Web Novel

Chương 174: Nhật ký thuần hóa Renka 1 (2)

Chương 174: Nhật ký thuần hóa Renka 1 (2)

Renka luôn rất nổi bật.

Khoan bàn đến gu thời trang sành điệu, chỉ riêng mái tóc đuôi ngựa dài đến tận mông cũng đủ để tôi tìm thấy cô ấy ngay lập tức dù ở nơi đông người.

Bây giờ cũng vậy.

Ngay khi bước vào khu vực liên quan đến văn hóa subculture của khu phức hợp mua sắm đông đúc này, tôi lập tức phát hiện ra Renka đang ngắm nghía nhiều món hàng khác nhau.

Renka đang tập trung xem khu vực bán goods.

Vì đeo khẩu trang nên chỉ nhìn thấy đôi mắt, nhưng ánh mắt ấy ngập tràn sự hạnh phúc.

Hôm nay trang phục... so với Renka thì khá bình thường. Có phải vì lần trước chạm mặt tôi nên cô ấy đã cảnh giác hơn không?

Cũng phải, nếu muốn giấu giếm bản chất otaku thì cũng phải chú ý đến cách ăn mặc chứ.

Đôi giày bốt đen cao cổ che kín mắt cá chân kết hợp với chiếc quần jeans bó sát cùng màu trông khá gợi cảm, tôi vừa nghĩ vậy vừa tiến lại gần Renka.

Sau đó, tôi cất tiếng chào khi cô ấy vẫn đang mải mê xem goods.

“Chào Đội trưởng.”

“Hơ...!”

Renka giật nảy mình như bị điện giật, vội vàng quay đầu lại.

“Ma, Matsuda...?”

“Vâng. Là tôi đây.”

“...”

Đôi mắt Renka dao động dữ dội.

Chắc hẳn cô ấy đang rất bối rối. Không phải ở đâu khác mà lại là ở nơi tràn ngập những thứ liên quan đến anime, manga, lại còn chạm mặt không phải một lần mà là hai lần.

Tôi như nghe thấy tiếng não Renka đang hoạt động hết công suất... Ảo giác chăng?

Nhìn biểu cảm ngây ngốc của cô ấy, tôi lên tiếng.

“Chúng ta có vẻ rất có duyên gặp nhau nhỉ.”

Nghe vậy, Renka bừng tỉnh và hắng giọng.

“C, cậu làm gì ở đây...?”

“Tôi đến mua truyện tranh. Còn Đội trưởng?”

“Tôi... Cháu tôi bảo có móc khóa với standee mini của bộ truyện mới ra... hỏi tôi có mua giúp được không...”

“Đứa cháu lần trước ấy hả? Đứa mà Đội trưởng mua figure cho ấy?”

“... Ừ.”

“Đội trưởng thương cháu ghê nhỉ. Chắc đứa bé bám Đội trưởng lắm?”

“C, cũng không hẳn...? Chắc vì tôi hay mua mấy thứ này cho nên nó mới giả vờ thích thôi... Bọn trẻ con thường thế mà.”

Tùy cơ ứng biến tạo ra thiết lập về đứa cháu mà cũng thêm thắt chi tiết gớm nhỉ. Buồn cười thật.

Nếu có cơ hội giúp đỡ người chú đang kinh doanh của Renka một lần nữa, chắc tôi phải hỏi thử để trêu cô ấy mất.

Hỏi xem cô ấy có đứa cháu nhỏ nào thích manga, anime không.

“Cũng đúng. Vậy Đội trưởng đã mua được móc khóa với standee mini chưa?”

“Chưa... Vẫn chưa đến giờ mở bán...”

“Vậy Đội trưởng đi chọn truyện tranh với tôi không?”

“Truyện tranh...? Sao tôi phải...”

“Đội trưởng không vui khi gặp tôi à?”

“Cũng không hẳn...”

“Tình cờ gặp nhau thì đi dạo chung cũng đâu có tệ. Đừng từ chối nữa, đi cùng tôi đi.”

Thấy tôi mỉm cười nhờ vả một cách tử tế, Renka chần chừ một lúc rồi gật đầu.

“... Vậy cũng được... Dù sao tôi cũng đang rảnh...”

