Web Novel

Chương 235: Vị trí mà tôi cướp đoạt

Chương 235: Vị trí mà tôi cướp đoạt

Trên xương quai xanh của Miyuki đang say ngủ có một vết đỏ.

Trên cổ tôi cũng có một dấu vết tương tự nhưng màu đậm hơn.

Đó là dấu hickey được tạo ra khi chúng tôi dành thời gian riêng tư bên nhau ngày hôm qua.

Tỉnh dậy trước Miyuki, tôi khẽ luồn tay vào trong chiếc quần thể thao của tôi mà cô ấy đang mặc trong lúc ngủ say.

Sau đó, tôi hơi gập ngón giữa lại, nhẹ nhàng lướt qua trêu chọc vùng nhạy cảm của cô ấy.

“Ưm...”

Miyuki bật ra một tiếng rên rỉ ngắn rồi lắc đầu qua lại.

Cùng với đó là hành động khép chặt hai đùi và nắm chặt lấy tay tôi.

Có vẻ như khoái cảm ngứa ngáy đang dần dâng lên.

Chẳng bao lâu sau, Miyuki trằn trọc đưa tay xuống, nắm chặt lấy ngón tay tôi rồi mở mắt.

Cô ấy chớp chớp đôi mắt ngái ngủ nhìn tôi rồi cất lời.

“Cậu làm gì thế...?”

“Gọi cậu dậy đấy.”

“Bây giờ là mấy giờ rồi...?”

“9 giờ.”

“A, gì chứ...! Vẫn còn nhiều thời gian mà...”

“Phải ăn sáng chứ. Hôm qua cũng thế, sao dạo này cậu ngủ nhiều vậy?”

“Đó là tại Matsuda-kun...”

Miyuki bỏ lửng câu nói rồi vùi mặt vào gối.

Có vẻ cô ấy thấy xấu hổ khi phải tự miệng nói ra chuyện ngày hôm qua.

Cô ấy chỉ hơi ngoảnh đầu lại, dùng một mắt nhìn tôi rồi nói tiếp.

“Tớ đau. Xoa bóp cho tớ đi.”

“Đau ở đâu.”

“Ở dưới...”

“Ở dưới là ở đâu? Đây á?”

Tôi giả vờ như không biết với giọng điệu trơ trẽn, gõ nhẹ vào chỗ vừa chạm vào lúc nãy, Miyuki giật mình lắc đầu nguầy nguậy.

Thấy hành động pha chút nũng nịu ấy vô cùng đáng yêu, tôi ngừng trò đùa tai quái lại và ngoan ngoãn xoa bóp đùi trong cho Miyuki.

“Hưm...”

Miyuki nhắm hờ mắt, thở ra một hơi dài qua mũi.

Có vẻ cô ấy thích cảm giác uể oải này.

Sau một lúc lâu nắn bóp chân Miyuki, tôi kết thúc bài massage bằng cách vỗ nhẹ vào má ngoài đùi cô ấy.

“Giờ thì dậy đi.”

“Ừm. Chúng ta sẽ học ở đâu?”

“Cậu bảo học ở nhà cậu mà. Hay đi chỗ khác?”

“Không.”

“Vậy thì được rồi. Mau dậy đi.”

“Ừm.”

Miệng thì trả lời răm rắp nhưng cô ấy chẳng có vẻ gì là định dậy cả.

Thật buồn cười khi thấy cô ấy nằm ườn ra đó như thể bị lây bệnh lười biếng từ tôi vậy.

Tôi bật cười thầm rồi cuối cùng lại nằm xuống cạnh Miyuki.

Sau đó, tôi dành thời gian vuốt ve làn da ấm áp và mềm mại của Miyuki, rồi chúng tôi vui vẻ ăn cơm, chuẩn bị xong xuôi và hướng đến nhà cô ấy.

Ngay khi chúng tôi vừa bước xuống xe và định mở cửa trước,

“Miyuki!”

