Web Novel

Chương 303: Khách sạn Laphia

Chương 303: Khách sạn Laphia

Dù nguyên nhân là do tên thành viên câu lạc bộ Judo gây ra, nhưng đánh nhau thì vẫn là đánh nhau.

Vì vậy, tôi đã bị Huấn luyện viên mắng cho một trận vì ông ấy đang rất tức giận.

Phản ứng của ông ấy cũng dễ hiểu. Một người tu luyện võ thuật lại đi đánh nhau chứ không phải thi đấu đối kháng trước mặt các tân binh, ông ấy tức giận là phải.

Nhưng tôi cứ tưởng sẽ bị mắng té tát cơ, may mà ông ấy chỉ mắng lấy lệ.

Có vẻ như Huấn luyện viên cũng tức giận vì Chinami bị chửi, cộng thêm việc Đội trưởng Renka đứng về phía tôi, và vụ đánh nhau cũng không đi quá xa nên ông ấy chỉ định cảnh cáo rồi cho qua.

Việc tôi luôn làm tốt công việc quản lý từ trước đến nay chắc cũng góp phần vào thái độ đó của Huấn luyện viên.

Rời khỏi phòng câu lạc bộ thì cũng đến giờ nghỉ trưa.

Chia tay Renka - người bảo sẽ ăn trưa cùng Chinami - tôi nhận được tin nhắn của Miyuki bảo tôi đến gặp cô nàng một lát, thế là tôi đi thẳng đến lớp học.

Bên trong lớp 2-A trống trơn, chỉ có mình Miyuki đang ngồi trơ trọi, cô nàng vừa kéo áo khoác vừa chậm rãi đung đưa người ra trước ra sau.

“Đến rồi à? Lại đây.”

Miyuki vỗ vỗ vào chỗ ngồi của tôi.

Khuôn mặt tươi cười vẫy gọi của cô nàng trông thật xinh đẹp.

Tôi ngồi xuống theo lời cô nàng và hỏi.

“Sao thế.”

“Nghe nói hôm nay có vụ xô xát ở hành lang khối năm nhất, nơi tổ chức buổi giới thiệu câu lạc bộ...”

Đang thắc mắc sao tự dưng lại gọi tôi vào giờ nghỉ trưa, hóa ra là cô nàng đã biết chuyện.

Mới giờ ra chơi sau tiết 3 mà tin đồn đã lan xa thế rồi sao?

Hay là có thành viên Hội học sinh nào đó nghe được tin đồn rồi nhắn tin báo cáo?

Dù là gì thì cũng đáng nể thật.

“Nghe bảo câu lạc bộ Kendo và câu lạc bộ Judo đánh nhau. Chuyện này có liên quan đến Matsuda-kun đúng không?”

Nghe Miyuki hỏi tiếp, tôi nhún vai.

“Sao cậu lại nghĩ là liên quan đến tôi?”

“Cậu đã báo với phòng giáo viên là xin nghỉ để đi giới thiệu câu lạc bộ mà. Những người tham gia giới thiệu câu lạc bộ Kendo chỉ có Đội trưởng Inoo-senpai, quản lý Nanase-senpai và Matsuda-kun thôi. Không liên quan mới là lạ đấy?”

“Biết đâu là do mấy tân binh muốn gia nhập câu lạc bộ Kendo gây chuyện thì sao.”

“Thấy cậu nói nhiều thế này là tôi biết chắc chắn người đánh nhau là Matsuda-kun rồi.”

“... Thì đúng là vậy nhưng...”

“Tôi cũng biết sơ sơ nội tình rồi... nhưng vì đây là tin đồn truyền miệng nên tôi muốn nghe chính miệng Matsuda-kun kể lại. Cậu giải thích đi.”

Biểu cảm của Miyuki cho thấy cô nàng rất muốn nghe tôi giải thích.

Có vẻ như cô nàng cũng tin rằng, một người đã thay đổi theo chiều hướng tốt như tôi mà lại đi đánh nhau thì chắc chắn phải có lý do nào đó.

