Web Novel

Chương 407: Kỳ nghỉ hè cùng Hiyori (2)

Chương 407: Kỳ nghỉ hè cùng Hiyori (2)

Dù có nghĩ thế nào đi nữa thì Hiyori cũng quá gợi cảm.

Cơ thể, cách ăn mặc, và cả bầu không khí cô nhóc tỏa ra đều như vậy.

Đặc biệt là đường cong từ eo xuống hông.

Nó khiến người ta phát điên.

Làn da trắng bóc càng làm tăng thêm dục vọng khi nhìn vào.

Cảm giác muốn lao vào ngay lập tức cứ trào dâng, nhưng có cần thiết phải kìm nén không nhỉ?

Nhìn Hiyori tự nhiên đi đến tủ lạnh lấy nước uống như thể đây là nhà mình, tôi hỏi.

“Em ra phố mua gì thế?”

“Đồ trang trí sổ tay ạ.”

“Trang trí sổ tay? À... trang trí nhật ký á?”

“Vâng. Bạn em mua nên rủ em đi cùng.”

“Thế mua xong hết chưa?”

“Xong rồi ạ.”

“Em không mua à?”

“Em không có sở thích đó nên cũng chẳng muốn mua. Nhưng cái tổ chim trên đầu anh trông hợp phết đấy. Đẹp hơn lúc để mái rủ xuống nhiều.”

Sao Hiyori cứ để ý đến tóc tôi thế nhỉ?

Có phải cô nhóc tưởng tôi để mái rủ xuống là do Miyuki yêu cầu không?

Nên mới cảnh giác như vậy.

“Lại nói linh tinh rồi.”

“Bao giờ anh đi cắt tóc?”

“Không biết nữa. Chắc hôm nay đi cắt.”

“Vậy đi cùng em rồi đi ăn lưỡi bò nướng nhé?”

“Ngon thì ngon nhưng ăn không no.”

“Thì gọi thêm món khác là được mà.”

“Thế cũng được?”

“Vâng. Nhưng sao anh lại nằm?”

“Nghỉ một lát rồi hẵng đi.”

“Thế em cũng nằm.”

“Đi rửa chân đi đã.”

“Có mùi đâu ạ? Anh ngửi thử không?”

Nói rồi Hiyori di chuyển đến phía trên đầu tôi.

Khuôn mặt cô nhóc lấp ló sau hai gò bồng đảo hôm nay trông vô cùng quyến rũ.

Cố gắng tỏ ra bình thản ngước nhìn cô nhóc, tôi hất cằm về phía phòng tắm.

“Đừng có nói linh tinh, đi rửa nhanh lên.”

“Bực mình.”

Hiyori càu nhàu rồi bước vào phòng tắm.

Tiếp theo là tiếng nước chảy từ vòi hoa sen.

Một lúc sau, Hiyori bước ra với chiếc khăn ướt trên tay và hỏi.

“Khăn để đâu ạ? Giỏ đựng đồ giặt à?”

“Cứ treo lên đi.”

“Khăn lau chân mà anh?”

Thế nên mới bảo treo lên đấy.

“Không sao.”

“Bẩn lắm đấy?”

“Rửa sạch rồi thì chỉ có nước thôi mà.”

“Anh nói cái kiểu vô tư gì thế?”

“Bảo treo thì cứ treo đi.”

“Không thích đâung.”

Từ chối thẳng thừng rồi ném phịch chiếc khăn vào giỏ, Hiyori nhìn tôi đầy thách thức.

Nhìn cái cách cô nhóc cố tình làm trái ý tôi để chứng tỏ mình là kẻ nổi loạn, có vẻ cô nhóc lại muốn bị kiểm tra miệng rồi đây.

Bật cười ngán ngẩm, tôi chỉ vào tủ quần áo, nói với Hiyori - người đang vểnh mũi lên tự đắc như một cô thiếu nữ tuổi dậy thì vừa cãi thắng bố mẹ.

“Mở ngăn thứ hai ra có áo thun với quần đùi đấy, chọn bộ nào mặc tạm đi.”

“Sao ạ?”

