Web Novel

Chương 381: Khúc Dạo Đầu Cho Chuyến Ngoại Khóa

Chương 381: Khúc Dạo Đầu Cho Chuyến Ngoại Khóa

“Bút lông bảng? Đủ các màu á?”

“Vâng.”

“Đợi cô một lát.”

Cô giáo thân thiện mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra vài chiếc bút lông bảng rồi đưa cho tôi.

Sau đó, cô nói những lời tốt đẹp.

“Dạo này em làm rất tốt. Tương lai em còn tiến xa hơn nữa nên hãy cố gắng lên nhé.”

Thỉnh thoảng đến phòng giáo viên tôi lại được nghe những lời này.

Vì thành tích học tập tốt, lại không gây rắc rối gì nên mới vậy.

Cũng vui đấy. Nhưng nếu là một giáo viên nữ trẻ tuổi khen thì sẽ tuyệt hơn nhiều, tiếc thật.

“Vâng.”

“Ừ. Em có muốn tham gia Đội cờ đỏ không? Cô sẽ tiến cử em vào Hội học sinh.”

Ừm ừm. Một lời đề nghị khá táo bạo từ một giáo viên đã quan sát tôi từ trước đến nay.

Nhắc mới nhớ, lần trước Miyuki cũng bảo tôi tham gia Đội cờ đỏ thì phải?

Tôi thẳng thừng lắc đầu rồi đáp.

“Em không có hứng thú ạ.”

“Tại sao?”

“Vì em ghét phải dậy sớm ạ.”

“Cô hiểu rồi. Em về đi.”

“Cô làm việc tiếp đi ạ.”

Cúi đầu chào nhẹ nhàng, tôi bước ra khỏi phòng giáo viên và quay về lớp.

Sau đó, tôi đặt những chiếc bút lông vừa nhận được lên bàn của Miyuki - người đang trò chuyện vui vẻ với Lớp phó.

“Gì đây? Chỉ có ngần này thôi á?”

“Ừ. Cô đưa bao nhiêu thì tớ nhận bấy nhiêu thôi.”

“Vậy à? Tớ biết rồi. Cậu vất vả rồi.”

Miyuki vỗ vỗ vào lưng tôi rồi kéo ghế ra cho tôi.

Bật cười trước dáng vẻ chững chạc đột xuất của Miyuki, tôi vừa ngồi xuống thì cô ấy bỗng đặt tay lên một bên đùi tôi.

Tôi giật mình nhìn Miyuki, nhưng cô ấy dường như không hề ý thức được hành động của mình, vẫn tiếp tục trò chuyện với Lớp phó.

Nói một cách đơn giản thì đây là một hành động mang tính bản năng... tìm kiếm một nơi để nương tựa.

Tại sao mỗi lần nhận được sự thể hiện tình cảm của Miyuki, tôi lại thấy mới mẻ thế nhỉ.

Dù kịch bản gần như giống hệt nhau.

Chắc là vì cô ấy quá đáng yêu nên tôi mới cảm thấy vậy.

Kết thúc buổi học chiều, tôi cùng Miyuki bước ra khỏi lớp.

Đang định chia tay cô ấy ở hành lang để cô ấy đến phòng Hội học sinh thì,

“Ơ...? Kia kìa! Đứng lại đó!”

Miyuki - người đang đứng nói chuyện với tôi và vô tình liếc nhìn xuống lan can hành lang, bỗng hét lên thất thanh như vừa phát hiện ra điều gì đó ở bên dưới.

Tò mò nhìn xuống, tôi loáng thoáng thấy một người mặc váy ngắn đang bỏ chạy sau khi nghe tiếng Miyuki qua khe hở của lan can.

Trong khoảnh khắc, mái tóc vàng óng ánh lướt qua, chắc chắn là Hiyori rồi.

“Asahina! Em là Asahina đúng không! Đứng lại đó cho chị!?”

Có vẻ Miyuki cũng nhận ra danh tính của người đó nên mới gọi tên Hiyori với giọng điệu đầy quả quyết.

Tất nhiên là Hiyori phớt lờ lời nói của Miyuki rồi.