Cảm nhận được sự khác biệt to lớn giữa phản ứng của Miyuki trước đây và bây giờ, tôi liền kể lại toàn bộ sự việc.

Nghe xong, Miyuki nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe liền gật đầu.

“Ra là vậy sao?”

“Ừ.”

“Tôi hiểu rồi.”

Có vẻ như cô nàng định cho qua chuyện này một cách dễ dàng... Thật sự chỉ thế này thôi sao?

Bán tín bán nghi, tôi nhìn chằm chằm vào Miyuki.

“Xong rồi à...?”

“Xong rồi. Cậu thấy thiếu gì sao? Muốn tôi mắng cậu à?”

Mắng theo kiểu nào đây.

Tất nhiên là Miyuki đang nói đến việc thuyết giáo, nhưng tôi lại muốn hiểu theo nghĩa khác.

Nữ hoàng Miyuki vắt kiệt sức lực của tôi... Tự dưng tôi cũng thấy tò mò.

“Không.”

“Cậu định chất vấn người đã chửi Nanase-senpai, nhưng người đó lại tấn công trước mà. Hơn nữa, nói chính xác thì hai người không hề ẩu đả, cũng không đánh nhau thêm, và cậu còn xin lỗi những người xung quanh nữa... Tôi thấy cậu làm tốt lắm.”

Làm tốt lắm sao... Thật không thể tin được câu nói này lại thốt ra từ miệng Miyuki - người vô cùng ghét bạo lực.

Nhưng thực ra lúc đó tôi không định túm lấy hắn để chất vấn, mà ngay từ đầu đã định đánh nhau rồi... Chuyện này tôi phải giữ im lặng mới được.

“Tôi nói vậy không có nghĩa là bảo cậu hãy đánh nhau nhiều hơn đâu, tôi tin Matsuda-kun hiểu rõ điều đó hơn ai hết.”

Nghe những lời đầy bao dung của Miyuki, tôi thấy lòng mình tươi mới hẳn lên.

Quả nhiên Miyuki là một người không thể không yêu.

“Tôi biết.”

“Vậy là được rồi. Dù câu lạc bộ Kendo và câu lạc bộ Judo muốn âm thầm che giấu sự việc, nhưng chuyện này kiểu gì cũng đến tai Hội học sinh thôi. Có lẽ họ sẽ xem xét nghiêm túc vì tên của Matsuda-kun lại xuất hiện... nhưng cậu đừng lo lắng quá. Vì quan hệ nhân quả rất rõ ràng nên sẽ không có hình phạt nặng đâu.”

Nghe Miyuki nói vậy, tôi giật mình hỏi.

“Nghĩa là vẫn bị kỷ luật sao?”

“Chuyện đó thì chưa biết được. Dạo này Hội học sinh đánh giá Matsuda-kun rất tốt. Nếu may mắn thì có khi chỉ bị cảnh cáo thôi.”

“Nếu bị kỷ luật thì cậu không thể ngăn lại giúp tôi được sao? Giờ lên năm 2 rồi chắc cậu cũng có quyền lực mà.”

“Nghe cậu nói vậy tôi càng muốn mặc kệ cậu đấy.”

“Thế à?”

“Ừ.”

“Vậy rút lại lời vừa nói.”

Thấy vẻ mặt trơ trẽn của tôi, Miyuki tỏ vẻ hoang mang rồi phì cười.

Hôm nay trông cô nàng đáng yêu vô cùng, phải làm một nháy ngay bây giờ mới được.

Với quyết tâm đó, tôi nhìn quanh rồi nói.

“Miura đi đâu rồi?”

“Tôi bảo cậu ấy đi ăn cơm trước rồi. Cậu bớt nghĩ bậy bạ đi được không? Đây là lớp học đấy.”

Đọc được ánh mắt của tôi, Miyuki kiên quyết lắc đầu.

Nhưng sự kiên quyết đó cũng chỉ tồn tại được chốc lát.

