Web Novel

Chương 258: Không sụp đổ đâu

Chương 258: Không sụp đổ đâu

@@

“Á á á á á...!”

Tiếng hét phát ra từ dưới mặt nước, với biên độ âm thanh đã giảm đi, vang lên yếu ớt.

Renka ngụp mặt xuống bồn tắm đầy nước, hét lên vài lần, nhưng khi thấy lồng ngực vẫn không thể bình tĩnh lại, cô liền ngẩng phắt đầu lên.

Nước nhỏ tong tong cùng với tiếng lõm bõm.

Cô vuốt vội phần tóc mái và tóc mai, rồi dùng tay lau mạnh khuôn mặt đang nóng bừng của mình.

‘Phát điên mất thôi...’

Sự nhục nhã, xấu hổ, niềm vui sướng xen lẫn sự tức giận...

Đủ mọi cảm xúc phức tạp đang lấp đầy tâm trí cô.

Cô đã có lần quan hệ đầu tiên với Matsuda.

Tác động của việc này quá lớn khiến đến tận bây giờ cô vẫn chưa thể tỉnh táo lại được.

Không những thế, cô còn để mặc cho bàn tay của cậu ta tùy ý sờ soạng nơi thầm kín của mình.

Chỉ vậy thôi sao? Thậm chí cô còn vô cùng lẳng lơ, uốn éo vòng eo làm ướt đẫm cả ga trải giường bằng dâm thủy.

Giữa chừng lúc đang quan hệ, tại sao cô lại chủ động hôn cậu ta, đến giờ cô vẫn không thể hiểu nổi.

Thật sự không dám ngẩng mặt lên nhìn ai nữa.

Hình như cô còn làm những chuyện thô tục khác nữa nhưng không nhớ rõ lắm.

Sau khi quan hệ xong, Matsuda đã nói gì đó phải không?

Và cô đã tắm chưa nhỉ? Cố gắng nhớ lại nhưng trong đầu cô cứ như có một lớp sương mù dày đặc.

Chắc là do vừa tỉnh dậy ở khách sạn đã vội vã trở về nên mới vậy.

Cô chỉ nhớ là mình đã đánh răng qua loa rồi lên xe của Matsuda về.

Và cả việc cô không dám nhìn thẳng vào Matsuda, người đang lặng lẽ lái xe nữa.

Không chỉ quan hệ mà còn ngủ lại bên ngoài... Thật cạn lời.

“Hà...”

Renka thở dài một hơi đầy phức tạp, nhắm mắt lại và nằm im.

Ngay lập tức, lớp sương mù lảng vảng trong đầu tan đi, một vài cảnh tượng của ngày hôm qua hiện ra.

Thứ chất lỏng trắng đục phun ra từ thứ dài và to của Matsuda.

Cảm giác khi nó dính vào da thịt hiện lên sống động.

Hình như nó rất nóng. Giống hệt như tính cách của Matsuda vậy.

Cô cũng nhớ lại cảnh sau khi Matsuda sờ soạng phần dưới của cô, hai người đã trao nhau nụ hôn kết thúc.

Tiếp nhận chiếc lưỡi ẩm ướt xâm nhập vào khoang miệng, cơ thể cô run rẩy và lại đạt cực khoái.

“Hư a a...”

Nếu có lỗ nẻ nào chắc cô cũng muốn chui xuống cho xong.

Ở một mình mà đã thế này rồi, nếu chạm mặt Matsuda ở quán cà phê thì không biết sẽ ra sao...

Hôm nay là ngày nghỉ, ngày mai Matsuda lại làm ít hơn cô một ngày nên không có mặt, cô phải làm việc một mình, thật may mắn.

‘May mắn thật sao...?’

Không biết nữa. Nhưng có một điều chắc chắn là cú sốc... à không, dư âm này sẽ còn kéo dài.

Hôm nay cứ ở nhà nghỉ ngơi thật tốt và cố gắng xoa dịu tâm trạng xem sao.

Nghĩ vậy, Renka chạm tay vào đùi trong của mình.

Nghe nói lần đầu tiên quan hệ sẽ rất đau... nhưng bất ngờ là phần dưới của cô lại khá ổn.

Có hơi khó chịu một chút. Nhưng không hề đau đớn.

Là nhờ Matsuda đã giúp cô nới lỏng ra sao? Chắc là vậy rồi.

Mà nếu Chinami biết chuyện này thì em ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ.

Không, khoan bàn đến phản ứng, liệu cô có dám nhìn thẳng vào mặt em ấy không?

