Web Novel

Chương 425: Mùa hè oi bức tột cùng

Chương 425: Mùa hè oi bức tột cùng

“Miyuki sao mà vội vàng thế?”

Đó là lời của Midori khi thấy Miyuki vừa bước vào nhà đã ôm khư khư một túi giấy lớn chạy tót lên cầu thang.

Nhìn bóng lưng cô ấy bỏ chạy vì sợ bị phát hiện quần áo của tôi ở bên trong, tôi thấy vô cùng đáng yêu và trả lời.

“Chắc là cậu ấy muốn đi vệ sinh đấy ạ.”

“Có vẻ là vậy. Sáng mai cô vẫn chuẩn bị bữa sáng như bình thường, cháu thấy ổn chứ?”

“Đương nhiên rồi ạ.”

“Trên bàn ăn có trái cây đấy, cháu lấy ăn đi.”

“Vâng, cháu xin phép ạ. Hôm nay cháu làm phiền gia đình rồi.”

“Phiền gì chứ. Cháu cứ thường xuyên đến chơi rồi ngủ lại cũng được.”

Midori và Wataru đều biết tôi không có bố mẹ.

Nên họ mới làm vậy sao? Cảm giác như tôi nhận được một chút sự thương hại, mà cũng có vẻ không phải.

Cô đã cho phép cháu ngủ lại rồi, vậy cô giao cả cơ thể cho cháu luôn được không.

Nuốt lại câu nói đó, tôi mỉm cười chào Midori rồi bước lên cầu thang.

Đang định quay về phòng thì tôi chạm mặt Kana.

“Em chào chị.”

“Lúc nãy chào rồi sao giờ lại chào nữa?”

“Cứ lơ đi thì ngại lắm chị ạ.”

“Thì nói chuyện khác đi.”

“Chuyện gì ạ?”

“Chị không biết. Em ngủ lại đây à?”

“Dạ vâng.”

“Ngủ ở phòng khách à?”

“Không ạ. Chỗ đó dùng làm nhà kho mà.”

“Vậy ngủ ở phòng Miyuki?”

Ánh mắt ranh mãnh của Kana.

Nhìn biểu cảm như đang tò mò tột độ về một vấn đề nào đó của cô ấy, tôi gật đầu.

“Vâng.”

“Chỉ ngủ thôi à?”

“Chị hỏi vậy là có ý gì ạ?”

“Em cũng biết mà.”

Chị quan tâm đến chuyện đó lắm sao?

Vậy thì tờ mờ sáng chị hãy đến phòng Miyuki nhé.

“Bình thường chị có hay tâm sự sâu sắc với Miyuki không ạ?”

“Đương nhiên rồi.”

Vậy thì chắc chị cũng biết rõ tôi sẽ làm gì rồi.

Thế mà còn cố tình hỏi chỉ ngủ thôi à...

Tội làm tôi khó xử sẽ bị trừ 10 điểm đấy nhé.

Và hình phạt sẽ là màn 3P với hai chị em, đây là khóa học bắt buộc rồi.

“Vậy ạ? Em hiểu rồi.”

“Sao em lại hỏi vậy?”

“Chỉ là em tò mò thôi.”

“Em cũng có nét tinh nghịch nhỉ?”

“Giống chị đúng không ạ?”

“Giống chị?”

“Vâng. Chị hay bắt chước giọng Miyuki để trêu em mà.”

“Ây da... Đó không phải là trêu đùa, mà giống như thói quen hàng ngày rồi?”

Cô ấy cũng có mặt trơ trẽn đến bất ngờ đấy.

Nhìn cái tài cãi chày cãi cối này, có khi lại hợp với Hiyori cũng nên.

“Cứ cho là vậy đi ạ.”

“Phòng cách âm tốt đấy, nhưng nếu ồn quá thì vẫn nghe thấy đâu.”

“Sao tự dưng chị lại nhắc đến chuyện cách âm ạ?”

“Để em tham khảo thôi.”

