt đi.

Giọng nói cũng nhỏ dần, đúng chuẩn một thục nữ.

“Sau này nhóc cứ ăn mặc như hôm nay đi. Che chắn kín đáo thế này tốt biết mấy?”

“Em hở chân mà?”

“Che đến dưới đầu gối là được rồi.”

“Tự nhiên anh sao thế? Áp lực quá...”

“Thấy áp lực à?”

“Em nói khách sáo thôi.”

“Vậy thì may quá. Muốn đi đâu?”

“Cái đó thì người rủ ra ngoài phải quyết định chứ.”

“Biết rồi.”

Chiếc xe băng qua trung tâm thành phố, hướng ra vùng ngoại ô.

Nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ nhanh chóng trở nên vắng vẻ, Hiyori hỏi.

“Chúng ta đang đi đâu thế? Đừng bảo là đi ngắm biển nhé?”

“Không đi xa đến thế đâu. Nhóc muốn ngắm biển à?”

“Không ạ. Thấy xe chạy ra ngoại ô nên em hỏi thôi. Vậy đi đâu thế?”

“Đi rạp chiếu phim ô tô. Phải đi khoảng 20 phút nữa.”

“Sao phải cất công đi xa thế ạ? Tìm quanh quán cafe lúc nãy chắc cũng có mà...”

“Trung tâm thành phố có cảm giác xô bồ quá. Vừa xem vừa thong thả nghỉ ngơi đi.”

“Cũng... không tệ.”

“Đúng không?”

“Vâng.”

Hiyori hơi ngả lưng ghế ra sau rồi vắt chéo một chân.

Hành động đó khiến một bên mông cô nàng hơi nhấc lên, cơ thể nghiêng về phía đó.

Có thể nghĩ đó là hành động để tìm tư thế thoải mái, nhưng với tình trạng hiện tại của Hiyori thì có vẻ như cô nàng đang có ý đồ gì đó.

Ví dụ như sợ ái dịch chảy ra làm ướt ghế xe chẳng hạn... Đại loại thế.

Thực tế thì thỉnh thoảng Hiyori lại đổi chân vắt chéo, hoặc ngả lưng ghế thấp hơn rồi nằm nghiêng hẳn sang một bên.

Không đến mức gọi là hành vi bất thường. Nhưng rõ ràng là những hành động bình thường cô nàng không hề làm.

“Ngồi yên chút đi.”

“Ngồi xe lâu khó chịu quá...”

“Viện cớ trơn tru thật đấy. Chắc nghĩ sẵn câu trả lời rồi đúng không?”

“Không hề nhé?”

Nhìn cô nàng nổi đóa lên buồn cười thật.

“Biết rồi.”

“Xin lỗi vì đã hiểu lầm em đi.”

“Xin lỗi.”

“Được ạ.”

Cứ thế, chúng tôi vừa trò chuyện dăm ba câu vừa đến rạp chiếu phim ô tô.

Đúng lúc có bộ phim sắp chiếu, tôi mua vé rồi lái xe vào khu vực chiếu phim.

Chắc vì rạp nằm ở ngoại ô nên quy mô khá nhỏ, cộng thêm địa điểm và thời gian còn sớm nên hầu như không có khách.

Tính cả xe của tôi thì mới có ba chiếc. Dù có nói khách sáo thì cũng không thể gọi là nhiều được.

“Thế này cũng không tệ nhỉ.”

“Cái gì?”

“Việc không đặt vé trước mà cứ thế đến ấy. Lỡ rạp đóng cửa thì cứ coi như đi dạo mát rồi về... Em thấy cũng hay.”

Có vẻ cô nàng thích kiểu hẹn hò tùy hứng, chỉ chốt địa điểm chứ không có kế hoạch cụ thể thế này.

Sau này phải thường xuyên đưa cô nàng ra ngoài mới được.

“Vậy sao?”

“Vâng, nhưng mà... sao anh lại lùi xe vào chuồng? Màn hình ở phía trước mà?”

