Web Novel

Chương 355: Món Quà Nhỏ Bé

Chương 355: Món Quà Nhỏ Bé

Cơn mưa xối xả chỉ tạnh sau khi chúng tôi gia hạn thêm 3 tiếng đồng hồ.

Nhưng bầu trời vẫn đầy mây đen.

Cảm giác như mưa có thể trút xuống lại bất cứ lúc nào.

Cứ đà này chắc chúng tôi sẽ chỉ giết thời gian ở quán cà phê phức hợp này mất, nên tôi định đánh thức Hiyori - người đang nằm ngủ say sưa với cái miệng hơi hé mở - bằng cách nghịch cọng tóc ngốc của cô nhóc.

Chọc, chọc.

“Này. Dậy đi.”

“...”

Cô nhóc không hề nhúc nhích.

Thậm chí còn đạp tung cả chăn ra, ngủ một cách vô cùng thoải mái.

Có đàn ông nằm cạnh mà vẫn ngủ say như chết thế này, tôi có cảm giác lần quan hệ đầu tiên với cô nhóc sẽ không có bầu không khí ngượng ngùng như các nữ chính khác.

Chỉ muốn lao vào hôn ngấu nghiến nhưng phải nhịn thôi.

Tôi lắc đầu ngán ngẩm, đang phân vân không biết làm cách nào để Hiyori dậy ngay lập tức thì,

Chọc.

Tôi dùng ngón tay chọc nhẹ vào vòng eo thon gọn của cô nhóc.

“Hư ơ...?”

Ngay lập tức, Hiyori có phản ứng.

Cô nhóc mở đôi mắt ngái ngủ nhìn tôi, dụi dụi mắt rồi ngồi dậy.

Cô nhóc thốt lên một tiếng ngơ ngác, ngơ ngẩn nhìn quanh rồi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt tôi.

“...”

“...”

Sau một màn đấu mắt ngắn ngủi với tôi, đôi mắt cô nhóc lim dim.

Đồng thời, miệng cô nhóc từ từ há ra, phát ra tiếng 'Heeec... hec', có vẻ như chuẩn bị hắt xì.

Cứ đà này chắc bọt nước sẽ bắn đầy mặt tôi mất, nên tôi vội vàng vớ lấy cái chăn trùm lên đầu Hiyori.

Bị trùm chăn kín mít, cô nhóc khẹc khẹc vài tiếng lấy đà, rồi cơn hắt xì có vẻ đã lặn mất tăm, cô nhóc bỏ chăn xuống, chép miệng chóp chép.

Sau đó, cô nhóc chẳng thèm để ý đến ánh nhìn của tôi, vươn vai một cái.

Nắm chặt hai tay, Hiyori vươn thẳng cánh tay theo đường chéo, để lộ vùng nách mịn màng.

Trong tư thế đó, cơ thể cô nhóc còn khẽ run lên, cảm giác như tôi sắp phát điên đến nơi.

Không biết cô nhóc có hiểu được tâm trạng này của tôi không, chỉ trong một thời gian ngắn mà Hiyori đã làm đủ trò kỳ quặc, rồi vẫn với khuôn mặt ngái ngủ, cô nhóc nhìn tôi.

“Bây giờ là mấy giờ rồi ạ...?”

“Đến giờ ăn cơm rồi.”

“Vậy ạ...? Em không thấy đói... Mưa tạnh chưa ạ?”

“Ừ.”

“Vậy chúng ta phải đi ạ?”

“Có vẻ em muốn ở lại đây nhỉ?”

“Em buồn ngủ... Lười ra ngoài quá...”

“Vậy hôm nay chúng ta giải quyết mọi thứ ở đây luôn nhé?”

“Không ạ... Vâng...”

“Không là sao? Mà vâng là sao?”

“Em cũng không biết nữaa...”

Nói rồi, Hiyori rướn nửa thân trên về phía trước.

Cô nhóc vươn thẳng cánh tay ra như đang giãn cơ, độ dẻo dai thật đáng nể.