Ra là đã biết tỏng mọi chuyện rồi. Là chị em ruột thịt thân thiết nhất nên chắc hai người đã tâm sự đủ thứ chuyện trên đời rồi.

Nếu vậy thì tôi phải cho cô ấy nghe thật nhiều tiếng rên rỉ để khơi dậy dục vọng của Kana mới được.

Sau khi trò chuyện ngắn gọn với Kana, tôi bước vào phòng Miyuki và thấy cô ấy đã thay một bộ đồ ngủ mỏng manh, đang dọn dẹp lại giường.

Tôi tiến lại gần và hỏi.

“Quần áo đâu rồi?”

“Tớ xếp gọn vào tủ rồi.”

“Nhanh vậy?”

“Ừm. Tớ đi lấy gối đây.”

“Gối gì chứ? Chắc sẽ chật lắm đấy.”

“Vậy phải làm sao?”

“Thì ôm nhau ngủ.”

Trước câu nói thản nhiên đó, khuôn mặt Miyuki hơi ửng đỏ.

Cô ấy không khẳng định cũng chẳng phủ định, chỉ vuốt phẳng lại ga giường.

Có vẻ cô ấy đang căng thẳng vì đây là ngày trọng đại khi cho tôi ngủ lại trong chính ngôi nhà có bố mẹ và chị gái.

“Cậu tính sao? Ngủ luôn à?”

Miyuki hỏi sau khi đã dọn dẹp chăn gối gọn gàng.

Tôi bật cười và hỏi ngược lại.

“Nếu ngủ luôn thì cậu dọn chăn làm gì?”

“Chỉ là...”

“Đùa thôi. Cậu không ngủ được đúng không?”

“Ừm.”

“Dù vậy thì cứ nằm đi. Ăn hết trái cây đã.”

“Lại ăn nữa à?”

“Cô đã cho thì phải ăn chứ.”

“Tớ đánh răng rồi mà?”

“Thì đánh lại.”

Tôi dùng dĩa xiên một miếng dưa lưới đã được cắt gọn gàng đưa đến trước mặt Miyuki, cô ấy liền hé đôi môi phớt hồng ra.

Đưa miếng dưa lưới vào miệng cô ấy, tôi gợi lại câu chuyện lúc nãy còn dang dở.

“Sao tự dưng cậu lại bảo tôi ngủ lại đây?”

“Vì tớ muốn thế.”

“Một lý do rất tiện lợi nhỉ.”

“Đó là câu Matsuda-kun hay nói mà. Vì tôi muốn thế, là do tôi thích, cứ làm đi, tùy ý cậu...”

“Tôi hay nói thế à?”

“Ừm. Rất hợp với cậu.”

Miyuki đã bị nhuốm màu của tôi rất nhiều rồi. Vui thật.

Trong căn phòng mang bầu không khí trong sáng nhưng lại phảng phất chút gì đó mờ ám, tôi và Miyuki vừa trò chuyện rầm rì vừa từ từ ăn trái cây.

Sau đó, khi tôi ngả lưng xuống giường, cô ấy tự động tắt đèn trong phòng.

Rồi cô ấy mò mẫm trong chăn và rúc vào lòng tôi.

“Ăn xong mà ngủ luôn là khó tiêu lắm đấy...”

Chiếc giường tuy nhỏ nhưng vẫn còn thừa chỗ cho hai người.

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy thân hình của Miyuki, hôm nay trông cô ấy có vẻ nhỏ bé hơn thường lệ, rồi dịu dàng xoa đầu cô gái đang lầm bầm đầy vẻ lo lắng.

“Chúng ta đâu có định ngủ.”

“Cũng đúng. Cậu không thấy nóng à?”

Phòng của Miyuki không có điều hòa.

Vốn dĩ đang là giữa mùa hè nên ban đêm cũng oi bức, giờ hai người lại còn ôm nhau thì không nóng mới lạ.

Nhưng tôi nghĩ cái nóng này hoàn toàn xứng đáng để chịu đựng.