Từ đằng xa, tôi thấy Tetsuya gọi to tên Miyuki và chạy về phía này.

Thời điểm hơi tệ một chút. Đáng lẽ tên đó phải nhìn thấy cảnh Miyuki cùng tôi bước xuống từ xe của tôi mới đúng.

“Tetsuya-kun!”

Miyuki tươi cười vẫy tay chào người bạn thanh mai trúc mã.

Tetsuya cũng cười toe toét vẫy tay đáp lại, tiến đến gần rồi chào cả tôi.

“Chào Matsuda. Lâu rồi không gặp. Cậu vừa đến à?”

Nghe giọng điệu thì có vẻ cậu ta tưởng Miyuki vẫn luôn ở nhà.

Nếu biết cô ấy vừa ở đâu về, chắc mặt cậu ta sẽ chuyển sang màu đất mất.

Nhưng mà làm thân cái gì chứ, chỉ muốn tát cho một cái.

“Vừa mới đến. Nhưng mà cậu gầy đi đấy?”

Nghe vậy, Tetsuya nở một nụ cười yếu ớt.

Khuôn mặt ngốc nghếch lâu ngày không gặp, cùng với vẻ muốn được chú ý... vẫn đáng ghét như ngày nào.

“À, ừ. Dạo này tớ đang tập thể dục.”

“Tập gì?”

“Gần đây có một phòng tập Boxing... Tớ đang thử học xem sao.”

Boxing à... Đéo hợp chút nào.

“Boxing á? Thật sao? Lúc nhắn tin với tớ cậu đâu có nói chuyện này. Hơn nữa cậu cũng đâu có hứng thú với võ thuật đối kháng?”

Trước câu hỏi với đôi mắt tròn xoe của Miyuki, Tetsuya gãi gáy vẻ ngượng ngùng.

“Thì chỉ là... nhân cơ hội này tớ muốn thử tìm hiểu xem sao.”

“Vậy sao? Tớ vừa tưởng tượng thử, thấy cũng khá hợp với cậu đấy chứ?”

“Cảm ơn. Cậu có muốn học cùng không?”

Học cùng là sao hả cái thằng chó này.

Vẫn chưa tỉnh ngộ à?

“Không. Tớ không tập đâu.”

Trước lời từ chối ôn hòa nhưng kiên quyết của Miyuki, Tetsuya nói với vẻ tiếc nuối.

“Đi cùng nhau chắc sẽ vui lắm...”

“Tetsuya-kun cũng biết tớ không giỏi vận động mà.”

Cậu vận động giỏi cỡ nào cơ chứ.

Miyuki tự đánh giá thấp bản thân mình... Thật đáng tiếc.

Để cô ấy nhận ra mình dẻo dai đến mức nào, hôm nay tôi phải bảo cô ấy chỉ dùng tư thế cưỡi ngựa mới được.

“Vào thôi.”

Tetsuya gật đầu trước câu nói tiếp theo của Miyuki.

Cái bộ dạng cố bám đuôi Miyuki thật kinh tởm.

Nếu cậu ta cậy học được chút Boxing mà làm càn thì tôi phải rủ đấu tập mới được.

“Nhưng mà Miyuki, cậu bị đau ở đâu à? Sao tớ thấy cậu đi khập khiễng vậy?”

Miyuki đang đi phía trước chợt giật mình khi nghe giọng nói đầy lo lắng của Tetsuya.

Cô ấy sờ soạng đùi trong của mình, nở một nụ cười gượng gạo rồi viện cớ.

“Chỉ, chỉ là hôm qua tớ tập yoga bị trật khớp một chút...”

“Yoga? Cậu cũng tập yoga á?”

“Tớ thấy trên TV nên tập theo thử thôi. Nhưng mà không được.”

“Vậy sao? Cẩn thận chứ... Đi lại không sao chứ?”

“Ừ, không sao. Tớ ổn.”