Tôi lao đến, dang rộng hai chân Miyuki ra hai bên rồi chen người vào giữa, đôi mắt cô nàng rung lên bần bật như có động đất.

Có vẻ như cô nàng không ngờ tôi lại định làm thật trong lớp học.

“M, Matsuda-kun...! Cậu điên à? Tuyệt đối không được...! Kiểu gì cũng bị phát hiện cho xem...!”

“Khóa cửa lại là được mà.”

“Có cửa sổ kìa...! Lại còn không có rèm nữa...! N, nếu muốn làm thì ra chỗ khác mà làm...!”

Nghĩa là làm thì được.

Mấy ngày nay không làm nên chắc dục vọng của Miyuki cũng tích tụ khá nhiều rồi.

“Chỗ khác là chỗ nào.”

“Sân thượng...! Sân thượng cũng được...”

“Trên đó lạnh lắm.”

“V, vậy thì nhà vệ sinh...”

“Chỗ đó còn nguy hiểm hơn không phải sao?”

“Kho dụng cụ thể dục...!”

Tuy là nơi thường xuyên sử dụng nên không có gì mới mẻ, nhưng ít ra cũng an toàn.

Tôi từ từ khép hai chân của Miyuki - người đang trông vô cùng sốt ruột - lại, rồi nắm lấy tay cô nàng, kéo cô nàng đứng thẳng dậy trong khi cô nàng thở dài thườn thượt như thể đã cạn lời.

“Vậy đến nhà kho nhé?”

“... Nhưng phải làm nhanh thôi đấy... Nhỡ có học sinh học thể dục tiết chiều bước vào thì... Với lại phải dọn dẹp cẩn thận... Đừng để người ta phát hiện...”

“Biết rồi. Tôi sẽ làm hết.”

“Ừm...”

Cùng Miyuki bước ra khỏi lớp, tôi bỗng bật cười.

Vì thấy buồn cười trước bộ dạng của cô nàng, lúc nãy còn làm như sắp làm đến nơi, giờ lại ngoan ngoãn đi đến phòng thể dục.

Có lẽ Miyuki cũng có cùng suy nghĩ nên đang nở nụ cười hơi bẽn lẽn.

Mới cách đây không lâu, mỗi khi quan hệ trong trường, cô nàng thường mang vẻ mặt đầy tội lỗi, nhưng giờ thì có vẻ như điều đó đã gần như biến mất.

Tôi bám sát lấy Miyuki, điều chỉnh bước chân cho bằng với cô nàng, rồi cùng cô nàng bước ra khỏi khuôn viên trường.

‘Cái gì thế này?’

Giờ hoạt động câu lạc bộ.

Vừa đến phòng câu lạc bộ, tôi đã tròn xoe mắt khi thấy rất nhiều học sinh với khuôn mặt non nớt đang nhận tờ rơi từ Chinami - người đang đứng ở chiếc bàn đặt bên ngoài.

Sao lại đông người thế này? Ước chừng cũng phải đến hai mươi người.

Tỷ lệ nam nữ là 50/50... Tất cả đều là những người muốn gia nhập sao?

Nữ thì có Renka nên tôi hiểu được, nhưng sao nam lại đông thế này.

Nặc mùi mồ hôi, ghét thật. Ước gì bọn chúng biến hết đi cho khuất mắt.

Nghĩ vậy, tôi đi xuyên qua đám học sinh và cảm nhận được ánh mắt của họ đang đổ dồn vào mình.

“Á, Hậu bối. Cậu đến rồi à.”

Chinami vẫy vẫy hai tay khi nhìn thấy tôi.

Tôi tiến lại gần cô nàng và hỏi.

“Chuyện gì thế này?”

“Mufufu... Đây là những người muốn gia nhập câu lạc bộ Kendo đấy. Có vẻ như cách xử sự của Hậu bối ngày hôm nay rất tuyệt vời. Tin đồn đã lan ra toàn vũ trụ rồi.”

