Web Novel

Chương 312: Ngày Mưa, Dưới Gốc Cây (3)

Chương 312: Ngày Mưa, Dưới Gốc Cây (3)

“Quần áo ướt hết rồi kìa. Cứ thế là cảm lạnh đấy.”

“Thế ạ~?”

Thế ạ cái gì mà thế ạ. Người đang run lên bần bật kìa.

Che ô cho Hiyori, tôi thầm nghĩ nụ cười rạng rỡ của em ấy thật sự rất cuốn hút.

Nhìn gần mới thấy em ấy đẹp thật. Ngay cả trong hoàn cảnh này, khuôn mặt tinh nghịch đó vẫn vô cùng phù hợp.

“Mitsushima đâu rồi?”

“Miho ạ? Cậu ấy bị gọi lên phòng giáo viên rồi.”

“Sao thế?”

“Em cũng không rõ nữa. Đợi cậu ấy về rồi hỏi xem sao.”

“Vậy là em đứng đây đợi à?”

“Vâng. Em định đi dạo quanh trường một chút thì tự nhiên mưa ào xuống...”

Ra là vậy.

Nhưng tôi không biết nên để mắt ở đâu nữa.

Nhìn vào mặt thì ánh mắt lại tự nhiên trôi xuống ngực...

Mà không nhìn thì cũng kỳ, đúng là tiến thoái lưỡng nan.

“Sao tiền bối lại ở đây ạ?”

“Anh đang ra bãi đỗ xe thì thấy em nên ra xem em đang làm gì.”

“Vậy ạ? Tiền bối sinh hoạt câu lạc bộ xong rồi ạ?”

“Ừ. Em đã chọn được câu lạc bộ nào chưa?”

“Vẫn chưa ạ.”

“Chẳng phải em đang cân nhắc câu lạc bộ Cung đạo hoặc Bơi lội sao?”

“Đúng là vậy, nhưng hôm nay đến xem tận nơi thì em thấy cũng không hứng thú lắm.”

Tôi muốn bảo em ấy hãy vào câu lạc bộ Kendo.

Tôi muốn nhìn thấy em ấy mặc bộ võ phục màu xanh đen, ống quần rộng thùng thình bay phấp phới chạy quanh võ đường,

Muốn nhìn thấy em ấy bĩu môi hờn dỗi khi bị Renka và Chinami mắng mỏ.

“Em cũng có nghĩ đến việc tham gia câu lạc bộ Kendo, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì mấy môn dùng sức chắc em không kham nổi.”

Dùng sức không kham nổi á?

Sau này em còn phải dùng sức nhiệt tình với anh cơ mà, mới thế đã than vãn rồi sao.

Tôi gật gù đồng tình với lời Hiyori rồi hỏi.

“Em thích nhàn hạ à?”

“Em thích cả đầu óc cũng nhàn hạ nữa cơ.”

Đúng, đúng. Rất giống em.

Nuốt những lời đó vào trong, tôi chỉ mỉm cười thay cho câu trả lời.

Sau đó, nhìn những hạt mưa lại bắt đầu nặng hạt, tôi nói.

“Anh che ô cho, vào tòa nhà đứng đi. Chắc Mitsushima cũng đang ở bên đó mà.”

“A, vậy em xin phép đi ké ạ.”

Hiyori cúi đầu cảm ơn rồi làm một hành động ngoài dự đoán.

Giống như nữ chính trong phim truyền hình thanh xuân, em ấy bước một bước dài tiến sát lại gần tôi.

Tôi giật mình ngửa cổ ra sau, Hiyori mở to đôi mắt vốn đã to tròn của mình, dùng ngón tay thon dài chỉ vào tôi.

“Thành hai cằm rồi kìa~. Em lùi ra một chút nhé?”

Sao em lại nói bằng cái giọng điệu thản nhiên thế hả, làm người ta bối rối quá đi mất.

Nếu em dám đùa kiểu này với thằng con trai nào khác ngoài anh thì biết tay anh.

“Không sao. Anh chỉ hơi bất ngờ thôi. Đi nào.”

“Vâng ạ~.”

Thế là tôi cùng Hiyori, với nụ cười tinh nghịch trên môi, băng qua giữa sân trường hướng về phía tòa nhà Học viện.

Mỗi bước đi, cánh tay Hiyori lại sượt qua tay tôi, tạo nên một cảm giác thật kỳ lạ.

Tiếc là Hiyori đang mặc áo khoác cardigan.

Giá như bây giờ là mùa hè thì tốt biết mấy. Chắc chắn sẽ cảm nhận được trọn vẹn bầu không khí thanh xuân.

“Tiền bối, anh không cần phải nghiêng ô sang che cho em đâu.”

Hiyori bước một bước dài để tránh vũng nước đọng trên sân trường đất nện, lên tiếng.

Tôi điều chỉnh lại trọng tâm của chiếc ô theo vị trí đầu của em ấy, nhún vai.

“Anh đâu có làm thế.”

“Thật ạ?”

“Ừ. Anh cũng đang tránh vũng nước nên mới thế thôi.”