‘Đáng lẽ ra mình phải từ chối...’

Như bị ma xui quỷ khiến mà đi đến khách sạn... Tất cả là tại Matsuda.

Thực ra lỗi lớn nhất là ở cô, nhưng cứ coi như là lỗi của Matsuda đi.

Làm vậy thì cũng có cảm giác như đã giáng cho cái tên đáng ghét đó một đòn, tâm trạng cũng dịu đi phần nào.

Sau khi thực hiện một cuộc trả thù nhỏ nhen chỉ mình mình biết, Renka tắm xong, thậm chí không thèm sấy khô mái tóc ướt mà nằm vật ra giường.

Sau đó, cô kiểm tra điện thoại.

Có một thông báo ở góc trên bên phải của ứng dụng tin nhắn.

Chắc là Matsuda. Lại liên lạc để trêu chọc cô sao?

Nhân cơ hội này phải chửi cho cậu ta một trận tơi bời mới được.

Cố gắng trấn an trái tim đang đập thình thịch, Renka mở ứng dụng lên,

[Làm gì đấy? Cậu bảo đi làm thêm mà?]

Không phải là tin nhắn của Matsuda như cô mong đợi, mà là tin nhắn của một cậu bạn cùng lớp, khiến cô nhíu mày.

Không hiểu sao lại thấy hụt hẫng. Vừa bực mình, vừa sôi máu.

Không phải tức giận với cậu bạn kia, mà là tức giận với Matsuda.

Mình thì đang bồn chồn thế này, vậy mà một tin nhắn hỏi thăm cũng không có...

Giờ thì thấy hết rồi nên thôi chứ gì? Đưa về nhà rồi là hôm nay coi như xong chứ gì?

Đúng là một tên ích kỷ. Chắc giờ này đang nằm ườn ra ngủ một cách thoải mái rồi chứ gì?

Tức chết đi được, tức chết đi được. Chỉ muốn đấm cho cái bản mặt của Matsuda một cú thật mạnh.

Có nên dùng nốt một điều ước còn lại để bắt cậu ta chịu năm cú đấm không nhỉ.

Tin nhắn của cậu bạn gửi đến từ tối hôm qua.

Nghĩ lại thì từ lúc đó đến tận bây giờ là gần bảy giờ tối, cô chưa hề động đến điện thoại.

Việc tìm kiếm thông tin về các bộ anime mới ra mắt mỗi tối là thói quen hàng ngày, vậy mà cô lại bỏ quên.

Dù vậy, cô cũng không có ý định làm bù những việc đã bỏ lỡ.

Ít nhất là bây giờ cô không có tâm trạng để làm việc đó.

Bịch.

Renka ném phăng chiếc điện thoại xuống cạnh gối với vẻ bực tức, nằm dang tay dang chân và nhắm mắt lại.

Cứ nằm im như vậy, đủ mọi ký ức ngượng ngùng lại ùa về.

Đồng thời, cô còn có cảm giác như thứ to lớn và hung hãn của Matsuda vẫn đang nằm trong cơ thể mình.

Tự thấy bản thân buồn cười khi cứ tưởng tượng ra mấy chuyện bậy bạ, nhưng cô cũng thấy điều đó là đương nhiên.

Lần đầu tiên trong đời cô quan hệ tình dục.

Việc chìm đắm trong dư âm là một hiện tượng hết sức tự nhiên.

Nếu trực tiếp liên lạc với Matsuda thì trông có vẻ hèn mọn quá, hay là mượn danh Run Ino-chan để để lại tin nhắn cho MK nhỉ?

Không được. Làm thế thì chẳng khác nào chứng tỏ mình đang bám riết lấy Matsuda, tổn thương lòng tự trọng lắm.

“Hà...”

Cứ ở một mình thế này thấy bức bối quá, sự bực bội cứ thế tuôn trào.

Renka đấm thùm thụp vào ngực, định ngồi dậy kiếm thứ gì đó để ăn thì,

Rung-!

Chiếc điện thoại bị ném sang một bên rung lên.

Nhìn thấy chữ [Rác Rưởi] hiện lên ở đầu màn hình, Renka hắng giọng vài lần để giết thời gian, rồi khi tiếng chuông reo đến lần thứ tư, cô mới bắt máy.

Sau đó, cô nói với giọng điệu vô cùng cộc lốc.

“Gì.”

-Vì tôi không nhịn được.

“Hả?”

-Không sao chứ?

