Web Novel

Chương 15: Lễ hội mùa hè (2)

Chương 15: Lễ hội mùa hè (2)

“Thực sự cảm ơn cậu... Thực sự cảm ơn cậu rất nhiều...”

Viện trưởng trại trẻ mồ côi liên tục nói lời cảm ơn.

Tôi và Miyuki đã giao cho họ không phải 30 mà là 40 hộp Takoyaki, sau đó chuẩn bị quay lại đền thờ.

Đúng lúc đó, nghe thấy tiếng gõ cửa sổ, chúng tôi liền quay đầu lại.

Nhìn lên tầng 2, thằng nhóc ăn trộm Takoyaki đang nói lời cảm ơn nhỏ nhẹ.

Thằng ranh... Từ giờ đừng có đi ăn trộm đồ nữa đấy.

À không, ăn trộm cũng được nhưng chỉ được ăn trộm đồ của Miyuki rồi để tao bắt được thôi.

“Là đứa bé lúc nãy nhỉ?”

Miyuki vừa vẫy tay chào thằng nhóc cùng tôi vừa nói.

“Mọi chuyện diễn ra chớp nhoáng thế mà cậu vẫn nhìn rõ mặt nó à? Cậu cũng tinh mắt đấy chứ?”

“Ừ. Chắc là vậy. Nhưng mà Matsuda-kun này.”

“Sao.”

“Sao cậu lại nghĩ ra chuyện này vậy? Matsuda-kun vốn rất ích kỷ mà.”

Lại bắt đầu trêu chọc rồi đây.

Tôi bật cười, gãi gãi má.

“Chỉ là... hoàn cảnh mồ côi giống nhau... Ờm... Phải nói sao nhỉ...”

“Đồng cảm?”

“Đúng rồi. Đồng cảm. Tôi cảm thấy thế. Nhưng mà bác trai có sao không?”

“Sao là sao?”

“Thiệt hại không nhỏ đâu. 40 hộp là 12.000 yên đấy.”

“Bố tớ thích chia sẻ lắm, nên sẽ không bao giờ nghĩ là tiếc tiền đâu.”

“Vậy thì may quá... Tự dưng vì tôi mà thành ra thế này, thấy có lỗi với bác ấy ghê.”

Nghe vậy, Miyuki nhìn tôi chằm chằm.

Một biểu cảm không thể đoán được cô ấy đang nghĩ gì.

Cứ nhìn tôi như vậy một lúc, cô ấy nhìn bộ Yukata của tôi rồi nhếch mép cười.

“Nhưng mà Matsuda-kun, ngày nào cũng ăn đồ không có dinh dưỡng, cuối cùng cậu cũng chết rồi à?”

“Nói cái gì thế? Cậu định trù ẻo tôi đấy à?”

“Xin lỗi. Nhưng cậu vắt vạt áo bên phải lên trên kìa. Thế là thành áo liệm cho người chết rồi đấy.”

“Làm gì có ai để ý mấy chuyện đó...”

“Có tớ đây. Cậu đứng im một lát xem nào.”

Miyuki tiến sát đến trước mặt tôi, bắt đầu tháo dải thắt lưng (Obi) cố định ở eo.

Tiếng vải cọ xát sột soạt nghe sao mà gợi tình.

Mới đó mà đã muốn làm tình ngoài trời nên cởi quần áo cho tôi rồi sao.

Miyuki của chúng ta có sở thích khoe thân nhỉ.

Sau này phải bắt cô ấy khỏa thân đi dạo quanh nhà Tetsuya mới được.

Miyuki cầm dải Obi của tôi, quay lưng lại rồi nói.

“Vắt vạt áo bên trái lên trên rồi hẵng nói chuyện.”

Tôi chép miệng tiếc nuối, làm theo lời Miyuki.

“Chuyện.”

Nghe vậy, Miyuki quay lại nhìn tôi, bật cười khúc khích.

Trò đùa nhạt nhẽo khó phản ứng đúng không? Tôi biết mà.

Cô ấy vừa lắc đầu vừa cẩn thận thắt lại dải Obi cho tôi.

Chỉ cần bảo tôi tự làm là được, đằng này lại đích thân thắt cho tôi, xem ra sau sự việc lần này, đánh giá của cô ấy về tôi đã tăng lên rồi.

Làm xong mọi việc, Miyuki kiểm tra thời gian trên điện thoại.