“Hừm...”

Hiyori nheo mắt vẻ nghi ngờ, quay đầu nhìn xuống mặt sân.

Có vẻ em ấy đang tìm xem quanh tôi có vũng nước nào không, người ta có lòng tốt thì cứ nhận đi không được sao?

“Hình như không có vũng nước nào thì phải...”

“Thế à...?”

Em có năng khiếu làm người khác bẽ mặt thật đấy.

Đang nghĩ vậy thì Hiyori cười phá lên, xua tay trong không trung.

“Em đùa đấy.”

Lúc nãy đột ngột tiến lại gần để xem phản ứng bối rối của tôi, giờ lại thế này...

Hiyori nhà ta thích trêu đùa người khác thật đấy.

Hiyori vốn là người hay đùa giỡn với người khác, nhưng tôi cứ nghĩ vì khoảng cách giữa hai đứa vẫn còn nên em ấy sẽ không làm thế với tôi.

Nhưng xem ra mối quan hệ của chúng tôi đã trở nên thân thiết hơn tôi tưởng.

Cũng phải, bắt đầu từ lần gặp đầu tiên ở quán cà phê trong kỳ nghỉ, rồi sự tình cờ khi cùng học chung một Học viện, lại còn chạm mặt nhau nhiều lần, chắc chắn tốc độ thân thiết sẽ nhanh hơn người khác.

Vui thì vui thật nhưng không được tự mãn. Hiyori là người không thể đoán trước được sẽ làm gì tiếp theo.

“Nếu tiền bối không thích em đùa kiểu này thì cứ nói thẳng với em nhé. Em vô tư quá nên nhiều khi không để ý đến cảm nhận của người khác đâu.”

Nghe lời dặn dò của Hiyori, tôi bật cười đáp.

“Không sao. Anh cũng thích đùa kiểu đó mà.”

“A, thật ạ? Nhưng mà...”

“Nhưng mà sao?”

“Dạ không có gì.”

Hiyori ngập ngừng, lảng tránh câu chuyện, rõ ràng là đang ngứa miệng muốn nói lắm rồi.

Có vẻ em ấy muốn nói gì đó nhưng lại sợ thất lễ với tôi nên còn e ngại.

Cùng Hiyori bước vào sảnh tòa nhà, tôi gập ô lại rồi mở lời.

“Không sao đâu, em cứ nói đi.”

“Ưm... Em nghĩ tiền bối không phải là thích đùa, mà là giỏi chịu đựng những trò đùa thì đúng hơn.”

“Ý em là sao?”

“Đúng như nghĩa đen luôn ạ.”

Không phải thích đùa, mà là giỏi chịu đựng.

Điều này đồng nghĩa với việc tôi có vẻ là người không hay đùa giỡn.

Em ấy đang nói khéo, nói giảm nói tránh rằng tôi có vẻ là một người nhàm chán.

Hơi sốc một chút. Có phải tôi đang quá dè dặt với Hiyori không?

Như tôi đã từng nghĩ trước đây, có phải vì dòng chữ "độ khó công lược cao nhất" mà tôi đâm ra sợ hãi và hành xử quá cẩn trọng không?

Hay là tôi thực sự nhàm chán? Nếu vậy thì đành chịu thôi.

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên tôi tiếp cận một nữ chính khóa dưới nên có vẻ chưa nắm bắt được phương hướng.

Hiyori thì chủ động tiếp cận một cách thân thiện, nhưng vì tôi cứ giữ kẽ nên khoảng cách mới không được thu hẹp lại, khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.

Tôi cũng muốn đối xử thoải mái với Hiyori nhưng lại không làm được.

Khó thật đấy, khó quá đi mất.

Những lúc thế này phải vỗ mông Renka, hay sờ mông Chinami để xả giận mới đúng... Tiếc thật.

“Nghe có vẻ tiêu cực nhỉ...”

“Không đâu ạ~.”

“Anh thấy đúng là thế mà.”

“Em nói với ý tốt mà~.”

“Vậy à? Thế thì thôi.”

“Tiền bối đang nghi ngờ em đấy à?”

“Không.”

“Em thấy đúng là thế mà?”

Nhìn Hiyori làm mặt tinh nghịch nhại lại lời tôi, tôi có cảm giác như mình đã cài sai cúc áo đầu tiên rồi.

Em ấy có vẻ đối xử với tôi thân thiện hơn sức tưởng tượng... Không hiểu tại sao nữa.

Vì khuôn mặt này sao? Hay em ấy đang thể hiện sự biết ơn vì tôi đã che ô cho em ấy theo cách này?

Cảm giác như tôi đã thua một nước... à không, ba nước cờ rồi.

Cứ thế này khéo tôi thành đồ chơi của Hiyori mất.

Một món đồ chơi mang lại cảm giác thích thú khi bị trêu chọc, khiến em ấy muốn trêu đùa vài lần mỗi ngày.

Nhưng nếu tạo được hình ảnh đó thì cũng tốt thôi.

Sau này tôi có thể trêu chọc lại em ấy, hoặc phạt em ấy vào ban đêm, thế lại càng hay.

