Web Novel

Chương 294: Đã quen với việc bị đánh đòn

Chương 294: Đã quen với việc bị đánh đòn

“Vậy em chào anh chị ạ! Hẹn gặp lại anh chị sau nhé!”

Lời chào tạm biệt đầy năng lượng và tươi tắn của Hiyori.

Người bạn đi cùng đã cản em ấy lại khi em ấy định vẫy cả hai tay một cách hơi vô ý tứ, rồi cúi gập người chào.

“Em chào anh chị ạ.”

Thấy vậy, Miyuki nở một nụ cười gượng gạo hết sức và vẫy tay ngang ngực.

“Ừ, chào hai em. Hẹn gặp lại nhé.”

Nhìn Hiyori đi khuất, Miyuki bỗng thở dài.

Không phải vì lo lắng hay buồn bực gì, mà là vì cô ấy đã kiệt sức trước năng lượng quá cao của Hiyori.

“Cảm giác... phải nói sao nhỉ... giống như một cơn bão vừa quét qua vậy.”

Miyuki lẩm bẩm cảm nhận sau khi gặp em ấy.

Cô ấy lắc đầu ngao ngán tỏ vẻ mệt mỏi rồi gọi tôi.

“Matsuda-kun, cậu quen biết Asahina-san à?”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Miyuki dùng Yobisute 'san'.

Chắc cô ấy sẽ không gọi như vậy trước mặt Hiyori đâu, nhưng nghe có vẻ hơi cổ hủ mà cũng khá hợp.

“Lúc tớ làm thêm ở quán cafe em ấy có đến vài lần. Lúc đi mua sách toán cậu bảo tớ cũng gặp em ấy ở hiệu sách nữa.”

“Ra là vậy... Em ấy sống gần đây à?”

Cũng không gần lắm. Nhưng cũng không xa, so với nhà của Miyuki, Renka và Chinami thì nhà Hiyori nằm ở nơi hẻo lánh nhất.

“Không biết nữa. Cái đó thì tớ không rõ.”

“Em gái xinh xắn mà tớ kể lúc nãy chính là em ấy đấy.”

“Tớ cũng đoán vậy.”

“Sao cậu lại đoán vậy?”

“Nhìn từ phía trước thấy váy ngắn quá mà.”

“Chắc ngày nào cậu cũng chỉ dán mắt vào chân con gái thôi nhỉ?”

“Cái này phải gọi là tinh mắt chứ.”

“Không phải là biến thái à?”

“Cậu có muốn xem biến thái thật sự là như thế nào không?”

“Nói gì thế...!”

Miyuki đặt tay lên cổ tay tôi.

Tôi mỉm cười trước cái chạm đầy yêu thương của cô ấy, rồi nhíu mày khi cảm nhận được một sự đụng chạm khó chịu ở cánh tay bên kia.

Nhắc mới nhớ, Tetsuya cũng đang ở cạnh.

Sự hiện diện của cậu ta mờ nhạt đến mức tôi quên béng mất.

Tôi vô tình va phải cậu ta liền nói.

“Xin lỗi. Tôi không cố ý.”

“Hả? À, ừ... Không sao.”

Có phải cậu ta đã nhận ra cảm giác bị ra rìa mà trước kỳ nghỉ đông không hề cảm thấy không?

Sắc mặt Tetsuya hơi cứng lại.

Tetsuya đôi khi có vẻ trưởng thành, nhưng cũng có lúc lại tỏa ra khí chất của một kẻ thất bại như bây giờ.

Rốt cuộc đâu mới là tính cách thật của cậu ta?

Mấy chuyện đó sao cũng được, tôi chỉ mong cậu ta đi chỗ khác cho khuất mắt.

Bây giờ tôi chỉ muốn tận hưởng Love Comedy một mình thôi.

“Mau xếp hàng thôi.”

Giọng nói hoạt bát của Miyuki vang lên, cô ấy chỉ tay về phía căn tin.

Tôi định trả lời thì Tetsuya đã nhanh nhảu nói trước.

“Ừ. Cậu biết hôm nay có món gì không?”

“Tớ cũng không rõ nữa. Ngửi mùi thì có vẻ là món kho?”

“Cũng được đấy nhỉ? Nếu có món cá cậu thích thì tớ nhường phần của tớ cho.”

“Hả? Không. Không cần đâu. Tớ ăn ké của Matsuda-kun là được rồi.”

