Web Novel

Chương 187: Giáng Sinh

Chương 187: Giáng Sinh

“Hậu bối.”

“Vâng, Sư phụ.”

“Trưa nay chị đã ăn đào cùng Hậu bối Hanazawa, nhưng lại bỏ quên mất cậu rồi.”

À, ra đó là lý do Miyuki biến mất một lúc.

Nhưng chị đang trêu tức tôi đấy à?

Mấy chuyện đó đâu cần phải kể chi tiết thế làm gì.

“Chị làm tốt lắm. Đào ngon chứ?”

“Vâng.”

“Thế là được rồi. Chị nói chuyện gì với Miyuki thế?”

“Dạ...? Ch, chuyện đó chị không thể nói được...!”

Chinami giật mình, lắc đầu quầy quậy.

Chắc là mấy chuyện bí mật giữa con gái với nhau rồi.

Không biết họ đã nói gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện 3P.

Nếu thế thì ánh mắt của Chinami đã khác rồi.

“Tôi hiểu rồi. Giáng sinh chị định làm gì? Ngủ nướng à?”

“Ngủ nướng gì chứ? Năm nay Giáng sinh rơi vào cuối tuần à?”

Nhắc mới nhớ, ở Nhật Giáng sinh đâu phải ngày nghỉ.

Đúng là báng bổ thần thánh. À không, tôi đi hơi xa rồi.

“Nghĩ lại thì đúng là ngày thường nhỉ.”

“Vậy thì phải đi học thôi.”

“Thế sau khi tan học thì sao?”

“Ưm... Chị cũng không biết nữa... Chắc là đi chơi với Renka chăng?”

“Có vẻ chị chưa có kế hoạch gì nhỉ.”

“Tạm thời là vậy. Dù sao thì cũng còn một thời gian nữa mới đến Giáng sinh mà.”

Tôi không có ý kiến gì về việc Chinami dính lấy cô bạn thân Renka mỗi ngày.

Nhưng riêng Giáng sinh thì tôi phải can thiệp.

Chị phải đi chơi với tôi và Miyuki.

Tôi nhẹ nhàng xoa phần tóc mái của cô ấy đang ngước cằm lên nhìn tôi, rồi hỏi.

“Sao chị không đeo đôi găng tay tôi tặng?”

“Á, hiện tại chị đang đính hình thêu Momo-nim lên đó. Vì muốn đính thật tỉ mỉ nên hơi mất thời gian một chút.”

“Vậy sao?”

“Đính xong chị định cho cậu xem đầu tiên đấy.”

“Đáng khen thật. Tôi sẽ chờ.”

Tôi nhe răng cười, nhẹ nhàng ấn phần tóc vểnh lên trên đỉnh đầu Chinami xuống.

Ngay lập tức, khuôn mặt cô ấy đỏ bừng lên.

Phản ứng có phần hơi thái quá so với sự xấu hổ thông thường.

Chắc lại đang tưởng tượng linh tinh gì rồi.

Tự dưng tôi nghĩ, nếu Chinami tham gia câu lạc bộ Tennis thì sẽ thế nào nhỉ.

Mặc chiếc váy tennis ngắn cũn cỡn, miệng hô "Horya!" rồi vung vợt... Tưởng tượng thôi đã thấy đẹp rồi.

Đêm đến, cô ấy vẫn mặc nguyên bộ đồ tennis đó mà rên rỉ ỉ ôi, nghĩ đến là dục vọng lại trào dâng.

“Sư phụ, chị qua đây một lát được không?”

“Dạ...? Đi đâu cơ?”

Tôi nắm lấy cổ tay Chinami đang ngơ ngác, kéo cô ấy vào giữa những bộ võ phục, rồi cứ thế phủ lấy đôi môi cô ấy.

“Ưm!”

Cô ấy giật nảy mình, bật ra một tiếng kêu nghẹn ngào.

Ban đầu còn bối rối trước sự đụng chạm bất ngờ, nhưng ngay sau đó cô ấy đã nhón chân lên, áp sát khuôn mặt vào mặt tôi.

Thể hiện tình cảm giữa những bộ quần áo phơi trên dây.

Có thể nói đây là một cảnh tình cảm kinh điển ở nửa sau của các bộ Love Comedy.

Chỉ có điều, tâm tư của nam chính lại cực kỳ đen tối, và không chỉ dừng lại ở việc chạm môi mà còn luồn cả lưỡi vào, đó mới là vấn đề.

“Hưm...!”

