Web Novel

Chương 383: Chuyến Ngoại Khóa Chung (2)

Chương 383: Chuyến Ngoại Khóa Chung (2)

Miyuki cứ lén lút nhìn trước ngó sau rồi nhét thứ gì đó vào balo.

Thứ đó chính là đồ lót.

Trừ những ngày đặc biệt ra, lúc nào Miyuki cũng thế này.

Cô ấy xấu hổ không dám cho tôi xem đồ lót nên mới giấu giếm kiểu đó, tắm xong ra ngoài cũng nhất quyết phải mặc áo thun và quần đùi.

Mặc dù tôi và cô ấy đã làm đủ mọi chuyện, cũng đã nhìn thấy hết mọi thứ của nhau rồi.

“Cậu giấu cái gì thế?”

Nghe tôi hỏi, Miyuki giật thót mình, vội vàng nhét sâu đồ lót xuống đáy balo.

Xếp gọn gàng đồ vệ sinh cá nhân và khăn tắm lên trên rồi quay lại chỗ tôi, cô ấy đánh trống lảng.

“Trên TV không có chương trình gì hay à?”

Chắc Hiyori sẽ hành động trái ngược hoàn toàn với Miyuki nhỉ?

Tuy cũng có những lúc bẽn lẽn, ngượng ngùng nhưng cô nhóc cũng khá táo bạo, chắc lần đầu quan hệ sẽ mặc bộ đồ lót chiến thắng với thiết kế cực kỳ gợi cảm đến cho xem.

“Không có.”

“Cậu không đói à?”

“Mới ăn cách đây 30 phút mà.”

“À, đúng rồi nhỉ.”

Miyuki gõ nhẹ vào thái dương như thể vừa nhớ ra, rồi tiến lại gần tôi đang nằm trên giường.

Sau đó, cô ấy ngồi xuống, áp mông vào hông tôi, dùng lòng bàn tay vỗ vỗ vào bụng tôi.

“Làm gì đấy?”

“Không có gì. Cậu thi vất vả rồi.”

“Tự nhiên lại thế?”

“Sao đâu? Thi xong rồi thì tớ cũng có quyền làm thế chứ.”

“Cũng đúng. Nhưng mà...”

“Ừm?”

“Nếu cậu thấy không bơi được thì cứ nói thẳng ra, đừng có ngại.”

Tôi đang nhắc đến hội chứng sợ nước nhẹ của cô ấy sau lần suýt chết đuối.

Hiểu ý tôi, Miyuki cất giọng nhẹ nhàng hỏi.

“Cậu định đi chơi chỗ khác à?”

“Đương nhiên rồi.”

“Cảm ơn cậu đã quan tâm. Tớ chơi đùa dưới nước nông với mấy bạn không biết bơi cũng được mà. Với lại tớ là người của Hội học sinh nên phải để mắt đến các bạn học sinh, chắc sẽ phải vắng mặt nhiều đấy. Đặc biệt là lần này đi chung với khối 1, tớ phải giám sát kỹ để các em ấy không làm loạn.”

“Thế à?”

“Ừ. Nhưng buổi tối sẽ có nhiều thời gian rảnh, lúc đó chúng ta ở cùng nhau trong phòng nhé. Đi dạo quanh đó nữa.”

“Biết rồi. Hôm nay cậu ngủ lại đây à?”

“Không. Tớ phải về nhà chơi với chị. Dạo này tớ hay ngủ ngoài, chị ấy bảo buồn chán lắm.”

Nếu vậy thì mời cả Kana đến nhà chúng ta là được mà.

Có rất nhiều chuyện có thể làm cùng hai chị em.

Nuốt câu nói đó vào trong, tôi chép miệng tiếc nuối rồi gật đầu.

“Bao giờ cậu về?”

“Khoảng 10 phút nữa?”

“Tớ đưa cậu về nhé.”

“Cảm ơn cậu, Matsuda-kun.”

Những cặp đôi yêu nhau lâu thường trở nên keo kiệt với những lời cảm ơn và xin lỗi, nhưng Miyuki thì không như vậy, điều đó thật tốt.