“Vẫn còn nhiều thời gian nên chúng ta có thể đi chơi được đấy. Nhanh đi thôi.”

“Cậu không phải bán hàng à?”

“Không cần. Bố bảo tớ cứ đi chơi lễ hội với cậu đi.”

“Thế à? Để bố làm việc một mình, cậu đúng là đứa con bất hiếu.”

“Xiên Yakitori lúc nãy cậu mua ở đâu thế?”

Bây giờ đã đạt đến cảnh giới chuyển chủ đề một cách tự nhiên rồi cơ đấy.

Đáng tự hào thật.

“Ở lối vào đền thờ ấy. Đi mua ăn nhé?”

“Ừ. Thời tiết mát mẻ thật đấy nhỉ?”

“Công nhận. Sao đúng ngày lễ hội lại mát thế này cơ chứ.”

Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện rôm rả trên con đường tối.

Tôi đan hai tay ra sau gáy, buông lời trêu đùa Miyuki.

Miyuki cười khúc khích, rồi lại đố tôi mấy câu đố mẹo nhạt nhẽo.

Bầu không khí khá tuyệt.

Không biết Miyuki có nghĩ vậy không?

“Tớ chọn thịt đùi.”

“Lúc nãy tôi mua cũng là thịt đùi mà nhỉ?”

“Đúng rồi.”

“Thế mà vẫn ăn tiếp à?”

“Ngon mà. Matsuda-kun ăn gì?”

“Thịt ức.”

“Biết rồi. Chú ơi! Cho cháu hai xiên thịt đùi và hai xiên thịt ức ạ!”

Miyuki gọi món bằng giọng điệu vui vẻ, rồi định lấy tiền từ chiếc ví trông như túi phúc.

Nhưng tôi đã nhanh tay trả tiền trước.

Thấy vậy, Miyuki mở to mắt ngạc nhiên.

“Ơ kìa... Tớ định trả mà...”

“Còn tiền lẻ nên tôi trả thôi, đừng bận tâm.”

“Nhưng mà... Vậy món tiếp theo tớ sẽ khao nhé. Cảm ơn cậu.”

“Tùy cậu.”

“Nhưng mà Matsuda-kun. Yukata làm gì có túi, cậu lấy tiền ở đâu ra thế...?”

“Tò mò à?”

Khuôn mặt tôi trở nên gian tà.

Ánh mắt Miyuki đang lướt qua bộ Yukata của tôi chợt đảo quanh, rồi miệng cô ấy từ từ há hốc.

“Kh, không lẽ... Không phải đâu nhỉ...?”

Ánh mắt gần như kinh hãi của cô ấy hướng về phía thân dưới của tôi.

Nói chính xác hơn là cô ấy đang nhìn vào chiếc quần lót đáng lẽ không thể nhìn thấy ở đây.

Tôi tặc lưỡi nói.

“Cậu nghĩ tôi lấy tiền từ trong quần lót ra đấy à? Tôi mặc quần đùi ở trong. Có muốn xem không?”

Khuôn mặt Miyuki đỏ bừng trong tích tắc, cô ấy hơi cúi đầu xuống.

“A, không... Tớ cũng nghĩ vậy...”

Bộ dạng luống cuống, đỏ mặt đến tận mang tai của cô ấy trông thật đáng yêu.

“Nghĩ vậy cái gì mà nghĩ vậy... Cứ ngoan ngoãn thừa nhận đi thì hơn?”

“Có gì đâu mà thừa nhận...”

“Không thấy cắn rứt lương tâm à?”

“... Hà...”

Miyuki thở dài thườn thượt, thành thật thú nhận.

“Tại bình thường Matsuda-kun hay nói mấy lời tục tĩu, biểu cảm vừa nãy lại còn kỳ quặc nữa... Nên tớ đương nhiên phải nghĩ thế rồi...”

“Bình thường tôi có bao giờ bảo lấy tiền từ trong quần lót ra đâu? Hơn nữa, lúc trước ai bảo đừng có mang định kiến cơ chứ...”

“Kh, không phải định kiến mà là quan niệm cố hữu... Dù sao thì cũng xin lỗi. Tớ đã nghĩ sai...”

“Chưa chắc đâu... Liệu cậu có thực sự nghĩ sai không?”

Tôi hỏi với thái độ cợt nhả, Miyuki lại một lần nữa sững sờ.

“Gì cơ...?”

