Web Novel

Chương 55: Trước thềm đại sự (2)

Chương 55: Trước thềm đại sự (2)

Học viện chật cứng người.

Cả học sinh trong trường lẫn khách từ bên ngoài đều đang đắm chìm trong bầu không khí náo nhiệt của lễ hội văn hóa.

Dù trời vẫn còn nắng chang chang nhưng dòng người đông đúc đến mức không có chỗ chen chân, tuy nhiên khi đi qua cổng chính hướng về phía nhà thi đấu thì vắng vẻ hơn hẳn.

U uung-!

Cảm nhận được độ rung trong túi quần, tôi lấy điện thoại ra và nhấn nút nghe.

“Ừ.”

-Cậu đến chưa?

“Vừa tới. Giờ tôi phải làm gì?”

-Chắc Masako đang đợi đấy. Cậu nghe giải thích rồi canh giờ bắt đầu soát vé là được.

“Cậu đang ở đâu.”

-Tôi đang hóa trang trong phòng hóa trang. Vậy nhờ cậu nhé.

“Ừ.”

Cúp máy, tôi ngắm nghía diện mạo bên ngoài của nhà thi đấu đã được biến thành nhà ma.

Dây leo giả được quấn khắp nơi, cánh cửa được sơn màu tối với đồ trang trí hình đầu lâu gắn hai bên.

Trang trí khá bài bản.

Chắc là nhờ công sức của Miyuki và lớp phó đã làm việc chăm chỉ hơn sau buổi đấu tập.

Tôi chậm rãi gật gù, nhìn quanh nhà thi đấu thì,

“À ừm... Matsuda-kun.”

Một giọng nói rất nhỏ vang lên từ phía sau.

Tôi quay lại, nhe răng cười với Masako đang cầm túi bánh mì trên tay.

“Chào, cô nàng bánh mì.”

“À, chào...!”

“Cậu là cộng sự của tôi à?”

“Đúng rồi... Cậu soát vé cùng tôi là được... Cậu, cậu ăn bánh mì không...?”

Cô nàng rụt rè đưa chiếc bánh mì dưa lưới ra.

Tôi bật cười khúc khích, lắc đầu.

“Không. Cậu cứ ăn nhiều vào. Mà sao không có khách nào thế?”

“À... Chuyện đó... Vẫn chưa bắt đầu hoạt động mà... Với lại nhà ma thì phải đợi đến lúc mặt trời lặn... người ta mới kéo đến đông...”

“Cũng đúng.”

“Ừm...”

“Vừa nãy cậu nghĩ tôi là đồ ngốc đúng không?”

“À, không phải đâu...! Khụ khụ!”

“Thấy cậu ho là biết đúng rồi nhỉ?”

“Khẹc! Khụ khụ! Khô, không phải mà... Khụ khụ!”

Tôi cười nhạt, đỡ Masako đang cúi gập người ho sặc sụa ngồi xuống ghế.

Đợi cô nàng bình tĩnh lại, tôi đưa hộp sữa tươi màu trắng đặt trên chiếc bàn xếp cho cô nàng.

“Cả, cảm ơn cậu... Khụ...!”

“Cậu bị hen suyễn hay gì à?”

“À, không... Tôi khỏe lắm... Chỉ là lúc luống cuống thì hay bị thế này...”

“Giờ tôi phải làm gì? Bắt đầu soát vé luôn à?”

“Mười giờ bắt đầu soát vé là được... Nếu mấy bạn hóa trang cần gì... thì cậu vào trong lấy cho các bạn ấy...”

“Bảo tôi chạy việc vặt á?”

Tôi nhíu mày, trầm giọng xuống, Masako vội vàng xua tay.

“À, không phải...! Việc đó để tôi làm, cậu chỉ cần soát vé thôi...”

“Đùa tí cũng không xong. Cứ để tôi làm cho.”

“À, ừm... Còn vé thì trông như thế này...”

Masako đưa cho tôi vé vào cửa nhà ma.

Chiếc vé in hình những con ma được vẽ theo phong cách SD rất đáng yêu.

Nhìn nét vẽ là biết ngay tác phẩm của Miyuki.

“Chẳng đáng sợ chút nào.”

“Đó là chủ ý đấy... Để mọi người chủ quan rồi khi vào trong sẽ bị dọa cho hết hồn...”

“Cậu vào thử chưa?”

“Rồi... Đáng sợ lắm. Bối cảnh cũng được đầu tư kỹ lưỡng... Các bạn ấy đã vất vả lắm...”

