Web Novel

Chương 511: Đến Giờ Thăm Nhà Rồi (2)

Chương 511: Đến Giờ Thăm Nhà Rồi (2)

“Nhà đẹp đấy.”

“Anh đã xem kỹ chưa mà nói?”

“Lúc đi vào phòng em anh có nhìn qua mà.”

“Thế thì anh chỉ mới thấy phòng khách với bếp thôi. Đừng có nói lời chót lưỡi đầu môi nữa được không?”

Nghe Hiyori khoanh tay nói vậy, tôi bật cười vì cạn lời.

Cảm giác như một người đang bất mãn với xã hội đang cằn nhằn vậy.

Không, nói đúng hơn thì nhẹ nhàng hơn thế. Giống như một đứa trẻ đang ăn vạ vì không có được món đồ chơi mình thích.

“Sao em cứ thích bắt bẻ thế nhỉ?”

“Không biết.”

“Nhưng em đã nói gì với bố mẹ vậy?”

“Nói gì là nói gì?”

“Em nói gì với bố mẹ em ấy.”

“Thì... bảo là có một anh Tiền bối quen biết đến chơi.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Vâng, thì... bảo là có Tiền bối nam đến...”

“Thế bố mẹ em nói sao?”

“S-Sao anh cứ hỏi cặn kẽ thế...!”

Nhìn cô bé cứ co duỗi những ngón chân dài của mình, có vẻ như bản thân tình huống này đang khiến cô bé vô cùng xấu hổ.

Hiyori cũng có khía cạnh này cơ đấy. Hôm nay được chứng kiến thật là vui.

“Thì anh tò mò mà.”

“Không biết.”

“Nói cho anh biết không được sao?”

“... Sao tự dưng anh lại tỏ ra dịu dàng thế? À... Vì đang ở nhà em nên anh phải để ý sắc mặt đúng không?”

“Em suy nghĩ tiêu cực quá rồi đấy?”

“Giọng điệu của anh không hợp chút nào đâu...!”

“Vậy sao?”

“Vâng...! Anh cứ cư xử như bình thường đi...!”

“Nói cho anh biết đi rồi anh sẽ cư xử như bình thường.”

“Á thật tình...! Em bảo có Tiền bối nam đến thì bố mẹ chỉ ngạc nhiên thôi...!”

“Sao lại cáu gắt thế.”

Tôi gãi nhẹ dưới cằm Hiyori với vẻ mặt cưng nựng rồi khoác tay lên vai cô bé.

Ngay lập tức, Hiyori – người vừa mới tỏ ra chán ghét – liền ngậm chặt miệng lại.

Đôi tai cô bé dần đỏ bừng lên là phần thưởng kèm theo. Hiyori của chúng ta là một người rất dễ đoán nên tôi rất thích.

“L-Làm gì vậy...”

Nghe giọng nói tràn ngập sự ngượng ngùng của cô bé, tôi lại càng muốn cưng chiều cô bé nhiều hơn.

Thật nực cười. Bình thường khi Hiyori làm càn, tôi chỉ muốn dùng biện pháp mạnh để chinh phục cô bé, nhưng khi thấy cô bé ngoan ngoãn thế này, lòng tôi lại trở nên dịu dàng.

Chắc con người ai cũng vậy thôi.

Nghĩ thế, tôi vừa vuốt ve cánh tay thon thả của Hiyori vừa dỗ dành cô bé.

“Vì anh muốn làm thế.”

“... Em biết bản chất thật của Tiền bối mà.”

“Bản chất thật của anh là gì?”

“Là một kẻ lăng nhăng còn gì...!”

“Vậy sao?”

“Lại cái giọng điệu đó...!”

“Em bảo không thích anh nói giọng bình thường mà. Cái này cũng không thích, cái kia cũng không thích... Thế em muốn anh phải làm sao?”

“Ai bảo là em không thích chứ?”

“Em cứ cằn nhằn mãi thế không phải là không thích sao?”