“Đùa thôi. Sao cậu ngây thơ thế nhỉ?”

“... Matsuda-kun. Chẳng vui chút nào đâu nhé?”

Giọng điệu của Miyuki như đang hờn dỗi.

Tôi cười khúc khích, nhận lấy những xiên Yakitori vừa nướng xong trong lúc trò chuyện, rồi đưa cho Miyuki hai xiên.

Sau đó, tôi cùng cô ấy bước vào sâu bên trong đền thờ.

Đang định chính thức tận hưởng lễ hội cùng Miyuki thì tôi gặp phải một vị khách không mời mà đến.

Tetsuya đang cùng gia đình xem cuộc diễu hành nhỏ do đền thờ chuẩn bị thì phát hiện ra Miyuki.

“Miyuki!”

Cậu ta gọi tên cô ấy và rảo bước tiến lại gần.

Miyuki nở nụ cười rạng rỡ chào Tetsuya.

“Tetsuya-kun! Cậu đi chơi vui chứ?”

“Ừ. Nhưng cậu đã ở đâu thế? Tớ đến quầy của bác Wataru thì thấy buông rèm, tớ lo không biết có chuyện gì xảy ra không. Sao cậu không nghe điện thoại?”

“A... Tớ bận quá nên không có thời gian kiểm tra điện thoại. Xin lỗi cậu nhé, Tetsuya-kun.”

“Không sao. Nhưng mà bận chuyện gì cơ?”

“Để tớ kể sau nhé. Chuyện dài lắm.”

Miyuki liếc nhìn tôi, ánh mắt Tetsuya cũng theo đó hướng về phía tôi.

Vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt cậu ta.

Đừng bảo bây giờ mới nhìn thấy tôi đấy nhé? Nếu thế thật thì đúng là thằng chó đẻ.

Tetsuya nghẹn lời một lúc rồi hỏi.

“Matsuda cũng ở đây à? Cậu đến lúc nào thế?”

“Từ lâu rồi.”

“Thật á? Cậu mới gặp Miyuki thôi à?”

Đang để ý đây mà.

Cứ làm ra vẻ thản nhiên nhưng lộ hết cả rồi.

“Lát nữa Hanazawa sẽ kể cho cậu nghe.”

“A... Thế à...? Cậu đi chơi lễ hội vui chứ?”

“Cũng không tệ.”

“Vậy à...?”

Vậy à cái thằng đỉa đói này.

Phải mau đuổi cậu ta đi mới được.

Tôi vỗ vỗ vai Miyuki, chỉ vào tấm biển hiệu của một quầy hàng đang tập trung rất đông người.

“Này, Hanazawa. Cậu biết vớt cá vàng không?”

“Biết chứ.”

“Sống đến từng này tuổi tôi chưa chơi trò đó bao giờ, bây giờ ra chơi thử được không? Cậu chỉ tôi với.”

“Thật á? Vậy nhân cơ hội này thử xem sao. Vậy Tetsuya-kun, cậu đi chơi vui vẻ với gia đình nhé. Lát nữa tớ sẽ liên lạc khi đến chào hỏi hai bác.”

Nghe vậy, khuôn mặt Tetsuya lộ rõ vẻ bối rối.

Ngược lại, tôi đang reo hò sung sướng trong lòng.

Bởi vì Miyuki đã tiễn Tetsuya đi trước để dành thời gian ở riêng với tôi, điều đó khiến tôi vô cùng cảm động.

Thực ra đây cũng là một kết quả hiển nhiên.

Tetsuya không tham gia vào sự kiện trại trẻ mồ côi diễn ra vào đầu lễ hội, và đã dành trọn thời gian vui vẻ bên gia đình.

Với tính cách của Miyuki, chắc chắn cô ấy không muốn làm phiền khoảng thời gian đó.

Lượng hảo cảm tôi tích lũy được từ trước đến nay cũng góp phần khiến Miyuki nói ra những lời như vậy.

“A... Ừ... Tớ biết rồi.”

Tetsuya ấp úng định nói gì đó nhưng cuối cùng đành chấp nhận.

Cái thằng nhát gan... Thế nên cậu mới không làm nên trò trống gì đấy.

Nếu là tôi, tôi sẽ lao vào xen ngang ngay lập tức để phá đám hai người.

“Chẳng vớt được con cá vàng nào mà tốn mất một nghìn yên rồi đấy?”

Đó là lời của Miyuki khi chúng tôi đang đứng giữa đền thờ chờ xem pháo hoa.