“Quyết định sáng suốt đấy.”

“Nhưng cậu định mua truyện tranh gì?”

“Truyện người lớn. Loại người lớn ấy.”

“À... Truyện người lớn...”

Renka gật gù với khuôn mặt ngơ ngác.

Cười thầm trong bụng, tôi hỏi.

“Tôi cứ tưởng Đội trưởng sẽ nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ chứ, bất ngờ thật đấy?”

“Thì có sao đâu... Xem mấy cái đó cũng đâu có xấu... Thỉnh thoảng tôi cũng xem... Miễn không phải loại quá hardcore thì tôi nghĩ không vấn đề gì...”

“Hardcore là loại nào?”

“Tiêu chuẩn mỗi người mỗi khác nên không thể nói chính xác được.”

“Ừm... Doujinshi có xúc tu... Loại đó có tính là hardcore không?”

“... C, có cả loại doujinshi đó nữa hả...?”

Biết thừa là có đầy rẫy ra đấy mà còn giả vờ.

Quản lý biểu cảm cho tốt rồi hẵng hỏi chứ?

“Có chứ.”

“Tôi không xem thể loại đó nên không rõ, nhưng với tiêu chuẩn của tôi thì thế là đủ hardcore rồi... Dù sao thì đó cũng không phải sở thích phổ thông... Nhưng tôi nghĩ mình vẫn có thể tôn trọng được... Ép buộc người khác mới là có vấn đề...”

“Ra vậy. Nhưng Đội trưởng bảo thỉnh thoảng cũng xem truyện người lớn á?”

“... Khi nào đến nhà họ hàng chơi mà thấy chán thì xem.”

“Họ hàng? Ý Đội trưởng là mấy người chú đó hả?”

“Không. Họ hàng khác...”

“Thế bộ truyện Đội trưởng xem ở nhà họ hàng có hay không?”

“C, cậu hỏi mấy cái đó làm gì...?”

“Nếu hay thì tôi cũng muốn xem thử.”

“Tôi không biết. Xem lâu lắm rồi, tên truyện với nội dung cũng chẳng nhớ nữa nên cậu tự đi mà chọn...”

“Tôi biết rồi. Đội trưởng có biết khu truyện người lớn ở đâu không?”

“Hình như... tôi thấy ở đằng kia.”

Cô ấy dùng ngón tay thon dài chỉ về một hướng.

Khu vực đó nằm ở một góc khuất đến mức nếu không cố tình tìm thì chẳng ai biết nó tồn tại, vậy mà cô ấy lại biết vị trí... Nghĩa là trước khi gặp tôi, cô ấy đã lượn lờ qua đó kiểm tra rồi.

Cùng Renka đi đến khu truyện người lớn, tôi chọn một cuốn sách có vẻ khá hiền lành giữa vô vàn những trang bìa lộ liễu.

Trang bìa vẽ một người phụ nữ quyến rũ ướt đẫm mồ hôi lạnh đang ngượng ngùng nâng phần dưới bầu ngực của mình lên.

Kiểm tra tên truyện và hình vẽ, Renka giật mình hỏi.

“Cậu có biết nội dung truyện đó là gì không mà mua thế...? Tên truyện nghe có vẻ đầy ẩn ý nhỉ?”

“Hoàn cảnh gia đình của cô Asagao? Thế này thì có gì mà ẩn ý?”

“Không... ừm... Bình thường à?”

Cuốn tôi chọn là một bộ truyện có pha trộn yếu tố NTR và thuần hóa.

Đây là một cuốn doujinshi do một tác giả cực kỳ nổi tiếng trong giới này vẽ.

Renka hỏi vậy là vì cô ấy cũng biết đại khái nội dung của cuốn sách này.

Một người thứ ba không biết gì nhìn vào sẽ rất khó đoán được nội dung qua cái tên, vậy mà cô ấy lại định lo chuyện bao đồng.

Muốn lừa tôi thì diễn cho đạt vào... Từ việc chỉ chỗ khu truyện người lớn cho đến giờ, cô cứ liên tục để lộ sơ hở đấy.

“Chẳng phải nó hiền lành hơn hẳn cuốn ‘Người phụ nữ có chồng sa ngã khi bị bạn của con trai chiếm đoạt’ sao?”