“Để xem từ phía sau. Xuống xe đi.”

Hiyori bước xuống xe với vẻ mặt ngơ ngác.

Tôi cười khẩy với cô nàng, mở cốp xe, lấy tấm thảm êm ái ra rồi bấm nút gập hàng ghế sau xuống.

“À, xe này làm được thế này cơ à.”

“Ổn chứ?”

“Vâng. Đi cắm trại trong xe chắc tiện lắm đây.”

“Lần sau chúng ta cùng đi cắm trại nhé.”

“Em đồng ý.”

Phải rủ cả Miyuki đi cùng để ba người cùng đi mới được. Chắc chắn sẽ có nhiều cảnh thú vị lắm đây.

Sau khi tôi trải thảm xong, Hiyori chớp chớp đôi mắt to tròn vài cái rồi chui tọt vào trong cốp xe.

Tôi cũng nằm xuống cạnh cô nàng rồi đóng cốp lại.

Vì là xe SUV cỡ lớn nên ngoài việc chân hơi vướng một chút thì không gian rất vừa vặn.

Với người thấp bé như Hiyori thì nói hơi quá chứ sống ở đây luôn cũng được, vô cùng rộng rãi.

“Sao anh lại đóng cửa?”

“Vẫn xem được bình thường mà.”

“Thì đúng là vậy nhưng...”

Nghe giọng điệu đầy nghi hoặc, có vẻ cô nàng đang tò mò về ý định thực sự của tôi.

Quyết định phải bắt đầu ngay để giải đáp thắc mắc cho cô nàng Hiyori hiếu kỳ của chúng ta, tôi nắm lấy cánh tay của cô nàng - người từ nãy đến giờ vẫn mang ánh mắt vô cùng đáng ngờ - kéo mạnh.

“Ư-ík...!?”

Bị kéo lên người tôi, Hiyori lộ rõ vẻ bối rối.

Ngay sau đó, cô nàng bắt đầu vùng vẫy, tôi ôm chặt lấy eo cô nàng và nói.

“Xem thế này đi.”

“Đ-Đừng có đùa...! Thế này thì làm sao em xem phim được...!”

“Vậy thì thế này nhé?”

Vừa vỗ về tấm lưng của Hiyori đang cố thoát khỏi tôi, tôi vừa dựng nhẹ một bên ghế sau lên.

Sau đó, tôi để cô nàng tựa lưng vào đó, dang rộng hai chân và đặt cô nàng vào giữa.

“Không...! Anh đến đây là vì mục đích này đúng không...! Để làm chuyện xấu...!”

Bị tôi xoay như chong chóng, giọng Hiyori cao lên, nhịp thở cũng dần trở nên gấp gáp.

Đó là bằng chứng cho thấy ngay từ lúc đến rạp chiếu phim ô tô, cô nàng đã dự đoán được chuyện này sẽ xảy ra.

“Bớt cằn nhằn đi. Đau tai quá.”

“A-Anh nói gì cơ? Cuối cùng anh cũng lộ bản chất rồi...!”

“Im lặng xem phim đi. Bắt đầu rồi kìa.”

“Thế này thì làm sao mà... Không không không...! Dừng lại...! Anh làm cái gì thế...!”

Vừa vén nhẹ váy lên định luồn tay vào giữa hai chân là cô nàng phản ứng dữ dội ngay.

Cơ thể Hiyori run lên bần bật khi cô nàng nắm chặt lấy cánh tay tôi đang lướt qua da thịt, truyền sự rung động đó sang cơ thể tôi.

“Khoan đã...! Phim còn chưa bắt đầu mà...!”

Giọng nói gấp gáp của cô nàng sao lại nghe vui tai đến thế nhỉ.

Nghĩ vậy, tôi chống cằm lên một bên vai Hiyori.

Sau đó, tôi kéo rèm che nắng được trang bị sẵn trên cửa sổ hàng ghế sau, như một cách truyền đạt ý chí của mình cho cô nàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!