Tất nhiên tôi và Miyuki chưa yêu nhau lâu đến thế, nhưng cô ấy sẽ không bao giờ thay đổi.

Tôi có niềm tin như vậy.

Mà này, sao bây giờ lại gọi là Matsuda-kun rồi. Lúc nãy còn gọi tên cơ mà.

Thấy thoải mái hơn à? Cũng phải, gọi bằng họ lâu quá rồi nên chắc thế.

Bây giờ mà được gọi bằng tên chắc tôi cũng thấy hơi ngượng ngùng.

Lăn lộn trên nệm cùng Miyuki một lúc, đến giờ, tôi đưa cô ấy về nhà.

Sau đó quay lại, tôi dùng camera điện thoại chụp lại chiếc balo đã xếp xong cùng Miyuki rồi gửi cho Hiyori.

Rung-!

[Em xem rồi, ngày mai anh chuẩn bị hai chai nước đá, xuống xe buýt thì đưa cho em nhé.]

Đang ngồi quán cafe nghịch điện thoại à?

Trả lời nhanh thế.

[Tôi là người khuân vác của em chắc?]

[Nhờ anh đấy♥]

Trái tim đằng sau là sao? Cái đồ yêu nghiệt này.

Em cũng gửi icon thế này cho những thằng con trai khác à?

Tôi tin là không phải vậy.

[Không thích.]

[Sao thế ạ? Em đã nhờ rồi mà.]

[Lời nhờ vả lộ rõ mục đích quá nên tôi không thấy cảm động.]

[Bị lộ rồi à? Nhưng mà anh giúp em đi. Ngăn đá tủ lạnh nhà em chật cứng rồi, không nhét nước vào được.]

[Bảo Mitsushima mang đi là được mà.]

[Em muốn Tiền bối mang cho em cơ.]

Chỉ là vài dòng tin nhắn văn bản thì làm sao thấy được sự chân thành, nhưng lần này có vẻ cô nhóc nói thật.

Đặc biệt đồng ý cho em đấy. Đổi lại, cái này không miễn phí đâu, sau này em phải trả nợ đấy.

[Biết rồi.]

[Cảm ơn anh. Em sẽ thưởng bánh kẹo cho anh.]

Cứ làm như đang dỗ dành đứa trẻ lên năm không bằng.

Nhưng sao khóe môi tôi lại tự động cong lên thế này?

Hiyori có đang làm vẻ mặt giống tôi không nhỉ?

Nghĩ vậy, tôi gõ phím.

[Không cần.]

[Vậy còn ảnh hở hang thì sao?]

[Cái đó thì có vẻ cần thiết đấy.]

[Anh đợi chút nhé.]

Đọc tin nhắn của Hiyori, tôi cứ tưởng cô nhóc đùa, chưa kịp nhắn lại bảo là tôi đùa thôi thì Hiyori đã gửi ảnh đến, khiến tôi bật cười gượng gạo đầy hoang mang.

Đồng thời, tôi cảm thấy máu dồn hết xuống nửa thân dưới.

Cô nhóc thè lưỡi, nháy mắt, đặt ngón trỏ lên cúc áo sơ mi rồi kéo xuống, để lộ khe ngực...

Một bức ảnh như vậy đã được gửi đến.

Nhìn góc độ và thời gian gửi, có vẻ đây là ảnh đã chụp từ trước.

Cả tin nhắn có icon trái tim, cả bức ảnh này nữa...

Rõ ràng là đang mời gọi tôi ăn tươi nuốt sống cô nhóc đây mà.

Ngày mai cứ thử để lộ sơ hở xem. Tôi sẽ đè em ra ngay lập tức.

[Anh mãn nguyện chưa?]

Đang chạm vào ảnh để phóng to lên xem, tin nhắn tiếp theo của Hiyori khiến tôi bừng tỉnh.

[Muốn chết à?]

[Sao ạ?]

[Bớt làm mấy trò lẳng lơ đi.]

[Anh bảo gửi nên em mới gửi, sao tự nhiên lại cằn nhằn?]

[Không phải, ý tôi là đừng có ra ngoài chụp ảnh với cái tạo dáng đó.]

[Em chụp ở nhà mà?]

[Vậy thì được. Xin lỗi.]