“... V, vậy sao?”

“Ừ. Tetsuya-kun thích ăn cá hơn tớ nhiều mà. Cậu cứ ăn nhiều vào nhé.”

Giọng điệu của Miyuki như đang dỗ dành trẻ con vậy.

Nếu là Tetsuya bình thường thì chắc chắn sẽ rất vui, nhưng khuôn mặt cậu ta lúc này lại chẳng thể giãn ra nổi.

Định nói vài câu quan tâm để ghi điểm với Miyuki, ai ngờ lại xôi hỏng bỏng không.

Bây giờ tôi chẳng cần làm gì thì Miyuki cũng tự động phòng thủ giúp tôi rồi.

Chắc từ giờ tôi bớt để tâm đến Tetsuya và lờ cậu ta đi cũng được.

Nghĩ vậy, tôi giả vờ phàn nàn một cách tinh nghịch.

“Sao cậu lại ăn ké của tớ?”

“Vì tớ thích ăn ké.”

“Vậy thì đành chịu thôi.”

“Ừ, đành chịu thôi.”

“Đừng có nhại lại lời tớ.”

“Tớ đâu có nhại lại, tớ đang trả lời một cách thân thiện mà?”

“Vậy thì thôi.”

Nghe tôi nhún vai nói vậy, Miyuki cười bẽn lẽn rồi giục xếp hàng trước và rảo bước nhanh hơn.

Đi theo sau cô gái đáng yêu ấy, tôi định liếc nhìn Tetsuya nhưng rồi lại thôi.

Như vừa nghĩ lúc nãy, từ giờ tôi sẽ không cố tình xem phản ứng của tên đó nữa.

“Hậu bối, hậu bối. Mau lại đây đi.”

Sau giờ học buổi chiều, tôi một mình đi đến phòng câu lạc bộ, thấy Chinami đang mặc võ phục vẫy tay gọi tôi từ một góc khuất bên ngoài phòng.

“Sao vậy Sư phụ?”

“Nhanh lên...!”

Nghe giọng điệu gấp gáp của Chinami, tôi rảo bước tiến lại gần, cô ấy dáo dác nhìn quanh rồi ngồi xổm xuống giữa những cái cây nhỏ bên cạnh.

Sau đó, cô ấy đưa cho tôi một chiếc bánh mochi màu hồng được gói rất đẹp.

Tôi vô thức nhận lấy rồi hỏi.

“Cái này là gì vậy?”

“Là mochi tẩm bột đào đấy. Hàng hiếm lắm, tôi mang đến cho hậu bối đây.”

Mochi tẩm bột đào à... Chắc là ngọt lắm đây.

Có cần thiết phải lén lút nhìn trước ngó sau chỉ để đưa cái này không?

Người khác có khi còn chẳng biết đây là hàng hiếm hay không, mà dù có biết thì họ cũng chẳng thèm ăn đâu... Đúng là Chinami ngốc nghếch.

“Nếu là hàng hiếm đến vậy thì Sư phụ cứ ăn đi.”

“Lúc nãy tôi ăn một cái rồi nên không sao đâu.”

“Dù vậy thì...”

“Tôi cũng đã đắn đo mấy lần không biết có nên ăn hay không, nhưng vì hậu bối nên tôi đã nhịn đấy. Cậu mau ăn đi.”

Chinami của chúng ta có tấm lòng thật nhân hậu, tôi muốn mớm mochi cho cô ấy bằng miệng quá.

Bóc vỏ ra, tôi bỏ tọt cả chiếc mochi vào miệng.

Sau đó, tôi nhai ngấu nghiến, mỉm cười thay cho lời đánh giá gửi đến Chinami đang dùng ánh mắt hỏi xem mùi vị thế nào.

“Fufu... Cậu hài lòng là tốt rồi.”

Có linh cảm ngày mai cô ấy lại mang đến nữa.

Thành thật mà nói thì cũng ngon đấy, nhưng tôi không muốn ăn nữa đâu.

Nhưng biết làm sao được. Tôi không muốn chê đồ ăn Chinami đưa.

Nếu ngày mai cô ấy mang đến thì tôi cứ nhận lấy mà ăn thôi.

Nhai kỹ chiếc mochi dính dính trong miệng rồi nuốt xuống, tôi nói.

“Bây giờ làm việc được chưa?”