“C-Cằn nhằn...? Anh nói xong chưa...!?”

Tôi tiếp tục vuốt ve cánh tay Hiyori – người đang há hốc miệng với vẻ mặt hoang mang – cô bé không biết là chột dạ hay giật mình mà lại ngậm miệng lại và cúi gầm mặt xuống.

Tôi là người được mời đến nhà, nhưng thế này thì có vẻ như khách lấn át chủ rồi.

Nhưng thế này cũng kích thích lắm chứ.

Nếu bố mẹ và em trai Hiyori đi vắng thì có khi tôi đã làm một nháy ngay lập tức rồi.

“Không hiểu sao anh cứ làm mấy hành động kỳ lạ...”

“Sao em cứ cằn nhằn mãi thế.”

“Không phải cằn nhằn đâu...”

“Thế là gì?”

“Tại giọng điệu của anh nghe gượng gạo quá...!”

“Giọng điệu của anh á?”

“Vâng...!”

“Anh cứ cư xử như bình thường nhé?”

“Không thì... cứ...”

Dù tỏ vẻ không thích nhưng trong lòng Hiyori có vẻ cũng thích tôi cư xử thế này.

Nếu không thì cô bé đã chẳng xoắn lọn tóc của mình như một thiếu nữ lần đầu biết yêu rồi.

Cả đôi chân đang khép nép lại kia nữa.

Trong lúc tôi đang làm vậy, nhiệt độ cơ thể Hiyori ngày càng tăng lên.

Hương chanh tỏa ra từ cơ thể cô bé càng lúc càng nồng nàn, khiến đầu óc tôi hơi choáng váng.

Đúng lúc dục vọng trong tôi đang rục rịch trỗi dậy thì mẹ Hiyori là Rion đã ngăn tôi lại.

-Hai đứa ra ăn cơm đi.

Bác ấy gõ cửa phòng con gái và nói vậy.

Tôi giật mình tỉnh táo lại, hắng giọng rồi cùng Hiyori – người vừa đáp lời sẽ ra ngay – bước về phía bếp.

Những món ăn hấp dẫn được bày biện đầy trên bàn ăn.

Chỉ ngửi mùi thôi đã thấy ứa nước miếng rồi, quả nhiên mẹ của các nữ chính nấu ăn ngon là một quy luật bất biến.

Tất nhiên, mẹ của Chinami là Momoka là một ngoại lệ.

Sau khi nếm thử đủ loại thức ăn làm từ đào, chắc chắn ai cũng sẽ có suy nghĩ giống tôi thôi.

“Nghe nói cháu học giỏi lắm hả? Hiyori bảo thế.”

Rion hỏi tôi – người đang ngồi ngay ngắn cạnh Hiyori.

Bảo là chỉ nói có Tiền bối quen biết đến chơi thôi mà, có vẻ như cô bé đã kể hết mọi chuyện rồi.

Không giống cô bé chút nào, chẳng thành thật gì cả.

Tôi khẽ liếc nhìn Hiyori đang ăn cơm trong sự dè chừng, rồi quay sang nhìn Rion và đáp.

“Cháu cũng không giỏi đến mức đó đâu ạ. Chắc Hiyori nói quá lên một chút rồi.”

Khuôn mặt Rion thoáng chút bối rối.

Có lẽ bác ấy hơi ngạc nhiên khi nghe tôi gọi thẳng tên con gái bác ấy thay vì gọi họ.

Tôi cứ tưởng khi nghe con gái dẫn con trai về nhà, bác ấy đã nhận ra mối quan hệ của chúng tôi rồi chứ... Không biết sao?

Không, bác ấy biết, nhưng chỉ là không ngờ tôi lại công khai gọi tên cô bé như vậy thôi.

Rion nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và gật đầu, Hiyori liền vội vàng xen vào cuộc trò chuyện.

“Ă-Ăn cơm thôi mọi người.”