Tôi gãi đầu sột soạt, càu nhàu.

“Ai mà biết cái vợt đó dễ rách thế chứ?”

“Nó làm bằng giấy mỏng nên tớ đã bảo phải làm từ từ rồi, ai là người không chịu nghe lời ấy nhỉ?”

“A ồn ào quá. Nghĩ lại lại thấy bực mình...”

Tôi cắn rộp rộp xiên kẹo táo đang cầm trên tay.

Thấy vậy, Miyuki che miệng cười.

Đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết trông quyến rũ đến lạ kỳ.

Cô ấy ngước nhìn tôi chằm chằm một lúc, tủm tỉm cười rồi hỏi.

“Đi chơi lễ hội lành mạnh thế này cũng vui nhỉ?”

“Cũng tàm tạm.”

“Đi chơi vui vẻ thế mà đánh giá khắt khe vậy? Tại đi guốc mộc đau chân nên thế à?”

“Chắc vậy. Tôi không bao giờ đi cái này nữa đâu.”

“Mới đi lần đầu thì thế thôi. Quen rồi sẽ thấy mát mẻ và thích cho xem. Mà này, hôm nay tớ ngạc nhiên lắm đấy nhé?”

“Sao? Vì tôi vớt cá vàng quá tệ à?”

“Không... Không phải chuyện đó, mà là tớ không thể tưởng tượng được Matsuda-kun lại biết nghĩ cho những đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi. Bất ngờ thật đấy, tớ phải nhìn cậu bằng con mắt khác rồi.”

Miyuki bất ngờ khen ngợi tôi bằng giọng điệu nghiêm túc.

Tôi quẹt mũi tỏ vẻ ngượng ngùng, nói.

“Chỉ là thấy tội nghiệp nên bố thí cho thôi.”

“Lúc nãy cậu bảo vì thấy đồng cảm cơ mà. Không nhớ à?”

“Không nhớ.”

“Không thấy cắn rứt lương tâm à?”

Cô ấy trả lại y nguyên câu tôi đã nói lúc mua Yakitori, tài thật đấy.

“Chẳng cắn rứt chút nào thì làm sao?”

“Nói dối.”

“Sao cậu biết là nói dối hay không?”

“Tớ cứ biết thế đấy.”

“Thôi bớt nói nhảm đi, xem pháo hoa kìa.”

“Pháo hoa đã bắt đầu đâ...”

Vúttttt-!

Đúng lúc Miyuki định cãi lại một cách tinh nghịch, một quả pháo hoa vút bay lên bầu trời cao.

Ngay sau đó, cùng với tiếng nổ Đùng-! đinh tai nhức óc, những tia lửa trắng xóa tỏa ra tứ phía.

Đồng thời, rất đông người tụ tập trong đền thờ đồng thanh hô to 'Tamaya'.

Đó là một câu hô truyền thống lâu đời của Nhật Bản.

Miyuki giật mình vì quả pháo hoa bất ngờ nên đã bỏ lỡ thời cơ hô câu đó, cô ấy bĩu môi thất vọng trông rất đáng yêu.

Bắt đầu từ quả pháo hoa đầu tiên, những quả pháo hoa khác liên tiếp được bắn lên.

Đủ các loại pháo hoa nổ tung trên bầu trời, tạo ra những ánh sáng rực rỡ, trông cũng không tệ chút nào.

“Oa...!”

Miyuki như quên mất việc mình vừa hờn dỗi, thốt lên tiếng cảm thán và không thể rời mắt khỏi bầu trời.

Mỗi lần pháo hoa nổ, góc nghiêng khuôn mặt cô ấy lại thấp thoáng hiện ra, trông thật hấp dẫn.

Tôi muốn để lại dấu hôn trên đường nét thanh tú của chiếc cằm và chiếc gáy kia.

“Đẹp thật đấy... Matsuda-kun cũng nghĩ vậy đúng không?”

Câu hỏi của Miyuki kéo tôi ra khỏi dòng suy tưởng.

Tôi không trả lời mà chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy.

Đúng lúc ánh mắt cô ấy khẽ liếc sang phía tôi, tôi từ từ quay đầu nhìn lên bầu trời và mở miệng.

“Ừ. Đẹp thật.”

Để cô ấy phải bối rối không biết đối tượng tôi khen đẹp là cô ấy hay là pháo hoa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!