“Cái con bé này...! Matsuda-kun, câu lạc bộ của Asahina là câu lạc bộ Thiết kế thời trang đúng không?”

Câu hỏi của Miyuki khi cô ấy chạy xuống hành lang nơi bóng dáng kia vừa biến mất.

Vừa xoa bóp gáy cho cô ấy hạ hỏa, tôi vừa đáp.

“Đúng vậy. Cậu định đến đó bây giờ à?”

“Ừ. Bắt quả tang rồi.”

“Bắt quả tang chuyện gì?”

“Váy. Vi phạm nội quy nhà trường.”

“Định trừ điểm à?”

“Đương nhiên rồi. Sao? Cậu định cản tớ à?”

Nhìn đôi mắt hừng hực lửa giận của Miyuki, tôi thấy con đường xây dựng hậu cung vẫn còn gian nan lắm.

Hơi nhún vai, tôi nói.

“Không.”

Đằng nào thì Hiyori cũng sẽ thay váy trước khi Miyuki đến nơi thôi.

Cô nhóc đó đâu phải dạng vừa mà chịu để bị trừ điểm dễ dàng như vậy.

Nhưng tôi vẫn muốn xem kịch hay, và biết đâu lại có tình huống bất ngờ xảy ra, nên tôi quyết định đi theo.

“Tốt.”

Thở hắt ra một hơi, Miyuki cùng tôi tiến về phía câu lạc bộ Thiết kế thời trang. Tôi lùi lại một bước để quan sát cô ấy.

Giới thiệu chức vụ của mình với Đội trưởng câu lạc bộ Thiết kế thời trang, xin phép rồi bước vào phòng, cô ấy nhanh chóng tìm thấy Hiyori.

“Asahina. Em ra đây một lát.”

“Dạ?”

Câu trả lời ngơ ngác như không biết chuyện gì của Hiyori - người đang cùng Miho xem sách.

Miyuki định hừ lạnh một tiếng thì,

“... Hửm?”

Nhìn xuống nửa thân dưới của Hiyori, cô ấy vô cùng bối rối.

Bởi vì váy của cô nhóc đang che khuất đầu gối.

Nhìn thấy vạt váy, Miyuki thoáng chốc rơi vào hoang mang, mắt tròn xoe, Hiyori liền nghiêng đầu hỏi.

“Sao vậy chị?”

“... Em mặc váy đúng quy định nhỉ...?”

“Váy ạ? Váy em làm sao ạ?”

“Không... cái đó... lúc nãy em không ở chỗ chiếu nghỉ cầu thang hành lang sao? Phía hành lang lớp 1 ấy...”

“Chỗ đó ngày nào em chẳng đi qua. Chính xác là lúc nào ạ?”

“Khoảng... 3 phút trước.”

“Không ạ? Em đến đây được 5 phút rồi mà?”

Chối bay chối biến một cách rất tự nhiên.

Đến tôi cũng khó mà phân biệt được đâu là diễn, đâu là thật.

“V, vậy sao...?”

Bị lời nói dối của Hiyori lừa một vố đau, Miyuki gãi đầu gãi tai.

Thấy vậy, Hiyori nheo mắt lại rồi hỏi.

“Sao vậy chị? Có chuyện gì thế ạ?”

“Không... lúc nãy chị thấy một nữ sinh tóc vàng mặc váy ngắn, chị gọi thì bỏ chạy nên...”

“Nên chị nghĩ đó là em ạ? Nữ sinh tóc vàng đâu phải chỉ có mình em, còn nhiều người khác nữa mà.”

Có lẽ vì cảm thấy chột dạ trước giọng điệu có vẻ hơi phật ý của Hiyori?

Miyuki ngoan ngoãn xin lỗi.

“Chị xin lỗi. Chị hiểu lầm rồi.”

“Không sao đâu ạ. Chuyện bình thường mà.”

Miyuki đang vô cùng xấu hổ đã bỏ qua một sự thật.

Đó là váy của Miho rất ngắn.

Có vẻ hai người họ đã đổi váy cho nhau... nhưng vì chỉ tập trung vào Hiyori nên cô ấy không hề nhận ra.