“Sao tự dưng lại dùng kính ngữ thế? Đang giả vờ ngoan ngoãn à?”

“Giả vờ gì chứ...! Thỉnh thoảng con vẫn thế mà...!”

Hiyori bĩu môi, gắp một miếng lẩu bỏ vào bát tôi.

Tôi có thể thấy bàn tay cầm muôi của cô bé đang run lên nhè nhẹ.

Nhìn một người tưởng chừng như không bao giờ biết sợ lại căng thẳng thế này thật là mới mẻ.

Những lúc thế này phải làm một nháy với Hiyori mới đúng...

Chắc ăn xong tôi phải rủ cô bé ra ngoài làm một nháy rồi về mới được.

“Thế cháu và Hiyori quen nhau từ bao giờ vậy?”

Tôi nhìn Ryushin đang cầm đũa lên và hỏi, rồi hơi nghiêng đầu tỏ vẻ mơ hồ.

“Chuyện đó cũng hơi khó nói ạ. Chúng cháu chính thức biết mặt nhau là từ khi Hiyori nhập học... nhưng trước đó cháu đã từng gặp em ấy một lần rồi.”

“Trước đó sao?”

“Cháu ở Câu lạc bộ Kendo, lúc ngồi xe buýt đi thi đấu, cháu tình cờ thấy Hiyori chia tay bạn bè rồi băng qua đường. Lúc đó dáng vẻ tràn đầy năng lượng của em ấy khiến cháu rất ấn tượng, nên khi gặp lại ở Học viện cháu thấy rất vui.”

“Có chuyện đó sao?”

“Vâng.”

Hiyori luân phiên nhìn hai người đang chăm chú lắng nghe câu chuyện của tôi, rồi lại xen vào và trách móc tôi.

“Vui cái gì mà vui...! Lúc đầu anh còn chẳng nhớ ra em mà...!”

Hừm. Đang xây dựng hảo cảm bằng cách kể về một mối nhân duyên định mệnh mà lại bị dội gáo nước lạnh thế này thì buồn thật đấy.

Tôi phải bắt cô bé trả giá cho hình phạt này mới được.

“Anh nhớ mà, chỉ là giả vờ không biết thôi.”

“Nói dối...!”

“Thật mà.”

“Đồ nói dối...!”

Rion mắng Hiyori khi cô bé đang cười với vẻ mặt như thể bảo tôi đừng nói những lời vô lý.

“Cái con bé này, ăn nói kiểu gì...”

“Con xin lỗi.”

Hiyori xin lỗi với giọng điệu hoàn toàn không có chút thành ý nào, rồi đặt bát xuống trước mặt tôi.

“Anh ăn ngon miệng nhé.”

Dù Rion đang cau mày nhưng cô bé vẫn tỏ ra thản nhiên, có vẻ như bình thường cô bé cũng hay bị bố mẹ nhắc nhở phải ăn nói cho tử tế.

Và Hiyori thì để ngoài tai những lời khuyên đó.

Nhìn thế này thì thấy không khí khá giống nhà Miyuki.

Nói đúng hơn thì giống nhà Midori nhưng có phần nổi loạn hơn một chút.

Chắc tôi sẽ không gặp khó khăn gì trong việc thích nghi đâu.

“Hình như bố mẹ em rất thích Tiền bối đấy.”

Sau khi ăn xong, tôi ra ngoài đi dạo một lát, nghe Hiyori nói vậy, tôi liền vểnh tai lên nghe.

“Sao em biết?”

Tất nhiên là tôi giả vờ hỏi để kéo dài cuộc trò chuyện với Hiyori. Chỉ cần nói chuyện thôi là tôi cũng biết hai người họ có ấn tượng tốt về tôi rồi.

“Nhìn là biết ngay mà. Bình thường mẹ em hay trêu em trước mặt người khác lắm, nhưng hôm nay lại ít hơn hẳn. Bố em cũng vậy...”

“Vậy sao?”

“Vâng.”