“Hở hang quá.”

“A thôi đi...! Em đã mặc kín đáo không hở rốn rồi mà anh còn chê gì nữa...!”

“Thế mà gọi là kín đáo á?”

“Vâng.”

“Hóa ra tôi và em sống ở hai thế giới khác nhau. Thay đồ đi.”

“Em cứ mặc thế này đi đấy.”

“Nghe lời đi.”

“Không thích thì sao?”

Nghiệp chướng đang tích tụ dần rồi đấy, dám ăn mặc thế này đến nhà tôi thì phải cho cô nhóc trả giá mới được.

“Thế thì không đi nữa nhé?”

“Cũng được ạ. Giờ anh nhích ra cho em nằm với.”

“Thay đồ đi rồi tôi nhường chỗ cho.”

“Em tự lấy chỗ cũng được nhé?”

“Em định lấy kiểu gì?”

Hiyori chen người vào cạnh tôi - người đang trùm chăn kín mít nằm chễm chệ giữa tấm nệm.

Sau đó, cô nhóc cuộn tròn người lại như con tatu rồi lăn sang một bên, dùng toàn thân đẩy tôi ra, nhưng với thân hình mỏng manh đó thì làm sao lay chuyển được một tảng đá lớn như tôi chứ.

Nhưng nể sự cố gắng của cô nhóc, tôi sẽ nhường chỗ vậy.

Cũng có việc muốn làm nữa.

Nghĩ vậy, tôi chậm rãi nhích người sang một bên, tạo chỗ trống cho Hiyori với vẻ mặt lười biếng.

“Thấy chưa. Có chỗ rồi đúng không? Đưa chăn cho em.”

Phải đè bẹp cái mũi cao ngạo của cô nhóc không biết là tôi đã nhường nhịn này mới được.

Có rất nhiều cách, nhưng tôi chợt nghĩ ra một cách tuyệt vời nhất, rất phù hợp với trang phục của Hiyori.

“Lấy chăn làm gì.”

“Lạnh ạ.”

“Ăn mặc thế thì chả lạnh.”

“Tại gió điều hòa đấy chứ? Nhanh lên. Em cảm lạnh mất.”

“Cảm lạnh không phải do lạnh đâu.”

“Đưa đây.”

“Tôi đã bảo bao nhiêu lần là phải nói năng cho tử tế rồi.”

“Hôm nay anh lạ lắm.”

“Lạ chỗ nào? Câu này tôi nói suốt mà.”

“Đúng là thế nhưng cứ thấy lạ lạ.”

Có vẻ cô nhóc đã đánh hơi được luồng khí mờ ám rồi.

Phải ra tay trước khi Hiyori chuồn khỏi nệm mới được, tôi tung chăn ra đắp cho cô nhóc.

“Được chưa?”

“Vâng. Ấm quá.”

“Thay đồ đi.”

“A sao anh cứ cằn nhằn mãi thế...! Có hở hang tí nào đâu...!”

“Em thực sự nghĩ là không hở hang à?”

“Vâng, thật mà?”

Tôi chỉ chờ có câu này thôi.

Không để Hiyori kịp phản ứng, tôi áp sát vào cô nhóc, dù chưa đến mức hoàn toàn nhưng cũng đủ để cảm thấy vô cùng gần gũi.

“Á...?”

Hiyori quay sang nhìn tôi, giật mình thon thót.

Cơ thể cứng đờ, đôi mắt rung lên bần bật như có động đất.

Sự căng thẳng hiện rõ mồn một.

Tôi không rời mắt khỏi Hiyori, đưa tay xuống đặt lên đùi cô nhóc.

Và rồi, một cách vô cùng tự nhiên như một nhân viên văn phòng làm công việc lặp đi lặp lại mỗi ngày, tôi sờ nắn phần đùi trong sát với đũng quần của cô nhóc.

“L, làm gì...?”

Bỏ ngoài tai câu hỏi của Hiyori đang vô cùng hoảng hốt, tôi lặng lẽ gập ngón tay lại.

Chạm vào một bó cơ lõm xuống.