[Bực mình.]

[Vào nhà đi. Muộn rồi.]

[Em cũng đang định về đây. Ngày mai phải chơi thật nhiều mới được.]

[Nghĩ thế là tốt. Ngủ sớm đi. Ngủ quên là to chuyện đấy.]

[Em biết rồiii.]

Kết thúc cuộc trò chuyện với Hiyori, tôi nằm dang tay dang chân trên nệm.

Tuy không đến mức tim đập thình thịch nhưng tôi cũng rất mong đợi.

Điều tôi mong muốn nhất là chiến tranh lạnh giữa Miyuki và Hiyori sẽ dịu đi phần nào.

Hy vọng ngày mai mọi chuyện sẽ suôn sẻ, tôi đặt báo thức từ sáng sớm rồi nhắm mắt lại.

“Nhiều xe buýt thật đấy.”

Nghe tôi cảm thán khi nhìn dãy xe buýt xếp hàng dài trước cổng trường, Miyuki nói với giọng điệu lo lắng.

“Vì khối 1 và khối 2 đi chung mà.”

Có vẻ cô ấy lo lắng vì đông học sinh quá sẽ khó quản lý.

Miyuki tháo vát như vậy thì việc gì cũng làm tốt thôi, cô ấy đang đánh giá thấp bản thân mình rồi.

Còn có các thành viên Hội học sinh khác, và họ cũng dự định sẽ truyền đạt những điều cần lưu ý cho lớp trưởng các lớp, nên việc quản lý sẽ không khó khăn đâu.

“Có việc gì cần giúp thì cứ bảo tớ.”

“Cậu sẽ chạy đến ngay chứ?”

“Ừ.”

“Đáng tin cậy thật đấy? Tớ sẽ ghi nhớ.”

Miyuki vừa vuốt ve đùi tôi vừa mỉm cười rạng rỡ.

Không biết cô ấy đang muốn trấn an tôi, hay là hành động để tự trấn an bản thân nữa.

Chắc là cả hai rồi.

Đỗ xe trong khuôn viên trường xong, tôi nghe Miyuki bảo cô ấy phải đi gặp các anh chị Hội học sinh nên bảo tôi lên xe buýt trước, rồi tôi bước đi.

Đeo balo của cô ấy và của tôi mỗi bên một vai, tôi vừa chào hỏi các bạn cùng lớp vừa đi về phía xe buýt của khối 1, nơi có Hiyori.

Dù đông người, nhưng tôi tìm thấy Hiyori rất dễ dàng.

Chỉ cần tìm mái tóc vàng, đặc biệt là cọng tóc ngốc nghếch nhô lên là được, có gì khó đâu.

Cẩn thận rẽ đám đông tiến lại gần Hiyori, tôi gọi cô nhóc đang trò chuyện vui vẻ với Miho.

“Asahina.”

Ngay lập tức, Hiyori quay ngoắt đầu lại, giơ tay lên với vẻ mặt rạng rỡ.

“Matsu-Matsu! Chào anh.”

Cô nhóc mặc áo thun trắng và quần jean ngắn khá đơn giản.

Dây đeo thẻ học sinh trên cổ rủ xuống dưới ngực trông khá gợi cảm.

Bất ngờ là cô nhóc không ăn mặc hở hang, chắc định ra biển mới bung lụa đây mà.

Lấy hai chai nước đá đã hứa từ trong balo ra, tôi đưa cho Hiyori.

“Cầm lấy này.”

“Ồ.”

Tiếng cảm thán của Hiyori khi nhận lấy hai chai nhựa cứng ngắc bằng cả hai tay.

Cảm nhận chỉ có thế thôi à?

Không biết nên gọi là nhạt nhẽo hay là vô cảm nữa.

Liếc nhìn tôi đang đóng balo lại, Hiyori cười bẽn lẽn rồi đưa một chai nước cho Miho.

Sau đó, cô nhóc ghi công cho tôi.

“Tiền bối chuẩn bị cả phần của cậu đấy.”

Nhìn thế này thì Hiyori có vẻ rất chu đáo... nhưng ai mà ngờ được những lúc không ngờ tới cô nhóc lại đạp ga phóng bạt mạng cơ chứ.

