Web Novel

Chương 385: Cliche cổ điển

Chương 385: Cliche cổ điển

“Đừng đi vào sâu quá.”

Trước lời nói vô cùng kiên quyết của tôi, Hiyori - người đang lội xuống chỗ nước ngập đến ngang hông - liền xị mặt ra.

“Có sâu lắm đâu cơ chứ? Với lại nước biển trong vắt nên nhìn thấy cả đáy này.”

“Cứ mải nghĩ thế rồi chìm nghỉm đấy. Lại đây đeo phao vào đi.”

Tôi cầm chiếc phao lên, ra hiệu gọi cô nhóc lại gần, Hiyori bèn chậm chạp rẽ nước bước tới.

Tròng chiếc phao qua đầu cô nhóc, tôi nói.

“Ra đằng kia chơi với mấy đứa con nít đi.”

“Á, cái gì vậy! Sao em phải ra chỗ đó chứ?”

“Vì nguy hiểm.”

“Em đeo phao rồi mà.”

“Tưởng thế là vạn năng chắc? Lại đây mau.”

“Không thích.”

“Muốn ăn đòn hả?”

Tủm-!

Hiyori hất mạnh nước vào người tôi thay cho câu trả lời.

Đưa tay quệt nhẹ vệt nước biển bắn lên mặt, tôi luồn tay xuống dưới chiếc phao và tóm lấy eo cô nhóc.

Sau đó, tôi kéo ghì Hiyori - người đang định trèo hẳn lên phao - xuống dưới để cố định lại.

“Nghe lời chút đi.”

Có phải vì da thịt chạm nhau không nhỉ?

Hiyori đưa mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, bắt đầu bắt bẻ hành động lúc này của tôi.

“Tiền bối mới là người đừng có cư xử ngột ngạt như thế được không?”

Một giọng nói khiến người ta chẳng rõ là đang thích thú hay đang xấu hổ nữa.

Những đụng chạm trực tiếp thế này là lần đầu tiên kể từ buổi hẹn hò vào ngày mưa hôm đó nhỉ?

Khác với lúc vô tình chạm vào nhau khi ấy, bây giờ tôi đang cố tình đụng chạm nên có vẻ cô nhóc càng thấy ngượng ngùng hơn.

“Người ta lo lắng cho mà lại bảo là ngột ngạt thì phải làm sao đây?”

“Vậy thì chơi cùng em đi. Trước tiên anh đi lấy điện thoại ra đây được không?”

“Đang nghịch nước thì lấy điện thoại làm gì?”

“Để chụp ảnh chứ sao.”

“Không được.”

“Á, sao anh cứ cư xử như mấy ông già bảo thủ thế nhỉ...! Bực mình ghê.”

Hiyori lắc lư cơ thể loạn xạ dưới nước, rồi ngay khi tôi vừa buông tay khỏi eo, cô nhóc liền nhảy phắt lên.

Chẳng hiểu sao cô nhóc lại có thể giữ thăng bằng trên chiếc phao đang tròng trành dữ dội, rồi nằm xuống với một tư thế vô cùng thoải mái.

Cứ tưởng thần kinh vận động của cô nhóc kém cỏi lắm, ai ngờ khả năng giữ thăng bằng lại tốt ngoài sức tưởng tượng.

Lắc đầu ngán ngẩm trước hành động ngang bướng như ếch ương của Hiyori, tôi phân vân không biết có nên sờ vào cặp mông đang lọt thỏm dưới chiếc phao của cô nhóc hay không, cuối cùng đành nắm lấy cái tay cầm bên hông phao.

“Thoải mái quá đi...”

Đó là cảm nhận của Hiyori khi thả lỏng toàn bộ cơ thể trên chiếc phao.

Nhìn cô nhóc đang trôi lững lờ theo dòng nước dưới lực kéo từ tay mình, tôi tặc lưỡi hỏi.

“Em không chơi với bạn à?”

“Tối em mới chơi.”

“Tối thì đừng có mò ra chỗ sâu như bây giờ đấy. Nguy hiểm lắm.”

“Bọn em chỉ trải thảm rồi ăn đồ mua sẵn thôi nên không sao đâu. Nếu anh lo quá thì đến đó đi.”

“Không đi.”

“Sao vậy? Vì phải chơi với Hanazawa-senpai à?”

“Không. Sao tôi phải chui vào chỗ có mấy đứa tôi không quen biết chứ?”