Trong tư thế đó, cô nhóc dùng những ngón tay thon dài gõ gõ xuống nệm như đang đánh đàn piano, rồi lườm tôi một cái đầy tinh nghịch và ngã ngửa ra sau.

Sau đó, cô nhóc đắp chăn lên, cuộn tròn người lại như con tôm.

“Tiền bối. Em lạnh.”

“Bảo tôi tắt điều hòa à?”

“Vâng.”

Cứ làm như đây là nhà mình không bằng.

Tôi tắt điều hòa, nhìn xuống Hiyori đang lăn lộn khắp căn phòng chật hẹp bằng ánh mắt ngán ngẩm.

“Vui lắm à?”

“Không ạ.”

“Thế sao em cứ làm thế?”

“Để cản trở không cho tiền bối nằm ạ.”

Đến mức ấu trĩ luôn rồi.

Nghĩ thầm hôm nay được thấy đủ mọi khía cạnh của Hiyori, tôi dựng đứng một chân lên chặn đường di chuyển của cô nhóc.

Sau đó, tôi dùng mu bàn chân đẩy cô nhóc - người vừa đụng lưng vào chân tôi và dừng lại - ra để lấy chỗ nằm.

Nằm cạnh nhau với khoảng cách chỉ bằng một gang tay, tự dưng tôi thấy cảm giác là lạ.

Vừa nhồn nhột lại vừa mềm mại.

Tôi đã trải qua cảm giác này khi nào nhỉ? Hình như là lúc ở cạnh Miyuki thì phải.

“Người tiền bối dày quá nên chật hết cả chỗ rồi.”

Trái ngược với tôi, Hiyori có vẻ chẳng có chút cảm giác nào giống tôi, cô nhóc liến thoắng trêu chọc tôi.

Tôi nghiêm túc suy nghĩ xem có nên sờ eo để cô nhóc ngậm miệng lại không, rồi nói.

“Ồn ào quá, lấy cuốn truyện tranh bên cạnh em đưa đây xem nào.”

“Cuốn em đang đọc á?”

“Không.”

“Tập mấy?”

“Tập 2.”

“Đọc chung được không ạ?”

“Đọc từ tập 2 thì em có hiểu gì không?”

“Tiền bối giải thích cho em là được mà.”

“Tùy em.”

Xoẹt.

Ngay khi tôi vừa đồng ý, Hiyori liền chúi đầu sát vào đầu tôi.

Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được sự cọ xát của những sợi tóc.

Tôi bất giác nín thở, nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi mở cuốn truyện ra.

Đương nhiên là nội dung chẳng lọt vào đầu chữ nào.

Vì tôi cứ có cảm giác chỉ cần quay đầu lại là sống mũi cao vút của Hiyori sẽ chạm vào môi tôi, nên tôi hoàn toàn không thể tập trung được.

Vì tôi nâng cuốn truyện lên giữa hai người nên vai chúng tôi cũng chạm vào nhau.

Khao khát muốn xoay người ôm chầm lấy Hiyori cứ thế tuôn trào mãnh liệt.

“Người này là ai vậy ạ?”

Giữa lúc đó, câu hỏi của Hiyori khi cô nhóc dùng ngón trỏ chỉ vào một nhân vật trong truyện khiến tôi hơi bối rối, nhưng vì tôi đã đọc khá kỹ tập 1 nên việc giải thích cũng không có vấn đề gì lớn.

“Là người hỗ trợ của nhân vật chính.”

“Người hỗ trợ là gì ạ?”

“... Em hỏi thật đấy à?”

“Em đùa thôi.”

“Thế người hỗ trợ nghĩa là gì?”

“Sao anh lại kiểm tra em? Là người giúp đỡ chứ gì. Anh nghĩ em không biết cả từ đó sao?”

“Tôi tưởng em không biết thật nên mới hỏi.”

“Nhìn là biết em nói đùa rồi mà... Anh phải nắm bắt được ngữ điệu chứ.”

“Ngữ điệu của em đều đều mà.”

“Đâu có?”

“Không có gì mà không có, đúng là thế mà.”

