Web Novel

Chương 335: Hương Vị Thanh Xuân (2)

Chương 335: Hương Vị Thanh Xuân (2)

Hình bóng Hiyori cứ lởn vởn trong tâm trí tôi không chịu rời đi.

Cảnh cô nhóc ngồi bên hồ bơi khởi động xong, nhảy ùm xuống nước rồi cười đùa vui vẻ cùng Miho... chắc tôi sẽ còn nhớ đến nó ít nhất là một tuần nữa.

Nhưng bộ đồ bơi đó hơi chật. So với các học sinh khác thì hở hang và khêu gợi hơn hẳn.

Việc giáo dục quan niệm trinh tiết cho Hiyori của chúng ta... phải bắt đầu càng sớm càng tốt mới được.

“Tiền bối! Anh đến câu lạc bộ à?”

Đang lững thững bước về phía phòng câu lạc bộ, tôi chợt nghe thấy giọng Hiyori vang lên từ phía sau.

Đúng là thiêng thật. Nên tôi thích.

“Đúng vậy. Mitsushima lại đi đâu mà em có một mình thế này?”

“Miho đến phòng câu lạc bộ trước rồi ạ.”

“Hai đứa thân nhau lắm mà?”

“Đúng vậy ạ?”

“Thế sao dạo này hay đi lẻ thế?”

“Thì cũng có lúc này lúc kia chứ ạ.”

“Học bơi vui không?”

“Vui lắm ạ, nhưng cũng mệt nữa.”

“Vì bơi nhiều quá à?”

“Không hẳn, tại bọn em phải ôm phao đập chân lâu quá. Vừa chán vừa mệt...”

“Thầy giáo cho khởi động kỹ quá nhỉ.”

“Vâng ạ.”

Cúc áo sơ mi trên cùng của Hiyori đang mở.

Trời mới nóng lên một chút mà đã bắt đầu hở hang rồi, tôi cực kỳ không hài lòng.

Những hình ảnh đó chỉ được phép cho một mình tôi xem thôi.

Tôi tặc lưỡi, nói.

“Cài cúc áo vào.”

“Không thích. Nóng lắm.”

“Cài vào.”

“Lần trước cũng thế, sao anh cứ bảo thủ vậy? Tiền bối là ông nội em chắc?”

“Nhanh lên.”

Giọng điệu nghiêm khắc của tôi đã khơi dậy tính phản nghịch của cô nhóc chăng?

Hiyori lầm bầm gì đó trong miệng, rồi miễn cưỡng cài cúc áo lại.

“Được chưa ạ?”

“Ừ. Học sinh thì phải ra dáng học sinh chứ.”

“Ư... Cứng nhắc quá đi.”

“Tôi nói thế cũng vì muốn tốt cho em thôi.”

Vẻ mặt Hiyori trở nên hoang mang.

Có vẻ cô nhóc cạn lời trước cái thói gia trưởng đang tỏa ra ngùn ngụt từ người tôi.

Tôi cười khúc khích, hất cằm về phía tòa nhà tập trung các câu lạc bộ trong nhà.

“Không đi à?”

“Đang định đi đây... Sao em cứ thấy tức tức thế nào ấy nhỉ?”

“Thái độ lồi lõm quá đấy. Người ta khuyên bảo thì phải nói 'Em cảm ơn' chứ.”

“Em sắp bực mình rồi đấy.”

“Thế thì may quá.”

“Đáng ghét...”

Hừm hừm. Phản ứng không tệ chút nào.

Cảm giác như sau bao lần bị bắt nạt, cuối cùng cũng phản đòn được một vố vậy?

Từ giờ khi đối xử với Hiyori, tôi phải bùng nổ sức mạnh gia trưởng mới được.

“Đùa thôi. Đừng giận.”

“Em không giận. Nhưng tiền bối này, cái này có dùng được không?”

Hiyori lấy từ trong túi áo đồng phục ra một mảnh giấy hình chữ nhật.

Thứ cô nhóc đưa cho tôi là... thẻ tích điểm có đóng 5 con dấu mà cô nhóc nhận được hồi làm thêm ở quán cà phê.

Lâu lắm rồi mới thấy lại thứ này. Những kỷ niệm với Renka lại ùa về.

“Dùng được chứ. Tích đủ 10 cái rồi dùng.”

“Giảm nửa giá không được ạ?”

“Đừng có đòi hỏi vô lý.”

“Sao lại vô lý ạ? Tích đủ 10 cái thì được miễn phí một ly, vậy 5 cái thì giảm nửa giá cũng được mà.”

“Đó là lý lẽ của mấy vị khách hãm tài đấy.”

“Làm cho em đi.”

“Tôi làm thế nào được? Đi mà hỏi ông chủ ấy.”

“Cứ làm cho em đi.”

Cái điệu bộ hờn dỗi nửa đùa nửa thật trông thật xinh xắn.

“Đưa đây xem nào.”