“Vậy nhé? Hậu bối chỉ cần sắp xếp lại Bogu mà các thành viên sẽ dùng trong học kỳ này thôi. Tôi đã dọn dẹp kệ trưng bày rồi, nhưng hậu bối cứ kiểm tra lại bằng mắt một lần nữa nhé.”

“Tôi biết rồi.”

“Cậu có thấy nghẹn không? Uống sữa đào nhé?”

“... Không ạ. Tôi uống nước lọc.”

“Tại sao vậy?”

“Thì... nước là chất dinh dưỡng quan trọng cho cơ thể mà...?”

“Ra là vậy. Tôi hiểu rồi.”

Suýt nữa thì tôi lọt thỏm vào vườn đào rồi.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi chia tay Chinami, người bảo sẽ đi kiểm tra phòng thay đồ, thay võ phục rồi đi đến phòng bảo quản.

Sau đó, tôi đang xem xét kỹ lưỡng kệ trưng bày thì,

“Này.”

Renka mở cửa phòng bảo quản bước vào từ lúc nào và gọi tôi.

Tôi không rời mắt khỏi kệ trưng bày và đáp.

“Gì.”

“... Gọi thì cũng phải nhìn người ta một cái chứ? Cậu có biết trên má cậu dính bột mochi không?”

Đưa tay lên má, quả nhiên đúng như lời Renka nói, lớp bột màu hồng mịn màng dính vào ngón tay tôi.

Tôi thẳng lưng lên, nhìn Renka và hỏi.

“Sao cô biết đây là bột mochi?”

“Vì tôi cũng ăn rồi. Chinami cắt đôi ra chia cho tôi.”

“Quả nhiên Sư phụ thật tốt bụng.”

“Ý cậu là sao? Cậu đang hạ thấp tôi vì tôi đã nhận lòng tốt từ một người không cần thiết phải cho sao?”

“Bệnh hoang tưởng lại tái phát rồi đấy.”

Tôi tặc lưỡi trước thái độ phòng thủ của Renka, rồi sải bước tiến lại gần cô ấy.

Khoảng cách đột ngột thu hẹp khiến cô ấy giật mình.

Tôi cười toe toét với cô ấy rồi ôm chầm lấy,

“A thật là...! Lại làm trò gì nữa đây...! Tránh ra...! Cút đi...!”

Renka vùng vẫy, lắc lư tay chân và cả đầu tóc.

Nhìn cô ấy vặn vẹo cơ thể từ chối sự đụng chạm của tôi... Cảm giác hơi giống... một con Chihuahua bị suy nhược thần kinh vậy.

Khi tôi buông tay đang giữ chặt Renka ra, cô ấy lùi lại, giãy giụa như người vừa thấy ong rồi đứng khựng lại.

“Xong chưa?”

“...”

Nhận ra mình vừa làm gì, mặt Renka đỏ bừng.

Cô ấy vuốt lại mái tóc rối bời, buộc lại dây thun rồi lén lảng tránh ánh mắt tôi.

“Tôi hỏi xong chưa?”

“Im đi.”

“Vừa nãy trông cô đáng yêu lắm.”

“Ngậm miệng lại.”

“Làm lại thử xem.”

“Đã bảo im đi mà...! Muốn chết à?”

“Đội trưởng.”

“Gì...!”

“Tôi có một món quà muốn tặng Đội trưởng.”

“Quà...? Không nhận.”

“Chưa xem mà đã từ chối thì sao được?”

“Nhìn là biết lại là mấy thứ biến thái rồi.”

Lúc nào tôi cũng thấy vậy, Renka rất nhạy bén trong mấy chuyện này.

Vậy thì chắc cô ấy cũng chuẩn bị tâm lý tốt rồi nhỉ?

“C, cái ánh mắt kỳ lạ đó là sao...?”

Renka lùi lại nửa bước và hỏi với vẻ sợ hãi.

Chắc biểu cảm của tôi trông nham hiểm lắm.

“Không có gì đâu. Nhưng hôm nay có sinh hoạt câu lạc bộ không?”

“... Cậu đến đây không phải để sinh hoạt câu lạc bộ à?”

“Không, ý tôi không phải vậy... Ý là có tập Kendo không ấy.”

“Giải đấu cũng vừa mới kết thúc, lại mới khai giảng nên tôi định cho mọi người nghỉ ngơi. Nếu ai muốn luyện tập hay đấu tập thì tôi, Chinami, Yamazaki và các anh chị năm 3 sẽ hướng dẫn riêng.”