“Giọng của em thì em phải rõ hơn chứ?”

“Bớt cãi nhem nhẻm đi. Tôi bảo đúng là đúng.”

“Ư... Đồ gia trưởng.”

“Có muốn tôi cho em thấy thế nào là gia trưởng thật sự không?”

“Em sai rồii. Nhưng mà em đói.”

Nghe Hiyori vừa xoa xoa bụng vừa nói, tôi làm vẻ mặt cạn lời quay sang nhìn cô nhóc.

“Bảo không đói cơ mà.”

“Giờ đói rồi ạ.”

“Thế đưa menu đây xem nào.”

“Ăn ở đây luôn ạ?”

“Ừ.”

“Em biết rồi.”

Hiyori định lấy chiếc menu dài đặt trên kệ TV, nhưng rồi cô nhóc thở dài thườn thượt.

“Em với không tới.”

Bật cười trước giọng điệu lười biếng rõ rệt của cô nhóc, tôi chống tay xuống cạnh eo Hiyori, vừa để lấy menu vừa để dạy dỗ cô nhóc đang làm nũng.

Sau đó, tôi rướn nửa thân trên qua ngực cô nhóc, vươn tay lấy chiếc menu.

Trong lúc tôi làm vậy, chiếc áo thun bị trễ xuống do trọng lực đã sượt nhẹ qua mặt và ngực Hiyori.

Cái miệng lúc nào cũng liến thoắng của cô nhóc giờ đã ngậm chặt.

Cô nhóc lén lút nhìn sắc mặt tôi đang xem menu, có vẻ như hành động vừa rồi của tôi đã mang lại cho cô nhóc một cảm giác mờ ám nào đó.

Dù khuôn mặt và da dẻ không hề đỏ lên chút nào.

“Em ăn gì?”

Khi tôi hỏi Hiyori muốn ăn gì, cô nhóc đang hơi ngẩn ngơ bỗng bừng tỉnh, hỏi ngược lại.

“Vâang...?”

“Hỏi em ăn gì.”

“... Anh phải đưa menu cho em xem thì em mới biết chứ...!”

Hiyori lại trở về với dáng vẻ tinh nghịch thường ngày.

Tôi cười khẩy, ngoắc ngoắc ngón tay, cô nhóc liền ngồi dậy, giữ một khoảng cách nhất định với tôi rồi ngồi bệt xuống.

“Đưa đây...!”

Và rồi cô nhóc vừa hờn dỗi một cách đáng yêu vừa giật lấy chiếc menu trên tay tôi.

Tôi có linh cảm ngày hôm nay sẽ vô cùng thú vị.

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa cùng Hiyori chọn món ăn.

Nghe Hiyori than chán sau khi ăn xong, tôi cùng cô nhóc ra ngoài, hai người che chung một chiếc ô, dạo bước trên con phố đang lất phất mưa bay.

Chợt thấy một cửa hàng bán đồ lưu niệm ở tầng 1 của một khu thương mại có dán sticker nhân vật trái cây trên cửa kính, tôi liền hướng mắt về phía đó.

“Anh thích mấy thứ nhỏ nhắn xinh xắn à?”

Hiyori nở nụ cười mờ ám như thể đã tìm được cớ để trêu chọc tôi.

Tôi kiên quyết lắc đầu đáp.

“Không phải.”

“Thế sao anh không rời mắt khỏi đó được vậy?”

“Vì có thứ tôi đang tìm.”

“Thứ gì ạ?”

“Cứ vào đã.”

“Thứ gì cơ...! Nói cho em biết đi...!”

Kéo theo Hiyori đang bắt đầu ăn vạ vào trong cửa hàng, nơi đầu tiên tôi tìm đến là quầy bán móc khóa.

Vì có dán sticker nhân vật trái cây nên tôi đoán chắc chắn ở đây sẽ bán nhiều loại móc khóa trái cây đa dạng.

Dự đoán đó hoàn toàn chính xác.

Xác nhận quầy hàng có bán loại móc khóa mình muốn, tôi dạo quanh một vòng rồi chọn một chiếc móc khóa có gắn một lát chanh tròn.