Cái mạch truyện không đầu không đuôi này là sao đây?

Không nhịn được cái gì, và cái gì không sao cơ?

Đang ngơ ngác, Renka chợt giật mình khi một cảnh tượng xẹt qua trong đầu.

Ngay trước khi xuống xe, khi Matsuda bảo sẽ gọi điện, cô đã lắc đầu và dứt khoát bảo cậu ta tạm thời đừng liên lạc. Cảnh tượng đó bất ngờ hiện lên rõ mồn một.

Rõ ràng là cô đã nói vậy. Không hiểu sao đến giờ mới nhớ ra.

Dù sao thì cũng vì thế mà mới có cuộc đối thoại vô lý này.

Cảm thấy có lỗi vì đã chửi Matsuda... à không, chỉ là thấy hơi ngượng thôi.

-Alo? Đội trưởng?

Nghe tiếng hối thúc của Matsuda, Renka bừng tỉnh và trả lời.

“Đã bảo đừng gọi rồi mà sao còn gọi.”

-Đã bảo là không nhịn được mà.

“Đồ rác rưởi.”

-Đội trưởng không định đổi kịch bản chửi rủa đi à?

“Im đi...! Tại, tại cậu mà tôi lỡ mất đợt đặt trước mô hình phiên bản giới hạn rồi đấy.”

Thời gian đặt trước mô hình phiên bản giới hạn?

Tự dưng sao lại nói mấy lời vô lý này chứ... Bản thân cô cũng thấy mình thật thảm hại.

-Sao lại tại tôi?

“Thời gian đặt trước là tối hôm qua...”

-Tối mấy giờ?

“... Khoảng 6 giờ?”

-Lúc đó là trước khi chúng ta làm mà?

Mặt Renka đỏ bừng lên.

Vì Matsuda công khai nhắc đến chuyện quan hệ khiến cô vô cùng xấu hổ.

Nuốt nước bọt cái ực, cô nói trái với lòng mình để trách móc Matsuda.

“Tại cậu làm tôi mất tập trung đấy chứ.”

-Vậy là, lỗi của tôi nên tôi phải chịu trách nhiệm à?

“C, cũng không hẳn là vậy...”

-Không đâu. Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Ngày mốt tôi cho Đội trưởng hai viên kẹo là được chứ gì?

Nghe vậy, mặt Renka xị xuống.

“Hai viên...? Hôm nay, ngày mai, và ngày mốt, tổng cộng phải là ba viên mới đúng chứ?”

-Sợ Đội trưởng sâu răng nên tôi bớt đi một viên đấy. Mà tôi không ngờ Đội trưởng lại thèm kẹo của tôi đến thế đâu.

“Không phải thế...! Tôi đang mỉa mai cái sự dốt toán của cậu đấy...!”

-Ra là vậy à?

“Khả năng hiểu vấn đề cũng kém nữa... Bài thi cuối kỳ cậu quay cóp nên mới được hạng 10 đúng không?”

-Câu đó thì tôi không thể bỏ qua được đâu. Đó là phát ngôn phủ nhận sự nỗ lực của tôi đấy.

“Kh, không bỏ qua được thì cậu định làm gì?”

-Bây giờ nói thì hơi khó, ngày mốt tôi sẽ cho Đội trưởng biết.

Có vẻ như... một chuyện rất mờ ám sắp xảy ra.

Tim đập thình thịch.

Không biết đây là do bực tức hay là do rung động nữa.

Không, thực ra cô biết rõ mình đang có cảm xúc gì nhưng lại cố tình lờ đi thì đúng hơn.

“N, nếu cậu làm thế thì tôi sẽ giết cậu đấy...”

-Được rồi. Nãy giờ Đội trưởng đang làm gì thế?

“Đang nằm...”

-Tôi cũng thế.

“Thì sao...?”

-Gọi video nhé?

“Không thích.”

-Tại sao?

“Tại sao đến hôm nay tôi vẫn phải nhìn cái bản mặt xấu xí của cậu chứ...?”

-Lần đầu tiên có người chê tôi xấu đấy. Sốc thật.

“Cậu bị sốc thì tốt quá rồi.”

-Định leo lên đầu lên cổ tôi mãi à?

“Đó là câu tôi muốn nói mới đúng...! Nhỏ tuổi hơn tôi mà sao cứ xấc xược thế hả...!”

-Chỉ cách nhau có một tuổi thôi mà?

“Dù là một tuổi thì tôi vẫn là tiền bối của cậu...!”

-Tôi vẫn đang đối xử rất tử tế với tiền bối mà.