“Anh sẽ làm cho em thật ạ?”

“Ừ.”

“Nói dối đúng không? Anh định cướp thẻ rồi tự dùng chứ gì?”

“Bảo làm cho rồi mà còn lằng nhằng. Giờ thì đi đi.”

Tôi xua tay như đuổi một con muỗi phiền phức, Hiyori cười hì hì làm bộ né tránh tay tôi.

Sau đó, cô nhóc xoay chiếc cặp đang đeo trên lưng ra phía trước, lấy từ trong đó ra một cây Suichu rồi đưa cho tôi.

“Em trả 100 yên đã mượn nhé.”

“Trả bằng Suichu thật à?”

“Anh bảo tùy em mà. Không nhận thì em ăn đấy nhé?”

“Đưa đây.”

Lớp vỏ bọc dài ngoẵng vụt khỏi tay Hiyori.

Bị cướp mất cây Suichu trong chớp mắt, Hiyori mở to mắt ngạc nhiên.

Có vẻ cô nhóc bất ngờ trước tốc độ tay của tôi.

“Sao tay anh nhanh thế...?”

“Tại tôi hay đi móc túi mà.”

“Thảo nào em cứ thấy nghi nghi...”

Cô nhóc đáng yêu ở chỗ luôn phản ứng lại từng câu đùa nhạt nhẽo của tôi.

Vừa nãy thấy cặp sách của cô nhóc hơi đơn điệu, hay là mua cho cô nhóc một cái móc khóa nhỉ?

Móc khóa hình quả chanh thì sao? Chắc chắn sẽ rất hợp với hình tượng của cô nhóc.

Nhưng hình như lần trước tôi cũng từng nghĩ thế này rồi thì phải?

Dạo này tinh thần cứ lơ lửng thế nào ấy, phải kiểm điểm lại bản thân mới được.

“Anh đang nghĩ gì mà đăm chiêu thế?”

Hiyori tiếp tục hỏi.

Tôi nhún vai đáp.

“Em không cần biết đâu.”

“Lại đang nghĩ bậy bạ chứ gì? Em nhìn thấu hết rồi.”

Còn chẳng biết thế nào là bậy bạ thật sự mà cứ tỏ ra phóng khoáng.

Em không nên mặc bộ đồ bơi đó đâu.

Nó làm nhiệt huyết trong tôi sục sôi rồi, tôi sẽ ăn tươi nuốt sống em càng sớm càng tốt.

Nói thì nói vậy, nhưng trò kéo co với Hiyori không hề dễ dàng chút nào.

Cần phải nỗ lực, nỗ lực nhiều hơn nữa.

“Myak.”

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Chinami khi cô nàng đang thu dọn quần áo đã phơi khô, khiến cô nàng thốt lên một tiếng kêu kỳ quặc đặc trưng.

“Cậu đang làm gì vậy?”

“Tự dưng tôi muốn đặt tay lên thôi.”

“Cũng có thể hiểu được. Renka cũng hay làm thế với tôi lắm. Dù cậu ấy đặt cả hai tay chứ không phải một tay như cậu.”

“Có vẻ Đội trưởng rất quý Sư phụ nhỉ.”

“Cậu nói chuyện nghe lọt tai thật đấy.”

“Cảm ơn Sư phụ đã khen. Nhưng Sư phụ này.”

“Cậu cứ nói đi.”

“Sư phụ cũng thích bơi lội à?”

“Tất nhiên rồi. Nhưng tôi bơi không giỏi lắm.”

Chinami thích bơi lội...

Vậy thì mùa hè này rủ cả dàn harem đi tắm biển cũng không tồi.

Nhắc mới nhớ, không biết có chuyến dã ngoại chung cho cả khối 1, 2, 3 không nhỉ?

Việc cả ba khối cùng đi đến một địa điểm không phải là tình huống phổ biến nên không thể coi là một cliche bắt buộc, nhưng nó vẫn là một sự kiện thỉnh thoảng lại xuất hiện... Tự dưng tôi lại muốn đặt cược vào nó.

“Tôi muốn xem thử một lần.”

“Xem gì cơ?”

“Xem dáng vẻ của Sư phụ khi mặc đồ bơi ấy.”

“Nat?”

Chinami bối rối khi tôi bộc lộ sở thích một cách trắng trợn.

Tôi cẩn thận vuốt lại mái tóc màu hồng đang bị tay mình đè lên của cô nàng, nói tiếp.

“Lần tới chúng ta cùng đi hồ bơi hay bãi biển nhé.”

“Á... Vâng... Quyết định vậy đi.”

“Hứa rồi đấy nhé?”

“Vâng...”

Chắc do tôi nhắc đến đồ bơi lúc nãy nên cô nàng thấy xấu hổ, liền trùm luôn chiếc khăn tắm dài đang cầm lên đầu.

Sao con người này lại chỉ làm toàn những hành động đáng yêu thế không biết.