Đó là cơ khép đùi trong.

Một bộ phận cơ thể rất gần, có thể nói là tiếp giáp với nơi nhạy cảm.

Bị một bàn tay ấm áp ấn vào đó khiến cô nhóc bối rối sao?

Toàn thân Hiyori cứng đờ hơn cả lúc nãy.

“Thế này mà không hở hang à?”

Nghe câu hỏi kèm theo nụ cười tinh nghịch của tôi sau khi rũ bỏ vẻ mặt vô cảm, Hiyori rụt đầu gối lên cao.

Hành động đó khiến bàn tay tôi đang kẹp giữa hai chân Hiyori bị siết chặt lại, đồng thời đùi cô nhóc cũng bị ép chặt hơn.

“Ư á...?”

Mỗi lần tôi làm thế này, Hiyori luôn hành động theo bản năng.

Vừa nãy cũng vậy. Nếu không rụt đầu gối lên theo bản năng thì sự kích thích đã không tăng lên, cô nhóc tự chuốc lấy rắc rối rồi.

Hậu quả đang hiện rõ trên khuôn mặt cô nhóc lúc này.

Vẻ mặt không biết phải làm sao. Rõ ràng là cô nhóc chỉ mới nhìn thấy chứ chưa từng tự mình trải nghiệm chuyện này bao giờ.

Sờ nắn cơ khép đùi trong của cô nhóc - người đang thở run rẩy - vài lần như đang nghịch một quả bóng căng mọng, tôi hỏi lại.

“Thế này mà không hở hang à.”

Lúc này, Hiyori khẽ rùng mình lấy lại tinh thần và đáp.

“Chuyện này thì liên quan gì đến hở hang...?”

“Chỗ này phơi bày ra hết thế này mà không hở hang à?”

“Hở thì hở, nhưng đây chỉ là do Tiền bối sờ thôi mà...?”

“Có hở hang hay không?”

“C, chắc là có hơi hở...”

“Biết thế thì phải thay đồ chứ?”

“Nhưng em không thích...”

Những lúc tôi làm thế này, Hiyori tuy tỏ vẻ miễn cưỡng nhưng vẫn nghe lời.

Nhưng bây giờ thì khác. Dù vẫn rụt rè khi bị tôi áp sát, nhưng cô nhóc không hề nhượng bộ.

Sao lại thế nhỉ? Có phải vì nghĩ mình cứ lùi bước mãi thì thật ngốc nghếch, nên quyết tâm lần sau nếu tôi lại làm thế thì sẽ tỏ ra cứng rắn không?

Dù sao thì, dù Hiyori có phản ứng thế nào thì cũng đáng yêu cả, nên tôi khẽ chạm trán mình vào trán cô nhóc - người đang không chịu nghe lời.

Cảm giác "cộc" một cái, Hiyori nhắm nghiền mắt lại rồi mở ra.

Biểu cảm của Hiyori thay đổi rất đa dạng.

Vì thế mà cảm xúc của cô nhóc bộc lộ rõ ràng hơn các nữ chính khác, và bây giờ cũng vậy.

Xấu hổ, rung động, và một chút sợ hãi.

Nhìn thẳng vào ánh mắt đang phơi bày rõ những cảm xúc đó của cô nhóc, tôi nói.

“Sẽ thay đồ chứ?”

“Không ạ...?”

“Thế thì khoác áo cardigan vào.”

“Bên ngoài nóng lắm.”

“Tôi đưa cho cái mỏng, mặc vào đi. Cỡ này thì được chứ?”

“... Em tha cho anh một lần đấy.”

Không biết cô nhóc có nhận ra ai mới là người đang tha cho ai không nữa.

Vẫn tiếp tục sờ nắn đùi Hiyori - nơi đang run rẩy từ lúc nào không hay, tôi,

“Nhưng anh định sờ chỗ này đến bao giờ?”

Nghe câu hỏi tiếp theo của cô nhóc, tôi khẽ nhún vai.

“Không biết nữa. Cảm giác thích quá nên muốn sờ mãi.”

“Em thấy cảm giác kỳ lắm.”