Chỉ cần đừng trở thành một kẻ hèn nhát đáng ghét như Tetsuya là được.

“Đã bảo là không phải mà.”

“Em biết rồi. Tiền bối đừng giận nhé.”

“Anh không giận. Nhưng mà em cứ mặc thế này không lạnh à? Không có đồng phục dự phòng hay gì sao?”

Nghe vậy, Hiyori nhìn xuống bộ đồng phục dính sát vào da vì nước mưa của mình.

Em ấy thản nhiên cởi chiếc áo cardigan ướt sũng ra dù tôi đang đứng ngay trước mặt.

Nhờ vậy, vòng eo thon gọn cùng những đường cong xương sườn tuyệt đẹp của Hiyori lộ ra, khiến tôi không biết phải để mắt vào đâu.

“Đồng phục dự phòng thì ở nhà... còn áo cardigan mới thì ở trong tủ đồ ạ.”

Con bé này không có chút cảnh giác nào trước mặt đàn ông sao?

Rất cần được giáo dục về trinh tiết, vô cùng cấp thiết.

“Vậy thì mau đi lấy đi, còn đứng đây làm gì?”

Tôi quay người, hất cằm về phía cầu thang giục em ấy mau lên lầu, Hiyori liền bật cười hi hi... một nụ cười có phần mờ ám.

“Chẳng phải em nên đi tắm trước sao?”

“Thì vào phòng tắm mà tắm.”

“Phòng tắm ở đâu ạ?”

“Lên tầng 3, rẽ trái là thấy phòng nghỉ của giáo viên. Trong đó có phòng tắm đấy, vào đó mà tắm.”

“Em cứ thế vào có được không ạ?”

“Cứ bảo là bị ướt nên xin tắm nhờ là được.”

“Ra vậy... Nhưng tắm xong em cũng không có đồ để mặc... Hay là em cứ cởi trần rồi khoác mỗi áo cardigan nhé?”

Em đang cố tình kích thích trí tưởng tượng của anh đấy à.

Chắc chắn là đang nói những lời gợi dục gián tiếp để xem phản ứng của tôi đây mà.

Rõ ràng là chưa từng làm chuyện gì bậy bạ... Thật là táo bạo.

Nhưng được em ấy đối xử thế này ngay từ đầu cũng khiến tôi rất vui.

“Sao lại hỏi anh chuyện đó? Đi mà mượn Mitsushima ấy.”

“Miho cũng không có ạ.”

“Vậy thì dùng máy sấy sấy qua đi.”

“Lâu lắm ạ. Trời tối là có ma đấy.”

“Không có đâu.”

“Một anh năm 3 ở câu lạc bộ Cung đạo bảo thế mà? Tiền bối không tin có ma ạ?”

“Không tin. Giờ thì đi đi.”

“Sao tiền bối không đi ạ?”

“Anh đi gặp Miyuki.”

“Tiền bối Hanazawa ạ?”

“Ừ.”

“Chị ấy đang ở đâu ạ?”

“Đang ở phòng Hội học sinh.”

“Ra vậy... Giờ em đi thật đây. Phải đi tìm Miho trước đã~.”

“Gọi điện thoại là được mà?”

“Thế ạ?”

“Ừ. Và làm ơn đi giùm anh cái...”

Tôi cố tình dùng giọng điệu tỏ vẻ khó xử, Hiyori liền đáp lại bằng giọng điệu tràn ngập tiếng cười.

“Em biết rồi. Cảm ơn tiền bối đã che ô cho em nhé. Lần sau em sẽ khao tiền bối món gì đó ngon ngon ở căn tin.”

“Ừ.”

Có vẻ Hiyori nghĩ đùa thế là đủ rồi, em ấy không bắt bẻ lời tôi nữa mà bước đi.

Cảm nhận được tiếng bước chân ngày càng xa dần rồi biến mất hẳn, tôi cẩn thận quay đầu lại.

Tôi nghĩ biết đâu Hiyori sẽ đứng từ xa nhìn lại để trêu tôi.

Nhưng nhìn quanh chẳng thấy Hiyori đâu cả.

Lại ảo tưởng rồi. Xấu hổ quá.

Nhưng thế này thì sự kiện hôm nay cũng coi như thành công rực rỡ rồi nhỉ?

Dù không phải do tôi chủ động mà là Hiyori làm hết... nhưng kết quả tốt là được.

Một ngày thật mãn nguyện, tôi nhìn những giọt nước rỏ xuống từ bộ đồng phục và áo cardigan của Hiyori, phân vân không biết có nên đi theo dấu vết đó không nhưng rồi lại thôi.

Hôm nay dẹp mấy suy nghĩ biến thái sang một bên, hãy tận hưởng cảm xúc thanh xuân đi nào.

Hương chanh thoang thoảng vẫn còn vương vấn trên hành lang.

Hít hà mùi hương nhè nhẹ ấy, tôi bất giác mỉm cười, bước lên cầu thang hướng về phòng Hội học sinh nơi Miyuki đang ở đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!