“Thì ban đầu ai chẳng không quen biết nhau. Phải gặp gỡ người lạ rồi mới thân thiết được chứ. Với lại có em ở đó mà. Cả Miho nữa.”

“Chỉ có hai đứa em là biết tôi thôi. Mà tôi cũng có thân thiết gì với Mitsushima đâu.”

“Chỉ cần thân với em là được rồi.”

“Nhìn kỹ lại thì hình như em cứ muốn lôi tôi ra trước mặt người khác nhỉ?”

“Vì thích nên em mới muốn giới thiệu với bạn bè mà.”

Lại nói mấy lời yêu nghiệt rồi.

“Đừng có nói linh tinh nữa, khép cái áo cardigan lại đi.”

“Size này không khép lại được đâu anh ơiii.”

“Thì cởi ra rồi đắp lên như chăn ấy.”

“Ra đến tận biển rồi mà anh bớt bảo thủ đi một chút không được à? Với lại ở đây nắng chói quá, anh kéo em sang bên cạnh một chút đi.”

“Đi đâu thì nắng cũng chói như nhau thôi... Em không bôi kem chống nắng à?”

“Tại chói mắt cơ.”

“Thì đội mũ vào.”

“Không có thì đội kiểu gì...!”

Cô nhóc vung vẩy hai cánh tay đang vắt vẻo hai bên phao, đập nước tung tóe.

Tôi mỉm cười bảo Hiyori đang làm nũng hãy bình tĩnh lại, rồi khi cô nhóc ngoan ngoãn một cách thần kỳ, tôi khẽ thở hắt ra và kéo chiếc phao đi.

Vốn dĩ đã giống một đứa trẻ hay gây rắc rối rồi, ra đến biển trông cô nhóc lại càng trẻ con hơn.

Trước mặt người khác thì tỏ ra khá người lớn, vậy mà trước mặt tôi lại thế này đây.

Đáng lẽ phải mắng cho một trận, nhưng thấy rõ cô nhóc coi tôi là người đặc biệt nên tôi quyết định bỏ qua.

Thay vào đó, tôi sẽ ghim lại. Đợi đến ngày quan hệ lần đầu, tôi sẽ tính cả vốn lẫn lãi luôn một thể.

“Em gác chân lên vai anh được không?”

“Không.”

“Được đúng không?”

“Đã bảo là không rồi mà.”

“Cảm ơn anh.”

Bịch.

Một cảm giác nặng trĩu đè lên hai bên vai.

Đôi bàn chân trắng trẻo, xinh xắn của Hiyori đã gác lên vai tôi.

Đã cảnh cáo rồi mà cô nhóc vẫn không thèm nghe lời, thật nực cười, nhưng có một vấn đề còn lớn hơn thế.

Đó là vì tôi đang đứng đối diện với Hiyori, nên ánh mắt tôi cứ vô thức hướng về phía giữa hai chân đang dang rộng của cô nhóc.

Vì không quay lưng lại mà đứng đối diện nên sự kích thích thị giác vô cùng mãnh liệt.

Thêm vào đó, bộ ngực nhô cao cũng phơi bày trọn vẹn khiến dục vọng trong tôi trào dâng đến mức không thể kìm nén nổi.

Cứ liên tục làm mấy trò mấp mé ranh giới thế này, thật sự khiến tôi phát điên mất thôi.

Cố tỏ ra thản nhiên, tôi phân vân không biết nên xử lý Hiyori - người đang nở nụ cười tươi rói - như thế nào, rồi chợt nảy ra một cách hay, tôi nhếch mép cười.

“Sao anh lại cười? Thấy em dễ bắt nạt lắm à?”

Bỏ ngoài tai lời nói táo bạo của Hiyori đang nhìn thẳng vào mắt mình, tôi há miệng cắn nhẹ vào bắp chân cô nhóc đang ở ngay sát má tôi.

“Hyaaa!?”

Chắc không ngờ tôi lại làm thế, Hiyori giật nảy mình kinh hãi.

Cơ thể cô nhóc giật nảy lên như người vừa thấy ma, lảo đảo, rồi đúng lúc một con sóng ập tới, chiếc phao lật úp xuống nước.

“Ư...”

Nghe tiếng hét chưa kịp dứt của Hiyori khi rơi tõm xuống biển, tôi cười khúc khích, tóm lấy eo cô nhóc đang hoảng loạn vùng vẫy dưới nước rồi kéo lên.

“Phù ha...!”