Miyuki cố gắng cho qua chuyện, liếc nhìn tôi đang đứng sau Tetsuya một cái rồi mở cửa trước.

“Matsuda-kun, cứ phải để cô nói thì cháu mới đến sao? Cô mong cháu ghé chơi thường xuyên hơn đấy nhé?”

“Cháu thật ngại quá ạ.”

“Cô đùa thôi. Cháu vẫn khỏe chứ?”

“Vâng ạ. Đáng lẽ cháu phải mang quà đến, nhưng lại đi tay không, cháu xin lỗi ạ.”

“Quà cáp gì chứ? Chuyện đó không sao, chỉ cần cháu thường xuyên đến chơi là cô vui rồi.”

A a... Hãy nhìn sự nhân từ bao la như biển cả kia kìa.

Tôi muốn được nuôi dưỡng bởi Midori, người có nhân cách tỷ lệ thuận với vòng một.

Hoặc ngược lại cũng được.

Tôi oán hận bản thân vì cứ nảy sinh những ý nghĩ xấu xa, nhưng nhìn khuôn mặt, thân hình và tính cách dịu dàng đó, dục vọng trong tôi cứ thế tuôn trào.

Mang theo hy vọng biết đâu Wataru lại có sở thích bị cắm sừng (NTR), tôi giơ một tay lên khi thấy Kana bước xuống từ tầng 2.

“Em chào chị.”

“Chào Matsuda-kun. Có mua quà không đấy?”

“Không ạ.”

“Sao thế?”

“Vì có em đến rồi mà?”

“Chà... Lời thoại sến súa ghê...? Em cũng nói thế với Miyuki à?”

“Ai biết được ạ.”

“Chị mong từ giờ em đừng bắt chuyện với chị nữa.”

“Chị ghét đến mức đó sao?”

“Chị đùa thôi. Tetsuya-kun cũng đến rồi à? Chào em.”

Kana cười khúc khích vẫy tay với cả Tetsuya, cầm một quả cam rồi lại đi lên phòng.

Tiếp đó, sau khi chào hỏi Wataru, tôi liếc nhìn Tetsuya thì thấy cậu ta đang ngẩn người nhìn tôi và gia đình Miyuki.

Nhìn cái miệng há hốc ngốc nghếch kia, có vẻ cậu ta vô cùng ngạc nhiên khi thấy chúng tôi đối xử thân thiết với nhau.

Tôi tuyệt đối không muốn nhập vào cơ thể Tetsuya, nhưng cũng muốn xem thử nội tâm cậu ta thế nào.

Nghĩ vậy, tôi hỏi Miyuki.

“Chúng ta học ở đâu?”

“Ở bàn ăn.”

“Bàn ăn? Không học trong phòng cậu à?”

“Trong đó chật lắm. Bàn cũng nhỏ nữa.”

“Nhưng cô chú cũng đang ở đây mà?”

“Lát nữa bố mẹ sẽ ra ngoài.”

“Còn chị Kana?”

“Chị ấy sẽ ở nhà.”

Nghĩ lại thì chắc Kana cũng thông minh như Miyuki nhỉ?

Kiến thức về tình dục chắc là con số không, nhưng nếu được dạy bảo thì chắc cũng sẽ tiếp thu nhanh như Miyuki thôi.

“Chắc chị ấy sẽ chán lắm đây.”

“Nếu chán chị ấy sẽ xuống học cùng đấy? À, mà nếu chị ấy có hỏi gì kỳ lạ thì cậu đừng trả lời nhé.”

“Kỳ lạ là sao?”

“Chỉ là những thứ không bình thường thôi. Tớ đi lấy nước cho cậu, cậu đợi ở đây nhé. Tớ đi lấy sách đây.”

Miyuki trò chuyện tự nhiên với tôi, rót nước cam vào một chiếc cốc sạch rồi đặt lên bàn ăn.

Sau đó, cô ấy vội vã chạy lên tầng 2.