Sau đó, nhân lúc Hiyori đang mải mê ngắm nghía các món đồ khác, tôi lén thanh toán rồi tiến lại gần cô nhóc, hỏi.

“Có muốn mua gì không?”

“Không ạ? Em chỉ xem thôi. Tiền bối chọn được món mình muốn chưa?”

“Ừ. Ra ngoài thôi.”

“Anh mua gì thế? Á đợi em với...!”

Cùng Hiyori bước ra ngoài, tôi đưa chiếc móc khóa được bọc trong lớp nilon trong suốt cho cô nhóc vẫn đang cằn nhằn.

Cô nhóc vô thức nhận lấy rồi nghiêng đầu thắc mắc.

“Gì đây ạ? Móc khóa hình quả chanh à?”

“Em dùng đi.”

“Bảo em dùng á? Anh tặng em à?”

“Đúng vậy.”

Chắc không ngờ tôi lại tặng món quà thế này, Hiyori mở to mắt ngạc nhiên, xem xét kỹ lưỡng chiếc móc khóa dưới tán ô rồi nói.

“Sao lại là quả chanh ạ?”

“Thấy hợp với em.”

“... Vậy ạ?”

Cô nhóc cười rạng rỡ có vẻ rất vui.

Nhìn ánh mắt ánh lên sự biết ơn của cô nhóc, tôi giả vờ gãi má ngượng ngùng, đáp.

“Không định cảm ơn à?”

“Em đang định nói đây ạ?”

“Thế thì nói đi.”

“Cảm ơn anh. Em sẽ giữ gìn cẩn thận.”

Tôi sẽ bao phủ mọi thứ của em bằng quả chanh này.

Nuốt câu đó vào trong, tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Cái này treo vào cặp hay điện thoại thì đẹp nhỉ?”

“Tùy em.”

“Anh muốn em treo ở đâu?”

“Đã bảo là tùy em mà?”

“Thì em đang hỏi ý kiến tiền bối mà.”

“Treo ở đâu cũng được nên tôi mới nói thế còn gì.”

“Anh là tsundere à?”

“Ồn ào quá. Đi uống cà phê thôi.”

“Quán tiền bối làm thêm á?”

“Chỗ đó xa lắm. Em dẫn đường đến quán nào em biết đi.”

“Ưm...”

Hiyori nhìn quanh một lúc rồi như nhớ ra điều gì đó, cô nhóc chỉ tay sang vỉa hè đối diện.

“Đi hướng kia có quán cà phê bán bánh cà rốt ngon lắm.”

“Vậy đi thôi.”

Cùng Hiyori đi về phía cột đèn giao thông, tôi ghi nhớ tên cửa hàng lưu niệm vừa mua móc khóa vào trong đầu.

Để sau này đến mua cho Miyuki, Renka và Chinami nữa.

Không đúng, của Chinami thì chọn một cái ở cửa hàng goods Momo-nim đi.

Tất nhiên là cô nàng đã có rồi, nhưng nếu là móc khóa tôi tặng thì chắc chắn cô nàng sẽ vô cùng sung sướng mà treo vào điện thoại hay chìa khóa cho xem.

“Tiền bối, thấy sao ạ?”

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, Hiyori đã treo chiếc móc khóa vào chiếc ốp điện thoại sặc sỡ của mình từ lúc nào, cô nhóc giơ điện thoại ra như muốn tôi mau khen ngợi.

Lát chanh đung đưa giữa ngón trỏ và ngón giữa.

Nhìn thấy nó, tôi đưa ra một lời nhận xét nhạt nhẽo.

“Hợp đấy.”

Nghe vậy, Hiyori cười hì hì rồi cất điện thoại vào túi.

Cái dáng vẻ cố tình để chiếc móc khóa thò ra ngoài trông thật đáng khen và đáng yêu.

Thật may vì cô nhóc thích nó, nghĩ vậy, tôi cùng Hiyori băng qua vạch kẻ đường đang lấp lánh ánh nước mưa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!