Các thành viên trong câu lạc bộ Thiết kế thời trang đều là đồng phạm sao?

Không, nhìn ánh mắt của họ thì có vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lúc Hiyori nói thời gian cũng mập mờ là 5 phút, không chênh lệch nhiều so với thời gian Miyuki nói nên họ cũng chỉ ậm ừ cho qua.

Hoàn toàn là sân khấu độc diễn của Hiyori.

Ranh ma thật đấy.

“Vậy... chị xác nhận xong rồi, chị đi đây.”

“Vâng. Nhưng mà Đàn anh Matsu-Matsu đến đây làm gì vậy ạ?”

Có lẽ vì không hài lòng khi nghe Hiyori gọi tôi bằng biệt danh thân mật?

Miyuki tóm lấy cổ tay tôi khi tôi đang định trả lời, cúi chào Đội trưởng câu lạc bộ Thiết kế thời trang rồi bước ra khỏi phòng.

Sau đó, cô ấy nói.

“Bây giờ Matsuda-kun về phòng câu lạc bộ Kendo đi. Đừng có ghé chỗ nào khác đấy.”

Công khai để tâm đến Hiyori luôn.

Liệu có ngày nào hai người họ hòa thuận với nhau được không nhỉ?

Giá mà có một cơ hội nào đó để chuyện đó xảy ra thì tốt biết mấy... Không biết có event nào xuất hiện không.

Hay là tôi phải tự tạo ra? Chắc là phải vậy rồi.

“Tớ biết rồi.”

“Ừ.”

Gật đầu rồi đột nhiên nhảy cẫng lên, Miyuki chạm môi mình vào môi tôi.

Chỉ cần kiễng chân lên là được mà nhảy mạnh thế, buồn cười thật.

Nhìn cô ấy lấy tay xoa xoa khóe miệng vì bị va đập khá mạnh, tôi bật cười, dặn cô ấy xong việc thì nhắn tin rồi bước ra khỏi tòa nhà.

Ngày hôm sau.

Lâu lắm rồi mới đến Học viện một mình, vừa đỗ xe xong định bước vào tòa nhà thì tôi khựng lại vì có tin nhắn đến.

[Anh đến chưa?]

[Rồi.]

[Vậy anh ra căng tin ngay được không? Chỗ mình nhào bột ấy.]

Cứ bảo ra con hẻm gần căng tin hôm qua là được rồi, sao cứ phải thêm từ "nhào bột" vào làm gì không biết.

Nhắn lại rồi đi về phía đó, chẳng bao lâu sau tôi đã nghe thấy giọng nói nhí nhảnh của Hiyori vang lên từ phía sau.

“Matsu-Matsu.”

Lúc đi tới đây tôi không hề thấy bóng dáng cô nhóc, chắc là trốn ở đâu đó rồi thấy tôi mới xuất hiện.

Quay người lại, nhìn thấy Hiyori mặc váy dài, tôi bật cười.

“Mặc váy dài rồi kìa?”

“Vâng. Nhỡ bị bắt bẻ lại ăn điểm trừ thì khổ.”

Giống như Miyuki để tâm đến Hiyori, Hiyori cũng đang để ý đến Miyuki, điều đó thể hiện rất rõ.

“Ngoan lắm.”

“Hôm nay anh không đi cùng Ma nữ à?”

“Ma nữ?”

“Đàn chị Hanazawa ấy.”

Nếu Miyuki mà nghe được câu này thì chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình cho xem.

Cái cúc áo đầu tiên đã bị cài sai bét nhè rồi.

Vỗ nhẹ vào lưng Hiyori, tôi nói.

“Miyuki có cuộc họp Hội học sinh nên đi sớm rồi. Với lại đừng có gọi như thế. Tôi bảo em ăn nói cho đàng hoàng cơ mà.”

“Vì là bạn gái nên anh mới bênh vực à? Quả nhiên là tay lúc nào cũng gập vào trong sao?”

“Nếu định bênh vực thì hôm qua tôi đã nói toẹt ra chuyện em và Mitsushima đổi váy cho nhau rồi.”

