Web Novel

Chương 212: Otaku Bị Bại Lộ (2)

Chương 212: Otaku Bị Bại Lộ (2)

“Xin lỗi... cho tôi hỏi gian hàng doanh nghiệp của Shonen Monday ở đâu vậy ạ?”

“A! Tôi vừa từ đó ra đây. Gian hàng doanh nghiệp của Saturday ở hướng kia... Bạn đi vào tòa nhà B, đến khu E-2 là thấy ngay.”

“Tòa nhà B... A, thấy rồi. Cảm ơn bạn nhiều nhé!”

“Không có gì. Chúc bạn đu idol vui vẻ nhé!”

Renka đang chỉ đường cho một người lạ.

Giọng điệu hơi cao hơn bình thường so với Renka, có vẻ cô ấy đang rất phấn khích.

Nhìn mấy cái túi giấy cô ấy đang xách thì có vẻ đã mua xong goods rồi...

Nhỡ cô ấy đi sang gian hàng khác thì tôi không có vé vào cửa, không thể đi theo được, nên phải tóm cô ấy trước đã.

Tôi giữ khoảng cách đi theo sau Renka, khi cô ấy đi ngang qua một tòa nhà đang tổ chức sự kiện ồn ào náo nhiệt, tôi nghĩ đây chính là thời cơ.

Gọi lúc này chắc chắn cô ấy sẽ giật mình, nhưng âm thanh ồn ào kia sẽ lấp đi tiếng hét của Renka.

Nghĩ vậy, tôi sải bước dài, nhanh chóng tiến đến phía sau Renka.

Sau đó, tôi gọi cô ấy bằng giọng điệu đầy vẻ thắc mắc.

“Đội trưởng?”

“...”

Hình như không nghe thấy.

Thử nói to hơn chút xem sao.

“Đội trưởng!”

Tôi tiến lại gần hơn và cao giọng, lúc này Renka mới đứng khựng lại.

Ban đầu đầu cô ấy không hề nhúc nhích, nhưng một lúc sau, nó quay ngoắt lại một cách cứng ngắc như nhân vật chính gặp ma trong phim kinh dị.

Và ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

“...”

Không biết là cô ấy thực sự, chân thành hoảng hốt, hay là đầu óc đang trống rỗng không nghĩ được gì nữa.

Cô ấy đứng ngây ra đó, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi trong một khoảng thời gian ngắn, rồi,

“Hyaaaaaa!?”

Cô ấy hét lên một tiếng thất thanh không báo trước.

Hừm hừm... Đây là bộ dạng kích động nhất của Renka mà tôi từng thấy từ trước đến nay.

Nếu không đeo khẩu trang thì chắc còn đáng xem hơn nữa.

Cô ấy giật mình đến mức vung tay loạn xạ, làm một trong những chiếc túi giấy đang cầm bay vèo lên không trung.

Tôi nhanh tay đỡ lấy nó, rồi đưa một tay ra trước mặt cô ấy - người đang mở to mắt và đứng hình hoàn toàn - khẽ vẫy vẫy.

“Đội trưởng không sao chứ?”

Lúc này, Renka giật nảy mình, toàn thân run rẩy, ánh mắt mới lấy lại được tiêu cự.

“Hơ...?”

Nhưng có vẻ vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cô ấy thốt lên một tiếng cảm thán kỳ quặc và lảo đảo.

Một bộ dạng hoàn toàn không phòng bị. Làm tôi bất giác muốn bật cười.

“A...!”

Có vẻ đã nhận ra bộ dạng thảm hại của mình vừa rồi, Renka lắc đầu quầy quậy, ánh mắt dịu xuống hẳn.

“Cậu là ai...?”

“Ai là ai. Tôi đây mà?”

“Cậu... sao cậu lại ở đây?”

“Đến tận hưởng Comiket chứ sao. Trước tiên Đội trưởng cầm lấy cái này đã.”

Tôi đưa chiếc túi giấy mà Renka suýt làm rơi cho cô ấy, cô ấy phản xạ đưa tay ra nhận lấy.

Đôi mắt màu nho đảo liên hồi.

Tôi như nghe thấy tiếng não cô ấy đang hoạt động hết công suất như tuyết lở, không biết có phải ảo giác không?

“Cái đó... ừm...”

Có vẻ cô ấy không nghĩ ra được lời nào để nói.

Giúp cô ấy một tay nhân tiện trêu chọc chút vậy.

“Trong túi giấy là goods à?”

“A, ừ... goods...”

“Đội trưởng đến đây mua goods à?”