Những giọt mồ hôi bắt đầu rịn ra trên làn da của Miyuki tạo nên một cảm giác trơn trượt vô cùng gợi tình, nên tôi lại càng thích.

“Không sao. Bật quạt rồi mà. Cửa sổ cũng mở nên một lát nữa sẽ mát thôi.”

“Giá mà trời mưa thì tốt biết mấy.”

“Thế thì càng nóng hơn chứ sao? Lại còn phải đóng cửa sổ nữa.”

“Mở hé một chút là được mà. Nếu đang ngủ mà trời mưa thì chúng ta gọi nhau dậy nhé?”

“Chi vậy? Đi ăn ramen à?”

“Đúng rồi.”

“Tôi không dậy nổi đâu.”

“Vậy để tớ dậy. Tớ thính ngủ lắm, mưa đập vào cửa sổ là tớ tỉnh ngay.”

Miyuki thính ngủ á?

Cũng đúng. Nhưng đó là khi không có tôi thôi.

Miyuki một khi đã vùi đầu vào ngực tôi ngủ thì có lay cũng không dậy nổi đâu.

“Cậu á? Cậu nghĩ mình làm được sao?”

Trước giọng điệu như thể đang coi thường của tôi, Miyuki khẽ nhéo vào eo tôi.

Cảm giác nhói đau truyền đến từ bên trong lớp áo phông.

Tôi vò rối mái tóc của Miyuki đang làm nũng, rồi cẩn thận cởi áo phông ra để không làm cô ấy bị thương.

Thấy vậy, Miyuki giật mình hỏi.

“Cậu làm gì thế...?”

“Cởi áo.”

“Tại sao?”

“Bình thường đi ngủ thì phải cởi chứ.”

“Đó là ở nhà Matsuda-kun cơ mà...!”

“Ở đây thì khác à?”

“Khác chứ...! Nhỡ bố mẹ hay chị vào thì sao...”

“Biết thừa hai đứa mình ở trong này mà cô chú còn vào á?”

“Chị Kana có thể vào đấy...! Để mượn sách...”

“Nực cười.”

“Thật mà?”

Chắc chắn với tính tò mò của Kana thì cô ấy có thể vào thật.

Tôi chống cằm lên đỉnh đầu Miyuki - người đang cất giọng nũng nịu - rồi nói.

“Thật thì đã sao. Khóa cửa rồi mà.”

“... Từ lúc nào?”

“Lúc nãy khi bước vào phòng.”

“Khóa cửa làm gì?”

“Làm chuyện mà cậu đang nghĩ đấy.”

“Chuyện đó để sau... Tùy tình hình đã...”

Việc cô ấy ngoan ngoãn thừa nhận mình đang tưởng tượng ra những chuyện đen tối thật buồn cười.

Nghĩ lại thì trước đây tôi cũng từng quan hệ trong phòng Miyuki rồi.

Lúc đó tôi đã nghĩ tốt nhất nên hạn chế làm chuyện đó ở đây, nhưng bây giờ thì quyết tâm đó đã phai nhạt đi rất nhiều rồi.

Miyuki cứ làm những hành động gợi tình thế này thì tôi cũng đành chịu thôi.

Nói một cách đơn giản thì nó giống như thiên tai vậy.

“Tùy tình hình gì chứ?”

Trước câu hỏi kèm theo tiếng cười nhẹ của tôi, Miyuki liền đánh trống lảng.

“Matsuda-kun, tớ chỉ hỏi thôi nhé... Hôm nay cậu có thấy buồn phiền không?”

Có vẻ cô ấy đang gián tiếp nhắc đến chuyện với Tetsuya.

Chắc cô ấy tức giận lắm. Dù không cần thiết nhưng cô ấy vẫn cố tình nhắc lại chuyện này là đủ hiểu.

“Buồn phiền? Tôi chưa từng thấy thế.”

“Vậy thì tốt rồi.”

