Web Novel

Chương 220: Đúng Vậy! Tôi Là Wibu Đấy! (2)

Chương 220: Đúng Vậy! Tôi Là Wibu Đấy! (2)

“Cho chúng tôi hai Green Tea Latte, một Sinh tố Sữa chua Dâu, năm Caramel Honey Latte, và ba Frappuccino Hạt Socola... thế nhé.”

“Hai Green Tea Latte, một Sinh tố Sữa chua Dâu, năm Caramel Honey Latte, ba Frappuccino Hạt Socola... đúng không ạ?”

“Vâng, đúng rồi.”

“Mỗi ly đồ uống chúng tôi sẽ đóng một dấu vào thẻ tích điểm, quý khách gọi thế này là được tặng một ly đồ uống miễn phí đấy ạ. Quý khách có thể chọn thêm bất kỳ món nào, quý khách muốn dùng gì ạ?”

“A vậy à? Thế thì... cho tôi một Sinh tố Sữa chua Dâu nữa nhé.”

“Dạ vâng. Quý khách thanh toán bằng gì ạ?”

“Quẹt thẻ được chứ?”

“Tất nhiên là được ạ.”

Thanh toán cho nhóm khách đoàn xong, tôi đảo mắt nhìn quanh quán cafe.

Đông hơn hôm qua. Dù chưa đến giờ ăn trưa mà quán đã gần kín chỗ.

Ngoài nhóm khách đoàn ra thì còn bốn khách đang đợi đồ uống nữa... Chắc phải bận rộn một lát rồi.

“Đội trưởng lo đơn của nhóm khách đoàn nhé. Tôi sẽ xử lý các đơn trước đó.”

“Biết rồi. Làm Honey Latte trước thì tốt hơn nhỉ? Rửa máy xay sinh tố cho tiện.”

“Đúng vậy.”

“Tôi bắt đầu làm luôn đây.”

Dù chúng tôi có thao tác nhanh đến mấy thì cũng chỉ có một cái máy xay sinh tố, vừa làm đồ uống vừa rửa máy tốn khá nhiều thời gian.

Hơn nữa, thỉnh thoảng lại phải nhận order của khách mới nên thời gian pha chế cứ bị lùi lại dần.

Dù vậy, nhờ nỗ lực làm việc hết công suất, chúng tôi cũng xử lý xong tất cả các đơn hàng dù hơi trễ một chút.

“... Mới làm được mấy ngày nhưng hôm nay là bận nhất đấy.”

Renka nhìn theo vị khách cuối cùng lấy đồ uống rồi nói.

Tôi gật đầu đồng tình, lấy chiếc khăn sạch lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Công nhận. Đội trưởng vất vả rồi.”

“Cậu cũng vất vả rồi. Mang mấy cái cốc ở quầy trả đồ ra bồn rửa đi.”

“Ra lệnh cho chủ nhân thì hơi...”

“Muốn ăn đòn à?”

Thấy Renka vẫn phản ứng như mọi khi, tôi cười khúc khích, không trêu cô ấy nữa mà đi ra quầy trả đồ.

Đang thu dọn đống cốc chất đống thì có chuyện xảy ra.

“Xin lỗi... tôi nói chuyện một lát được không?”

Một gã đàn ông tiến lại gần Renka đang đứng một mình.

Ánh mắt cực kỳ không đứng đắn. Nhìn là biết định xin số liên lạc của nô lệ nhà tôi rồi.

Tôi đã dự đoán trước là chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra, nhưng khi trực tiếp đối mặt thì vẫn thấy bực mình.

Trước khi Renka - người đang làm vẻ mặt khó hiểu - kịp nói gì, tôi đã rảo bước tiến đến quầy pha chế.

Sau đó, tôi đứng sát cạnh Renka và hỏi gã đàn ông.

“Có chuyện gì vậy ạ?”

Bị áp đảo bởi khuôn mặt nghiêm nghị của tôi chăng?