“...”

Khi tôi đọc to cái tên trần trụi của cuốn sách bên cạnh, mặt Renka đỏ bừng lên, đôi mắt cô ấy đảo liên hồi tứ phía.

Chắc cô ấy sợ có ai đó nghe thấy giọng tôi.

May mắn cho cô ấy là khu truyện người lớn khá vắng vẻ so với các khu vực khác.

Thấy vậy, Renka thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng thật... Hiền lành hơn cuốn đó...”

Nhưng cuốn đó trông cũng thú vị đấy chứ.

Nếu thay con trai bằng Tetsuya, còn bạn của con trai là tôi thì chắc sẽ kích thích lắm đây.

“Nhưng nãy giờ sao Đội trưởng cứ ỉu xìu thế?”

“Tôi á...?”

“Vâng. Không phải à?”

“Không phải mà? Chắc cậu nhìn nhầm rồi. Tôi...”

Renka đang vắt óc tìm cớ thì từ đằng xa vang lên giọng nói oang oang của nhân viên yêu cầu những người đến mua goods truyện tranh mới xếp hàng, cô ấy liền nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Cậu chọn xong rồi chứ? Giờ tôi phải đi xếp hàng đây, cậu cứ đi đi.”

Định đuổi tôi đi sao.

Cô không bao giờ thoát khỏi tôi được đâu. Nhớ cho kỹ đấy.

“Tôi xếp hàng cùng Đội trưởng không được à? Tôi làm Đội trưởng thấy khó chịu đến thế sao?”

“Không phải thế...”

“Thanh toán cuốn sách này cùng với goods luôn cũng được đúng không?”

“Thanh toán thì không sao...”

“Vậy thì cùng xếp hàng đi. Đi thôi. Người ta bắt đầu đông lên rồi kìa.”

Tôi vờ như không có ý đồ gì, nắm lấy cổ tay Renka, và,

“Hả...? Này...!”

Renka giật mình vì cái chạm bất ngờ, khi cô ấy định nói gì đó thì tôi đã kéo cô ấy đứng vào hàng những người đang chờ mua goods.

Sau đó, tôi buông cổ tay cô ấy ra rồi thản nhiên quay đầu lại.

“Sao thế? Đội trưởng gọi tôi à?”

“... Không có gì.”

Renka chỉnh lại khẩu trang rồi nhìn chằm chằm vào hàng người dài dằng dặc.

Có vẻ cô ấy cho rằng cái chạm vừa rồi chỉ là hành động để nhanh chóng vào hàng nên quyết định bỏ qua.

Có lúc trông cô ấy cực kỳ hẹp hòi, nhưng có lúc lại thể hiện khía cạnh cool ngầu như bây giờ.

Nếu là trước đây, chắc chắn cô ấy sẽ có cái nhìn thiển cận về việc đọc truyện người lớn, nhưng chỉ riêng việc cô ấy không làm vậy cũng đã là một bước tiến rồi.

Renka của chúng ta... đã tiến bộ rất nhiều.

Dù vẫn còn một chặng đường dài phía trước.

“... Này, Matsuda.”

“Sao thế.”

“Cảm ơn nhé.”

Lời cảm ơn của Renka khi bước ra ngoài.

Lý do cô ấy bày tỏ sự biết ơn một cách hiếm hoi như vậy là có nguyên do riêng.

Bởi vì mỗi người chỉ được mua 1 món goods.

Tôi đã vui vẻ nhận lời mua giúp một loại goods khác với loại Renka mua, lấy cớ là mua cho đứa cháu của cô ấy, nhờ vậy mà cô ấy có thể mang thêm goods về.

Vì đây là những món đồ chỉ bán duy nhất trong ngày hôm nay nên chắc cô ấy đã chuẩn bị tinh thần phải mua lại đồ cũ, giờ tiết kiệm được tiền nên chắc chắn là phải biết ơn rồi.

Tất nhiên ngoài những thứ chúng tôi mua thì vẫn còn nhiều loại goods khác nên cô ấy vẫn phải cất công đi tìm, nhưng gom được toàn bộ những loại được ưa chuộng thì cũng coi như là mỹ mãn rồi.