“Đừng nói mấy lời vô ích nữa, rút cái chân đang kẹp vào chân tôi ra đi.”

Cái chân của Miyuki đang kẹp giữa hai chân tôi lại càng đẩy sâu vào hơn.

Tôi cố tình mắng yêu cô gái đang tỏ ra bướng bỉnh như một con ếch ương nhưng lại vô cùng đáng yêu này.

“Thế này là nổi rôm sảy đấy nhé?”

“Cả hai đều bôi sữa dưỡng thể rồi nên không sao đâu. Mà có nổi thì đã sao?”

“Tôi chỉ nói vậy thôi. Đừng có giận.”

“Tớ đâu có giận, đồ ngốc.”

“Miệng lưỡi dạo này ghê gớm thật đấy. Dạo này cậu hay treo từ đồ ngốc trên cửa miệng lắm nhé?”

“Đâu có?”

“Có mà?”

“Đã bảo là không có mà...”

Giọng Miyuki pha chút nũng nịu.

Một tông giọng cực kỳ êm tai. Trầm ấm nhưng lại pha chút giọng mũi...

Nếu cô ấy mà rơm rớm nước mắt ở đây nữa thì chắc tôi không nhịn nổi mà lao vào mất.

“Được rồi, được rồi.”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng Miyuki như đang dỗ dành một đứa trẻ, rồi dỏng tai lên nghe tiếng lầm bầm của cô gái đang cuộn tròn người rúc vào lòng tôi.

“Giá như tớ nhận ra sớm hơn một chút thì tốt biết mấy...”

Dù không có chủ ngữ, nhưng rõ ràng Miyuki đang nói câu đó với tôi.

Miyuki của chúng ta sao cứ khiến người ta phát điên lên thế nhỉ?

Đúng là một sự tồn tại không thể không yêu thương mà.

Nếu cô ấy nói giá như tôi là bạn thanh mai trúc mã thay vì Tetsuya thì tôi đã vui hơn rồi.

Nhưng với bản tính hiền lành của Miyuki, chắc cô ấy sẽ không bao giờ nói... hay thậm chí là nghĩ đến những lời như vậy đâu.

Chỉ là cô ấy nghĩ giá như có thể cùng tôi tạo nên những kỷ niệm thời thơ ấu, nên mới vô tình thốt ra những lời đó.

Dù sao thì đó cũng là một câu nói vô cùng kích thích, nên tôi đã hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn và luồn tay vào trong bộ đồ ngủ hình thỏ rộng thùng thình của Miyuki.

Sau đó, bắt đầu từ eo, lên bụng, rồi đến ngực... tôi bắt đầu vuốt ve cô ấy bằng những cái chạm chậm rãi.

“...”

Miyuki, người mới lúc nãy còn bảo tùy tình hình, giờ lại đang ngoan ngoãn đón nhận những cái chạm của tôi.

Không, không phải ngoan ngoãn, mà cô ấy còn kéo mạnh đùi mình đang kẹp giữa hai chân tôi lên, tạo ra sự kích thích ở giữa háng.

Cô ấy cũng đã bị kích thích qua cuộc trò chuyện vừa rồi.

Tôi đã cảm nhận được cơ thể chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ của Miyuki đang ướt đẫm mồ hôi.

Dù tình trạng áp sát nhau trong mùa hè oi bức, lại không có điều hòa khiến không khí ngột ngạt và nóng bức, nhưng những thứ đó chỉ là những mảnh ghép vụn vặt. Hoàn toàn không phải là yếu tố quan trọng.

Gần đây, mối quan hệ giữa tôi và Miyuki có phần hơi cứng nhắc.

Nghĩa là chúng tôi chỉ làm những gì vẫn thường làm.

Hôm nay là một ngày đặc biệt, Miyuki cũng có vẻ cảm nhận khoái cảm tốt hơn bình thường, và tình yêu dành cho tôi cũng sắp bùng nổ, nên tôi phải thử một điều gì đó mới mẻ mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!