“Em cảm ơn ạ.”

Tôi xua tay đáp lại cái cúi đầu chào của Miho, rồi nói với Hiyori.

“Tôi đi đây.”

“Anh đi luôn ạ? Phải nhận thưởng đã chứ.”

“Thưởng gì?”

Hiyori lấy một viên kẹo Suichu từ chiếc balo du lịch to đùng đeo trên lưng, cưỡng ép mở tay tôi ra rồi đặt lên đó.

“Em bảo sẽ cho anh bánh kẹo mà.”

“Nhất thiết phải gọi là bánh kẹo à?”

“Anh không thích ạ? Vậy em vỗ mông cho anh nhé?”

“Tôi đã bảo em hạn chế nói mấy lời đó ở chỗ đông người rồi cơ mà?”

“Có sao đâu ạ. Đâu phải lời lẽ dung tục gì.”

“Ý tôi là đừng có nói mấy lời thiếu đứng đắn ấy. Em kiềm chế được đúng không?”

Nghe tôi dùng giọng điệu dịu dàng như đang dỗ dành trẻ con, cô nhóc mím chặt môi, đôi mắt đảo qua đảo lại.

Có vẻ cô nhóc nhớ lại chuyện tôi gọi tên cô nhóc lần trước nên thấy ngượng ngùng.

Bật cười trước dáng vẻ đáng yêu đó, tôi đưa hai gói kẹo dẻo đã mua sẵn cho Miho.

Sau đó, tôi bảo cô bé lát nữa ăn cùng Hiyori rồi quay về xe buýt của lớp mình.

Và ở đó, tôi phát hiện Tetsuya đang hỏi những học sinh xung quanh xem có thấy Miyuki đâu không.

Ngày vui mà sáng sớm đã gặp phải cục cứt, mất hết cả hứng.

Hôm nay nhất định không được dính dáng gì đến tên này mới được.

Đang nghĩ vậy thì đúng lúc Miyuki cùng Lớp phó đi tới và nói.

“Các cậu ơi, xếp thành bốn hàng trước mặt tớ để điểm danh nhé? Ai muốn đi vệ sinh thì điểm danh xong tớ sẽ cho thời gian đi.”

Bầu không khí ồn ào náo nhiệt bỗng chốc trở nên im ắng.

Các học sinh tập trung trước mặt Miyuki, xếp hàng ngay ngắn.

Mỉm cười dịu dàng, Miyuki bắt đầu đếm từng học sinh đang háo hức.

Nỗi lo lắng của Miyuki trên xe lúc nãy đã trở nên vô nghĩa.

Miyuki của chúng ta có một sức hút ngầm.

Mỗi khi cô ấy lên tiếng, người ta lại muốn tuân theo.

Tiến lại gần tôi đang đứng ở hàng cuối cùng, cô ấy giả vờ đếm số, khẽ gật gù ngón trỏ rồi lén lút véo nhẹ vào eo tôi.

Trách móc tôi vì tội đứng vắt chéo chân xong, cô ấy bảo sẽ điểm danh lại một lần nữa trên xe buýt rồi cho các học sinh 15 phút nghỉ ngơi.

Nhìn theo bóng lưng Miyuki lại đi đâu đó, tôi đưa mắt nhìn quanh rồi gọi Cô nàng bánh mì đang rụt rè cắn một miếng bánh.

“Này.”

“Khụ khụ.”

“Cậu còn bánh thừa không, đổi lấy nước ngọt nhé?”

“Khụ khụ... Ừ...”

“Mà cậu không đi vệ sinh à?”

“T, tớ không cần đi...”

“Thế à? Vậy lên xe thôi.”

“À, ừ...”

Đồ bơi của Cô nàng bánh mì trông sẽ như thế nào nhỉ? Tự nhiên tôi lại thấy tò mò.

Chắc chắn là sẽ rất nhạt nhẽo, nhưng chính sự nhạt nhẽo đó lại mang đến một sự kích thích riêng.

Nghĩ thầm hôm nay sẽ được chiêm ngưỡng nhiều khía cạnh mới mẻ của các học sinh, tôi cùng Cô nàng bánh mì bước lên xe buýt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!