Nữ chính cũng có vấn đề nốt. Cô ấy đang ép sát cơ thể vào tôi như để chứng minh mình đã nhanh chóng bị kích thích.

Gọi là phim người lớn chứ Love Comedy gì tầm này.

Chúng tôi đang tận hưởng bầu không khí nóng bỏng chớp nhoáng ấy thì,

Cạch.

Cửa phòng sấy mở ra, có người bước vào khiến chúng tôi vội vã tách môi nhau ra.

“Chinami, Huấn luyện viên gọi kìa, cậu có ở đây không?”

Kẻ phá đám Renka bước vào.

Đang thắc mắc sao mãi chưa thấy đến.

“Ưm... Vâng...! Mình ở đây...!”

Chinami yếu ớt giơ tay lên, lách qua những bộ võ phục đi về phía Renka.

Và Renka, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng cùng hành động của Chinami, đã không giấu nổi sự bối rối.

“... Gì, gì thế? Cậu vừa làm gì vậy...?”

Chinami dùng ống tay áo võ phục lau khóe miệng, khuôn mặt tôi lấp ló sau những bộ võ phục trong phòng sấy...

Nhìn đến mức này mà không nhận ra giữa tôi và Chinami vừa xảy ra chuyện mờ ám thì đúng là đồ ngốc.

“Ư hừm... Cậu bảo Huấn luyện viên gọi mình à...?”

“À, ừ...”

“Vậy thì mình phải đi ngay thôi... Cảm ơn cậu đã báo nhé...”

Chinami vỗ nhẹ vào lưng Renka, tỏ ra chững chạc, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra rồi bước ra khỏi phòng sấy.

Renka ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng cô ấy, rồi,

“Này...!”

Cô nàng nghiến răng, bước tới đứng thẳng tắp trước mặt tôi.

Nhìn chằm chằm vào cô nàng đang trừng mắt với mình, tôi chợt nảy ra một suy nghĩ.

Tại sao các bộ Love Comedy có yếu tố Harem lại thường chấp nhận việc giảm đất diễn của các nữ chính để công lược từng người một?

Có thể là do tác giả quan tâm đến mức độ yêu thích của độc giả dành cho từng nữ chính, hoặc muốn chèn thêm những sự kiện ngọt ngào chỉ có hai người, nhưng những tình huống như hiện tại chắc chắn cũng đóng một vai trò lớn.

Một nữ chính nhìn thấy cảnh ngọt ngào giữa nam chính và một nữ chính khác?

Nếu là một tình huống bình thường thì sẽ rất khó để tiếp tục triển khai cốt truyện.

Dù có cho qua đi chăng nữa thì độc giả cũng sẽ cảm thấy xót xa cho nữ chính đang yêu đơn phương một nam chính đã có chủ.

Thế nên mới phải chia ra từng phần để công lược, hoặc nếu câu chuyện diễn ra trong trường học như bây giờ thì phải hạ thấp IQ của các nữ chính xuống, hoặc thêm thuộc tính ngây thơ, hoặc thêm tính cách bao dung với Harem.

Hoặc cũng có những trường hợp hiếm hoi là đưa yếu tố kỳ ảo vào thế giới quan, hoặc thêm một nữ chính có tư tưởng muốn cướp nam chính.

Kết thúc dòng suy nghĩ bất chợt, tôi hất cằm về phía Renka.

“Sao thế?”

“Cậu, tôi biết cậu và Chinami có... mối quan hệ tốt đẹp... nhưng trong phòng câu lạc bộ thì kiềm chế chút đi được không...?”

“Chị nói gì thế? Có chuyện gì xảy ra đâu?”

“Đừng có giả vờ...! Rõ ràng là...”

“Rõ ràng là gì?”

“...”

Chắc là xấu hổ quá nên không dám nói thẳng ra chứ gì?

Rõ ràng là người có hứng thú với mấy chuyện nhạy cảm nhất nhì trong dàn nữ chính cùng với Hiyori, thế mà thực tế lại là người hay xấu hổ nhất.

Đó cũng là một trong những nét quyến rũ của chị đấy.

“Mà có chuyện gì thì đã sao? Có phải làm trước mặt người khác đâu, với lại trong phòng câu lạc bộ cũng đâu có quy định cấm thể hiện tình cảm.”

“Có quy định cấm hành vi phá hoại phong kỷ đấy, sao lại không có...!”

“Thôi nào... Phá hoại phong kỷ là chuyện nam nữ...”

“Dừng lại...! Đủ rồi...! Đừng có làm mấy trò thô tục đó...!”