“Đ, đúng vậy... Cháu tôi... ừm... sống ở quê... nhờ tôi mua hộ...”

Renka của chúng ta chỉ có mỗi cái cớ là đứa cháu thôi sao?

Bình thường nếu làm otaku ngầm thì khi bị người quen phát hiện, ít nhất cũng phải nghĩ ra một bằng chứng ngoại phạm nào đó nghe cho có lý chứ?

Chắc là do gặp phải người không ngờ tới nên hoảng quá, phản xạ nhắc đến đứa cháu luôn.

Dù sao thì bộ dạng đôi mắt Renka rung lên như có động đất cũng buồn cười chết đi được.

Tôi cố nhịn trận cười lớn suýt bật ra, tặc lưỡi một cái rồi nói.

“Người đi mua quà cho cháu mà mặt mũi trông giống otaku thế? Lại còn cười điệu cười kỳ quái nữa... Tôi còn tưởng Đội trưởng sắp chảy cả nước dãi ra cơ đấy.”

“C, cậu nói gì thế... Cậu tự ảo tưởng à...?”

“Và tôi có cảm giác Đội trưởng cứ lôi đứa cháu ra làm cớ mọi lúc mọi nơi ấy...”

“L, là do tôi rất quan tâm đến ch-ch-cháu tôi nên mới thế...!”

“Không, chuyện đó thì cũng có thể... nhưng sao Đội trưởng lại hoảng hốt thế?”

“Tại cậu h, hiểu lầm vớ vẩn nên...! Tôi không có sở thích mấy cái này...!”

“Mặt Đội trưởng đỏ bừng lên rồi kìa. Cái này cũng là do tôi hiểu lầm vớ vẩn à?”

“Đúng thế...!”

Đến nước này thì ngoan ngoãn khai thật đi chứ nhỉ?

Tôi quan sát Renka, cô ấy đang lùi một chân về phía sau, tư thế như thể sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Trông như chuột thấy mèo vậy.

Nhưng vẫn có khí thế đanh đá. Cảm giác như cô ấy không muốn lùi bước chút nào.

Có vẻ cô ấy định cãi chày cãi cối để qua chuyện.

Nghĩ bụng muốn xem biểu cảm bên dưới lớp khẩu trang của Renka, tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy, dùng ngón trỏ gãi gãi cằm.

“Hừm.”

“G, gì thế, cái tiếng cảm thán giống Chinami đó là sao?”

“Đội trưởng.”

“Gì...! Sao!”

“Việc Đội trưởng bảo phải làm trước khi đi làm thêm là cái này đấy à? Đi mua quà cho cháu?”

“Đúng...! Đúng thế...!”

“Vậy thì cứ thành thật nói là đi mua quà là được, sao lúc tôi hỏi Đội trưởng lại lấp liếm bảo là có việc? Đâu phải tôi không biết Đội trưởng cưng chiều cháu đâu.”

“Cái đó... ừm... tôi thấy không cần thiết phải cho cậu biết... Đ, đúng không...! Quan hệ của chúng ta đâu có thân thiết đến mức đó... Đúng chứ?”

Khả năng thoát pressing của Renka kém thật đấy.

Hèn chi, thế nên mới bị tôi quay như chong chóng.

Tôi nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi nói tiếp.

“Nghe nói vé vào cửa ở đây phải đặt trước từ lâu lắm mới khó khăn lắm mới có được...”

“... Đúng vậy. K, khó khăn lắm mới kiếm được đấy.”

“Đội trưởng, thành thật đi, Đội trưởng thích mấy cái văn hóa subculture này đúng không?”

“Đã bảo là không phải rồi mà cậu không nghe người ta nói...”

“Thích đúng không?”

“Đã bảo là không phải mà...? Nếu định nói mấy chuyện vớ vẩn thì đi đi...! Đi đi...!”

“Cái này gọi là otaku ngầm nhỉ? Hay là cosplay người bình thường?”

“Tôi chẳng hiểu cậu đang nói cái quái gì cả...? Otaku ngầm? Cosplay người bình thường? Cậu đang dùng mấy từ kỳ lạ đấy...”

“Lúc nãy tôi thấy Đội trưởng bảo ai đó là chúc đu idol vui vẻ mà... Đu idol vui vẻ chẳng phải là viết tắt của việc tận hưởng sở thích đu idol sao? Biết mấy từ đó thì cái này cũng đủ để...”

“... Cậu bị hoang tưởng nặng rồi đấy? Và tai cậu có vấn đề à? Tôi không nhớ là mình đã nói câu đó đâu nhé?”