Theo ý kiến của tôi, một người như Chinami phải được công nhận là quốc bảo mới đúng.

Cứ thế, tôi có một cuộc hẹn không xác định ngày tháng với Chinami, thỉnh thoảng lại trêu chọc Renka và trải qua một ngày bình yên vô sự. Ngày hôm sau.

Trên đường di chuyển đến lớp Mỹ thuật, tôi phát hiện Hiyori đang ngủ trên khán đài sân vận động.

Cô nhóc mặc bộ đồ thể dục cộc tay, đắp khăn lên mắt và ngủ say sưa, cái dáng vẻ không thèm bận tâm đến ánh nhìn của những người xung quanh trông thật tuyệt.

Nghĩ vậy, tôi rón rén tiến lại gần Hiyori và quan sát cô nhóc.

Cô nhóc thở đều đều, miệng hơi hé mở.

Một chân thò cả xuống dưới khán đài, có vẻ cô nhóc đang ngủ rất say.

Giáo viên thể dục đang ở ngay trên sân mà gan to gớm.

Thậm chí không biết lấy đâu ra cái gối du lịch nhỏ xíu để gối đầu nữa.

Bị phát hiện là ăn điểm trừ như chơi... Đúng là một đứa trẻ phóng túng.

Tôi lắc đầu ngán ngẩm, dùng ngón tay gõ nhẹ vào vầng trán rộng và mịn màng của Hiyori.

“Ưngek.”

Hiyori hít một hơi thật sâu, từ từ kéo chiếc khăn che mắt ra.

Sau đó, cô nhóc ngước nhìn khuôn mặt tôi đang cúi xuống nhìn mình.

“Tiền bối Matsuda...? Gì vậy ạ...?”

“Tôi thấy em lúc đang trên đường đến phòng Mỹ thuật. Thầy giáo đang ở đây mà em làm gì thế này?”

“Á sao tự dưng đánh thức người ta rồi cằn nhằn thế...!”

Giọng nói ngái ngủ pha chút nũng nịu nghe thật lọt tai.

Tôi nói với cô nhóc đang quay người sang một bên chuẩn bị ngủ tiếp.

“Muốn ngủ thì ra góc khuất mà ngủ. Nằm đây bị phát hiện đấy?”

“Phiền quá... Cứ mặc kệ em đi...”

“Cái gối lấy đâu ra thế? Mua à?”

“Vâng... 1500 yên... Mua chung với mấy đứa bạn...”

“Mua chung là sao?”

“Là cùng nhau mua...”

“Tôi không hỏi cái đó.”

“Á đừng có trêu em nữa...!”

Tôi định ngồi luôn xuống cạnh Hiyori - người đang ngái ngủ và thốt ra những câu thoại như một thiếu nữ tuổi dậy thì, nhưng rồi lại thôi.

Vì thấy có lỗi. Cảm giác như mình vừa phá hỏng giấc ngủ ngon của cô nhóc vậy.

“Kéo váy xuống đi.”

“Váy á?”

“Hở đùi rồi kìa.”

Đúng như lời tôi nói, đùi của Hiyori lúc này đang lấp ló.

Do thói quen khi ngủ hay cựa quậy chân nên váy bị xắn lên.

“Anh mãn nhãn chưa...?”

Cô nhóc vừa lóng ngóng kéo váy xuống, vừa đột ngột buông một câu hỏi đầy ẩn ý.

Ý hỏi tôi đã nhìn kỹ đùi cô nhóc chưa.

Tôi cười khẩy như thể điều đó thật nực cười, đáp.

“Không, hoàn toàn không.”

“Vâng...”

“Ngủ tiếp đi. Đừng để bị phát hiện.”

“Vâng... Anh có chăn thì đưa em mượn.”

Cô nhóc vươn một cánh tay về phía tôi như một lẽ đương nhiên, thật cạn lời.

Tôi cẩn thận nắm lấy cổ tay mỏng manh của Hiyori, đặt lên eo cô nhóc.

“Không có thứ đó đâu.”

“Từ giờ anh nhớ mang theo nhé...”

Cảm giác có lỗi vừa nãy bay sạch sành sanh.

Hay là cứ trêu chọc cô nhóc thêm chút nữa nhỉ?

Không được. Dù sao người đánh thức cũng là tôi, nên dừng ở đây thôi.

“Biết rồi.”

Tôi nhặt chiếc khăn rơi bên cạnh lên, gấp gọn gàng sao cho phần sạch hướng ra ngoài.

Sau đó, tôi nhẹ nhàng đặt lên trán Hiyori rồi lững thững rời khỏi khán đài.

Ngoại trừ thời tiết hơi nóng ra thì đây là một ngày vô cùng bình yên và suôn sẻ.

Trời cũng trong xanh như hôm qua. Nhìn bầu trời cao rộng và xanh thẳm, tôi có linh cảm hôm nay sẽ có chuyện tốt lành xảy ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!