Khi tôi định làm động tác đẩy hông, Renka vội vàng xua tay lia lịa.

Sau đó, cô nàng lườm tôi đang chép miệng tiếc nuối, rồi nói tiếp.

“Phá hoại phong kỷ không chỉ có thế đâu...”

“Thế là gì?”

“... T, tóm lại là cậu kiềm chế chút đi.”

Không thích. Tôi sẽ tiếp tục làm đấy.

Học kỳ sau tôi cũng sẽ làm thế với chị.

Tôi nhún vai, quyết định hùa theo Renka cho qua chuyện.

“Tôi hiểu rồi. Nhưng mà Đội trưởng này.”

“Không, không thích. Tôi từ chối.”

“Hả? Chị đã biết tôi định nói gì đâu mà từ chối sớm thế?”

“Sau cái câu ‘Nhưng mà Đội trưởng này’ của cậu kiểu gì cũng là một chủ đề kỳ quái nào đó.”

Nó in sâu vào đầu chị đến mức đó rồi cơ à? Vui thật đấy.

Phần thưởng cho chị sẽ là một miếng dán nhũ hoa hình trái tim nhé.

“Thế à?”

“Chứ sao. Dù sao thì cũng làm việc đi.”

“Làm xong hết rồi.”

“Làm tiếp đi. Tự tìm việc mà làm.”

“Bảo tự tìm việc mà làm... Chị đúng là chuẩn mực của một bà chủ bóc lột đấy. Chẳng khác gì mấy lão già bảo thủ.”

“Ồn ào quá. Làm việc đi. Bảo làm việc cơ mà.”

“Thế thì làm cùng đi.”

“Làm cùng thì cậu sẽ ngậm miệng lại chứ?”

“Tôi sẽ không nói một lời nào và chỉ làm việc thôi.”

“Được. Thu dọn hết võ phục khô đi.”

“Đồng ý.”

Chắc thái độ đồng ý sảng khoái của tôi khiến cô nàng không vừa mắt chăng?

Renka lầm bầm gì đó rồi đứng cách xa tôi một đoạn, bắt đầu thu dọn những bộ võ phục đang phơi.

Cứ tưởng cô nàng sẽ bắt tôi làm một mình, ai ngờ lại làm cùng thật.

Renka của chúng ta... ngoan ngoãn hơn nhiều rồi đấy. Một nụ cười hài lòng chực nở trên môi tôi.

“Cười cái gì mà đáng ghét thế? Đã bảo làm việc đi cơ mà?”

Vẫn đanh đá như ngày nào. Đúng là con chó cái hung dữ.

Càng về cuối tháng, tần suất học sinh nhắc đến Giáng sinh càng nhiều.

Và Tetsuya cũng không ngoại lệ.

“Miyuki. Tối Giáng sinh cậu làm gì?”

Trong lúc tôi đang nằm gục xuống bàn, Tetsuya cất giọng nhỏ nhẹ hỏi chuyện đời tư của Miyuki.

“Giáng sinh á?”

“Ừ. Nếu có thời gian thì cậu sẽ ăn tối cùng gia đình tớ chứ?”

Nhìn cái thằng khốn kia lại giở trò kìa.

Một thứ rác rưởi đến mức không dám thể hiện sự quan tâm trực tiếp đến các nữ chính, không hiểu sao lại đi quan tâm đến Giáng sinh làm gì.

Hơn nữa, hắn còn lôi cả gia đình vào, dùng giọng điệu như thể chắc chắn Miyuki sẽ đồng ý để chọc tức tôi.

Bữa tối gia đình vào dịp Giáng sinh đúng là sự kiện thường niên của nhà Tetsuya và Miyuki.

Năm nào họ cũng ăn tối cùng nhau vào đêm Giáng sinh, sau đó hai người sẽ tách ra đi dạo hoặc đi xem phim.

Nhưng năm nay thì khác.

Tetsuya sẽ phải đón Giáng sinh một mình.

Hoặc có thể hắn sẽ phải ăn tối cùng gia đình Miyuki mà không có cô ấy.

Định ngồi dậy bảo hắn cút đi, nhưng tôi lại đổi ý.

Tôi muốn nghe xem Miyuki sẽ trả lời thế nào.

“Ưm...”

Miyuki thốt lên một tiếng cảm thán như đang suy nghĩ, rồi nói.

“Năm nay chắc không được rồi. Tớ có hẹn trước vào Giáng sinh rồi.”

“Hẹn trước? Với ai?”

Chọc.