Hay là hắn nghĩ tôi là bạn trai của Renka?

Gã đàn ông gãi gãi gáy rồi nở một nụ cười gượng gạo.

“À không, tôi quên mất tên đồ uống... Ngon quá nên muốn hỏi tên là gì ấy mà?”

Ngon cái đéo gì... Cái thằng mặt hoa da phấn khốn nạn này.

“Frappuccino Hạt Socola ạ.”

“A, cảm ơn nhé.”

“Không có gì. Chúc quý khách ngon miệng.”

Tôi buông lời chốt hạ cắt đứt cuộc trò chuyện, gã đàn ông lộ vẻ tiếc nuối rồi cùng thằng bạn rời khỏi quán.

Nói chung là không thể rời mắt khỏi Renka được.

Bản tính lẳng lơ nên mới thu hút mấy thứ rác rưởi này, chưa kể đến cái thằng khốn nạn Tetsuya nữa chứ.

Phải giáo dục lại thôi. Không đeo vòng cổ nô lệ cho cô là không được rồi.

“Sao cậu lại dùng giọng điệu công kích làm người ta bẽ mặt thế?”

Renka nãy giờ vẫn đứng im lặng lên tiếng hỏi.

Tôi quay sang nhìn cô ấy, nhún vai.

“Tại tôi có cảm giác hắn định xin số liên lạc của Đội trưởng.”

“Tôi cũng có cảm giác thế... nhưng sao cậu lại phải nghiêm mặt lên?”

Trong DokiAka cũng có một event tương tự thế này, dù không hoàn toàn giống.

Đó là một trong những event phải trải qua để chinh phục Renka.

Lúc đó chỉ có những lựa chọn thiếu quyết đoán, nhưng giờ thì khác.

Tôi hừ lạnh một tiếng rồi trả lời.

“Có chủ nhân nào thấy nô lệ của mình bị tán tỉnh mà lại để yên không?”

“G, gì cơ...!?”

Câu nói hoàn toàn nằm ngoài dự đoán khiến Renka bất giác cao giọng.

Giọng nói lớn đến mức đứng ngoài phố ồn ào cũng có thể nghe thấy.

Ngay lập tức, ánh mắt của mọi người trong quán đổ dồn về phía chúng tôi.

“A, cái đó... Xin lỗi quý khách...”

Nhận ra những ánh mắt đó, Renka luống cuống xin lỗi khách hàng.

Sau đó, cô ấy kéo tôi vào góc khuất có ba mặt tường bao quanh rồi trợn trừng mắt.

“A, ai là nô lệ của cậu hả...! Đùa à...!? Đồ rác rưởi...! Đồ khốn nạn...! Chết đi...!”

Tại sao bị chửi mà tôi vẫn thấy vui nhỉ.

Chắc là do thái độ của Renka đáng yêu quá.

“Liệu mà cư xử cho cẩn thận vào.”

“Cư xử cẩn thận cái gì mà cẩn thận...! Cậu điên thật rồi à...?”

“Muốn nghĩ sao thì nghĩ. Hôm nay tôi sẽ đợi nên cùng về nhé.”

“Đồ tâm thần...”

“Làm việc thôi. Đang bận mà.”

Môi Renka bĩu ra.

Có vẻ cô ấy còn nhiều điều muốn nói nhưng vì quán đang đông khách như tôi nói nên đành nhịn.

Lát nữa cô ấy mà cằn nhằn thì tôi lại nói câu này tiếp.

Hiệu quả rất tốt.

“Ăn xong rồi.”

Nghe Renka đi ăn cơm về nói khi quán đã vắng khách, tôi đang rửa bát liền lau đôi tay ướt sũng vào tạp dề.

Thấy vậy, Renka nhăn mặt bực bội nói.

“Sao cậu lại lau tay vào tạp dề? Bẩn chết đi được.”