Cô nhóc phun ra ngụm nước vừa uống phải trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó rồi bắt đầu ho sặc sụa, lỗi của tôi không lớn lắm nhưng sao cứ có cảm giác mình vừa làm sai chuyện gì đó.

Chỗ này nước cũng khá sâu, ngập đến ngực Hiyori nên tôi cũng thấy hơi lo.

“Em không sao chứ?”

Trước câu hỏi đầy vẻ nghiêm túc của tôi, cô nhóc bản năng đặt tay lên vai tôi để tìm chỗ dựa, rồi lắc đầu quầy quậy.

“Không ạ...! Trông em giống không sao lắm à!?”

“Ai mà biết em sẽ ngã cơ chứ.”

“Người ta đã bơi kém rồi sao anh còn bắt nạt người ta...!”

“Tôi bắt nạt em lúc nào?”

“Anh cắn chân em còn gì!”

“Thế gọi là bắt nạt à? Tại em vô lễ gác chân lên vai tôi trước nên tôi mới trả thù thôi.”

“Vậy ra đây là lỗi của em à?”

“Đúng thế.”

“Vậy thì đành chịu thôi...”

Thấy cô nhóc chấp nhận nhanh chóng thật nực cười, tôi vòng tay xuống dưới bờ mông của cô nhóc đang dán chặt vào người tôi.

“Á...!”

Chắc là giật mình vì cảm giác rắn chắc chạm vào dưới mông chăng?

Cô nhóc thốt lên một tiếng kêu ngắn ngủn, đôi tai bắt đầu đỏ lựng lên.

Vệt hồng dần lan tỏa khắp khuôn mặt trông khá là đáng yêu.

Vừa nãy còn mạnh miệng lắm, thoắt cái đã trở nên rụt rè, trông cũng thú vị phết.

Biết thế này rồi mà sao cứ thích làm càn cơ chứ...

Tôi thì sao cũng được, nhưng tự dưng lại muốn chui vào đầu Hiyori xem thử một lần.

“Thả lỏng ra. Khó di chuyển lắm.”

“...”

Giống như một đứa trẻ ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay vững chãi của cha mẹ, cơ thể Hiyori mềm nhũn ra.

Cảm nhận được sức nặng đè lên cánh tay tăng lên đôi chút, tôi bước về phía chiếc phao đang trôi dạt, cất giọng trách móc.

“Chỉ những lúc thế này là nghe lời răm rắp.”

“Tại em sợ nước...”

Rõ ràng là tự mình lao xuống biển mà giờ lại viện cái cớ kỳ cục.

Quyết định bỏ qua lời biện minh nhằm che giấu sự xấu hổ của Hiyori, tôi nói.

“Bám vào phao đi.”

“Sợ lắm.”

“Chỉ cần vươn tay ra là được mà.”

“Tại em không biết bơi.”

Có vẻ Hiyori cũng dần quen với những đụng chạm cơ thể với tôi rồi.

Nhìn cái cách cô nhóc mặt dày đối đáp, khác hẳn với lúc trước nói năng còn chẳng nên lời là đủ hiểu.

Dù vậy, để tạo thành sức đề kháng thì vẫn còn một chặng đường dài phía trước.

Tôi kéo chiếc phao lại thay Hiyori rồi hỏi.

“Muốn lên bờ không?”

“Không ạ. Em muốn tập bơi.”

“Tập bơi ở biển thì hơi dở đấy. Nước biển vào miệng cho xem.”

“Ai bảo em sẽ làm đến mức đó chứ? Chỉ cần đập nước thôi là được mà.”

“Vậy thì bám vào phao thử xem.”

“Tại Tiền bối bắt nạt làm em giật mình nên để em bình tĩnh lại một chút rồi mới tập.”

“Trông em có vẻ gì là giật mình đâu?”

“Em giật mình thật mà? Anh xem này.”

Nói rồi, Hiyori kéo một tay tôi áp lên phần ngực trên của cô nhóc.

Một hành động quá đỗi đột ngột. Nhưng vì đã lờ mờ đoán trước được cô nhóc sẽ làm thế nên tôi không quá ngạc nhiên, tôi cụng nhẹ trán mình vào trán cô nàng đang làm trò táo bạo kia một cái cộc!

“Á! Sao anh lại đánh em...!”

“Sao em cứ thích đùa dai thế nhỉ?”

“Không được à?”

“Không phải là không được. Nhưng em giật mình thật à?”

“Vâng.”

“Vậy thì nghỉ một lát rồi hẵng xuống tiếp. Căng thẳng quá là bị chuột rút đấy.”