“Có gì đâu. Đội trưởng nhớ gửi lời của tôi đến cháu Đội trưởng nhé.”

“Tôi sẽ làm thế. Với lại tôi vừa tìm thử... cái cuốn Hoàn cảnh gia đình của cô Asagao ấy. Thể loại của nó là... À, cậu có ghét bị spoil không?”

“Đội trưởng định nói thể loại cho tôi biết à?”

“Ừ.”

“Cỡ đó thì không sao.”

“May quá. Thể loại của truyện đó là thuần hóa đấy. Nghe bảo có pha cả NTR nữa?”

“Vậy sao? Đội trưởng tìm lúc nào thế?”

“À... Lúc nãy cậu đi vệ sinh.”

Đang muốn thăm dò sở thích của tôi đây mà.

Đội trưởng cho tôi xem thử những gì Đội trưởng tìm được đi? Để tôi kiểm tra xem nào.

Nuốt lại câu nói đó, tôi lên tiếng.

“Thế thì càng tốt. Tôi thích thể loại thuần hóa lắm.”

“... Cậu thích thể loại thuần hóa á?”

“Vâng. Tôi chưa nói với Đội trưởng sao? Lần trước lúc tôi với Đội trưởng ở khách sạn ấy.”

“Hícc...!?”

Khi tôi nhắc lại chuyện lúc đó, Renka giật mình ngó nghiêng xung quanh.

“S, sao cậu lại nói to mấy chuyện đó lên thế...!”

“Tôi không nghĩ là mình nói to đâu... Dù sao thì Đội trưởng không nhớ à?”

“Không biết nữa... Tôi chẳng nhớ gì cả...?”

Bây giờ thì cô ấy chỉ đang bối rối thôi, nhưng nếu Renka suy nghĩ sâu thêm một chút thì sẽ nhớ ra một thứ.

Đó chính là người dùng MK trên Anyshare.

Tôi đã đưa ra một gợi ý mang tính quyết định.

Ví dụ như bình luận tôi để lại trên bộ anime mà Renka đã review.

Nếu liên kết việc cùng nhau mua figure liên quan đến bộ anime đó với bình luận, cộng thêm những trò play đã làm ở khách sạn, và một vài manh mối nhỏ như việc tôi thích thể loại thuần hóa ngày hôm nay... thì sự nghi ngờ rằng MK và tôi là cùng một người sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ.

Sau đó, có thể cô ấy sẽ bỏ chặn và gửi tin nhắn cho tôi để dò hỏi.

Nhưng lúc đó tôi sẽ không để lộ danh tính của mình đâu.

Vẫn còn quá sớm để tung hê mọi chuyện.

Vấn đề này ít nhất phải đợi đến khi Renka cảm thấy hứng thú hơn với việc bị thuần hóa thì mới tính tiếp được.

“Tiếc thật đấy.”

“T, tôi chẳng thấy tiếc chút nào, có gì mà tiếc chứ...? Tôi quên sạch rồi. Chuyện xảy ra với cậu...”

“Trông mặt Đội trưởng không giống như đã quên chút nào đâu.”

“... Dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn cậu. Tôi đi đây.”

“Ăn cơm rồi hẵng về?”

“Tôi ăn rồi.”

“Vậy để tôi đưa Đội trưởng về.”

“Tôi tự về cũng đượ...”

“Đi theo tôi.”

Cắt ngang lời từ chối của Renka, tôi vẫy tay, cô ấy giật mình do dự một chút rồi bước theo sau tôi.

Lý do cô ấy ngoan ngoãn nghe lời dù tôi ra lệnh một cách ngang ngược có lẽ là vì... cô ấy biết ơn tôi vì đã giúp cô ấy mua thêm goods.

Tạm thời cứ tạo ra những lý do khiến cô ấy không thể từ chối để cô ấy phải nghe lời, rồi từ từ tích lũy kỷ niệm.

Cứ như vậy, tôi sẽ dần dần lột bỏ lớp vỏ bọc của cô ấy.

Mà cứ thế này đi về thì tiếc quá... Chắc tôi phải rủ cô ấy uống một ly cà phê trên xe mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!