“Giọng điệu đều đều ghê. Cách nói chuyện cũng khác hẳn... Đang đọc sách quốc ngữ đấy à?”

“...”

Renka ngậm chặt miệng như ngậm hột thị.

Tôi muốn trêu cô ấy tiếp nhưng hiện tại hơi thở của cô ấy đang gấp gáp như người bị hội chứng tăng thông khí.

Đến mức có thể thấy không khí phồng lên xẹp xuống trong lớp khẩu trang.

Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy đang ở trạng thái cực kỳ nhạy cảm.

Chỉ cần đến đây thôi là khi về nhà Renka sẽ đá tung chăn lên cho xem.

Dù đang chối bay chối biến nhưng cô ấy sẽ nghĩ rằng bản chất thật của mình đã bị bại lộ.

Nên giờ dừng trêu chọc thôi. Tôi đã dồn ép cô ấy quá nhiều rồi.

“Tôi hiểu rồi.”

“H, hiểu gì...? Hiểu cái gì cơ?”

“Thì là hiểu rồi. Đây, nước này.”

“Nước...?”

“Chắc Đội trưởng cần đấy.”

Tôi đưa chai nước suối nhỏ đang cầm trên tay ra, Renka ngập ngừng một chút rồi giật lấy như cướp, tháo khẩu trang ra và bắt đầu tu ừng ực.

Chớp mắt đã uống cạn chai nước nhỏ, cô ấy thở hắt ra một hơi sảng khoái rồi hỏi.

“Cậu... sao cậu lại đến đây?”

“Tôi có bộ anime đang quan tâm nên định vào gian hàng doanh nghiệp xem thử, nhưng không có vé bán trong ngày nên không vào được. Nghe bảo không bán vé tại chỗ mà bắt buộc phải đặt trước.”

“... Mất công vô ích nhỉ? Thế nên mới bảo cậu phải tìm hiểu kỹ vào... Tôi mà không được cháu báo trước thì chắc cũng đến tay không rồi.”

“Đúng vậy đấy. Đội trưởng xong việc ở đây chưa?”

“Việc...? Đồ cháu nhờ mua thì mua hết rồi... chắc là xong rồi.”

Cái kiểu cứ liên tục nhắc đến đứa cháu để chứng tỏ mình không quan tâm đến mấy thứ này đáng yêu thật đấy.

Cảm giác như sự giãy giụa cuối cùng vậy.

Đột nhiên tôi muốn lắp camera ở nhà Renka quá.

Muốn xem cô ấy về nhà sẽ có phản ứng thế nào.

“Vậy à? Thế thì về thôi. Gặp nhau thế này cũng là cái duyên, tôi cho Đội trưởng đi nhờ.”

“Duyên phận cái nỗi gì... Ha... Bực mình thật... Sao ngày nào mình cũng phải dính lấy tên này...”

Dù cô ấy lầm bầm rất rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe thấy.

Giọng nói chất chứa sự thất bại và bối rối.

Nếu người khác phát ra giọng nói đó thì tôi sẽ lo lắng trước tiên, nhưng sao Renka nói tôi lại thấy thích thế nhỉ.

“Đội trưởng nói gì cơ?”

“A, không có gì... Tôi tự về.”

“Đội trưởng định xách ngần này đồ về à?”

“Nhét vào balo là được mà...”

“Sao tôi có cảm giác Đội trưởng đang tránh mặt tôi nhỉ?”

“... Này...! Này! Đi! Cậu cứ lái xe của cậu về là được mà...! Vừa hay quá...! Tôi cũng đang muốn giải tỏa hiểu lầm cho cậu...!”

Sao hôm nay Renka trông xinh thế nhỉ?

Nếu ai nhìn thấy chúng tôi chắc sẽ nghĩ đây là một cặp đôi đang cãi nhau vì lý do vớ vẩn nào đó.

Tôi mỉm cười với cô ấy - người đang buông xuôi và thở dài thườn thượt - rồi đưa tay ra.

“Đi thôi? Đưa túi đây. Tôi xách cho.”

“Không thích...”

“Vậy thì đi theo tôi.”

“... Ừ.”

Đôi vai thõng xuống, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm xuống đất.

Nhìn Renka lầm lũi đi theo sau tôi như một tội đồ, tôi bật cười phì rồi cùng cô ấy đi về phía bãi đỗ xe.

Renka, người bảo muốn giải tỏa hiểu lầm cho tôi, lại chẳng nói một lời nào suốt quãng đường về nhà.

Có vẻ cô ấy không biết phải sắp xếp suy nghĩ như thế nào.