Tôi thì chẳng làm gì vất vả, chỉ toàn chơi bời lêu lổng...

Lương tâm tôi chẳng cắn rứt chút nào, nhưng chắc tuần sau đi học phải mua chút đồ ăn vặt chia cho mọi người mới được.

Xoẹt.

Xé theo đường răng cưa rồi đưa lại phần vé còn lại, hai cặp đôi với khuôn mặt đầy háo hức rón rén bước về phía lối vào.

Kéttt...

Cánh cửa mở ra kèm theo âm thanh rùng rợn.

Một luồng gió lạnh từ bên trong thổi thốc ra chạm vào lưng.

Mát thật. Thế này thì mấy người hóa trang ở trong chắc lạnh lắm đây.

Đón xong lượt khách đầu tiên, tôi quay sang hỏi Masako đứng cạnh.

“Mấy khách đó cứ thế đi thẳng vào luôn à? Không có giải thích bối cảnh gì sao?”

“À... Có hai bạn phụ trách giải thích concept ở lối vào. Hai bạn ấy sẽ lo hết.”

“Cũng chu đáo phết nhỉ.”

“Đúng không? Nhờ Miyuki cả đấy.”

Được bạn bè trong lớp tin tưởng tuyệt đối cơ đấy.

Người con gái mà bao kẻ ngưỡng mộ lại làm nũng và nịnh nọt trước mặt tôi...

Đúng là kịch bản của một bộ phim người lớn.

Cứ thế, tôi cùng Masako đứng trước lối vào soát vé.

Qua buổi trưa, khách bắt đầu kéo đến đông hơn.

Hầu như không có khách đi theo gia đình, đa số là các cặp đôi và nhóm bạn cùng giới.

-Á á á á á!

-Á á á á á!

Nghe tiếng la hét thất thanh của khách vọng ra từ trong nhà thi đấu, sắc mặt của mấy cô gái đang xì xầm khen vé dễ thương trong lúc xếp hàng bỗng chốc tái mét.

Vẻ mặt của mấy nhóm nam sinh đang cố tỏ ra bình tĩnh cũng dần cứng đờ.

Vừa quan sát nét mặt của khách vừa tận hưởng phản ứng của họ, khi gần đến giờ nghỉ giải lao của các diễn viên hóa trang, tôi xin phép Masako.

Rồi nhanh chóng chạy đến quầy bán xiên nướng của câu lạc bộ Kendo.

“Cảm ơn quý khách! Ơ? Hậu bối Matsuda!”

Chinami đang tươi cười rạng rỡ tiếp khách liền vẫy tay chào tôi với khuôn mặt sáng bừng.

Renka thì... đang nướng xiên với khuôn mặt vô cảm đặc trưng.

Tôi thấy ánh mắt cô nàng khẽ dao động khi nhìn thấy tôi.

“Chào Sư phụ.”

“Ồ! Matsuda, đến rồi à?”

Sau buổi đấu tập, các thành viên câu lạc bộ Kendo đối xử với tôi thoải mái hơn hẳn.

Không phải vì tôi thể hiện tài năng trong trận đấu với Renka, mà là vì tôi đã làm trò hề với tư thế buồn cười trước trận đấu.

Từ trước đến nay tôi vẫn ngoan ngoãn làm công việc quản lý, lại còn thể hiện thái độ khá lễ phép, nên những đánh giá tích cực vốn đang dần tăng lên đã bùng nổ từ ngày hôm đó.

Được các thành viên không tham gia thi đấu liên lớp chào đón nhiệt tình, tôi bước đến trước mặt Chinami, nói:

“Cho tôi sáu xiên thịt đùi.”

“Sáu xiên thịt đùi ạ? Hậu bối ăn thế thì ít quá. Mua tám xiên đi.”

“Sư phụ đang ép mua đấy à?”

“Tôi đùa thôi. Nhà ma hoạt động tốt chứ?”

“Mới sớm mà khách cũng đông lắm.”

“Vậy thì tốt quá. Giờ cậu đang được nghỉ giải lao à?”

“Vâng. Mà bao nhiêu tiền vậy?”

“2400 yên.”

400 yên một xiên, không phải quán Yakitori chuyên nghiệp mà bán đắt thế.

Nhưng chặt chém là luật bất thành văn của mấy gian hàng lễ hội mà.

Trả tiền Yakitori xong, tôi vui vẻ trò chuyện với Chinami trong lúc chờ xiên nướng.

Một lúc sau, Renka gọi tôi.