Tôi cảm nhận được ai đó dùng ngón tay chọc vào lưng mình.

Miyuki đã dùng hành động để trả lời.

Rằng cô ấy đã có hẹn với tôi.

“Với Matsuda á?”

“Ừ.”

“À... thật sao? Bỏ cả bữa tối gia đình luôn à?”

“Năm nay chắc khó rồi. Tớ xin lỗi nhé.”

Giọng điệu nghe như đang dỗ dành nhưng lại ẩn chứa sự kiên quyết.

Miyuki công khai mối quan hệ với tôi thế này thật đáng yêu chết đi được.

Hôm nay phải bảo cô ấy đừng về nhà mới được.

“Vậy à... Đành chịu thôi... Nếu cậu có thời gian thì liên lạc cho tớ nhé?”

Giọng Tetsuya xìu hẳn xuống, tôi muốn xem khuôn mặt méo mó của hắn lúc này quá.

Có nên ngồi dậy bây giờ không nhỉ? Không, cứ nhịn thêm chút nữa xem sao.

Mà sao mỗi lời hắn nói ra đều toát lên vẻ hèn nhát thế nhỉ.

Đó cũng là một loại năng lực đấy. Tôi đã từng nhập tâm và điều khiển cái thằng khốn nạn này sao?

Thật nhục nhã.

“Tớ sẽ làm thế. Với lại chúng ta có thể ăn cùng nhau vào dịp khác mà. Bữa ăn hàng năm vốn dĩ là để kỷ niệm cuối năm chứ đâu phải kỷ niệm Giáng sinh... đúng không?”

Nhìn Miyuki cố gắng dỗ dành Tetsuya mà thấy thương.

Phải làm cho Miyuki hoàn toàn hết tình cảm với Tetsuya mới được, không biết có cơ hội nào giống như lần hắn lỡ lời trước đây không nhỉ?

“Tất nhiên rồi.”

Dù ngoài miệng trả lời rất cứng cỏi, nhưng chắc chắn trong lòng Tetsuya đang nóng như lửa đốt.

Thành thật mà nói, chắc hắn đã suýt thốt ra câu "Hay là chúng ta chọn một ngày trước hoặc sau Giáng sinh để đi ăn nhé?".

Nhưng vì sợ Miyuki sẽ rủ cả tôi đi cùng nên hắn đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Tối nay hắn sẽ nhắn tin riêng để hỏi chăng?

Lúc đó nếu Miyuki nhắc đến tôi, chắc chắn hắn sẽ viện đủ lý do để từ chối.

Nghe có vẻ hơi suy diễn, nhưng với một kẻ như Tetsuya thì khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Chắc hẳn hắn đang oán hận tôi vì đã xen vào khoảng thời gian riêng tư của hắn và cô bạn thanh mai trúc mã.

Việc ghét kẻ đã đánh cắp trái tim người mình thích là chuyện đương nhiên.

Tất nhiên, việc tôi công lược Miyuki trong lúc hắn tỏ thái độ hờ hững là do hắn tự chuốc lấy, nhưng mong chờ Tetsuya hiểu được bản thân mình thảm hại đến mức nào thì đúng là mò kim đáy bể.

‘Đồ ngu.’

Thầm chửi rủa Tetsuya trong lòng, tôi không muốn nhìn thấy sự cố chấp của hắn thêm nữa nên từ từ ngồi dậy.

Sau đó, tôi giả vờ như vừa mới ngủ dậy, nhìn Miyuki.

“Cậu dậy rồi à?”

“Ờ. Muốn ồn ào thì ra góc khác mà nói chuyện.”

“Tớ xin lỗi. Cậu ngủ tiếp đi. Khi nào vào lớp tớ sẽ gọi.”

Nhìn Miyuki vỗ nhẹ vào lưng tôi bằng giọng điệu dịu dàng, Tetsuya đang nghĩ gì nhỉ?

Dù ở Nhật Giáng sinh không phải là ngày nghỉ, nhưng nó vẫn là một ngày lễ lớn giống như các quốc gia khác.

Điều đó có nghĩa là mọi người đều biết Giáng sinh là một ngày đặc biệt.

Và Tetsuya cũng vậy.

Cứ thỏa sức tưởng tượng đi.

Nhưng đừng có tò mò xem tôi và Miyuki làm gì rồi gọi điện phá đám, cứ vừa khóc vừa quay tay đi.

Một kẻ thậm chí không có dũng khí để tiếp cận nữ chính như mày thì chỉ có số phận đó thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!