“Anh nhận ra à?”

“Nhận ra chứ.”

“Thế sao anh không nói? Để bảo vệ em à?”

“Cũng có phần vì thế, với lại tôi muốn hai người thân thiết với nhau hơn.”

“Chuyện đó chắc khó lắm.”

“Tại sao? Mỗi người nhường nhịn nhau một chút là hợp nhau ngay mà.”

Nghe vậy, Hiyori bỗng bịt tai, nhắm chặt mắt lại.

Đang tự hỏi cô nhóc làm trò gì, tôi lộ vẻ khó hiểu thì cô nhóc hé một mắt, mở một tai ra rồi bĩu môi.

“Anh đừng có dùng giọng đó nói chuyện với em.”

“Giọng gì?”

“Giọng điệu thuyết phục ấy.”

“Tôi làm thế à?”

“Vâng.”

Chỉ là do em tự ý hiểu giọng nói của tôi theo cách đó thôi chứ gì?

Nuốt câu nói đó vào trong, tôi lấy cây kẹo mút vị chanh mua từ hôm qua trong túi ra.

“Cho em này.”

“Gì đây ạ?”

“Kẹo.”

“Anh biết là hối lộ cũng vô ích mà đúng không?”

“Trả nợ lần trước em cho tôi thôi.”

“Vậy thì được.”

Cô nhóc giật lấy cây kẹo rồi bóc vỏ.

Nhìn Hiyori lăn viên kẹo qua lại trong miệng, có vẻ như đang tận hưởng vị chua ngọt thanh mát, tôi nói.

“Với lại hối lộ là phải mong nó có tác dụng chứ?”

“Anh hối lộ em bằng mỗi cây kẹo này thôi á?”

“Em đang ăn ngon lành thế kia thì nó đã hoàn thành xuất sắc vai trò của một món hối lộ rồi còn gì.”

“Không ngon đâu ạ?”

“Thế thì trả đây.”

“Đòi lại làm gì ạ?”

“Tôi ăn.”

“Em đang ăn dở mà? Em bôi đầy nước bọt vào rồi đấy?”

“Có sao đâu. Làm gì có vi khuẩn.”

Câu trả lời của tôi có vẻ khá lọt tai cô nhóc?

Khóe môi Hiyori khẽ giật giật.

Đặt viên kẹo giữa răng và môi, tay cầm que kẹo lăn qua lăn lại, Hiyori vừa mút chùn chụt vừa nhún vai.

“Món hối lộ này cũng được đấy. Em sẽ suy nghĩ thử xem sao.”

“Vậy thì tốt. Mà em gọi tôi ra đây làm gì?”

“Tại em chán ạ.”

“Thế thì giết thời gian một lát trước giờ học rồi hẵng về nhé?”

“Tuyệt quá. À, anh có muốn xem ảnh đồ bơi không?”

“Đồ bơi gì?”

“Em mới mua bộ này, mặc thử rồi chụp lại. Anh xem thử xem thế nào.”

Vừa lắc lư chiếc móc khóa tôi tặng kêu leng keng, Hiyori vừa giơ điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh rồi đưa màn hình cho tôi xem.

Nhìn bức ảnh Hiyori mặc đồ bơi có vẻ như được chụp trước gương trong phòng tắm ở nhà, tôi thầm thở dài trong lòng.

Bởi vì bộ đồ bơi đó trông quá đỗi người lớn.

Nói cách khác là hở hang quá mức.

“Em định mặc bộ này đi á?”

“Vâng.”

Cái con bé thích khoe khoang này, phải giáo dục thế nào cho phải đạo đây?

Đằng nào thì cũng chỉ chơi với tôi nên mặc gì cũng được, nhưng ít nhất cũng phải bảo cô nhóc khoác thêm cái áo cardigan mới được.

Trong chuyến ngoại khóa này, mối quan hệ giữa Miyuki và Hiyori phải có bước tiến triển.

Cứ đà này thì ngày nào hai người họ cũng gầm gừ với nhau mất.

Phải suy nghĩ xem nên giải quyết tình huống này thế nào, và hy vọng sẽ có event nào đó xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!