“Cứ ở thế này là được mà...?”

“Lên bờ kiểm tra xem có mất đồ gì không đã.”

“Không thích...”

Chắc là tư thế ôm ấp này thoải mái quá nên cô nhóc tỏ vẻ không muốn rời đi.

Tôi bật cười, vừa dỗ dành cô nhóc vừa quay trở lại bờ.

Trong lúc đang dùng chiếc khăn tắm đặt trên ghế tắm nắng để lau tóc thì,

“Tiền bối.”

Hiyori - người đang ngắm nhìn những con sóng xô bờ - cất tiếng gọi tôi.

Với một vẻ mặt tinh nghịch.

Lại định giở trò gì nữa đây, tôi lên tiếng.

“Sao.”

“Anh nhìn cái này đi.”

“Cái gì?”

“Nhanh lên.”

Nhìn theo hướng tay chỉ qua vai Hiyori đang hối thúc, tôi phải cố nhịn để không nở một nụ cười ấm áp.

Bên trái viết chữ MatsuKen, bên phải viết chữ Hiyori... Một hình vẽ giống như nam nữ đang cùng che chung một chiếc ô.

Đây là một ký hiệu truyền thống được gọi là Aiaigasa.

Cũng là một cliche khá cổ điển, không thể thiếu trong các bộ truyện Love Comedy.

Nghĩ đến cảnh cô nhóc lén lút dùng cành cây hì hục vẽ cái này, tôi lại thấy đáng yêu làm sao.

Cái bóng ướt sũng của cô nhóc vừa làm ra hành động tươi sáng ấy in hằn trên cát.

Cái cọng tóc ngốc nghếch - biểu tượng của cô nhóc - dính bệt vào đầu trông sao mà dễ thương đến thế.

“Bóng của em nhìn giống ma không?”

Có vẻ Hiyori cũng thấy cái bóng của mình buồn cười nên cứ đổi tư thế liên tục.

Vì thế mà cái mông của Hiyori đang tạo dáng kỳ cục cứ lùi về phía sau, khẽ chạm vào đũng quần tôi đang đứng ngay phía sau cô nhóc.

“Á?”

Chắc là cảm nhận được thứ gì đó cộm cộm giữa hai bờ mông, Hiyori khẽ thốt lên kinh ngạc, rồi hắng giọng tằng hắng một cái và đánh trống lảng.

“Em đói rồi. Đi mua gì ăn đi anh.”

“Em định ăn gì?”

“Hổng biết. Đằng sau kia có bán xiên nướng ven đường kìa, ra đó nhé?”

“Vậy đợi một lát.”

“Sao ạ?”

“Em ăn mặc hở hang quá. Tôi đi lấy áo choàng tắm, em nghỉ ngơi một lát đi.”

“Em có áo choàng tắm mà?”

“Ở đâu?”

“Đây.”

Hiyori lôi từ trong chiếc túi xách to sụ ra một chiếc áo choàng tắm dài màu trắng.

Có vẻ là mang từ khách sạn ra... Chắc bản thân cô nhóc cũng biết.

Biết rằng bộ đồ bơi của mình quá hở hang.

“Có thì sao không lấy ra từ sớm?”

“Đi nghịch nước thì lấy ra sớm làm gì?”

“Cứ cho là vậy đi, thế sao lúc nãy em lại làm như không có thế?”

“Hổng biết. Đi nhanh lên anh.”

Hiyori kéo vạt áo thun ướt sũng của tôi rồi bước đi.

Bị cô nhóc kéo tay đi về phía quầy hàng rong ven đường, tôi ngoái đầu nhìn lại và thấy hình vẽ kia đang bị nước biển cuốn trôi.

Dù vậy nó vẫn giữ được hình dáng nguyên vẹn, những thứ như thế này thường được dùng làm công cụ ám chỉ sự gắn kết bền chặt giữa nhân vật chính và nữ chính.

Mong rằng mối quan hệ giữa tôi và Hiyori, xa hơn nữa là Miyuki, Renka và Chinami cũng sẽ như vậy, tôi cùng Hiyori rời đi.

Cứ lo không có thời gian để tạo kỷ niệm, nhưng nỗi lo đó đúng là thừa thãi.

Giống như hôm nay, chỉ trong một thời gian ngắn mà đã có bao nhiêu chuyện xảy ra, tôi tin chắc rằng tối nay, và cả ngày mai nữa, sẽ còn rất nhiều event đang chờ đón.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!