“Vậy sao?”

“Cậu đừng có nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi, lo mà luyện tập đi.”

“Tại sao tôi phải làm thế?”

“Sao cậu nói nhiều thế? Đội trưởng bảo làm thì cứ làm đi.”

Nói năng như mấy ông già bảo thủ, phải dạy cho một bài học mới được nhỉ?

Tôi tiến lại gần Renka, người đang khoanh tay lườm tôi một cách kiêu ngạo,

“N, nhìn gì?”

Tôi dùng lòng bàn tay đánh vào đùi cô ấy đang cố tỏ ra mạnh mẽ.

Bốp-!

“Hyaang!?”

Tiếng gió thoát ra khi bộ võ phục rộng thùng thình áp sát vào da, và tiếng hét the thé đầy gợi tình bật ra từ miệng Renka theo bản năng.

Tận hưởng sự hòa quyện của hai âm thanh đó, tôi nhếch mép cười khi thấy những ngón chân trên cái chân bị đánh của Renka co rúm lại một cách đáng yêu.

Cạch.

Lúc đó, cửa phòng bảo quản bật mở, Goro bước vào, tôi vội vàng đổi sang vẻ mặt lo lắng.

“Có chuyện gì vậy! Chuyện gì thế!?”

Tiếng hét của Renka khá lớn nên chắc ông ấy nghe thấy và chạy đến.

Renka giật mình trước giọng điệu cao vút của Goro, vội vàng trả lời.

“E, em suýt ngã ạ... Cái đó... Sàn nhà trơn quá...”

Nghe vậy, khuôn mặt Goro lộ vẻ khó hiểu, ánh mắt ông ấy hướng xuống sàn nhà.

Phòng câu lạc bộ Kendo phải đi chân trần nên sàn nhà được làm bằng chất liệu chống trơn trượt.

Từ trước đến nay chưa từng thấy thành viên nào bị trượt ngã, thế mà Renka lại bị nên ông ấy mới nghi ngờ.

“Cái đó... Dưới bậu cửa có một cái giẻ lau khô... Em dẫm phải nó rồi trượt chân ạ. Bây giờ em nhặt lên rồi nên không sao đâu ạ...”

Nhận ra sai lầm của mình, Renka nhanh chóng sửa lời và chỉ vào kệ trưng bày.

Nhìn thấy chiếc giẻ lau trên đó, Goro gật đầu đồng tình.

“Cẩn thận chút đi. Matsuda, thầy hiểu là em đang bận dọn dẹp, nhưng giẻ lau thì nên cất gọn gàng vào.”

Vô tình bị mắng lây, tôi liếc nhìn Renka.

Sau đó, tôi quay lại nhìn Goro và nở một nụ cười ngớ ngẩn.

“Em sẽ chú ý ạ.”

“Ừ. Hai đứa vất vả rồi, dọn dẹp xong thì qua phòng Huấn luyện viên lấy mỗi đứa một lon nước nhé.”

“Vâng, thưa Huấn luyện viên.”

Khi Goro rời khỏi phòng bảo quản, Renka cẩn thận đóng cửa lại rồi mắng tôi xối xả.

“Cậu điên thật rồi à...!? Ở đây mà cậu cũng làm thế thì tính sao đây...!”

“Hơn nữa sao cô lại bán đứng tôi? Tại Đội trưởng mà tôi bị mắng đấy.”

“... K, không thể nói là tại tôi được...! Tại cậu tự nhiên đánh tôi mà...”

“Ác giả ác báo à?”

“Chỉ là... đành chịu thôi... Với lại tôi đâu có bán đứng cậu, tôi chỉ cố gắng cho qua chuyện thôi mà...!”

“Cô có thể dùng cớ khác để cho qua chuyện mà?”

“A ồn ào quá...! Lo mà dọn dẹp đi...! Bực cả mình...”

“Bực mình à?”

“Không bực...! Đã bảo là không bực mà...!”

Renka cố gắng kìm nén giọng nói và trút giận bằng toàn bộ cơ thể.

Khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, thở phì phò trông đáng yêu không chịu nổi.

Hôm nay về chắc Ino-chan sẽ gửi cho tôi một tràng tin nhắn chửi rủa như bão táp đây.

Tương lai hiện ra rõ mồn một.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!