“Matsuda, xong rồi. Cầm lấy đi.”

Renka đưa cho tôi một hộp giấy được gói ghém đẹp mắt.

Kiểm tra số lượng xiên nướng bên trong, tôi hỏi:

“Bảy xiên mà đàn chị?”

“Khuyến mãi đấy.”

“Khuyến mãi?”

“Thành viên câu lạc bộ mua thì được tặng thêm một xiên. Không có ý gì khác đâu.”

“Vậy sao? Thế thì tôi gọi thêm năm lần nữa, mỗi lần một xiên thịt đùi nhé. Cho tôi mười xiên.”

“...”

“Tôi đùa chút thôi. Cảm ơn đàn chị, tôi sẽ ăn thật ngon. Lúc nào rảnh thì ghé qua nhà thi đấu chơi nhé.”

Tôi nhe răng cười, cúi chào đơn giản rồi vẫy tay rối rít với Chinami trước khi hướng về phía nhà thi đấu.

Ting-! Ting-! Ting ting ting...

Tiếng đàn dây rùng rợn.

[Ô ô ô ô ô...!]

Và tiếng gào thét rợn người phát ra từ chiếc loa được lắp đặt sẵn.

Bước vào trong nhà ma, tôi cũng hơi căng thẳng trước bầu không khí khá đáng sợ.

Miyuki tỉ mỉ đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Chất lượng quá tốt so với một lễ hội văn hóa của học sinh.

Cố gắng phớt lờ nhạc nền, tôi bước đi trên con đường được thiết kế như mê cung,

“Gu e e e k...”

Một con yêu quái chảy dãi ròng ròng tiến lại gần, khẽ rung rinh bộ móng vuốt dài ngoẵng khiến tôi giật mình run rẩy.

“Á á á! Đệt!”

“Á á á á!”

Và con yêu quái đó cũng giật mình hét lên khi thấy tôi la hét.

Nghe giọng nữ cao vút hoàn toàn không ăn nhập với ngoại hình, tôi bình tĩnh lại đôi chút, nắm chặt hộp Yakitori suýt đánh rơi rồi hỏi:

“Cậu là ai đấy...?”

“Ma, Matsuda-kun à...? Có chuyện gì vậy...?”

“Tôi vào báo đến giờ nghỉ trưa rồi. Giờ giải lao mà còn diễn làm gì?”

“À... Tại... tôi tưởng cậu là vị khách cuối cùng... Xin lỗi nhé.”

“Cậu không nhận được tin nhắn bảo về phòng chờ ăn cơm à?”

“À... Tôi tắt điện thoại rồi... Giờ tôi về là được chứ gì?”

“Ừ.”

“Cảm ơn cậu.”

“Đừng có mang cái bộ dạng đó mà nói cảm ơn. Đáng sợ lắm.”

“Ừ.”

Cô bạn cùng lớp cười khúc khích vì thấy phản ứng của tôi thú vị.

Sởn gai ốc trước hình ảnh kỳ dị đó, tôi nhanh chóng rời khỏi đó, đi thông báo cho những diễn viên còn lại về phòng chờ.

Sau đó, tôi dừng lại ở khu vực Yuki-onna của Miyuki.

Nơi này lạnh hơn những chỗ khác.

Lại còn bật cả máy tạo khói nên trông rất u ám.

Bối cảnh cũng được dàn dựng rất công phu, cứ như đang ở trên một ngọn núi tuyết thật vậy.

Bước vào trong, tôi thấy Miyuki đang mặc một bộ Kimono được trang trí họa tiết cổ điển, ngồi thu lu một góc.

Trong làn khói mờ ảo, cô nàng đội một bộ tóc giả trắng toát.

Khuôn mặt được trang điểm trắng bệch đến mức không thể nhận ra màu da người, không biết kiếm đâu ra cặp kính áp tròng màu đỏ, trông cô nàng xinh đẹp đến mức tôi suýt chút nữa thì mất trí.

Thảo nào mấy tên đi nhà ma ra cứ khen Yuki-onna xinh đẹp nức nở.

“Matsuda-kun.”

Thấy Miyuki cố tình dùng giọng lạnh lùng chào đón mình, tôi tắt máy tạo khói và xua tan hết làn khói còn sót lại.

Sau đó đóng cửa lại và dùng đạo cụ gần đó chặn cửa.

Thấy hành động của tôi, Miyuki bối rối mấp máy đôi môi đỏ chót.

“Cậu làm gì vậy...? Sao lại chặn cửa...?”

“Cứ chờ đấy.”