“Bẩn gì mà bẩn. Sạch mà.”

“Bắt tôi đeo găng tay cao su mà sao cậu lại rửa tay trần? Buồn cười thật đấy?”

“Sao lại cằn nhằn nữa rồi? Đang chống đối tôi đấy à?”

“... Này, mau đi tọng cơm vào họng đi.”

“Được thôi.”

Tôi cười toe toét với Renka - người đã từ bỏ việc nói chuyện với tôi - rồi định cởi tạp dề đi sang quán Gyudon.

Đúng lúc đó, một cậu bé trông có vẻ ngây thơ, hồn nhiên nắm tay bố mẹ bước vào quán.

Có vẻ là khách gia đình. Tôi không bận tâm lắm, định bước ra ngoài thì,

“Ơ? Chị gái xinh đẹp hôm qua kìa!”

Cậu bé chỉ vào Renka và nói bằng giọng điệu mừng rỡ.

Nghe thấy chất giọng cao vút và trong trẻo đặc trưng của trẻ con, tôi tò mò dừng bước và quan sát tình hình.

“Hả...? Chị á...?”

Renka tròn xoe mắt chỉ vào mình, cậu bé cười hì hì gật đầu.

“Vâng! Hôm qua em thấy chị mà! Ở Robot Mania ấy!”

Ngay khoảnh khắc từ ‘Robot Mania’ thốt ra từ miệng cậu bé, đôi mắt Renka rung lên như có động đất.

Thậm chí cô ấy còn nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc và hoảng hốt.

Lý do Renka phản ứng như vậy là vì Robot Mania là một cửa hàng bán mô hình.

Và đó cũng chính là cửa hàng tôi đã nhắn tin chỉ cho cô ấy hôm qua.

“Chị là người mua mô hình mini RZ-78 mà!”

Cậu bé đọc vanh vách tên mẫu mã cụ thể, Renka nuốt nước bọt cái ực, nở một nụ cười gượng gạo.

“Ch, chị á...?”

“Vâng!”

“...”

Renka toát mồ hôi hột, nhìn bố mẹ cậu bé bằng ánh mắt cầu cứu.

Nhận ra cô ấy đang vô cùng bối rối, bố mẹ cậu bé vội vàng tiến đến quầy pha chế và nói.

“Ừm... Cho chúng tôi hai Cafe Latte và một Nước ép Dứa tươi nhé.”

“Vâng...! Hai Cafe Latte và một Nước ép Dứa tươi ạ...! Quý khách... có thẻ tích điểm không ạ?”

“Không, tôi để quên ở nhà rồi.”

“A... Vậy quý khách cho tôi xin tên được không ạ? Lần sau quý khách đến tôi sẽ đóng dấu bù cho ạ.”

“Tôi tên Izawa.”

“Quý khách Izawa... Dạ vâng... Vậy... tôi thanh toán cho quý khách nhé.”

Nhận tiền của bố mẹ cậu bé và thối lại tiền thừa trong bầu không khí gượng gạo, Renka nhắm nghiền mắt trước đòn chí mạng vô ý của cậu bé đang quay về bàn.

“Chị pha ngon vào nhé!”

Chắc trong lòng Renka đang oán hận cậu bé lắm.

Chỉ vì câu nói của cậu bé mà cô ấy vô tình bị lộ tẩy, chắc cô ấy đang muốn trả thù lắm đây.

Dù bề ngoài có vẻ dữ dằn nhưng bên trong Renka lại rất hiền lành... Chắc cô ấy chỉ nghĩ đến việc búng trán cậu bé vài cái thôi.

“Hôm nay lạnh nhỉ...?”

Trên xe trên đường về nhà.

Renka đột nhiên bắt chuyện về thời tiết.

“Vâng. Lạnh thật.”

“Ừ... Lạnh ghê.”

“Tôi bật lò sưởi rồi mà Đội trưởng không thấy ấm à?”

“Không... ấm mà.”