Renka thở hắt ra một hơi như thể cạn lời.

Đối xử tử tế với tiền bối á? Nực cười. Matsuda chắc chắn là một tên tâm thần.

-Sao lại cười nhạo tôi?

“Tôi cười nhạo lúc nào? Nói ra câu đó chứng tỏ cậu cũng thấy nhột đúng không?”

-Lại xấc xược rồi.

“Có ý kiến gì không?”

-Không. Trông cũng được đấy.

Nếu là Matsuda bình thường, khi cô hỏi câu này, cậu ta sẽ nói là bắt đầu thấy bất mãn rồi, hoặc là sẽ đe dọa phạt cô.

Nhưng hôm nay cậu ta lại rất ngoan ngoãn. Có vẻ như cậu ta đang nghĩ đến tâm trạng của cô sau lần đầu tiên quan hệ.

Giọng điệu xấc xược thì vẫn vậy nhưng đó là do cô cộc lốc trước nên bỏ qua, hôm qua Matsuda cũng rất dịu dàng, không giống cậu ta chút nào.

Dáng vẻ đó của Matsuda cũng không tệ. Nhưng không được tự nhiên cho lắm.

Không hiểu sao Matsuda cứ phải ích kỷ và áp đặt thì mới hợp.

Cái điệu cười nhếch mép và sự cợt nhả mới là bản chất thật của cậu ta, thế mới thích...

Trước đây cô cực kỳ ghét dáng vẻ đó, nhưng bây giờ cậu ta không làm thế nữa thì lại thấy thiêu thiếu.

Đang nhớ lại dáng vẻ tự tin và mặt dày của Matsuda, Renka đột nhiên lắc đầu nguầy nguậy.

‘Không được...!’

Trong thâm tâm cô đã đánh giá tốt thái độ của Matsuda mất rồi.

Cứ như một người bị điều giáo vậy.

Nếu thế này thì cô có khác gì nữ chính trong bộ manga điều giáo mà MK giới thiệu đâu?

Tuyệt đối không được rơi vào bẫy của Matsuda.

Thể xác đã sụp đổ nhưng tinh thần thì khác.

Phải kiên cường chống đỡ đến cùng.

Renka trợn tròn mắt, hạ quyết tâm và nói.

“Cúp máy đây. Tôi muốn nghỉ ngơi.”

-Nói chuyện thêm 5 phút nữa đi.

“...”

Tông giọng của Matsuda đánh trúng sở thích của cô.

Nghe thấy giọng nói đó, trái tim Renka tan chảy trong chớp mắt.

“5 phút...?”

-Vâng. 5 phút thôi. Được chứ?

Quyết tâm vừa nãy sụp đổ hoàn toàn.

Nghĩ lại thì lúc nào cũng vậy. Dù có hạ quyết tâm không để Matsuda thao túng đến đâu, thì mỗi khi cậu ta làm gì đó, cô lại tự động quỳ gối khuất phục.

Giống như một đứa trẻ đang nhìn sắc mặt người lớn vậy.

Có khi nào tuổi tác tâm hồn của cô còn rất trẻ con không?

Nghĩ vậy, Renka trả lời bằng giọng lí nhí.

“Vậy thì... đúng 5 phút nữa là cúp máy đấy nhé?”

-Dù có hết 5 phút mà vẫn đang nói chuyện thì phải nói cho xong chủ đề đó rồi mới cúp máy chứ. Thế mới đúng.

Nực cười thật.

Cậu ta nghĩ nói chuyện với cô là dịch vụ hát karaoke chắc?

“Cái đó thì bác bỏ.”

-Tại sao Đội trưởng lại là người ra phán quyết? Rõ ràng là nô lệ mà.

“Đừng có lúc nào cũng gọi là nô lệ này nô lệ nọ nữa. Bực mình lắm.”

-Biết rồi. Đùi thế nào rồi? Có chỗ nào đau không?

“Ưứ...!”

Nghe Matsuda hỏi thăm tình trạng của mình, Renka giật mình, vô thức khép chân lại.

Cảm thấy 5 phút này sẽ rất dài, cô cố gắng trấn tĩnh cơ thể đang tê râm ran một cách kỳ lạ, suy nghĩ xem nên chuyển chủ đề thế nào cho tự nhiên, rồi,

“Đừng có mà lên mặt...!”

Cuối cùng, cô đành chấp nhận thực tại, và như mọi khi, lại bắt đầu càu nhàu với Matsuda.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!