Chắc cô nàng đang nói đến chuyện tôi khống chế tên thành viên câu lạc bộ Judo rồi xin lỗi những người xung quanh.

Một việc hiển nhiên phải xin lỗi mà cũng được đánh giá cao, thế giới này sao lại trở nên khô khan thế này nhỉ.

Nhưng có vẻ như tôi đã hành động rất ra dáng đàn ông. Đã qua giờ giới thiệu từ lâu rồi mà vẫn có người đến thế này cơ mà.

Nếu tôi bảo Renka chỉ nhận những người xinh đẹp thì cô nàng có thực sự ghét bỏ tôi không nhỉ?

“Thành thật xin lỗi nhưng tờ rơi chuẩn bị cho hôm nay đã hết sạch rồi. Lần sau các em ghé lại, chị sẽ chuẩn bị thật nhiều nên mong các em thông cảm nhé.”

Khi Chinami mang vẻ mặt chân thành xin lỗi và nói những lời đó với những người xung quanh, mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn vào cô nàng.

Một người quản lý tươi tắn, hoạt bát và vô cùng tốt bụng... Đúng là hình mẫu mà đàn ông yêu thích.

Hơn nữa lại còn có cả Renka, nên có khả năng họ muốn gia nhập vì muốn ngắm nhìn những người đàn chị xinh đẹp.

Có khi sự gia tăng đột biến của các tân binh này không phải vì tôi, mà là vì Renka và Chinami cũng nên.

Học kỳ mùa xuân còn chưa bắt đầu mà đã có nhiều kẻ mang tâm tư bất thuần thế này rồi.

Phải móc mắt hết bọn chúng mới được.

“Hậu bối? Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Chinami giấu hai tay ra sau lưng, nghiêng người về phía trước.

Trông đáng yêu vô cùng. Miyuki bảo nhà có việc nên hôm nay tôi sẽ dành thời gian cho Chinami vậy.

“Tôi đang nghĩ tối nay chúng ta đến chỗ đó thì sao.”

“Chỗ đó là chỗ nào ạ?”

“Laphia ấy.”

“Nư ếtt...!?”

Không biết có phải cô nàng vẫn nhớ tên khách sạn tình yêu đó không mà mặt Chinami đỏ bừng lên trong tích tắc.

Cô nàng đảo tròn đôi mắt màu hồng phấn của mình rồi nói với giọng lí nhí.

“Ý cậu là...?”

“Tôi định massage cho chị một chút. Hôm nay chị có thời gian không?”

“C, có thì có nhưng...”

“Nhưng sao?”

“Tôi đã hẹn đi ăn bánh kem với Renka rồi...”

Nếu vậy thì quyết định rủ cả Renka đi cùng luôn.

Khả năng cao là cô nàng sẽ cứng đầu bảo thà chết cũng không đi, nhưng nếu tôi dùng các biện pháp giáo huấn trong giờ hoạt động câu lạc bộ để nửa ép buộc nửa thuyết phục thì kiểu gì chẳng được?

Tôi ôm ấp một suy nghĩ đầy hy vọng như vậy.

“Tôi có thể đi cùng được không?”

“Á... Tất nhiên là được rồi...”

“Vậy xong việc chúng ta cùng đi nhé? Tôi sẽ nói chuyện với Đội trưởng.”

“Vâng... Vậy trước mắt chúng ta cứ chốt lịch như thế nhé...?”

“Vâng.”

“Tuyệt quá... Vậy tôi phải chuẩn bị tâm lý thôi...”

Không biết là chuẩn bị tâm lý trước khi được massage, hay là chuẩn bị trước khi làm chuyện mờ ám nữa.

Hay là cả hai? Chinami của chúng ta là một kẻ biến thái ngây thơ nên hoàn toàn có thể nghĩ như vậy.

Cảm thấy máu bắt đầu dồn xuống thân dưới, tôi tiễn các tân binh về rồi giúp Chinami chuyển bàn vào trong phòng câu lạc bộ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!