“Vậy à.”

“...”

“...”

Cuộc trò chuyện bị đứt đoạn không thể tiếp tục.

Có vẻ không thích bầu không khí ngượng ngùng đó, Renka hắng giọng vài cái rồi nói.

“Cậu ít nói hẳn đi nhỉ...? Từ lúc ăn trưa xong...”

“Trông tôi thế à?”

“Ừ. Chắc cơm không ngon à?”

“Cơm không ngon nên tôi ít nói đi á? Tôi á?”

“... Không thì thôi.”

Chắc cô ấy tưởng sau khi bị lộ chuyện mua mô hình cho cậu bé, tôi sẽ cợt nhả trêu chọc cô ấy, nhưng thấy tôi không đả động gì đến chuyện đó nên cô ấy đang bất an đây mà.

Cái này cũng có thể coi là một phần của quá trình huấn luyện chăng.

“Nhưng mà Đội trưởng này.”

“...”

“Đội trưởng.”

“Đúng vậy! Tôi là wibu đấy! Tôi thích mấy cái đó đấy! Nhưng thì sao nào!?”

Renka đột nhiên hét lên làm vang vọng cả không gian trong xe.

Giật mình trước lời thú nhận không đúng lúc đúng chỗ của cô ấy, tôi quay sang nhìn cô ấy với vẻ mặt hoang mang.

“Không... tôi đang lái xe mà Đội trưởng hét lên thế làm gì? Giật cả mình.”

“...”

Nhận ra sai lầm của mình, Renka ngậm chặt miệng.

Thấy vậy, tôi cố nhịn trận cười lớn sắp bật ra, quay mặt nhìn thẳng về phía trước.

Đột nhiên mất kiểm soát thế này, xem ra cục tức trong lòng cô ấy lớn lắm.

Không muốn cứ phải ôm cục tức trong lòng, nhân tiện bị lộ rồi thì thừa nhận luôn cho nhẹ nợ như lời tôi nói lần trước đây mà.

Chắc cô ấy cũng lo nếu cứ chối bay chối biến thì sẽ bị tôi quay như chong chóng.

Dù lý do là gì thì việc cô ấy sảng khoái thừa nhận cũng vừa buồn cười vừa đáng khen.

Tôi cố giữ vẻ mặt thản nhiên nhất có thể, vừa lái xe vừa nói.

“Hôm qua Đội trưởng cũng giấu mô hình trong áo khoác đúng không?”

“...”

“Lộ hết rồi. Thừa nhận rồi thấy thoải mái không? Làm tốt lắm.”

“Im đi.”

“Sao lại chửi tôi. Muốn làm otaku ngầm thì phải giấu cho kỹ vào chứ, bản thân không cẩn thận rồi lại đi trút giận lên người khác à? Vốn dĩ chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi. Không bị học sinh cùng học viện phát hiện là may rồi đấy.”

“Đã bảo là im đi.”

“Lúc nãy thì bảo tôi ít nói... Mà RZ-78 là mô hình trong anime nào thế?”

“...”

Cô ấy lườm tôi bằng ánh mắt rực lửa.

Tôi chép miệng ngượng ngùng, vội vàng xoa dịu cô ấy.

“Biết rồi. Tôi xin lỗi.”

“Đừng có nói trống không...!”

“Tôi xin lỗi.”

Mặt đỏ bừng như sắp nổ tung đến nơi, đáng yêu chết đi được.

Hơi tiếc là tôi không tự mình ép Renka thừa nhận được mà phải nhờ đến sự trợ giúp của cậu bé kia, nhưng thôi không sao.

Dù sao thì hôm nay cũng có thể coi là một ngày xui xẻo của cô ấy.

Về nhà chắc cô ấy lại trùm chăn la hét rồi đấm gối thùm thụp cho xem?

Thỉnh thoảng lại lôi MK vô tội ra chửi cho sướng miệng nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!