“Thế thì duỗi chân ra.”

“Không thích.”

“Sao cái gì cũng không thích thế? Có phải trẻ con đâu.”

“Chăn của Tiền bối có mùi kỳ lắm.”

Ngửi thấy mùi mồ hôi đặc trưng của đàn ông à?

Nói thẳng toẹt ra thế này làm tôi thấy hơi ngại.

“Mùi gì cơ?”

“Mùi của một người tham lam ạ.”

Hóa ra không phải là có mùi thật.

Hiyori của chúng ta thật khó hiểu...

Nếu tình huống hiện tại là ngay trước khi quan hệ, liệu cô nhóc có thể thản nhiên như vậy không?

Chắc chắn là không rồi. Chắc sẽ vừa đê mê như Chinami vừa cằn nhằn như Renka thôi.

Đợi đến khi làn da lạnh lẽo của Hiyori ấm lên, tôi mới rút bàn tay đang sờ đùi cô nhóc ra.

Lúc này, Hiyori từ từ ngồi dậy và chỉ vào tủ quần áo.

“Em mặc quần nào cũng được ạ?”

“Bảo không thích thay cơ mà?”

“Bàn tay Tiền bối đen tối quá nên em phải bảo vệ bản thân thôi.”

Vừa nãy còn cãi nhem nhẻm bảo không thích, giờ lại đòi thay đồ á?

Chắc bị sờ đùi nãy giờ nên bên dưới hơi ướt rồi.

Nếu không thì chẳng có lý do gì để viện cái cớ bảo thủ không hợp với cô nhóc chút nào như vậy.

“Em mặc cái này được không?”

Hiyori lấy chiếc quần đùi rộng thùng thình màu kaki từ trong tủ ra và hỏi.

Tôi gật đầu, cô nhóc liền bước về phía phòng tắm với dáng vẻ hơi gượng gạo.

Nhìn cái cách cô nhóc không muốn cho tôi thấy mặt trước của mình, và việc cố tình mang theo chiếc túi nilon đen, tôi không còn nghi ngờ gì nữa mà hoàn toàn chắc chắn.

Cô nhóc chắc chắn đã cảm nhận được qua bàn tay tôi.

Cảm nhận được khoái cảm đang dần dâng lên trong lúc tôi sờ đùi cô nhóc, và tự mình đẩy khoái cảm đó lên cao bằng đủ thứ tưởng tượng.

Nhưng cô nhóc có mang theo đồ lót dự phòng không nhỉ?

Định thay quần lót kiểu gì đây?

Đừng bảo là định bỏ đồ lót vào túi nilon rồi chỉ mặc mỗi cái quần đùi đấy nhé?

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ và lắng nghe tiếng vòi hoa sen văng vẳng, Hiyori bước ra khỏi phòng tắm.

Cô nhóc lê đôi chân ướt sũng, thản nhiên đặt chiếc túi nilon đen vào góc phòng.

Chắc cô nhóc nghĩ cứ hành động tự nhiên thì tôi sẽ không nghi ngờ gì.

“Anh nhìn gì thế?”

Bị Hiyori trách móc khi nhận ra ánh mắt tôi đang quét qua phần thân dưới của cô nhóc, tôi vươn vai một cái rồi đứng dậy đáp.

“Không có gì. Tôi đi gội đầu đây.”

“Vâng.”

Hiyori khẽ né tránh ánh nhìn của tôi, đẩy lưng tôi về phía phòng tắm như muốn giục tôi đi mau.

Trong phòng tắm mà Hiyori vừa bước ra thoang thoảng hương chanh đặc trưng của cô nhóc.

Hình như trong hương thơm đó còn lẫn cả một mùi gì đó mờ ám nữa, chắc chỉ là do tôi tưởng tượng thôi.

Tưởng tượng ra vẻ mặt bối rối của Hiyori khiến tôi bất giác bật cười khúc khích, tôi lặng lẽ gạt vòi nước lên.

Hôm nay chắc sẽ có nhiều chuyện thú vị xảy ra đây... Phải tận hưởng cho thỏa thích mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!