“Thế thì may quá.”

“Sao lại may ạ?”

“Thì có nhiều lý do. Nhưng sao lúc nãy ăn cơm em lại làm khó anh?”

“Làm khó gì cơ?”

“Lúc anh kể về lần đầu gặp mặt trước mặt bố mẹ em, em lại bóc mẽ anh là không nhớ ra em còn gì.”

“Đó không phải là bóc mẽ mà là sự thật mà.”

“Ngay từ đầu anh đã nhớ em rồi.”

“Đừng có bốc phét.”

“Thật đấy. Nên anh mới cố tình tiếp cận em mà.”

Cô bé nghĩ lời tôi nói là đùa sao?

Hiyori hừ lạnh một tiếng.

Nhưng có vẻ cô bé cũng thấy vui nên khóe môi cứ giật giật, đáng yêu đến mức tôi muốn đâm cô bé thật mạnh.

Nhân tiện, nếu Hiyori biết tất cả những gì tôi nói đều là sự thật thì cô bé sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Nếu cô bé biết rằng không phải từ lúc tình cờ gặp trên xe buýt, mà ngay từ đầu tôi đã nhắm đến cô bé thì sao?

Tôi hoàn toàn không có ý định nói ra sự thật, nhưng cũng thấy hơi tò mò.

“Chẳng buồn cười chút nào đâu nhé?”

“Thế sao em lại cười?”

“Không biết.”

Tôi khẽ liếc nhìn Hiyori đang làm cao rồi nhìn quanh, cô bé dường như cảm thấy bất an nên hỏi với giọng run rẩy.

“G-Gì vậy, vẻ mặt đó là sao?”

“Gì cơ?”

“Anh lại nghĩ đến chuyện đó đúng không...!”

Hôm qua Renka cũng vậy, bây giờ các nữ chính chỉ cần nhìn mặt tôi là biết tôi muốn gì rồi.

Đây cũng là bằng chứng cho thấy mọi chuyện sắp đi đến hồi kết.

Nếu cứ chần chừ ở đây thì các nữ chính có thể sẽ chán nản với mối quan hệ không có tiến triển này.

Mở ra một chương mới và bắt đầu một khởi đầu mới là điều đúng đắn.

Tất nhiên trước đó tôi phải giải tỏa dục vọng đang tích tụ đã.

Mô típ quen thuộc của những buổi thăm nhà thế này là thầy giáo đe dọa tương lai của cô con gái hay gây chuyện rồi chiếm đoạt cơ thể của người mẹ...

Tiếc là tôi không phải thầy giáo nên không thể tận hưởng cảm giác đó, thật là một nỗi hận ngàn thu.

“Lúc nãy anh thấy ngoài vườn có cái nhà kho, chỗ đó để làm gì vậy?”

“Đúng là nhà kho nhưng... sao tự dưng anh lại... Hôm nay em không làm chuyện đó với Tiền bối đâu nhé...!”

“Ừ, ừ.”

“Đừng có trả lời qua loa như vậy...! Em hét lên đấy...!”

“Bịt miệng lại là xong chứ gì.”

“C-Cái gì...”

“Vào thôi. Lạnh quá.”

“Lạnh cái gì mà lạnh...!? Nóng muốn chết đây này? Em đang đổ mồ hôi đây này?”

“Nói nhiều quá. Cứ đi theo anh đi.”

“Kh-Không chịu...!”

Tôi nửa ép buộc kéo Hiyori – người đang lắc đầu nguầy nguậy và ngồi bệt xuống đất dồn trọng lượng xuống – đứng dậy, rồi quay lại con đường cũ, máu bắt đầu dồn xuống phần thân dưới.

Lần đầu đến thăm nhà mà làm thật thì cũng hơi kỳ, nên tôi sẽ giả vờ như sắp làm để dọa cô bé thôi.

Rồi sau này tôi sẽ rủ Hiyori ra ngoài và làm một trận ra trò.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!