Chắc là rối bời lắm. Bị bắt quả tang sở thích đu idol đã giấu kín bấy lâu nay mà.

Thế nên mới bảo phải giấu mình kỹ hơn chứ, làm otaku ngầm mà sơ hở thế thì làm sao?

Không phải tôi thì sớm muộn gì người khác cũng nhận ra sự thật về cô thôi.

“Đến nơi rồi.”

Nghe tôi nói khi đỗ xe cách nhà Renka một đoạn, cô ấy khẽ rùng mình rồi quay mặt ra ngoài cửa sổ.

Nhìn thấy tổ ấm êm ái của mình hiện ra trước mắt nên cô ấy thấy an tâm chăng?

Biểu cảm của Renka có phần bình thản hơn, cô ấy thu dọn balo và túi giấy.

“Tôi về đây...”

“Chào đi chứ.”

“Chào gì? A... Cảm ơn... Cảm ơn đến phát khóc luôn. Thực sự chân thành cảm ơn đến mức không biết giấu mặt vào đâu cho hết...!”

Cô ấy cao giọng dần đều.

Tôi cắn chặt môi dưới và quay mặt đi.

Nếu không làm thế này chắc tôi sẽ phá lên cười mất.

Trấn tĩnh lại một chút, tôi nhìn Renka lần nữa.

“Đội trưởng tìm được việc làm thêm chưa?”

“Tìm được rồi.”

“Việc gì thế?”

“Bưng bê. Quán Gyudon.”

“Ở đó còn chỗ nào không?”

“Chỗ?”

“Tôi cũng định đi làm thêm, có người quen làm cùng thì tốt mà.”

“Cậu mà đi làm thêm á?”

Sao? Trông tôi không có vẻ gì là thiếu tiền nên việc tôi đi làm thêm thấy lạ lắm à?

Tất cả là vì tôi thích Đội trưởng đấy. Tôi cũng có thể thích Đội trưởng mà. Không phải sao?

Đáng lẽ ra tôi định giả vờ tình cờ, như một định mệnh để vào làm thêm ở quán của Renka.

Nhưng vì tôi đã lấy cớ "tình cờ" này để chạm mặt Renka quá nhiều lần rồi, nếu cứ tiếp tục thì cô ấy sẽ nghĩ tôi đang bám đuôi mất.

Nên cứ đường hoàng xin phép Renka rồi đi làm thêm thôi.

Mặc dù vì sự cố hôm nay nên nó mang tính ép buộc một nửa.

“Vâng. Tôi định làm trong kỳ nghỉ đông.”

“Vậy thì... cậu tìm chỗ khác đi.”

“Tôi muốn làm cùng Đội trưởng cơ. Chắc sẽ vui lắm.”

“Cậu đi làm thêm cho vui à...? Đi làm để kiếm tiền chứ.”

“Ý tôi là làm cùng người quen thì sẽ vui hơn là làm một mình. Không phải sao?”

“Tôi thì nghĩ làm thêm cùng cậu sẽ giống như địa ngục vậy.”

“Đội trưởng nói quá lời rồi. Ở quán của hai bác cũng thế à?”

“Lúc đó thì khác. Là do tôi ước mà.”

“Vậy sao? Dù sao thì Đội trưởng cứ hỏi ông chủ ở đó xem có tuyển thêm nhân viên không giúp tôi nhé.”

“Không thích.”

“Vậy à? Hừm.”

Tôi vừa thốt ra tiếng cảm thán quen thuộc đó, Renka liền giật mình trợn trừng mắt.

“Gì thế...? Vừa nãy là sao?”

“Gì cơ?”

“Vừa nãy cậu hừm... cơ mà...!”

“Vâng. Thì sao?”

“A, tự nhiên làm cái trò không hay làm...”

“Tôi chỉ vô thức làm thế thôi. Nhưng Đội trưởng không xuống xe à?”

“...”

Renka định nói thêm gì đó, nhưng có lẽ nghĩ rằng nếu tiếp tục nói chuyện thì chỉ có mình chịu thiệt nên cô ấy mở cửa ghế phụ.

Sau đó, cô ấy cẩn thận xách balo và túi giấy như bưng bê báu vật, rồi liếc nhìn tôi qua vai.

“C, cậu cũng về cẩn thận đi...”

Trong tình cảnh này mà vẫn nói lời cảm ơn cơ đấy. Dù bản tính tsundere rất rõ ràng nhưng cũng đáng khen.

Tôi vẫy tay chào Renka đang đỏ bừng mặt, ngắm nhìn bóng lưng cô ấy đang lê bước mệt mỏi rồi lái xe về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!