Trong lúc đó, tôi ngồi ở bàn ăn nhấp một ngụm nước trái cây, rồi gọi Tetsuya đang đứng đực ra nhìn cầu thang dẫn lên tầng 2.

“Này, cậu cũng ra ngồi đi.”

Nghe vậy, Tetsuya rùng mình một cái như bị điện giật, bừng tỉnh, hắng giọng rồi ngồi xuống.

Nhìn bộ dạng bồn chồn của cậu ta, có vẻ tinh thần đang bị nghiền nát rồi.

Cậu ta uống nước trái cây một cách hờ hững, ánh mắt đảo liên tục giữa tấm khăn trải bàn dưới lớp kính và tôi, cuối cùng không kìm nén được sự tò mò, cậu ta cất giọng lí nhí hỏi tôi.

“Cậu... thường xuyên đến nhà Miyuki à?”

“Không thường xuyên lắm, thỉnh thoảng thôi.”

“Vậy sao...? Từ bao giờ thế?”

“Từ kỳ nghỉ hè.”

“Kỳ, kỳ nghỉ hè...? Lâu lắm rồi mà...?”

Tôi đã ngờ ngợ rồi nhưng có vẻ cậu ta thực sự không biết.

Đúng là hết chỗ nói. Đến mức phải thán phục.

Tôi nghĩ từ lóng "thằng ngu" nên được định nghĩa lại bằng từ "Tetsuya".

Nhưng mà trước hoặc ngay sau kỳ nghỉ đông, gia đình Miyuki và gia đình Tetsuya đã ăn tối cùng nhau mà nhỉ?

Thế mà Tetsuya lại phản ứng như vậy, nghĩa là trong bữa ăn đó không ai nhắc đến tôi...

Cũng phải, từ góc nhìn của gia đình Tetsuya thì tôi chỉ là người thứ ba, chẳng có lý do gì để nhắc đến.

“Matsuda-kun...! Sách rơi trên cầu thang rồi, cậu nhặt giúp tớ được không?”

Trong lúc Tetsuya đang ngạc nhiên đến mức gần như ngất xỉu, Miyuki gọi tôi.

Cô ấy đang ôm một chồng sách lớn bước xuống cầu thang.

Tôi đứng dậy tiến về phía Miyuki, gần như giật lấy toàn bộ số sách cô ấy đang ôm.

Sau đó, tôi nhặt cả cuốn sách rơi trên cầu thang lên rồi nhíu mày.

“Sao cậu mang nhiều thế? Định học đến bao giờ?”

“Phải học lâu chứ. Lần trước chúng ta nghỉ mà.”

“Vừa phải thôi. Vừa phải thôi.”

“Tớ sẽ kiểm tra xem Matsuda-kun còn nhớ được bao nhiêu kiến thức đã học rồi mới quyết định.”

“Hà... Mới nghe đã thấy mệt rồi.”

“Đừng có than vãn. Đồ ngốc.”

Tôi cười đùa với Miyuki đang mắng yêu tôi, rồi đưa mắt nhìn về phía nhà bếp, thấy Tetsuya đang ở trong một tư thế lấp lửng, đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi.

Có vẻ cậu ta định đứng lên giúp, nhưng vì Miyuki lại nhờ tôi chứ không phải cậu ta nên mới có bộ dạng nực cười đó.

“Các con học luôn à? Cô gọt hoa quả cho các con rồi mới đi nhé?”

Midori từ phòng ngủ chính bước ra hỏi.

Miyuki lắc đầu đáp.

“Con tự gọt được ạ.”

“Vậy nhé.”

Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Miyuki ngồi xuống vị trí ghế trên.

Sau đó, cô ấy vỗ tay một cái "Bốp!".

“Bắt đầu nhé?”

Trước mắt cứ phải chăm chỉ đã.

Rồi khi Midori và Wataru ra ngoài, tôi sẽ lén chạm vào Miyuki mà không để Tetsuya biết để giết thời gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!