Chuyển hết đồ đạc xong, tôi kiểm tra xem cửa đã đóng chặt chưa rồi ngồi xổm xuống góc phòng.

“Ngồi đi. Ăn Yakitori nào.”

“Yakitori?”

“Tôi mua xiên thịt đùi mà cậu thích đấy. Ăn đi kẻo nguội.”

Tôi mở hộp đưa cho Miyuki, cô nàng ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh tôi rồi cầm một xiên lên.

“Cậu mua lúc nào thế?”

“Vừa nãy.”

“Chỉ mua cho tôi thôi à?”

“Ừ.”

Chắc là vui vì món ăn dành riêng cho mình?

Miyuki cười hì hì, cắn một miếng Yakitori.

Bắt đầu bữa trưa muộn màng, cô nàng vừa nhai vừa nói:

“Matsuda-kun. Lúc nãy cậu chửi thề tôi nghe hết rồi đấy.”

“Vậy à?”

“Giọng cậu to thế, đương nhiên là phải nghe thấy rồi...”

“Giật mình thì chửi thề vài câu cũng được chứ sao.”

“Nghe chợ búa lắm.”

Lâu lắm rồi mới nghe có người bảo tôi chợ búa.

Khóe miệng Miyuki đang trách móc tôi dính đầy nước sốt Yakitori.

Nảy ra một ý hay, tôi ghé sát mặt vào mặt Miyuki.

Miyuki trợn tròn mắt định lùi lại, tôi liền tóm lấy gáy cô nàng giữ chặt lại, thò lưỡi liếm sạch nước sốt dính trên khóe miệng cô nàng.

“Cậu, cậu làm cái gì thế hả...!”

Cô nàng giật nảy mình, run rẩy cả người trước hành động bất ngờ.

Tôi cười khẩy, nói:

“Tại dính nước sốt.”

“Lấ, lấ lấ lấy giấy lau là được mà sao lại...!”

“Cậu không thấy lạnh à?”

Tôi ranh mãnh chuyển chủ đề, cô nàng đang run rẩy tay cầm xiên nướng liền cắn chặt môi dưới.

“Hơi lạnh...”

Miyuki cắn một miếng Yakitori như để che giấu sự ngượng ngùng.

Tôi ôm chầm lấy cơ thể cô nàng, luồn tay vào trong lớp áo Kimono.

Miyuki liền giật nảy vai, phản ứng dữ dội.

“Á!”

Cơ thể Miyuki ấm hơn bình thường rất nhiều.

Căn phòng lạnh lẽo, và một cơ thể ấm áp, mềm mại...

Mùa đông mà ôm Miyuki ngủ chắc cũng có cảm giác tương tự.

“Matsuda-kun...! Cậu chặn cửa là vì mục đích này đúng không...!?”

“Ồn ào quá, Yuki-onna mà cơ thể ấm thế này có được không? Phải làm người ta chết cóng mới đúng chứ? Thế này thì người sắp chết cóng cũng sống lại mất.”

“... Bê, bên ngoài nhìn lạnh lẽo là được rồi...”

“Hôm nay không đi tham quan lễ hội văn hóa được rồi nhỉ?”

“Nhà ma... phải hoạt động đến muộn... Xin lỗi nhé...”

Lúc nhà ma đóng cửa cũng là lúc buổi biểu diễn của câu lạc bộ ban nhạc bước vào giai đoạn cao trào.

Thường thì lúc đó cùng nhau xem buổi biểu diễn của câu lạc bộ ban nhạc - điểm nhấn của lễ hội văn hóa - mới là chuẩn bài, nhưng mối quan hệ hiện tại giữa tôi và Miyuki đã vượt xa cái chuẩn mực đó rồi.

Có một sự kiện trọng đại không thể so sánh với buổi biểu diễn của câu lạc bộ ban nhạc đang chờ đợi, tôi không thể lãng phí thời gian xem mấy thứ đó được.

Tôi nhẹ nhàng xoa nắn eo Miyuki, nói:

“Xong việc tôi sẽ về trước, lúc nào đi tiệc mừng công thì liên lạc nhé.”

“Ừm... Nhưng mà Yakitori của tôi...”

“Ăn đi.”

“Cậu phải buông ra thì tôi mới ăn được chứ...”

Nói thì nói vậy, nhưng Miyuki vẫn ôm chặt lấy tôi như thể tuyệt đối không muốn buông ra.

Thậm chí còn bỏ mặc cả xiên Yakitori đang ăn dở trong hộp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!